Lạc Sương Mai nhún chân, lướt nhẹ qua những lùm cây tầm thấp.
Làn nước hồ lành lạnh vẫn còn đọng lại trên người chưa kịp lau khô đã vội khoác xiêm y vào, khiến lớp vải dính chặt vào da thịt ướt sũng, hóa thành những dòng nước len lỏi chảy dọc sau lưng, để lại từng vệt nước uốn lượn trên mặt đất.
Sương Mai bước đi tập tễnh, tuy không thể nhanh nhưng trong lòng vô cùng sốt ruột.
Nàng vẫn chưa từ bỏ ý định, muốn theo đường cũ tìm về để đuổi theo Lạc Kiêu. Nàng mãi không hiểu nổi, nàng và hắn vất vả lắm mới gặp lại nhau, tại sao hắn lại bỏ nàng lại một mình để đi vào chỗ chết cơ chứ.
Trên đỉnh đầu là mặt trời chói chang, khi đi cách cửa đầm khoảng một dặm, nàng dừng lại, tựa lưng vào một gốc cây dương vàng to lớn, không nhịn được mà thở dốc.
Sương Mai nhìn về phía sa mạc xa xăm mịt mù khói cát, vắng bóng bước chân người, trông chừng cũng không có ai đuổi theo. Có lẽ Lạc Tương vẫn chưa phát giác ra, lòng nàng khẽ thở phào một hơi.
Hồ nước giữa ốc đảo vừa rồi bốn phía trống trải, không có cây cối che chắn. Nàng đã nắm chắc tính cách thủ lễ đến cứng nhắc của chàng, đinh ninh rằng chàng sẽ không quay đầu nhìn về phía nàng khi nàng đang thay y phục.
Đây chính là cơ hội thuận lợi để nàng trốn đi tìm Tam ca.
Lúc Sương Mai rời khỏi hồ nước, nàng nhìn thấy Tuyết Vân Câu đang nhàn nhã gặm cỏ cách Lạc Tương vài trượng, dây cương không hề bị giữ chặt trong tay chàng.
Đây là thời cơ tốt. Tuyết Vân Câu có thể đi ngàn dặm một ngày, chỉ cần có nó, Lạc Tương sẽ không bao giờ ngăn được nàng quay về nữa.
Sương Mai đặt tay lên môi, thổi một tiếng còi vang.
Tiếng vó ngựa quen thuộc đạp lên cát trắng vọng lại.
Nàng nhìn ra xa, bão cát vừa dứt không lâu, trên đồng cỏ bụi tung trắng xóa như sương mù. Con tuấn mã nghe tiếng gọi liền tung bờm hí vang, điên cuồng chạy về phía chủ nhân.
Sương Mai nhảy lên lưng ngựa, thúc vào bụng ngựa một cái, quất mạnh dây cương, hét lớn:
“Đi, đưa ta đi tìm Tam ca!”
Tuyết Vân Câu nghe lời sải vó, chở nàng lao đi như gió giữa hoang mạc.
Sa mạc, núi rừng, khe suối cho đến những cánh đồng bao la… cảnh vật đổi thay từ nhạt sang đậm, lần lượt lướt qua bên người nàng. Nàng vừa phi ngựa điên cuồng, vừa không ngừng huýt sáo để triệu tập bọn Trâu Vân và thuộc hạ cấm quân.
Tiếng còi thê lương vang vọng giữa đất trời trống trải, xuyên thấu lớp mây dày, vút tận chín tầng trời cao.
Khi Sương Mai cưỡi ngựa đến gần cửa hẻm núi, điều đầu tiên nàng cảm nhận được là một mùi máu nồng nặc xộc vào mũi.
Nàng bàng hoàng kinh hãi, dần dần ghìm cương cho ngựa đi chậm lại, cho đến khi dừng hẳn.
Bụi cát mờ mịt tan đi, cửa hẻm núi quen thuộc nơi nàng vừa gặp Lạc Kiêu đã hiện ra trước mắt.
Một cơn mưa rào bất chợt đổ xuống, phía chân trời mây đen cuồn cuộn, những hạt mưa nặng hạt rơi xuống không dứt.
Vách đá nâu thẫm của hẻm núi dưới sự gột rửa của nước mưa hiện lên sắc đỏ thẫm như máu, những rãnh nứt dọc ngang như vực thẳm ngăn cách nàng với con đường phía trước.
Sương Mai run rẩy xuống ngựa, dắt cương đi về phía trước. Nước trên người vẫn chưa khô hẳn, đọng lại dưới gấu váy, theo từng bước chân để lại những vệt nước đậm nhạt trên cát.
Bước chân nàng lảo đảo, nơi nàng đi qua, xác chết nằm ngổn ngang.
“Điện hạ!”
“Điện hạ…”
Từng bóng đen đứng sừng sững giữa làn mưa thưa thớt hiện ra trước mặt.
“Các ngươi là…” Sương Mai nhận ra những gương mặt đó, nàng chạy bổ tới, bước chân đạp lên vũng bùn khiến nước bắn tung tóe.
Đó chính là thân vệ của Lạc Kiêu, ước chừng hơn trăm người.
Trên người họ tỏa ra mùi khét nồng nặc, gấu áo vạt áo đều là những vết cháy sém loang lổ, hạt mưa rơi xuống người họ, cuốn theo những tàn tro của lớp vải bị thiêu hủy.
“Chủ tử biết Vương nữ điện hạ nhất định sẽ quay lại tìm ngài ấy, nên phái chúng thần canh giữ ở đây. Hễ thấy điện hạ là lập tức hộ tống người đi Toa Xa.” Một dũng sĩ mặc trường bào thẫm màu, tay cầm đao, đứng chắn như một bức tường ngăn nàng lại: “Phía trước còn truy binh, Vương nữ không thể lại gần.”
Sương Mai sững sờ, hóa ra ngay cả lúc sinh tử cận kề, Lạc Kiêu vẫn quyết tâm để lại những tinh binh cuối cùng để bảo vệ nàng. Nàng túm chặt lấy chéo áo người cầm đầu, phẫn nộ gặng hỏi:
“Tam ca của ta đâu? Huynh ấy đang ở đâu?”
Người đó cúi đầu, mái tóc dài bên thái dương bị lửa cháy xém một mảng, giọng trầm mặc:
“Có người phóng hỏa thiêu núi. Chủ tử bị vây hãm bên trong, không thể thoát ra được…”
Sương Mai lắc đầu liên tục, không dám tin vào sự thật. Nàng đẩy bức tường người đang chắn lối, lấy hết can đảm, run rẩy bước tiếp vào sâu trong hẻm núi.
Càng đi vào trong, xác chết càng dày đặc, chất thành đống như núi. Nàng nhận ra họ, từng người một đều là tòng quân thân cận theo Tam ca từ nhỏ, nay lại phơi thây tại chỗ, chết không nhắm mắt.
Đôi chân nàng run rẩy dữ dội, mùi máu tanh nồng đặc quánh như sương mù bao trùm lấy nàng.
Nàng cố nén cảm giác buồn nôn đang cuộn trào trong lồng ngực, mỗi khi gặp một cái xác nằm sấp không rõ mặt, nàng đều dùng cánh tay run bần bật lật họ lại để xác nhận.
Thi thể bị đao đâm xuyên tim này không phải Tam ca, cái xác cụt tay kia cũng không phải Tam ca.
Khắp núi đồi đều là những thi thể chẳng còn nguyên vẹn, nàng dùng hết sức lực chạy ngược xuôi tìm kiếm, xiêm y bị gai bụi rậm cào rách mướp, nhưng vẫn không thấy tung tích Lạc Kiêu đâu.
Sương Mai như mất đi tri giác, lẻ loi độc hành giữa núi thây biển máu. Thân hình nàng lảo đảo như một làn khói nhẹ, chỉ cần một cơn gió thổi qua là có thể tan biến.
Cuối cùng, nàng không còn sức để bước tiếp nữa. Một cú lảo đảo, nàng quỳ rụp xuống, ngã gục vào đống xác chết, những thi thể vấy bẩn đập vào mắt nàng. Những khuôn mặt máu thịt bết bát đó đều là những người thân thuộc từng cùng nàng vui đùa trước đây.
Trận chiến thảm khốc đến kinh tâm động phách, nhìn mà lạnh sống lưng, làm gì còn chút hy vọng mong manh nào nữa.
Nàng còn đang mong đợi điều gì cơ chứ?
Nàng suy sụp cúi người, gào lên một tiếng bi thiết thấu tận trời xanh:
“Tam ca!” Tiếng khóc ai oán khiến lũ kền kên đang săn mồi kinh hãi bay lên, mỏ chúng vẫn còn ngậm những mảnh thịt vừa rỉa bay đi xa.
Thiếu nữ ngẩng đầu lên, đôi tay gầy yếu không ngừng khua khoắng để xua đuổi lũ ác điểu đang rình rập rỉa xác, nàng sợ rằng chỉ cần sơ sẩy, chúng sẽ tha mất vị Tam ca mà nàng yêu thương nhất đi.
Người Bắc Hung vốn coi trọng việc toàn thây khi hạ huyệt để cầu mong kiếp sau có một thân thể vẹn toàn. Tam ca mang trong mình một nửa dòng máu Bắc Hung, nàng sợ rằng ngay cả di hài của huynh ấy mình cũng không giữ nổi.
Sương Mai nghiến răng đứng dậy, loạng choạng chạy khắp nơi xua đuổi lũ kền kên tham lam, như thể làm vậy là có thể giữ lại được người đã khuất.
Kiếp trước, nàng đã phụ lòng quá nhiều người.
Nàng phụ Lạc Tương. Vì vậy kiếp này, nàng nguyện hy sinh bản thân để bảo vệ chàng, ngăn chàng vì sự hãm hại của Lạc Tu Mỹ mà phá giới, nàng muốn được thấy chàng thụ phong trở thành Phật tử.
Nàng cũng từng phụ Lạc Kiêu. Kiếp trước khi hắn liều chết cứu nàng ra khỏi cung, nàng đã không đủ quyết tâm để bỏ lại tất cả mà đi cùng hắn. Thế nên đời này, nàng chưa từng muốn rời xa Tam ca thêm lần nào nữa.
Nàng cứ ngỡ mình đã có cơ hội làm lại từ đầu, nên đã dùng hết sức lực, chỉ muốn bù đắp từng chút một những tiếc nuối của kiếp trước.
Nhưng sợi dây vận mệnh chỉ cần khẽ giật một cái, phận người nhỏ bé đã sụp đổ trong khoảnh khắc.
Nàng rốt cuộc vẫn không tìm thấy Tam ca.
Tiếng khóc tuyệt vọng của thiếu nữ vang vọng đất trời, day dứt khôn nguôi trong hẻm núi.
Ngoại trừ vài tiếng chim kêu lãnh lót, giữa đất trời chẳng hề có lấy một lời hồi đáp.
Đầu gối nàng quỳ trong vũng máu vẫn còn vương hơi ấm, sắc đỏ tươi nhuộm đẫm gấu váy nàng.
Bỗng chốc, một tiếng bước chân trầm đục truyền đến. Một đôi bàn tay nhẹ nhàng nhấc tà váy đẫm máu của nàng lên.
Người tới đi ngược sáng, không nhìn rõ khuôn mặt, chỉ thấy dáng hình quen thuộc mờ ảo. Hắn đứng trước mặt nàng, hơi khuỵu gối cúi người, phủi đi những vết bẩn nhơ nhuốc trên váy cho nàng.
Những giọt mưa liên miên làm nhòe đi tầm mắt, rơi vào đôi mắt đầy lệ. Qua làn mi mờ, Sương Mai nhìn thấy bộ ngân giáp đỏ sẫm quen thuộc.
Trâu Vân dẫn cấm quân đuổi tới, thấy nàng đang nửa quỳ, khẽ nói:
“Điện hạ, xin nén bi thương.”
Thân vệ của Lạc Kiêu vây quanh lại, lặng lẽ đỡ nàng dậy từ giữa biển máu, đồng loạt quỳ xuống, bái lạy nàng:
“Chủ tử có lệnh, từ nay về sau, chúng thần sẽ coi Điện hạ là chủ, đời này nguyện theo phò tá, tuyệt đối không hai lòng.”
Sương Mai hít sâu một hơi, định giơ tay lau nước mắt, nhưng thấy cổ tay áo và lòng bàn tay đều là vết máu loang lổ nhơ nhuốc. Nàng liền ngửa mặt lên, để mặc cơn mưa lớn rửa sạch lệ nhòa, không muốn thuộc hạ nhìn thấy vẻ bi lụy của mình.
“Phía trước còn bao nhiêu truy binh?”
Người cầm đầu ngẩn ra, chắp tay nói:
“Vốn có hơn ngàn người, đều là tinh binh kỵ xạ. Sau khi giao chiến với chúng ta, hiện còn không tới ngàn người.”
Sương Mai nhắm mắt, nghe thấy trong tiếng mưa và tiếng sấm có tiếng vó ngựa ẩn hiện. Khóe môi nàng vẽ nên một nụ cười lạnh lùng:
“Chúng đến vì ta. Đến đúng lúc lắm, ta phải báo thù cho Tam ca.”
Mọi người đều kinh hãi, đưa mắt nhìn nhau, Trâu Vân thấp giọng hỏi:
“Điện hạ, chúng ta chỉ có vài trăm người, làm sao đương đầu với gần ngàn quân địch?”
Sương Mai quan sát xung quanh, nhìn lướt qua những cánh rừng rậm rạp trên vách núi hai bên hẻm:
“Địch ở ngoài sáng, ta trong tối. Địa hình hiểm yếu này thuộc về ta, chỉ cần dẫn hổ vào rừng, sẽ một lưới tóm gọn bọn chúng.”
Nàng dừng lại một chút, khóe môi hơi nhếch lên, nhìn về phía vùng hoang dã phía sau, đuôi mắt thoáng hiện một tia anh duệ:
“Hơn nữa, ta còn có cứu binh.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Nhóm của Sương Mai mai phục trên sườn dốc hai bên khe núi. Nhìn xuống từ trên cao, hàng trăm mũi tên ánh thép lạnh lẽo đồng loạt nhắm thẳng xuống lòng khe.
Chưa đầy một khắc sau, tiếng vó ngựa ầm ầm từ xa vọng lại, quả nhiên có kẻ đuổi tới.
Trong màn mưa mờ ảo dần xuất hiện một khoảng không u ám, một toán quân mã đông đảo đội mưa lao đến, thanh thế vang động cả hẻm núi.
Nhìn kỹ, con nào cũng là chiến mã thượng hạng, bờm ngựa bóng bẩy dưới làn mưa. Quân binh trên ngựa đều đeo cung dài túi tiễn, hông dắt trường đao, toàn là những tay thiện xạ.
Người dẫn đầu bỗng nhiên ghìm ngựa, giơ tay ra hiệu. Lớp áo gấm thấp thoáng dưới áo choàng toả ra ánh sáng mờ ảo.
Đám tinh kỵ phía sau thấy thủ thế liền ghìm cương dừng lại, tiếng vó ngựa im bặt, chỉ còn tiếng mưa rơi tầm tã.
Từng bóng đen dừng lại trước khe núi, nhất quyết không chịu tiến vào vòng mai phục.
Dường như chúng đã đánh hơi thấy sự bất thường nên dừng bước không tiến thêm.
Từng giọt nước lớn lăn từ thái dương xuống, không rõ là mồ hôi hay nước mưa. Sương Mai nghe thấy Trâu Vân bên cạnh trầm giọng nói:
“Điện hạ, để thần ra dẫn dụ chúng vào.”
Sương Mai lắc đầu:
“Trận thế này, chúng chắc chắn đã sớm đề phòng. Ngài đơn thương độc mã xuất hiện chẳng khác nào tự nộp mạng dưới làn tên mũi giáo.”
“Người chúng muốn tìm là ta, chỉ khi ta xuất hiện mới có thể khiến chúng lơi lỏng cảnh giác, mà ta vẫn sẽ bình an vô sự.”
Nước mưa chảy dài từ lông mày xuống, Trâu Vân đột ngột gạt nước trên mặt, vội vàng ngăn lại:
“Điện hạ không được mạo hiểm!”
Sương Mai gạt những chiếc lá ngụy trang trên người ra, khẽ nói:
“Ta là Vương nữ, chúng không dám làm hại ta. Đây là cơ hội duy nhất.”
Trâu Vân thấy nàng chưa dứt lời đã rảo bước rời đi, hắn không kịp đuổi theo, nghiến răng thấp giọng ra lệnh cho xung quanh:
“Cung tên chuẩn bị, không được để sót một tên nào.”
Khi Sương Mai vừa xuất hiện ở khe núi, toán quân mã kia quả nhiên bắt đầu tiến vào vòng vây.
Nàng thúc ngựa giơ tay, điều khiển Tuyết Vân Câu chạy về phía trước, dẫn dụ toán quân phía sau đang sục sôi hưng phấn lao lên.
Nào ngờ người cầm đầu thúc ngựa tiến tới cực nhanh, chớp mắt đã chặn ngay trước mặt nàng. Trong khe núi hẹp, không còn đường nào để thoát thân.
Tim Sương Mai thắt lại, chợt nghe người đó nói:
“Lạc Sương Mai, nàng khiến ta đi tìm vất vả quá.” Giọng nói thản nhiên nhưng không giấu được sự tức giận.
Người có thể gọi thẳng cả họ lẫn tên nàng như vậy, trên đời này chỉ có một người.
Sương Mai ngước đôi mắt mông lung lên nhìn, chỉ thấy người đó chậm rãi tháo chiếc mũ trùm đầu của áo choàng xuống, diện mạo dần hiện rõ trong màn mưa. Nhìn rõ hắn trong khoảnh khắc đó, đồng tử nàng co rút lại, nàng bàng hoàng ngả người ra sau lưng ngựa.
Người tới vươn cánh tay mạnh mẽ ôm lấy nàng, khóe môi khẽ nhếch lên như đang cười nhạo việc nàng bị dọa đến mức này.
“Sao lại là ngươi?” Nàng thu người lại, liên tục lùi về phía sau.
“Sao lại không thể là ta?” Người tới nhướng đôi mày kiếm, hỏi ngược lại: “Thấy ân nhân cứu mạng mà không vui sao?”
Lạc Sương Mai dù có nằm mơ cũng không ngờ lại một lần nữa đụng độ Lý Diệu ngay tại nơi này.
Nàng đưa mắt lướt qua bờ vai thêu họa tiết mây bay của hắn, nhìn xoáy vào đám thân vệ đang lăm lăm rút đao phía sau. Lý Diệu dẫn theo thiên binh vạn mã thế này, rốt cuộc là trùng hợp đi ngang qua, hay vốn dĩ định bắt nàng áp giải về vương đình?
Sương Mai chẳng kịp đắn đo, nàng xoay người, không thèm ngoái đầu mà dốc sức chạy về phía trước. Thế nhưng, đôi chân nàng như bị đóng đinh, chẳng những không tiến thêm được bước nào mà cả người còn mất đà ngã nhào ra sau.
Nàng ngoảnh lại, thấy gấu váy dài chạm đất của mình đang nằm gọn trong tay Lý Diệu, bị hắn lật đi lật lại ngắm nghía đầy vẻ ngạo mạn. Thấy nàng chạy trốn không thành, Lý Diệu nheo mắt, tiến lên một bước ôm trọn lấy nàng vào lòng khi nàng sắp ngã, nụ cười trên mặt vẫn không hề tắt.
Trong cơn kinh hoàng tột độ, nàng cảm thấy mình như một con chuột bị dẫm trúng đuôi, dù có vùng vẫy thế nào cũng không thoát khỏi lòng bàn tay hắn.
“Chạy cái gì? Ta đến để đưa nàng về nhà mà.” Lý Diệu khẽ vén lọn tóc mai rối bời của nàng, vẻ mặt đầy kiên nhẫn: “Ta phụng mệnh mẫu thân nàng – Thừa Nghĩa công chúa – đến để đưa nàng về. Nàng là vương nữ, sao có thể tự tiện rời khỏi vương đình Ô Tư?”
Thì ra là mẫu thân muốn nàng quay về. Nàng luôn ngỡ rằng mẫu thân vốn chẳng màng thế sự, càng không quan tâm đến sự sống chết của nàng. Sương Mai cảm thấy có chút kỳ lạ, lại thấy Lý Diệu đang nhìn chằm chằm mình, sắc mặt lộ vẻ không vui.
“Huống hồ, Tây Vực chiến loạn liên miên, chinh phạt không dứt, dọc đường này biết bao hiểm nguy. Một nữ nhân…” Hắn khoanh tay, cười đầy vẻ bất cần: “Đặc biệt là một nữ nhân xinh đẹp như nàng, chạy loạn khắp nơi, không sớm thì muộn cũng mất mạng, hoặc là bị người ta bắt đi mất thôi…”
Sương Mai nghe ra ẩn ý trong lời hắn, cắn môi đáp: “Ta sống hay chết không liên quan gì đến ngươi, càng không cần ngươi phải bận tâm.”
“Không liên quan đến ta?” Lý Diệu khẽ cười, từ trong ngực áo lấy ra một chiếc trâm vàng, huơ huơ trước mặt nàng: “Nàng và ta đã có trâm vàng làm vật đính ước, nàng chính là thê tử chưa quá môn của ta, sao lại không liên quan? Ta đích thân tới đón nàng, mau cùng ta trở về đi.”
Đầu ngón tay Sương Mai bấm sâu vào lòng bàn tay đến rỉ máu, nàng nhìn trân trân vào chiếc trâm vàng ấy. Nếu theo Lý Diệu về vương đình Ô Tư, nàng chắc chắn sẽ dẫm vào vết xe đổ, lặp lại bi thảm của kiếp trước. Nàng sẽ phải trơ mắt nhìn Lý Diệu bành trướng thế lực, từng bước thôn tính Tây Vực. Nàng sẽ lại bị bắt gả cho hắn, trở thành một phi tần dị tộc, cuối cùng bị giam cầm cả đời trong cung cấm đầy rẫy mưu mô kia, rồi chết nơi đất khách quê người.
Hôm nay nàng có tinh binh của Lạc Kiêu để lại, có Trâu Vân kiêu dũng thiện chiến cùng đám cấm quân, nàng chưa chắc đã nắm chắc phần thua.
Sương Mai ngẩng cao đầu, lần đầu tiên trong kiếp này nhìn thẳng vào đôi mắt đen mà nàng đã sợ hãi suốt một đời, dõng dạc nói: “Hôm nay, ta tuyệt đối không theo ngươi về vương đình Ô Tư!”
Nàng gạt bỏ mọi tạp niệm, nỗi sợ hãi vừa rồi tan biến vào hư không, nàng hướng về hai bên vách núi hét lớn: “Bắn tên!”
Trong nháy mắt, tên bay như mưa, lẫn trong làn mưa tầm tã trút xuống đám quân mã đang truy kích phía sau hai người. Tiếng ngựa hí vang, tiếng kêu la thảm thiết, quân lính trên ngựa liên tiếp trúng tiễn ngã xuống đất. Dù là tinh kỵ thiện chiến cũng trở nên hỗn loạn trong hẻm núi chật hẹp, vừa né tránh mưa tên vừa tháo chạy toán loạn.
Thế nhưng, có lẽ vì e ngại nàng và Lý Diệu đứng quá gần nhau, sợ làm nàng bị thương nên không một ai dám bắn tên về phía Lý Diệu.
Đôi mắt đen thâm trầm của Lý Diệu phản chiếu bóng hình tuyệt sắc của nữ tử trước mặt, ánh mắt hắn vô thức phác họa lại đường nét thanh tú nhưng đầy kiên nghị của nàng. Hắn nhận ra một tia sát khí, bỗng cười lớn, chớp lấy thời cơ vươn hai tay bắt lấy nàng. Một thanh đoản đao sắc lẹm nhanh như cắt đã kề sát cổ nàng, khống chế nàng làm con tin.
“Ngoan ngoãn khoanh tay chịu trói đi, vương nữ điện hạ của ta.” Hơi thở của hắn có chút dồn dập, phả qua bên tai nàng.
Tiếng tên xé gió dần ngưng lại, Trâu Vân vì lo nàng bị thương nên đã ra lệnh dừng tấn công. Đám quân Lương phía sau đang rục rịch chỉnh đốn lại đội hình.
Những hạt mưa lớn không ngừng rơi xuống mặt nàng, làm nhòe đi tầm nhìn. Hàng mi Sương Mai run rẩy, nàng nhìn lên sườn núi, gào lớn: “Bắn tên đi! Giết hắn cho ta!”
Chỉ cần giết được Lý Diệu, quân của hắn chắc chắn sẽ rơi vào đại loạn. Dù nàng có bị liên lụy, bị thương hay thậm chí là táng mạng tại đây, nàng cũng không hối hận. Nàng không muốn bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để lấy mạng Lý Diệu.
Nhưng không còn mũi tên nào rơi xuống nữa. Nàng và Lý Diệu đứng quá gần, không ai dám mạo hiểm bắn ra mũi tên đó. Mọi thứ dường như đã đi vào ngõ cụt. Chỉ thiếu một bước nữa thôi, nàng đã có thể khiến đám quân Lương này tan tành xác pháo.
Sương Mai căm hận tột cùng, đột nhiên nàng cúi đầu, cắn mạnh một cái vào cổ tay đang khống chế mình của Lý Diệu. Lý Diệu không kịp phòng bị, đau đớn đến mức nới lỏng tay trong khoảnh khắc.
Sương Mai nhân cơ hội thoát khỏi vòng tay hắn, loạng choạng chạy đi vài bước. Lý Diệu lập tức vồ tới, mắt thấy sắp tóm được gấu áo nàng.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một luồng gió mạnh từ phía sau lao tới, sượt qua cánh tay phải của Lý Diệu, đánh rơi thanh đoản đao trong tay hắn. Một luồng sáng trắng lóe lên, đầu mũi tên sắc lẹm cắm phập xuống đất, thân tiễn khảm hoa văn hoa sen rung lên bần bật, phát ra tiếng kêu ong ong.
Lý Diệu liếc nhìn vết máu trên cánh tay, rồi quay đầu lại nhìn.
Trời đất bao la, mịt mù sương khói. Nơi cuối tầm mắt, chiến mã phi nước đại, bóng người thấp thoáng.
Người dẫn đầu khoác trên mình chiếc áo cà sa trắng muốt tung bay trong gió, trên áo thêu hàng vạn sợi chỉ vàng lấp lánh như ánh kim quang thanh khiết thuở khai thiên lập địa. Tay chàng cầm chiếc cung lớn, thần tiễn vừa bắn bắn ra không lấy mạng người nhưng cũng đủ để cảnh cáo.
Chàng đã cố ý bắn chệch đi vài tấc, nếu không, mũi tên đó đã găm thẳng vào tim lấy mạng hắn rồi.
Lý Diệu nheo mắt, theo bản năng quan sát binh lực hai bên.
Tà áo của người tới tung bay như một tấm rèm đang từ từ mở ra. Sau khi tấm rèm ấy hạ xuống, trong đám bụi rậm đen kịt nơi hẻm núi, không biết từ lúc nào đã xuất hiện hơn trăm bóng đen thâm trầm. Kiếm sắc cầm tay, ánh đao sáng loáng, trong phút chốc khí thế như đại quân áp sát, cuồn cuộn như sóng trào bao quanh lấy người vừa đến.
Dưới muôn vàn ánh mắt dõi theo, từ bóng tối nơi cuối màn mưa, chàng chậm rãi bước ra.
Dáng người chàng cũng cao lớn, vững chãi như hắn, ống tay áo lộng gió thổi phần phật, nhưng gương mặt vẫn thanh lãnh, chẳng chút gợn sóng.
Thanh âm lạnh lùng như ngọn gió buốt từ thiên cổ, phá không truyền đến:
“Buông nàng ra.”
“Nàng đã nói, nàng không muốn theo ngươi trở về.”
Sương Mai nhìn rõ bóng hình trắng trong như ngọc cùng thanh âm quen thuộc đến xương tủy kia, nước mắt bỗng chốc trào ra.
Nàng đã đợi được cứu binh của mình rồi.
Nàng chạy băng về phía chàng, chẳng chút đắn đo.
Giữa rừng đao kiếm đang hừng hực sát khí, ánh mắt băng giá của hai nam nhân có tầm vóc oai vệ tương đồng giao nhau đầy kịch liệt.
“Ngươi thì tính là thứ gì? Lấy tư cách gì cản ta?” Lý Diệu xoay người, nhìn thấy thế trận hùng hậu của tăng chúng, sự kinh ngạc trên mặt hắn chỉ thoáng qua trong chớp mắt. Hắn hừ nhẹ một tiếng từ trong cổ họng, liếm liếm đôi môi khô khốc vì gió rít.
“Ta vốn không định động can qua với sứ thần Đại Lương. Nhưng…” Lạc Tương lên tiếng, ánh mắt trầm tĩnh lướt qua những lưỡi đao sắc lạnh, dừng lại trên thân hình mảnh mai đơn độc của thiếu nữ đang đứng giữa hai người: “Hôm nay, ngươi không thể mang nàng đi.”
“Khẩu khí cũng lớn đấy.” Đôi mày kiếm của Lý Diệu nhướn lên, hắn chắp tay sau lưng, lạnh lùng nói: “Thân là Phật tử, không lo giữ thanh quy giới luật, lại cố tình tiếp cận vương nữ Ô Tư, rốt cuộc là có mục đích gì, tâm cơ thâm hiểm ra sao?”
“Không có mục đích, cũng không có tâm cơ. Chỉ vì một lời hứa với cố nhân, thề chết cũng phải giữ trọn.” Lạc Tương đáp.
“Hừ, nói nghe thật đường hoàng.” Lý Diệu cười khẩy một tiếng, mỉa mai chất vấn: “Ngươi đã không còn là Cửu vương tử của Ô Tư, chẳng phải thân tộc, cũng không phải phu quân của nàng, dựa vào đâu mà nhúng tay vào chuyện của vương nữ?”
“Chẳng lẽ, Phật tử muốn độc chiếm vương nữ hay sao?” Lý Diệu dừng lại một chút, cố ý cao giọng: “Uổng công ngươi tu Phật hỏi đạo, hóa ra lại mang tâm tư hèn hạ đến thế!”
Tăng chúng nghe vậy liền phẫn nộ khôn cùng vì hắn dám bôi nhọ Phật tử. Tiếng giới côn, giới đao va vào nhau lạch cạch không dứt, dư âm vang vọng hồi lâu trong sơn cốc.
Gương mặt điềm tĩnh của Lạc Tương không chút dao động, chàng khẽ đưa mắt ra hiệu, không gian hỗn loạn xung quanh lập tức tĩnh lặng trở lại.
Giữa sơn cốc trống trải, giọng chàng bình thản nhưng từng chữ đều đanh thép:
“Nàng muốn rời khỏi vương đình Ô Tư, ta tất nhiên sẽ giúp nàng toại nguyện. Ngươi cứ việc hỏi nàng một câu, xem nàng muốn đi cùng ai.”
Lý Diệu cười lạnh, vặn hỏi:
“Ta còn nhớ lần đầu gặp Phật tử ở vương đình, ngươi còn cùng ta luận bàn về phong tục cưới hỏi của người Hán, nói gì mà ‘cha mẹ đặt đâu con ngồi đó’, ‘lời mối lái ước hẹn’. Vậy hôm nay ta báo cho ngươi hay, nữ tử lúc chưa gả phải nghe lệnh cha mẹ, xuất giá rồi sẽ có phu quân quản giáo. Ở Tây Vực là thế, ở Trung Nguyên lại càng như thế!”
“Hôm nay mẫu thân nàng ra lệnh cho nàng quay về vương đình, nàng phải tuân theo. Đó vốn là quy củ trời định, xưa nay vẫn vậy!”
“Xưa nay vẫn vậy?” Lạc Tương khẽ chau mày, thần sắc thản nhiên hỏi ngược lại: “Xưa nay vẫn vậy, thì có nghĩa là xưa nay đều đúng sao?”
Lạc Tương xuống ngựa, từng bước theo dốc thoải, không nhanh không chậm đi về phía hai người dưới lũng sâu.
Thanh âm của chàng còn mạnh mẽ hơn cả tiếng gió, mang theo uy nghi không thể kháng cự:
“Nữ tử cũng là con người. Đã sinh ra làm người thì có quyền lựa chọn vận mệnh của chính mình. Những kẻ khác, bất luận là ngươi, hay thậm chí là mẫu thân nàng, cũng không có tư cách quyết định cuộc đời nàng.”
Lý Diệu ngẩn ra, chân mày nhíu chặt, gương mặt thêm vài phần phẫn nộ lạnh lẽo:
“Nghe nói Phật tử ở vương đình cùng vương nữ ngày đêm gặp gỡ, giảng kinh giải hoặc. Hóa ra Phật tử đã xúi giục nàng, khiến nàng trở nên ngỗ nghịch như vậy sao?”
“Lẽ phải ở đời, tự tại lòng ta.” Lạc Tương thong dong đáp lời.
“Được, nếu Phật tử đã nói vậy, thì hôm nay cứ để chính nàng chọn đi.” Lý Diệu hờ hững nhìn về phía thiếu nữ đang đứng sững sờ: “Lạc Sương Mai, hôm nay nàng muốn đi cùng ai?”
Sương Mai bàng hoàng trong chốc lát.
Những ký ức hỗn loạn hiện về, cổ họng nàng đột nhiên thấy đắng ngắt.
Kiếp trước, mẫu thân nàng một mặt mặc kệ nàng cậy sắc làm càn, mặt khác lại muốn nàng dụ dỗ Phật tử sa đọa, rồi lại ép nàng nhập cung Đại Lương dùng nhan sắc phụng sự quân vương.
Còn phu quân Lý Diệu, ngày thường ban cho nàng muôn vàn ân sủng, nhưng quay đầu lại liền giam cầm nàng trong thâm cung, cuối cùng ban cho nàng một mũi tên đoạt mệnh.
Tất cả những thứ họ trao cho nàng, danh nghĩa là sủng ái, nhưng thực chất là xiềng xích.
Vậy mà Lạc Tương vừa nói, nàng có thể tự quyết định cuộc đời mình.
Trong khoảnh khắc ấy, nàng cảm thấy dòng máu đang lạnh thấu xương bỗng chốc sôi trào.
Kiếp trước, khi nàng hiểu ra đạo lý này thì đã là lúc lâm chung, được vị Quốc sư cứu nàng ra khỏi Trường An đánh thức. Ngài cũng nói nàng không phải yêu nữ trong miệng thế gian, nàng không cần làm con rối cho ai, nàng vốn dĩ có thể sống vì chính mình.
Chỉ tiếc là quá muộn, lúc ấy trong ngôi chùa đó nàng đã lâm vào đường cùng, cứ thế mà uổng phí một đời.
Kiếp này, liệu nàng có còn cơ hội làm lại hay không?
Sương Mai ngước đôi mắt đẫm lệ, thấy Phật tử đứng sừng sững dưới dốc, vẫn vươn tay về phía nàng như trước, chân mày không đổi vẻ điềm nhiên.
Tuy không nói một lời, nhưng cái vươn tay ấy như có sức nặng ngàn quân định đoạt nơi đáy lòng nàng. Tựa như tảng đá kiên cố nơi vách núi cheo leo, chưa từng dời chuyển.
Giữa lúc định chạy tới, Sương Mai chợt nghe thấy tiếng Lý Diệu vang lên sau lưng:
“Lạc Sương Mai, ta có tin tức về Tam ca của nàng đấy. Nàng thật sự không đi cùng ta sao?”
Bước chân nàng khựng lại, chậm rãi xoay người.
Cũng là một vị thiếu niên đế vương anh dũng oai phong đứng ở phía bên kia đáy cốc, cũng là đôi mắt thâm sâu khó phân biệt là vô tình hay hữu tình kia đang nhìn nàng đắm đuối, gửi lời mời gọi đến nàng.
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 33](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)