Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 34
SKSLTGCPT

[SKSLTGCPT] – Chương 34

Tác giả: Dư Hà Thích

5197 từ · 24 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKSLTGCPT] – Chương 34

Kiếp trước, Lạc Sương Mai từng bị Lý Diệu giam cầm trong cung suốt mấy tháng trời.

Nàng bị hạ chỉ giam lỏng tại Minh Hà Cung. Cung điện từng một thời vàng son lộng lẫy nay lại u ám không chút ánh sáng, người thưa cửa vắng, chẳng khác nào lãnh cung. Lý Diệu đích thân tìm đến, trên người không mặc long bào thêu rồng vàng năm móng uy nghiêm, mà chỉ vận một bộ thường phục bằng gấm trơn. Theo sau hắn chỉ có một tên nội thị đứng từ xa, còn lại thị vệ thân quân đều canh giữ nghiêm ngặt bên ngoài cửa cung.

Thỉnh thoảng có vài cung nhân đi ngang qua khu vực quanh Minh Hà Cung, thấy trận thế này đều không dám ngước mắt, cúi đầu vội vã rời đi.

Một đêm mưa rơi tầm tã, trước thềm hoa lê trắng rụng đầy sân.

Đôi ủng lục hợp thêu vân mãng bước vào cửa điện, giẫm lên lớp hoa tàn đầy sân, nghiền nát cả chút hương dư còn sót lại. Nội thị mở cửa điện cho Lý Diệu, cao giọng thông báo:

“Bệ hạ giá lâm!”

Đợi hắn bước vào, tên nội thị nhanh tay lẹ mắt đóng cửa lại, lặng lẽ chờ bên ngoài.

Trong điện không thắp nến, chiếc đèn cung đình chạm ngọc bát giác bám đầy bụi bặm, lạnh lẽo và đen kịt. Không còn những cung nga buông từng lớp màn tơ vàng quý giá, bởi vì những kẻ hầu hạ đều đã lần lượt bị tống vào ngục tối. Minh Hà Cung rộng lớn này, chỉ còn lại mình Xu phi Lạc Sương Mai.

Tiếng bước chân nặng nề đến gần.

Phía sau lớp màn trướng trong cùng, Lạc Sương Mai nghe thấy tiếng thông truyền từ xa, nàng khẽ trở mình nằm nghiêng mặt vào trong vách, quay lưng lại với vị quân vương đang tiến tới.

“Thần thiếp nhiều ngày không chải chuốt, không dám diện kiến thánh giá.” Giọng nàng yếu ớt, nhưng đầy vẻ lãnh đạm và kiên định.

Đó chẳng qua chỉ là cái cớ vì nàng không muốn nhìn mặt hắn mà thôi.

Lý Diệu dừng bước, đứng bên ngoài màn trướng. Đây là lần đầu tiên hắn đến Minh Hà Cung thăm nàng kể từ khi ban mật chiếu giam cầm nàng một tháng trước. Hắn nhìn bóng hình mảnh mai sau lớp sa mỏng, mái tóc đen huyền không cài châu ngọc, cứ thế xõa tung theo đường cong tuyết trắng lả lướt, uốn lượn như tơ.

Đẹp đẽ nhưng mong manh, tưởng như hắn có thể dùng tay không bóp nát khối lưu ly này bất cứ lúc nào.

Ngôi cung điện này hắn đặt tên là “Minh Hà”, vốn dĩ vì trong trí nhớ của hắn, nàng là một thiếu nữ rực rỡ nhiệt thành, sáng rực như dải ngân hà. Giờ đây, dải ngân hà ấy như đã cháy rụi, chỉ còn lại một nắm tro tàn nằm trên giường, không muốn gặp hắn.

Lý Diệu chắp tay sau lưng, thấp giọng nói:

“Đại Lương khổ chiến với Bắc Hung, hôm trước đã đại thắng tại Luân Đài, trẫm rất lấy làm an ủi. Chủ lực Bắc Hung tháo chạy, chỉ có thể dạt về phía tây bắc Thiên Sơn, lẩn tránh không ra trận.”

“Phía bắc núi Kỳ Liên, phía tây núi Nào Chi, mười vạn tinh nhuệ Đại Lương đã đóng quân ngay cửa ngõ vương đình Bắc Hung. Trẫm, không cần phải nhẫn nhịn thêm nữa.”

Người Đại Lương vĩnh viễn không quên nỗi nhục năm xưa. Khi Thái Tổ hoàng đế băng hà, Thiền vu Bắc Hung không chỉ xua quân quấy nhiễu biên cảnh, mà còn gửi thư tay nhục mạ tân quả phụ Hoàng thái hậu, đòi “đắp đổi những thứ mình không có”, ý đồ gây hấn rất rõ ràng. Lý Diệu thề rằng sinh thời phải bình định Bắc Hung, áp giải Thiền vu về Trường An làm tù binh để rửa sạch nỗi nhục năm xưa.

Hắn tiếp tục: “Trẫm vốn định lệnh cho Trâu Vân dẫn binh truy kích đến cùng, tiêu diệt toàn bộ tàn quân của Hữu Hiền Vương Bắc Hung.”

Dưới lớp màn, thân hình Sương Mai khẽ run lên, nàng chậm rãi chống tay ngồi dậy. Lý Diệu tiến lên một bước ngồi xuống mép giường, nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt thanh tú ẩn sau làn tóc rối, hàng mi khẽ rung động.

Hắn nói tiếp: “Nhưng, Hữu Hiền Vương dường như nắm rõ quân tình bên ta, mang đại quân bỏ chạy ngay trong đêm. Trâu Vân chỉ bắt được vài tên phó tướng. Chuyện này có điều khuất tất, e là có gian tế…”

Lạc Sương Mai đột ngột rời sập gỗ đứng lên. Nàng không chút phấn son, vẻ mặt tiều tụy, chỉ có đôi mắt là vẫn rực cháy như thiêu đốt. Nhưng đôi mắt từng chứa đựng ngàn vạn phong tình ấy, tối nay lại chỉ có sự lạnh lẽo vô biên. Nàng nhìn thẳng vào ánh mắt dò xét của hắn:

“Bệ hạ đang nghi ngờ thần thiếp mật báo cho Hữu Hiền Vương sao?”

“Hữu Hiền Vương Bắc Hung chính là Tam ca của ái phi, trẫm không thể không phòng.” Lý Diệu bóp chặt thành giường, mặt không cảm xúc đối diện với nàng: “Nàng là phi tử Đại Lương, lại có tình huynh muội thâm trọng với kẻ nắm binh quyền Bắc Hung. Nàng có biết mỗi ngày có bao nhiêu triều thần gửi sớ can gián hay không, trẫm phải ăn nói thế nào với những tướng sĩ đang khổ chiến ngoài biên ải đây?”

Sương Mai lạnh lùng đáp: “Bệ hạ minh giám, mẫu quốc Ô Tư của thiếp đã là thuộc quốc của Đại Lương, thiếp sao dám lấy tính mạng của hàng vạn dân chúng đánh cược để tư thông với Bắc Hung? Huống hồ, thiếp bị giam lỏng hơn một tháng qua, lấy đâu ra mưu kế thông thiên để liên lạc với Tây Vực cách xa ngàn dặm?”

Từng câu từng chữ đều là nỗi oán hận vì bị oan uổng và mất tự do.

Lý Diệu nhìn nàng tranh biện, đôi mày thanh tú nhíu chặt khiến gương mặt nàng cuối cùng cũng có thêm chút sinh khí. Hắn dùng lòng bàn tay vuốt ve gò má mịn màng của nàng, ánh mắt thâm trầm:

“Hai nước khai chiến, trẫm hạ chỉ giam cầm nàng chính là để bảo vệ nàng.”

Hắn là đế vương, có quá nhiều chuyện không thể nói rõ. Chỉ đợi sau khi đại sự thành, hắn sẽ lại ở bên gối thủ thỉ vỗ về nàng. Chỉ cần nàng ngoan ngoãn như trước, đừng giận dỗi, đừng ngỗ nghịch.

Sương Mai không nói, trong lòng cười lạnh. Nàng nghiêng mặt né tránh cái chạm của hắn, lại nằm xuống quay mặt vào trong. Lý Diệu thu tay về, nhíu mày:

“Xu phi, nàng không tin trẫm sao?”

Đôi mắt nàng không còn chút tình ý của thiếu nữ khi gặp quân vương như trước, chỉ có đuôi mắt hơi nhếch lên vẫn mang vài tia quyến rũ, nàng nghiêng người gom lại mái tóc đen rối bời, lười nhác đáp:

“Thần thiếp đang cấm túc hối lỗi, tối nay không tiện hầu hạ thánh giá, xin bệ hạ hồi cung.”

Lý Diệu đứng dậy rời khỏi sập gỗ, nhưng không rời đi mà tự tay thắp sáng chiếc đèn cung đình mạ vàng. Ánh lửa hắt vào trong trướng, phác họa nên đường cong quyến rũ, thắt eo nhỏ nhắn của người đang nằm nghiêng. Dưới ánh nến, dáng người quân vương cao lớn bao trùm lấy nàng trong bóng đen mịt mù.

Hắn vén lớp màn sa mỏng duy nhất ngăn cách hai người.

“Sương Mai, lại đây với trẫm.” Giọng hắn trầm xuống, mang theo uy quyền bất khả xâm phạm.

Nàng không còn như trước kia mềm yếu tựa vào lòng hắn, mà lại lùi ra sau một bước. Lý Diệu nheo mắt, cơn giận dữ kìm nén bấy lâu bùng phát, hắn nắm chặt lấy cổ chân nàng, kéo mạnh nàng về phía mình.

Cổ tay áo thêu rồng vàng lộ ra một đoạn cổ tay mạnh mẽ, gân xanh nổi lên.

“Lạc Sương Mai, trẫm là phu quân của nàng!” Hắn gằn giọng, bàn tay siết chặt không cho nàng quay đi, bắt nàng phải nhìn thẳng vào mắt mình: “Vinh sủng của nàng, đều là do trẫm ban cho!”

Sương Mai không thể cử động, cũng chẳng buồn giãy giụa nữa.

Lòng quân vương dễ đổi thay, hôm qua còn mật ngọt sủng ái, hôm nay đã có thể giam cầm, nghi ngờ nàng.

Nàng đã lầm. Từng ngỡ rằng chẳng quản thâm cung quỷ quyệt, chỉ cần vinh sủng của quân vương còn đó, thiên hạ này không gì không thể làm, hắn ắt sẽ bảo hộ được nàng một đời vô ưu.

Sương Mai lạnh lùng cười nhạt:

“Nếu không có thứ gọi là thánh sủng của Bệ hạ, thần thiếp ở Ô Tư vẫn có thể sống an ổn. Sớm biết có ngày hôm nay, chẳng thà lúc trước theo Tam ca về lại Ô Tư cho xong!”

Từ ngày nhập cung đến nay, nàng lúc nào chẳng kiều nhu uyển chuyển, khép nép chiều lòng người, dùng vẻ mị hoặc vô biên để tranh quyền đoạt sủng. Đây là lần đầu tiên nàng dùng giọng điệu cứng rắn như thế để đối đáp với Hoàng đế.

Lý Diệu ngẩn người, buông lỏng tay đang kìm kẹp nàng.

“Cuồng ngôn!” Hắn nổi trận lôi đình, sắc mặt xanh mét, giọng nói lạnh thấu xương, “Trẫm chỉ biết, vị Tam ca trong miệng nàng những năm qua luôn trăm phương ngàn kế, vì muốn mang nàng rời khỏi hoàng cung của Trẫm mà chẳng từ thủ đoạn… Lần trước sứ thần Bắc Hung đến triều cầu hòa, nàng cũng lén lút đi gặp hắn.”

“Nếu đã như thế, Trẫm tuyệt đối sẽ không dung tha cho hắn.”

Dứt lời, vị đế vương trẻ tuổi xoay người, dứt khoát bước ra khỏi Minh Hà Cung ngay trong đêm tối.

Đám nội thị hầu hạ bên ngoài vốn tưởng sắp có chuyện tốt, định bụng canh trực cả đêm, đang nhắm mắt lơ mơ ngủ gật thì chợt nghe tiếng cửa điện ầm ầm mở toang. Nội thị thầm than một tiếng. Hoàng đế từ khi thân chính đến nay luôn chăm lo chính sự, hậu cung gần như để trống. Có khi nào thấy ngài hạ mình tới chỗ phi tần như thế này? Vậy mà lúc ngài hăng hái tìm đến, lại phẫn nộ rời đi.

Vị ở trong Minh Hà Cung này, thật đúng là thân trong phúc mà không biết hưởng phúc. Nội thị nhìn lại cung điện hoang vu vắng lặng giữa màn đêm trầm mặc, khẽ lắc đầu, xoay người rảo bước đuổi theo Hoàng đế.

Sương Mai thấy người đã đi xa mới nhẹ nhàng thở hắt ra. Tối nay là lần đầu tiên cự tuyệt Lý Diệu. Mất đi quân tâm, có lẽ nửa đời sau chẳng còn chỗ dựa, thậm chí tai họa sẽ ập xuống đầu. Thế nhưng nội tâm nàng lại vô cùng thư thái.

Hôm sau, cơm canh đưa tới Minh Hà Cung vẫn tinh xảo như cũ, nhưng cung nữ đưa cơm lại cố ý tưới nước canh lên cánh tay Lạc Sương Mai, đá đổ mâm thức ăn, còn nhổ nước miếng mắng:

“Đồ yêu phi thông đồng với địch, chết chưa hết tội!”

Xu phi mất đi đế sủng chẳng khác nào chuột chạy qua đường, ai nấy đều có thể sỉ nhục, chà đạp.

Về sau, thức ăn tinh xảo vẫn tiếp tục đưa tới, nhưng hơi thở của nàng lại dần suy yếu, thoi thóp. Cho đến một đêm, một tiểu cung nữ lạ mặt lén tìm đến, nhét cho nàng một chiếc bánh nướng nhân hoa hồng.

Sương Mai đầu bù tóc rối, ăn lấy ăn để, bỗng nhớ ra điều gì, nàng nhìn chằm chằm tiểu cung nữ kia mà hỏi:

“Quốc sư đại nhân… có từng tới đây không?”

Tiểu cung nữ ngẩn ra, đáp:

“Nương nương, Quốc sư đại nhân đã tùy quân xuất chinh, hơn một tháng nay không có mặt ở kinh thành.”

Sương Mai ngồi cô độc trong bóng tối, ngửa đầu nhìn qua khung cửa sổ chạm trổ nặng nề, hướng mắt về phía bầu trời đầy sao. Nàng từng nghe người kia nói, ngôi sao sáng rực ở cuối chuôi sao Bắc Đẩu chính là sao “Dao Quang”. Nơi tinh quang chiếu đến, chính là cố hương và thân nhân xa xôi của nàng.

Nàng xé một dải lụa trên xiêm y, cắn rách đầu ngón tay, dùng máu viết thư rồi giao cho tiểu cung nữ:

“Cầu xin ngươi, hãy trao thứ này cho Quốc sư đại nhân.”

Lời cảnh cáo của Lý Diệu đêm đó khiến nàng ngày đêm bất an. Phu quân của nàng muốn lấy mạng Tam ca nàng. Sương Mai hiểu rõ, một khi Lý Diệu đã động sát tâm, hắn sẽ không bao giờ buông tha.. Tâm nàng đã nguội lạnh như tro tàn, ở trong cung này sống hay chết chẳng còn quan trọng. Nhưng vì Tam ca, nàng phải đánh cược một phen.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Mấy ngày sau, lệnh cấm túc tại Minh Hà Cung được gỡ bỏ. Đám thị nữ từ chiếu ngục được thả ra vui mừng khôn xiết, đẩy cửa bước vào thăm chủ tử Lạc Sương Mai. Họ báo cho nàng biết Quốc sư đại nhân đã tìm ra kẻ chủ mưu tiết lộ quân cơ, chứng thực nàng bị oan uổng.

Nghe đồn, Quốc sư dù ở biên quan nhưng dường như đã liệu sự như thần. Chỉ trong một đêm, ngài đã dùng thủ đoạn sấm sét bắt giữ mười mấy viên võ tướng tây chinh về triều, liên lụy đến mấy trăm người. Tất cả đều bị khép tội thông đồng với địch phản quốc và bị xử tử tại chỗ để răn đe. Tại nơi hành hình của chiếu ngục, máu chảy thành sông, ba ngày không cạn.

Trong số phản tướng tiết lộ quân cơ có vài kẻ thuộc mẫu tộc của Hoàng hậu. Từ đó, trong cung rộ lên tin đồn Hoàng hậu mượn việc này hãm hại Xu phi thông địch. Nhưng Lý Diệu không truy cứu thêm. Bởi lẽ, hắn vốn muốn tương kế tựu kế, mượn cơ hội này quét sạch những thế lực cũ trong quân đội, nhổ tận gốc kẻ dị biệt, thuận tiện đưa thân tín do mình một tay nâng đỡ lên nắm quyền. Binh quyền thu về tay, ngư ông đắc lợi, hắn không cần thiết phải xé rách mặt với ngoại thích vào lúc này.

Một mũi tên trúng hai đích, tính toán không sơ hở, quả là diệu kế. Đối với “vật hy sinh” làm che mắt thiên hạ là Lạc Sương Mai, Lý Diệu sai nội thị thân cận đến truyền thánh dụ, ban thưởng trăm xấp gấm Giang Nam, một đôi minh châu để an ủi.

Thế nhưng, Lạc Sương Mai lại cảm thấy lạnh thấu xương. Lý Diệu vốn biết nàng vô tội, vậy mà đêm đó vẫn hùng hổ dọa người, mượn danh Tam ca để nhiều lần thử thách nàng, quả thực là muốn giết chết tâm can nàng. Đế tâm sâu tựa biển mò, không thể lường trước. Trong lòng lạnh lẽo, nàng vẫn bình tĩnh cùng cung nhân quỳ xuống lĩnh chỉ, khấu tạ quân ân.

Vị nội thị tuyên chỉ cười tủm tỉm, khẽ nói với nàng:

“Bệ hạ đang ở điện Cần Chính, giờ này chắc đã xong việc triều chính.”

Lời ám chỉ rõ ràng như thế, nàng làm sao không hiểu. Nội thị cũng là có ý tốt nhắc nhở, nàng dù không muốn cũng chẳng nên làm phật ý vị đại tổng quản này. Vì vậy, nàng trang điểm nhẹ nhàng rồi tiến về điện Cần Chính tạ ơn.

Tại Ngự Hoa Viên, nơi cuối hành lang dài hẻo lánh, Sương Mai nhìn thấy một bóng hình trắng muốt như ngọc. Giữa nền tường cung đỏ thắm, bốn phía không một bóng người, một cây hoa lê rơi rụng lả tả như trận tuyết thanh khiết. Vị tăng nhân đứng trong màn mưa hoa, chiếc áo cà sa cũng mang sắc trắng lạnh lùng. Nghe thấy tiếng bước chân, ngài chậm rãi nghiêng mình nhìn về phía nàng.

Sương Mai nhất thời không rõ là ngài tình cờ đi ngang, hay đang đứng đợi trên con đường duy nhất dẫn đến chỗ diện thánh. Nàng hướng về phía ngài hành lễ, dịu dàng nói:

“Đa tạ Pháp sư đã trả lại sự trong sạch cho ta.”

“Không cần.” Ngài không nhìn nàng, nhạt giọng đáp, “Thị phi đúng sai tự có định luận, bần tăng cũng chỉ là theo lẽ công bằng mà hành sự.”

Sương Mai hờ hững nói tiếp:

“Lần này Pháp sư bức lui Bắc Hung, công huân hiển hách, chỉ tiếc để Hữu Hiền Vương chạy thoát, coi như thiếu mất một món công lao lớn.”

“Thỏ thác chó bị phanh, chim hết thì bẻ ná.” Sắc mặt ngài điềm nhiên, khẽ niệm một câu cổ ngữ, lại nói: “Văn chương của Nương nương đã có tiến bộ.”

“Là nhờ Pháp sư dạy bảo tốt.” Sương Mai khẽ mỉm cười.

Đêm đó, nàng viết sáu chữ trên huyết thư giao cho tiểu cung nữ, ý chính là bức bách Quốc sư phải mở đường sống cho Tam ca nàng. Sách sử có câu: “Địch quốc phá, mưu thần vong”. Quốc sư thế lực quá lớn, Lý Diệu là đế vương sao có thể không kiêng dè. Nếu Bắc Hung bị diệt sạch, một thanh đao tốt không còn chỗ dùng, đường lui của ngài ắt sẽ không còn nằm trong tay chính mình nữa.

Ngài thả Lạc Kiêu chính là thả hổ về rừng, cũng là để tự bảo toàn mạng sống. Đạo lý nông cạn này nàng còn hiểu, huống chi là ngài? Kiếp này, ngài giải oan cho nàng, âm thầm cứu giúp nàng, không chỉ là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết mà còn chưa từng nghi kỵ nàng như Lý Diệu. Vậy mà cuối cùng, nàng vẫn dùng mưu tính kế lên ngài ấy.

Sương Mai không kìm được nhìn vị tăng nhân dáng người đĩnh đạc trước mắt. Mấy tháng không gặp, cằm ngài đã gầy đi trông thấy, chỉ có vết sẹo dữ tợn trên mặt vẫn còn đó, ánh mắt vẫn sắc sảo như xưa. Áo cà sa rộng thùng thình che khuất cánh tay phải, gió nhẹ thổi qua tay áo, ẩn hiện lớp băng vải trắng toát đang thấm máu.

“Pháp sư, tay của ngài…?” Nàng hỏi.

“Không sao.” Ngài phất tay áo rộng, che đi cánh tay bị thương.

Thấy ngài vẫn giữ thái độ xa cách lạnh nhạt, Sương Mai đột nhiên mỉm cười, tiến lại gần một bước. Tà váy nhẹ nhàng lướt qua áo cà sa của ngài, nàng hỏi:

“Pháp sư cứu Tam ca ta, chỉ đơn thuần là vì muốn giữ vững quyền thế sao?”

Vị tăng nhân xoay người, khẽ nghiêng đầu nhìn nàng. Đôi mắt đen trầm tĩnh thâm sâu phản chiếu hình bóng rực rỡ của nàng. Ngài im lặng hồi lâu, thanh âm trong trẻo tan vào trong gió hoa:

“Là vì một vị cố nhân.”

Sương Mai ngẩn người, thấp thoáng thấy trong đôi mắt lạnh lùng kia một tia nhu tình nàng chưa từng bắt gặp. Nàng chưa kịp hỏi thêm, bóng hình trắng trong như ngọc ấy đã thoắt ẩn thoắt hiện rồi rời xa.

Sau này nàng mới biết, vết thương trên tay Quốc sư là do mũi tên độc của Bắc Hung gây ra. Sau chiến thắng, ngài tiếp tục thâm nhập vào vùng lõi truy kích địch, cuối cùng lại mang thương tích trở về. Bởi lẽ Lý Diệu đã hạ mật lệnh, buộc ngài cùng võ tướng Trâu Vân phải đuổi giết Lạc Kiêu đang đào vong, nhất định phải lấy được thủ cấp. Bấy lâu nay, Lý Diệu không chỉ hận người Bắc Hung tận xương tủy, mà còn coi kẻ mang một nửa huyết thống Bắc Hung như Lạc Kiêu là cái gai trong mắt.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Kiếp này, gió ở cửa ải lạnh lẽo như dao cắt, từng tấc một dập tắt tia hy vọng cuối cùng của nàng. Dù thế nào đi nữa, ý định tiêu diệt Bắc Hung và sát tâm đối với Lạc Kiêu của Lý Diệu vẫn không hề giảm bớt. Hắn sẽ chẳng tốt bụng gì mà báo tin của Tam ca cho nàng, chẳng qua chỉ muốn nhổ cỏ tận gốc mà thôi.

Nghĩ đoạn, Lạc Sương Mai xoay người đối mặt với Lý Diệu, thần sắc bình thản đến lạ thường. Đoạn, nàng dứt khoát bước tới. Lý Diệu thấy nàng hướng về phía mình, bờ môi mỏng không nén được mà khẽ nhếch lên.

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, Sương Mai đột ngột cúi người, lao tới nhặt lấy một cây cung tên rơi vãi trên mặt đất, nhanh như chớp giương cung cài tên, nhắm thẳng vào Lý Diệu. Nhìn thấy thần sắc nam nhân kia từ đắc ý dần chuyển sang bàng hoàng, kinh ngạc khôn xiết.

Ngón tay nàng buông lỏng, một mũi tên xé gió lao đi. Ánh bạc rạch nát bầu trời đêm, quỹ đạo của nó dường như trùng khớp với mũi tên đã đâm xuyên qua nàng trong đêm tuyết kiếp trước. Mối thù một mũi tên năm xưa, nàng chưa từng quên. Nàng muốn kẻ hại mình phải nợ máu trả bằng máu.

Mũi tên vừa rời dây, Sương Mai không hề dừng lại, dứt khoát vứt cung sang một bên, chạy nhanh về phía nam nhân đã chờ đợi nàng từ lâu ở phía sau. Nàng lao mình vào trong lớp áo cà sa rộng lớn của chàng, tham lam hít một hơi mùi đàn hương thanh khiết.

“Vì sao lại mạo hiểm thân mình như thế?” Giọng chàng dịu dàng như dòng nước chảy, rót vào tai nàng.

Nàng ngước mặt nhìn chàng, ép bản thân trào ra những giọt lệ lớn, túm lấy tay áo chàng mà nức nở:

“Tương ca ca, chính là đám người Lương đó, bọn chúng phóng hỏa đốt núi, Tam ca của ta đã bị chúng hại chết rồi…”

Lạc Tương không nói gì, chàng đưa tay định chạm vào gương mặt nàng nhưng rồi lại thu vào trong tay áo, cuối cùng chỉ dùng ống tay áo nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt lẫn vệt máu trên mặt nàng.

Mưa đã tạnh, cuồng phong cuốn theo cát bụi, sắc trời vẫn âm u tăm tối. Lý Diệu được thân vệ lanh tay lẹ mắt đè rạp xuống bùn đất, mũi tên xé gió lướt qua sát bên người. Người bắn cung này tài nghệ tinh thông, phát lực tàn nhẫn, dù chỉ sượt qua cánh tay nhưng vết thương đã rạch sâu vào da thịt.

Khi hắn ngẩng đầu lên, dáng vẻ nhẹ nhàng của thiếu nữ đã chạy tới bên bóng hình trắng trong như ngọc trên sườn dốc, hai bóng người hòa vào làm một. Nàng không hề có một chút chần chừ, dường như với người kia, nàng nhất mực tin tưởng và khát cầu. Mà chút dịu dàng tình tứ giả tạo ban nãy nàng dành cho hắn, hóa ra chỉ là sự trêu đùa, là sự trả thù cay đắng.

Lý Diệu hất văng thân vệ đang bảo vệ mình, định đứng dậy truy sát thì chợt nghe tiếng sấm rền bên tai. Trước ánh mắt không thể tin nổi của hắn, mấy ngàn tăng binh đồng loạt giương cung không dây, bắn ra những đạo khí cảnh báo. Trong phút chốc, khí thế che trời lấp đất, tiếng động rền vang như sóng triều cuồn cuộn, chấn thiên động địa, ép quân đội của hắn phải lùi xa gần trăm bước.

Hắn liếc mắt nhìn quanh, biết rõ binh lực của mình lúc này đã bị tên bắn lén tiêu hao quá nửa, không thể địch lại đám tăng binh Phật môn có sức chiến đấu phi thường này. Dù uất ức, hắn cũng chẳng còn cách nào khác ngoài việc lui quân.

“Chúng ta đi!” Lý Diệu ra hiệu rút lui, thân vệ vây quanh hắn lên ngựa rời đi.

“Chậm đã.”

Phía sau lại truyền đến một tiếng rung dây cung xé toạc không gian.

“Việc này chưa thể kết thúc. Các hạ đã biết hành tung của Tam vương tử Lạc Kiêu, xin hãy báo cho rõ ràng.”

Lý Diệu chau mày quay đầu lại, thấy Phật tử đứng sừng sững trên sườn núi cao, phong thái hiên ngang như núi tuyết không thể lay chuyển, trong mắt tỏa ra thần quang trầm tĩnh. Đám tăng binh bên dưới đã giương cung nhắm thẳng vào quân Lương, sẵn sàng ứng biến. Đây rõ ràng là không muốn để hắn đi dễ dàng.

Lý Diệu lạnh lùng cười nói:

“Nếu ta không nói thì sao? Phật tử định vì một kẻ tục thế không liên quan đến Phật môn mà động thủ với ta? Thậm chí lấy cả Phật môn để đối kháng với Đại Lương sao?”

Lạc Tương khí độ tựa sơn hải, bình thản đáp:

“Một canh giờ trước, ngay tại nơi này, Tam vương tử điện hạ đã quy y Phật môn, chịu sự bảo hộ của Phật gia ta. Các hạ phóng hỏa đốt núi, sát hại người trong Phật môn, chính là bất kính với Phật.”

Lý Diệu hờ hững mân mê vỏ đao khảm vàng nơi thắt lưng, gằn giọng:

“Ta nghe nói môn đồ Phật gia không sát sinh, chẳng lẽ hôm nay ngươi định phá giới lấy mạng ta?”

Thanh âm của Lạc Tương lạnh lẽo như sương tuyết, tựa lời phán truyền của thần linh, từng chữ rền vang như sấm cuộn qua đỉnh đầu chúng nhân:

“Phật gia giảng nhân quả, kẻ sát nhân phải đền mạng. Phật môn có Bồ Tát từ bi cứu thế, cũng có Kim Cang phẫn nộ phục ma. Ngươi đã hạ sát Lạc Kiêu, lẽ nào lại mong được đứng ngoài vòng nghiệp báo?”

“Hôm nay ngươi tự vẫn tạ tội, ta sẽ ban ân huệ, tha mạng cho mấy trăm quân Lương sau lưng ngươi.”

Người đứng nơi cùng trời cuối đất ấy, thanh cao tựa vầng trăng treo đỉnh núi, vậy mà lại khiến Lý Diệu cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy yết hầu mình, làm hắn bất giác nuốt khan một cách đầy gian nan.

Đám quân Lương nghe vậy thì kinh hồn bạt vía, không nén nổi phẫn nộ:

“Chỉ là một vị Phật tử mà dám coi trời bằng vung! Ngươi có biết chủ tử của chúng ta tôn quý đến nhường nào không?”

“Chớ để chúng ta phải vung gươm thảo phạt, khiến cửa Phật không còn thanh tịnh!”

Ánh mắt sắc lạnh của Lạc Tương quét qua một lượt, uy nghi lẫm liệt, không chút khoan nhượng:

“Chúng sinh bình đẳng. Lạc Kiêu đã rơi vào tay ngươi, sống phải thấy người, chết phải thấy xác.”

Lần đầu tiên, Lý Diệu thực sự nhìn thẳng vào bóng hình trắng trong như ngọc thoát tục kia.

Chàng đứng tĩnh lặng dưới làn mây vần vũ, thiên địa vạn vật tựa hồ chẳng thể lọt vào mắt xanh. Chúng nhân dưới chân chàng bất quá chỉ là loài phù du kiến cỏ, sớm nở tối tàn, búng tay một cái đã tan thành mây khói. Giây phút ấy, dù chỉ là cái nhìn từ xa, nhưng ngay cả kẻ mang dòng máu đế vương như Lý Diệu cũng cảm thấy một nỗi tự ti hèn mọn bỗng chốc dâng trào.

Hơi ẩm sau cơn mưa vẫn còn lẩn khuất, sấm chớp xa xăm thỉnh thoảng lại rạch ngang trời khiến lòng người run rẩy. Giữa lúc quân Lương còn đang sững sờ, hàng chục mũi tên từ phía sau đột ngột xé gió lao tới.

“Điện hạ! Chẳng lẽ Phật tử còn có phục binh?” Đám thân vệ trở tay không kịp, cuống cuồng rút đao hộ giá, gạt đi cơn mưa tên dày đặc, chật vật thối lui.

Thế nhưng, phía Lạc Tương vẫn lặng im như tờ. Ám tiễn này, tuyệt đối không phải ý đồ của chàng.

“Lui quân!” Lý Diệu nhặt một mũi tên dưới đất, đôi mắt nheo lại đầy vẻ thâm hiểm.

“Đây không phải tên của Phật môn.” Giọng hắn trầm xuống, gân xanh nổi lên trên bàn tay đang siết chặt mũi tên, “Sắt tinh chế thế này, Tây Vực làm không nổi, là người của Đại hoàng tử.”

Thân vệ mặt cắt không còn giọt máu, thì thầm:

“Điện hạ bí mật xuất cung mưu tính đại sự, sao Đại hoàng tử lại có thể nắm bắt hành tung nhanh như thế được?”

“Có kẻ mật báo.” Lý Diệu nhướn mày, thanh âm đầy quyết đoán.

Hắn chưa rõ kẻ đứng sau là ai, nhưng thâm tâm đã cảm nhận được đây là một kình địch vô cùng thâm sâu đang muốn dồn hắn vào đường chết. Thấy người của Đại hoàng tử đã tới gần, Lý Diệu biết phần thắng chẳng còn bao nhiêu, không muốn dây dưa thêm với Phật môn, liền cùng thuộc hạ lên ngựa, dứt khoát rời đi.

Hắn không thèm ngoái đầu nhìn đám tinh binh đang truy sát mình, mà chỉ chăm chăm nhìn về phía sườn dốc — nơi bóng hình đỏ rực của nàng đang nép mình trong sắc áo tuyết trắng của Lạc Tương.

Tiếng vó ngựa rền vang dần lịm tắt, khói bụi mịt mù cũng tan biến nơi chân trời. Lý Diệu thu hồi tầm mắt, bàn tay siết chặt dây cương đến mức rướm máu. Điều nằm ngoài dự liệu của hắn không phải là sự xuất hiện của Lạc Tương hay cuộc tập kích của Đại hoàng tử.

Mà là, cô nương hắn hằng yêu dấu ở kiếp trước, kiếp này dường như đã không còn là quân cờ dễ dàng bị hắn thao túng. Đôi mắt Lý Diệu tối sầm lại như vực sâu, ẩn chứa ngọn lửa chiếm hữu tàn khốc.

Dù thế nào, hắn cũng phải đoạt lại nàng. Đời này, nàng chỉ có thể là của riêng hắn.

Tác giả có lời muốn nói:

Lý Diệu đóng vai cường thủ hào đoạt kiêm luôn truy thê hỏa táng tràng, đất diễn chắc chắn còn rất nhiều.