Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 30
SKSLTGCPT

[SKSLTGCPT] – Chương 30

Tác giả: Dư Hà Thích

3833 từ · 17 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKSLTGCPT] – Chương 30

[“Thỉnh Phật tử lấy danh nghĩa Phật Tổ thề, từ nay về sau sẽ bảo vệ nàng một đời một kiếp.”]

Phía xa, giữa dãy núi tuyết trắng xóa và hẻm núi sâu thẳm, vệt sáng hửng đông nơi đường chân trời u ám thấp thoáng hiện lên.

Ánh bình minh mỏng manh chiếu rọi trên bàn tay vấy đầy máu tươi của người vừa tới, vết máu từ hổ khẩu uốn lượn chảy xuống, chuôi đao chạm trổ ngân văn bị nhuộm thành từng vệt đỏ tươi. Thời khắc giao thoa giữa ngày và đêm, quang ảnh đan xen, phản chiếu mấy bóng người đen như mực.

Dẫn đầu hàng dài cận vệ giáp đen tay lăm lăm đao, giữa vùng đao quang kiếm ảnh lạnh lẽo, hắn đơn độc tiến về phía Sương Mai.

Sương Mai đứng ngây ra tại chỗ, sững sờ một lát mới dốc sức đẩy đám dây leo khô khốc, chẳng màng đến bụi gai cào rách da thịt mà xông ra ngoài. Nàng không dám hô to, chỉ khẽ gọi một tiếng:

“Tam ca!”

Nàng dang rộng hai tay chạy vội tới, nhào mạnh vào lòng Lạc Kiêu. Cảm nhận được lồng ngực ấm áp mang theo mùi máu tanh nồng đậm bao bọc lấy mình, nàng mới tìm thấy một tia chân thực.

Trước kia, nàng cực kỳ ghét mùi máu tươi trên người Tam ca. Mỗi lần chinh chiến trở về, hắn đều phải tắm gội thay y phục mới được đến gặp nàng. Nhưng lúc này, mùi máu quen thuộc ấy lại là hương vị khiến nàng yên lòng nhất. Không phải do nàng quá mệt mỏi mà sinh ra ảo giác, thật sự là Tam ca rồi.

Lạc Kiêu bị sức nặng từ cú ôm của nàng làm cho loạng choạng, chân phải vốn đang yếu ớt phải lùi lại một bước mới đứng vững. Hắn ném thanh trường đao loang lổ vết máu xuống đất, ghì chặt lấy nàng vào lòng. Vẻ hung sát trên mặt lập tức dịu đi, hắn khẽ khàng lên tiếng:

“Lộ Nhi đừng sợ, Tam ca tới rồi.”

Sương Mai ôm lấy cánh tay hắn, sờ nắn khắp nơi từ trên xuống dưới, sụt sịt hỏi:

“Tam ca sao lại tới đây? Thương thế của huynh đã ổn chưa?”

“Đều ổn cả, không cần lo lắng.” Lạc Kiêu ho khan vài tiếng, quay người đi, trầm giọng nói: “Ta luôn lo muội xảy ra chuyện, nên nhất định phải chờ muội ở đoạn đường hẻm núi bắt buộc phải đi qua này.”

“Ta mà không tới, muội định để mình bị vây chết ở chỗ này sao?”

Lạc Kiêu nhặt lại thanh trường đao, dùng tấm vải đẫm máu quấn chặt vào cổ tay rồi siết mạnh, sát khí nghiêm nghị trên người vẫn chẳng hề tan biến.

“Ngày đó ở vương đình, muội nói một ngày sau sẽ hội hợp với ta ở ngoại thành, ta đợi ròng rã ba ngày muội cũng không tới. Muội đã hứa với ta là sẽ ổn mà.” Ánh mắt sắc lẹm của Lạc Kiêu lướt qua bộ dạng nhếch nhác, y phục rách nát và đôi chân khập khiễng của Sương Mai, thấp giọng hỏi: “Đây là cái ‘ổn’ mà muội nói sao?”

“Tam ca, chẳng phải muội đã chạy thoát ra ngoài rồi sao?” Sương Mai chột dạ cúi đầu, kéo kéo ống tay áo hắn.

“Ta ở ngoài thành nghe người ta đồn đại, nói Vương nữ Ô Tư dụ dỗ Phật tử, phải chịu sự phán xét của Phật môn.” Lạc Kiêu nheo mắt, nâng cánh tay lên, lưỡi đao chỉ thẳng vào Lạc Tương phía sau lưng Sương Mai: “Dụ dỗ Phật tử cái gì? Theo ta thấy, căn bản là hắn trầm mê sắc dục, mê hoặc muội thì có!”

“Tam ca, không phải vậy!” Sương Mai túm chặt cổ tay Lạc Kiêu, muốn hắn bỏ đao xuống.

Lạc Kiêu mặc cho nàng chắn phía trước, vẫn không chịu hạ đao, lạnh giọng ép hỏi:

“Nói cho Tam ca biết, rốt cuộc hắn đã dùng ngón tay nào động vào muội?”

Sương Mai ngẩn người, đầu óc xoay chuyển cực nhanh, nàng lắc đầu gấp gáp đáp:

“Không có! Đó là một vở kịch bọn muội diễn cho Lạc Tu Mĩ xem thôi.”

Sương Mai đem tình hình đêm đó kể chi tiết cho Lạc Kiêu nghe, chỉ tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện bí dược. Nàng không dám nói. Với tính tình của Tam ca, biết chuyện chắc chắn sẽ chém đứt ngón tay của Lạc Tương mất.

Lạc Kiêu nghe xong, cổ tay bỗng nhiên xoay đao, gân xanh trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn, hình xăm đầu sói nơi cổ tay như muốn rách toạc ra. Trong mắt hắn, nỗi cô độc đột ngột chuyển thành cái lạnh thấu xương, đôi đồng tử màu hổ phách nhìn thẳng vào Lạc Tương, sắc lẹm như lưỡi kiếm giữa tia nắng ban mai:

“Phật tử đối với Vương nữ, thật sự không có ý nghĩ không phận sự sao?”

Sương Mai hơi khựng lại, không ngờ hắn lại hỏi như vậy, nàng tức đến dậm chân, mặt đỏ bừng lên. Nàng cắn môi, quát khẽ:

“Tam ca!”

Hắn đang nói cái gì vậy chứ? Nếu có, thì cũng là nàng có ý nghĩ không phận sự với Phật tử mới đúng.

Sương Mai cảm thấy hôm nay Lạc Kiêu rất khác thường, dường như có gì đó không ổn nên mới không lựa lời để nói như thế. Nàng định kéo hắn đi, lại nghe thấy Lạc Tương vốn dĩ im lặng nãy giờ bỗng lên tiếng:

“Vương nữ cứu ta trong lúc nguy nan, ta lại khiến nàng lún sâu vào cảnh bất nghĩa. Ta sẽ đích thân đứng ra tạ tội với thiên hạ.”

Lạc Kiêu liếc mắt, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vị tăng nhân khí thế nghiêm nghị trước mặt. Trong thoáng chốc, gió núi gào thét. Hai người nhìn nhau như đang đối đầu, một bên là  huyền bào đen thẫm, một bên là cà sa trắng muốt, đứng đối diện nhau, khí thế còn lạnh lẽo hơn cả cơn gió lướt qua, không ai nhường ai, khó phân cao thấp.

Một lát sau, đôi mày rậm của Lạc Kiêu khẽ giãn ra, nhưng vẻ lạnh lùng trên mặt không giảm, hắn hừ lạnh một tiếng:

“Như thế là tốt nhất. Nếu để ta biết ngươi dám bắt nạt Lộ Nhi dù chỉ một phân một hào, dẫu là Phật tử, ta cũng sẽ giết không tha.”

Sương Mai rốt cuộc cũng nhẹ nhàng thở phào một hơi. Lạc Kiêu chắc chắn là cố ý đe dọa để dò xét chân tướng đêm đó, thật may là nàng đã giấu giếm được. Tuy nhiên, lòng nàng lại nảy sinh chút kinh ngạc. Vừa rồi Lạc Tương nói sẽ đứng ra tạ tội với thiên hạ, điều đó rốt cuộc có ý gì?

Sương Mai còn chưa kịp nghĩ kỹ, đã cảm thấy một bàn tay vỗ nhẹ lên vai, xoay người nàng lại.

“Lộ Nhi, về sau này loại chuyện này vạn lần không được làm nữa. Như thế…” Lạc Kiêu nhìn nàng chăm chú, do dự vài giây rồi quay mặt đi nói: “Như thế tổn hại đến danh dự của nữ nhi, dù là để cứu hòa thượng cũng không được! Ta nói cho muội hay, trước khi qua đời phụ vương đã định hôn sự cho muội với quốc chủ Toa Xa rồi. Muội đã có vị hôn phu, từ nay không được tùy hứng làm bậy nữa.”

“Toa Xa?” Sương Mai trầm ngâm, phất tay áo lùi sang một bên, hờn dỗi nói: “Tam ca, muội đã nói với huynh rồi, muội không gả chồng đâu. Thà vào chùa làm ni cô chứ không gả!”

Lạc Kiêu dở khóc dở cười. Hắn biết mình đã chiều hư muội muội này từ nhỏ, nuôi thành cái tính khí kiêu căng hết mức. Vốn dĩ, muội muội của Lạc Kiêu hắn đương nhiên phải muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, dù có làm đảo điên trời đất cũng có hắn đứng ra thu dọn. Nhưng hôm nay, nước mất nhà tan, hắn không còn bảo hộ được nàng nữa, chỉ đành đưa nàng tới Toa Xa tìm vị hôn phu kia để che chở.

Nếu không phải phụ vương đột ngột qua đời, hắn vốn định cho nàng một đời phóng túng, giờ đây lại buộc nàng phải tạm thu lại tính nết. Vốn là vị Vương nữ nhận được vạn nghìn sủng ái, nay lại phải rời bỏ Ô Tư, ly hương biệt quán, lòng hắn không khỏi dâng lên bao nỗi xót xa.

Nếu hắn có thể mang nàng đi cùng thì tốt biết mấy. Nhưng hắn không thể.

Lạc Kiêu rủ mắt, ánh mắt vốn kiên quyết dần trở nên ảm đạm. Hắn dịu dàng nói:

“Lộ Nhi phải chịu thiệt thòi rồi.”

Sương Mai đương nhiên không biết tâm tư của Lạc Kiêu lúc này, nàng cười hì hì ôm lấy cánh tay hắn, lắc đầu:

“Chỉ cần gặp được Tam ca, một chút thiệt thòi muội cũng không thấy.”

Nàng chỉ cảm thấy hôm nay Lạc Kiêu có địch ý quá lớn với Phật tử. Thấy hắn không còn nhắm vào chàng nữa, nàng vừa nhỏ giọng khuyên giải, vừa từ từ hạ cánh tay đang cầm đao chỉ vào Lạc Tương của Lạc Kiêu xuống:

“Tam ca, là Phật tử đã cứu muội thoát khỏi một kiếp, không bị truy binh bắt được. Tam ca đừng trách lầm người tốt.”

Lúc này Lạc Kiêu mới thoát khỏi dòng suy nghĩ, thu đao vào vỏ.

“Việc nào ra việc đó. Hôm nay, nếu không phải Phật tử cứu giúp, hai huynh muội ta đã sớm rơi vào bẫy rập của Lạc Tu Mĩ.” Lạc Kiêu bước tới trước mặt Lạc Tương đang trầm mặc, hạ đao chắp tay nói: “Lạc Kiêu ta xưa nay ân oán phân minh. Có ân tất đền, có thù tất báo. Hôm nay ngươi phái tăng chúng tương trợ, là ta nợ ngươi một mạng.”

“Không phụ sự gửi gắm của Tam vương tử. Phật môn chúng ta sẽ không thấy chết mà không cứu.” Lạc Tương nhàn nhạt đáp lễ: “Nơi này không nên ở lâu, e rằng truy binh sẽ sớm quay lại, xin Tam vương tử cùng Vương nữ mau chóng rút lui.”

Sương Mai chậm rãi ngước mắt nhìn về phía Lạc Tương. Nàng nhìn chăm chằm bóng lưng nghiêng nghiêng đứng bất động của chàng, đột nhiên hỏi:

“Nếu cùng đến Toa Xa, sao Phật tử không cùng đi với chúng ta?”

“Đạo bất đồng. Ta tự có nơi phải đến.” Lạc Tương ngoảnh lại nhìn Lạc Kiêu một cái đầy thâm ý, thúc giục: “Việc này không nên chậm trễ, xin Tam vương tử mau thúc ngựa rời đi ngay.”

Lạc Kiêu vào lúc này lại lên tiếng: “Không vội.”

Hắn tháo một túi rượu từ bên hông xuống, chậm rãi rút nút thắt ra, một mùi rượu nồng đượm lập tức lan tỏa khắp không gian.

“Tam ca, huynh đang bị thương sao có thể uống rượu như vậy? Đưa túi rượu cho muội!” Sương Mai định lao tới đoạt lấy túi rượu. Lạc Kiêu cao lớn, muốn né tránh vốn dễ như trở bàn tay, nhưng hắn vẫn đứng yên, để mặc nàng cướp mất, ngược lại cười ha hả nói khẽ: “Lần trước xuất chinh, ta mang về loại rượu nho ngọc châu mà Lộ Nhi thích nhất. Vẫn chưa kịp đưa cho muội…”

Sương Mai cầm túi rượu đã mở miệng quơ quơ trước mặt, hương rượu tỏa ra thơm phức. Tam ca dù đang đào vong nhưng vẫn luôn nhớ rõ nàng thích nhất rượu ngọc châu, đây là loại rượu ủ từ những trái nho đầu mùa tinh khiết nhất, thêm vào kỷ tử, nhục thung dung, đinh hương, hoa hồng… vị ngon ngọt, tầng tầng lớp lớp hương thơm độc đáo, là thức uống từ nhỏ nàng yêu nhất.

Bôn ba suốt quãng đường dài khiến môi miệng khô khốc, Sương Mai không kìm được mà nuốt nước miếng, rồi dốc túi rượu uống một ngụm lớn.

Lạc Tương đứng bên cạnh bỗng nhiên ngước mắt, đôi đồng tử tĩnh lặng không gợn sóng thoáng dao động trong chốc lát. Ánh mắt chàng dừng lại trên bàn tay trắng nõn đang nắm túi rượu kia, mãi không rời đi.

Chỉ một lát sau, Lạc Tương liền thấy tay cầm túi rượu của thiếu nữ chậm rãi buông ra. Chưa đầy nửa khắc, nàng mất sạch sức lực, lẳng lặng gục vào vai Lạc Kiêu, ngất đi.

Lạc Tương rủ mắt, như đã hiểu rõ mọi chuyện mà thở dài một tiếng. Chàng thấy Lạc Kiêu chắp tay, cúi người trước mình, dùng ngữ khí cực kỳ trịnh trọng và khiêm nhường nói:

“Phật tử tại thượng, hôm nay ta có một chuyện muốn nhờ vả.”

Nào có ai từng thấy một Tam vương tử Ô Tư sát phạt quyết đoán, mắt cao hơn đầu lại có dáng vẻ hạ mình cầu xin người khác như thế này. Ánh mắt Lạc Tương khẽ động, hỏi:

“Ngài muốn ta chiếu cố nàng?”

Cả hai cùng hướng tầm mắt về phía thiếu nữ mảnh mai, yếu ớt đang hôn mê. Lạc Kiêu không ngờ chàng lại nhìn thấu tâm tư mình nhanh đến vậy, không khỏi liếc mắt hỏi:

“Ngươi sớm đã biết rồi sao?”

Lạc Tương thanh sắc nhàn nhạt đáp: “Tam vương tử tinh thông binh pháp, bách chiến bách thắng. Ngay cả ta cũng nhận ra truy binh đã ở cách đây năm dặm, ngài không đời nào không phát hiện ra mà còn có nhàn hạ thoải mái ở đây uống rượu tán gẫu.”

“Bởi vì, ngài chắc chắn đã có đối sách.” Lạc Tương nhìn thẳng vào khuôn mặt nghiêm trọng của Lạc Kiêu, nói toạc ra: “Kế sách vẹn toàn của ngài, chính là lấy bản thân làm mồi nhử, để nàng có thể thuận lợi chạy thoát.”

“Không hổ danh là Phật tử. Nếu ngươi đã nhìn ra dụng ý của ta, ta cũng nói thẳng.” Ánh mắt Lạc Kiêu nặng nề đặt lên gương mặt đang ngủ say của Sương Mai. Ánh trăng tàn phủ lên khuôn mặt vốn dĩ hung hãn của hắn một quầng sáng nhu hòa: “Lộ Nhi là hòn ngọc quý trên tay ta, hôm nay ta muốn phó thác nàng cho ngươi.”

Lạc Tương lắc đầu từ chối: “Đi thêm vài dặm nữa là đến Bồ Thành, tăng chúng của ta vốn dĩ có thể bảo vệ hai người chu toàn, Tam vương tử hà tất phải làm vậy?”

Lạc Kiêu ném thanh đao đẫm máu xuống đất, phẩy tay nói: “Vừa rồi, ngươi không chịu cùng chúng ta đi Toa Xa, cũng là muốn thay chúng ta ngăn chặn truy binh đúng không?”

Lạc Kiêu nhìn vị tăng nhân phong thái thoát tục trước mặt, cúi đầu cười nhạo một tiếng, vẻ khinh khỉnh nói: “Ta kính ngươi là một anh hùng, nhưng ý tốt của ngươi ta xin nhận tâm ý thôi. Đám tăng chúng ngươi phái tới bảo vệ ta, ta vẫn chưa động đến, họ đang ở Bồ Thành.”

Hắn chỉ tay về phía núi sông mênh mông, rộng lớn xa xăm, bỗng trầm giọng: “Ô Tư là cố quốc của ta, ta sinh ra và lớn lên ở đây, không muốn khơi mào tranh chấp giữa Phật môn và Ô Tư làm liên lụy đến bách tính vô tội. Nghĩ lại Phật tử xưa nay từ bi hỷ xả, chắc cũng có ý nghĩ này nên mới định lấy thân mình ngăn cản truy binh.”

Lạc Tương im lặng đứng sững, mày mắt tĩnh lặng, chậm rãi lần tràng hạt trong tay. Chẳng trách Sương Mai luôn cho rằng Tam ca mới là người duy nhất xứng đáng làm vương của Ô Tư, khí chất hiên ngang như thế quả thực có phong thái của một bậc minh quân.

Gió bỗng nổi lên, những đám mây dày đặc trong bóng đêm bị thổi tan, chuyển động không ngừng. Lạc Kiêu đón gió đứng vững, y phục bay phần phật, hắn nhìn những dải mây vần vũ, lúc tụ lúc tan trên bầu trời.

“Người Lạc Tu Mĩ muốn bắt là ta. Chỉ cần ta còn ở bên ngoài ngày nào, Lộ Nhi sẽ còn bị ta liên lụy ngày đó, nàng sẽ phải sống kiếp trốn chui trốn lủi, cả đời bị truy binh quấy nhiễu, chẳng phút nào được yên ổn.”

“Nàng ấy từ trước đến nay chỉ muốn ở bên cạnh ngài. Ngài đã hỏi qua ý tứ của nàng chưa?” Lạc Tương nhìn thiếu nữ đang cau mày trong giấc ngủ, nói: “Nàng ấy đã trưởng thành, nghĩ gì muốn gì tự có đạo lý riêng. Ngài không nên gạt nàng mà tự đưa ra quyết định này.”

Lạc Kiêu cười khổ, cúi đầu thở dài: “Nếu không làm thế, với tính khí của nàng, nàng sẽ không chịu đi đâu.”

Thiếu nữ trong lòng hắn tóc đen như lụa, xõa xuống vai hắn. Lạc Kiêu lặng nhìn hồi lâu không nỡ rời mắt, định nâng ngón tay gạt đi lọn tóc mái che khuất gò má nàng, nhưng khi thấy bàn tay đầy máu tươi của mình, hắn lại lặng lẽ thu tay về.

Lạc Kiêu nhìn nàng bằng ánh mắt hết sức dịu dàng, nói khẽ: “Nàng nên có một đời bình an vui vẻ, con cháu đầy đàn, không nên theo ta sống kiếp phiêu bạt, nay đây mai đó.”

Dứt lời, hốc mắt Lạc Kiêu hơi nóng lên, hắn quay sang nhìn Lạc Tương nãy giờ vẫn im lặng, nắm chặt lấy bả vai cứng như đá của chàng, gằn từng chữ: “Thỉnh Phật tử lấy danh nghĩa Phật Tổ thề, từ nay về sau sẽ bảo vệ nàng một đời một kiếp.”

Ánh mắt Lạc Tương trầm xuống, tràng hạt quấn quanh lòng bàn tay ngày càng siết chặt: “Ta là người cửa Phật, nàng vô tình với tu hành, không có duyên với Phật môn, ta làm sao có thể chiếu cố nàng một đời một kiếp?”

Lạc Kiêu hừ lạnh một tiếng: “Năm đó phụ vương cứu mạng ngươi, nuôi dưỡng ngươi thành người, lại đưa ngươi vào Phật môn lánh nạn, chiếu cố ngươi nửa đời, ngươi đã từng báo đáp ông ấy chưa?”

“Phụ vương đối với ngươi không có huyết thống, chỉ có một lòng trách nhiệm. Nếu không có phụ vương, từ lúc nhỏ ngươi đã sớm chết thảm trong gió cát Tây Vực rồi, căn bản không sống được đến hôm nay.”

“Ngày này giờ này, Lộ Nhi của ta cũng giống hệt như ngươi năm đó…” Lạc Kiêu quay đầu nhìn thiếu nữ đang ngủ yên: “Nàng chưa từng chịu khổ, lần này rời vương đình dữ nhiều lành ít, căn bản không cách nào sống sót nổi.”

Một Vương nữ chạy trốn khỏi Ô Tư, lại còn mang danh đệ nhất mỹ nhân Tây Vực, trong thời loạn thế này sẽ có kết cục ra sao, Lạc Kiêu không dám nghĩ tới. Hắn chỉ còn cách đánh cược một ván cuối cùng.

Vị hãn tướng uy phong lẫm liệt, nửa đời kiêu ngạo, coi trời bằng vung, dù bị thiên quân vạn mã vây khốn cũng chưa từng cầu xin ai. Nhưng ngay lúc này, hắn không chút do dự, vén vạt áo, quỳ một gối xuống đất, chắp tay nói:

“Chỉ cần ngươi chịu đồng ý, Lạc Kiêu ta hôm nay trước mặt Phật tử, lấy trời đất làm chứng, tự nguyện gia nhập Phật môn. Nếu sau này may mắn còn sống, ắt sẽ tu Phật, phụng thờ Thích Ca, cả đời không hối. Chỉ cần ngươi chịu che chở cho nàng, đừng để nàng cô độc một mình.”

Lạc Tương lặng nhìn vỏ đao loang lổ vết máu trong tay hắn, những đường gân xanh nổi lên nơi cổ tay, và cả những tia máu đỏ ẩn hiện trong đôi mắt. Một kẻ cả đời chinh phạt, sát nghiệt nặng nề như Lạc Kiêu, lại có thể vì một người mà thành tâm hướng Phật sao?

Buông đao thành Phật, quả là công đức vô lượng. Nhưng nếu chàng đồng ý với Lạc Kiêu, chính là vi phạm thanh quy giới luật của Phật môn. Chàng lờ mờ cảm thấy trên người nàng có quá nhiều bí ẩn, như thể định mệnh đã an bài để nàng dây dưa với chàng. Ở vương đình Ô Tư đã có một đêm sai lầm, lẽ nào lại tiếp tục dẫm lên vết xe đổ?

Lạc Tương im lặng hồi lâu rồi hỏi: “Tại sao lại là ta?”

“Bởi vì ngươi là Phật tử, ở Tây Vực có quyền lực vô thượng, hàng ngàn tín đồ sẵn sàng nghe lệnh ngươi, ngay cả quân chủ một nước cũng không có thế lực mạnh mẽ bằng ngươi. Chỉ có ngươi mới bảo vệ được một Vương nữ thất thế như nàng. Hơn nữa…” Lạc Kiêu dừng lại một chút, nheo đôi mắt hẹp dài nói: “Ngươi thống lĩnh Phật môn Tây Vực, được vạn người cung phụng, chắc chắn sẽ không nảy sinh ý đồ xấu xa gì với nàng.”

Lạc Kiêu suy tính kỹ lưỡng, hắn có cái lý của mình. Chính vì Lạc Tương là người chí cao vô thượng của Phật môn, được vạn người dõi theo từng hành động, từng lời nói, dưới thanh quy giới luật không được gần nữ sắc, nên chàng không thể có ý đồ không phận sự với Lộ Nhi của hắn. Chính vì thế, hắn mới yên tâm giao Sương Mai cho chàng chăm sóc. Vừa rồi hắn cố tình dùng lời lẽ kích bác, thử lòng nhiều lần, cũng thấy người này hành sự lỗi lạc, không chút sơ hở. Hắn tin chắc mình không nhìn lầm người. Huống hồ, lúc này nơi đây, hắn cũng chẳng thấy còn ai thích hợp hơn để phó thác.

Thấy người đối diện mãi không chịu đáp lời, đôi mày rậm của Lạc Kiêu nhíu chặt, ngẩng đầu nhìn lên. Chỉ thấy vạt áo cà sa trắng như ngọc bay nhẹ trong gió, một đôi bàn tay thon dài, trắng trẻo vươn ra khỏi ống tay áo, chậm rãi đỡ hắn dậy với một sức mạnh tựa ngàn quân.

Rồi một tiếng thở dài vang lên, giọng nói khàn khàn lẫn trong gió đêm vừa thấp vừa trầm:

“Muốn ta thu nhận nàng vào Phật môn, chỉ có một cách duy nhất.”

“Xin Tam vương tử cho phép ta làm một việc quá giới hạn.”