Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 29:
SKSLTGCPT

[SKSLTGCPT] – Chương 29:

Tác giả: Dư Hà Thích

2182 từ · 10 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKSLTGCPT] – Chương 29:

[Chàng bị dày vò khôn xiết, vì mỗi tấc chạm vào nàng dường như lại xoa dịu đi ngọn lửa đang thiêu đốt ngũ tạng lục phủ trong cơ thể.]

Đại tướng Lạc Mộc Tề vốn là một viên mãnh tướng trong đội quân Ô Tư. Lão vốn có xuất thân thấp kém, khởi nghiệp từ chân thú binh rồi từng bước leo lên vị trí tướng quân. Sau khi lĩnh quân, lão càng lộ rõ bản tính sát phạt chinh chiến, làm người tàn bạo, hiếu sát. Mỗi khi đoạt được một thành trì, lão lại thích đem thi thể tù binh treo lên cổng thành phơi nắng để răn đe dân chúng.

Từ thuở Tiên vương còn tại thế, lão đã sớm âm thầm tư thông với Lạc Tu Mĩ. Thuở ấy Tiên vương bệnh nặng, khi Lạc Tu Mĩ dẫn quân đánh vào vương đình Ô Tư, chính lão là kẻ đã mở toang cổng thành đón tân vương đăng cơ. Lão đối với Lạc Tu Mĩ trung thành tận tụy, chỉ nghe theo mệnh lệnh của người này. Sau này, khi phụ tá Lạc Tu Mĩ kế vị thành công, lão mới chính thức được ban cho họ “Lạc” của hoàng gia.

Lạc Tu Mĩ đem trọng trách truy bắt Lạc Kiêu giao phó cho lão, chính là nhìn trúng bản tính không từ thủ đoạn và lòng trung thành trước sau như một kia. Suy cho cùng, việc tàn sát Vương tử rất dễ chuốc lấy tiếng xấu muôn đời, nếu không giao cho kẻ thân tín nhất, Lạc Tu Mĩ khó lòng có thể an tâm.

Khi Lạc Mộc Tề thúc ngựa đuổi đến cửa hẻm phía ngoài Kỳ Thành, đập vào mắt lão ở phía cuối con đường là bóng dáng của những võ tăng trong bộ giáp bào màu đỏ sẫm quen thuộc đang chặn đứng lối đi.

Dẫu sao cũng là lần cuối, lão vẫn định dùng tiên lễ hậu binh:

“Phật tử tư tàng Vương nữ, rắp tâm như vậy rốt cuộc là để làm gì? Ta phụng vương lệnh của Ô Tư, mong ngài ấy trả lại Vương nữ.” Lạc Mộc Tề ghì chặt dây cương, mũi đao chỉ thẳng vào chúng tăng: “Đây là quốc sự của Ô Tư, là gia sự của vương đình, Phật môn chớ có can thiệp. Nếu không, đừng trách ta không khách khí!”

Để che giấu ý đồ thực sự, dĩ nhiên lão không thể nói ra là mình đang truy đuổi Lạc Kiêu. Đám võ tăng đã sớm nhận lệnh, lúc này đồng thanh hô vang:

“Vương nữ phỉ báng Phật pháp, đương nhiên phải chịu sự phán xét của Phật môn. Phật tử đã đưa người đi rồi, tướng quân xin mời về cho!”

Lạc Mộc Tề nhìn quanh quất, con đường này chỉ có một lối duy nhất. Phật tử chắc chắn đã băng qua hẻm núi để đến Bồ Thành. Lão không khỏi kinh hãi. Bồ Thành vốn thuộc lãnh thổ Toa Xa, nếu để họ ra khỏi biên giới Ô Tư thì sẽ khó lòng truy bắt.

Nghĩ đoạn, Lạc Mộc Tề hạ quyết tâm, chậm rãi giơ đao, thề sẽ quét sạch đám chướng ngại vật này. Lão phất tay ra lệnh cho đội cung thủ vào vị trí. Trong phút chốc, cát bay đá chạy, mưa tên dày đặc trút xuống cửa hẻm. Theo lệnh lão, hàng ngàn tinh binh vung đao xông thẳng vào trận thế của võ tăng.

Đám võ tăng bị trận mưa tên bức lui mấy chục bước. Nhận lệnh không được triền đấu, họ chỉ giả vờ giao tranh một lát rồi giả thua, nhường đường cho đội quân sát khí ngút trời của lão. Lạc Mộc Tề vì vội vã truy đuổi nên chẳng kịp phân biệt thật giả, dẫn quân như gió cuốn mây tan vượt qua hẻm núi, mong muốn chặn đứng đoàn người Phật tử trước khi họ chạm đến Bồ Thành.

Ở phía bên kia hẻm núi, giữa lùm cỏ rậm rạp trên triền rừng, một đôi mắt sáng ngời đang dõi theo bóng lưng quân đội Ô Tư vừa rời đi. Sương Mai gạt đi những giọt mồ hôi nóng hổi bên má, lòng khẽ thở phào. Kế sách của nàng tạm thời hiệu quả. Trâu Vân và những người khác đã trà trộn vào đám võ tăng để dẫn dụ truy binh về hướng Bồ Thành. Trong lúc Lạc Mộc Tề mắc mưu, họ có thể nhân cơ hội này thoát thân.

Nàng quay đầu lại, thấy Lạc Tương đang hôn mê vì phát bệnh, vô thức tựa đầu vào vai nàng. Hàng mi dày đổ bóng trên mí mắt mỏng như cánh ve khẽ động. Thật là một nam tử tuấn mỹ mà cương nghị, chỉ tiếc lại là một tăng nhân chẳng hiểu tình đời.

Gió đêm trên núi mang theo hơi lạnh khiến đầu óc nàng tỉnh táo hơn. Nàng nhắm mắt, cố kìm nén nhịp tim đang đập loạn. Khi mở mắt ra, nàng thấy Lạc Tương đã tỉnh từ bao giờ, đang lặng lẽ nhìn nàng. Gương mặt trắng lạnh của chàng in bóng cành lá, trông vừa thanh khiết lại vừa u uất.

“Ca ca, huynh tỉnh rồi sao?” Nàng thoáng chút khẩn trương hỏi: “Truy binh tạm thời đi rồi, huynh thấy khá hơn chưa?”

Lạc Tương lặng lẽ ngồi xếp bằng dưới gốc cây như nhập định, chỉ có khóe mắt ửng đỏ với những tơ máu dày đặc. Chàng không phản ứng trước sự quan tâm của nàng, ánh mắt trầm tĩnh vốn có nay bỗng trở nên vô hồn. Đến khi ánh mắt chàng chậm rãi dời xuống, nhìn thấy vệt nước trên vạt tăng bào nơi bắp đùi, đồng tử chàng đột ngột co rút, chàng vội vã quay đi, bờ môi lạnh lùng thậm chí còn run rẩy.

Sương Mai chẳng hiểu chuyện gì, nàng cầm miếng khăn gấm còn ẩm trên tay huơ huơ trước mặt chàng:

“Ca ca vừa rồi ra rất nhiều mồ hôi, ta thấm chút nước lau cho huynh, không cẩn thận nên làm bắn vào.”

Nàng giải thích rằng nước này lấy từ suối chảy từ dãy Thiên Sơn xuống. Khi chàng hôn mê, nàng không biết làm sao để xoa dịu nỗi đau của chàng, chỉ có thể không ngừng lau mồ hôi. Nàng biết chàng vốn ưa sạch sẽ, tăng bào tuy mộc mạc nhưng chưa bao giờ dính một hạt bụi. Nàng chợt thấy áy náy, ghé sát lại nhìn chàng:

“Xin lỗi, để ta lau khô cho huynh nhé.”

Lạc Tương không nói lời nào, dường như thở phào nhẹ nhõm, chỉ dùng ống tay áo rộng che đi vệt nước khả nghi kia, giọng nói vẫn còn vương chút run rẩy:

“Không cần.” Nói xong chàng lại lùi ra xa thêm chút nữa.

Thấy Lạc Tương né tránh mình như sợ bị chạm vào, Sương Mai đảo mắt rồi đành hậm hực rời đi. Đang lúc giằng co, mặt đất bỗng rung chuyển nhẹ, một đội kỵ binh khác từ xa đang tiến về phía chân núi này. Nàng nghiến răng, ánh mắt tối sầm lại. Lạc Tu Mĩ quả thực điên rồi, dùng bao nhiêu binh lực chỉ để tìm Lạc Kiêu mà không sợ vương đình bị kẻ địch đánh úp sao? Thật là một kẻ bất tài vô dụng, sao có thể xứng làm vương?

Trong cơn phẫn uất, bụi cỏ bên cạnh đã bị mũi đao của quân lính gạt trúng. Chỉ vài bước chân nữa thôi, chúng sẽ phát hiện ra nàng và Lạc Tương. Cổ tay áo nàng chợt thắt lại, nàng xoay người thấy sắc mặt Lạc Tương nhợt nhạt như tuyết phủ, hơi thở nóng hổi dồn dập phả vào cổ nàng. Chàng mấp máy môi nói:

“Chạy về hướng Tây, đừng quay đầu lại. Hãy hội hợp với những người khác.”

Sương Mai biết chàng định làm gì, nàng lắc đầu mấp máy môi đáp lại:

“Ta sẽ không bỏ rơi ca ca.”

Ánh mắt Lạc Tương khẽ động dưới màn đêm. Sương Mai thầm nghĩ, dù có bỏ rơi chàng nàng cũng chưa chắc thoát được, chi bằng cứ dùng lời lẽ ngon ngọt khiến vị Phật tử này động lòng, sau này ắt sẽ có ích. Nàng tự nhủ mình chỉ đang tính kế với chàng thôi, điều đó khiến nàng thấy vững tâm hơn.

Khi mũi đao sắp đâm vào bụi cỏ, Sương Mai đưa tay lên môi thổi một tiếng “Hú”. Tuyết Vân Câu nghe tiếng liền đạp cỏ chạy đến. Nàng lập tức kéo Lạc Tương lên ngựa, dùng dải lụa thắt lưng cột chặt hai người vào nhau, kéo hai tay chàng ôm lấy eo mình, để đầu chàng dựa vào vai nàng rồi thúc ngựa lao đi.

“Bắn ngựa của nàng ta, bắt sống!” Tiếng gầm thét vang lên từ phía sau. Trong nháy mắt, mưa tên bao trùm lấy hai người. Đôi tay cầm cương của Sương Mai run rẩy, không rõ vì sợ tên bay hay vì hơi thở dồn dập của người phía sau. Tuyết Vân Câu chạy nhanh như điện, nhưng quân địch vẫn đuổi theo không dứt.

Đường núi gập ghềnh khiến ngựa sẩy chân, cả hai người cùng ngựa lăn xuống một sườn dốc dài mấy chục trượng. Trong cơn hoảng loạn, Sương Mai cảm thấy Lạc Tương vốn đang mê man bỗng quyết đoán ôm chặt lấy nàng vào lòng. Chàng dùng chính thân thể mình để che chắn cho nàng khỏi đá vụn và cành khô khi cả hai cùng lăn xuống.

Khi dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, Lạc Tương mới buông nàng ra. Chàng ra hiệu cho nàng im lặng. Phía trên đỉnh dốc, vô số ngọn đuốc rực sáng. Tiếng quân lính hò hét đòi lấy đầu để nhận thưởng trăm kim vang lên ngay sát đỉnh đầu. Tuyết Vân Câu khẽ hí lên đầy lo lắng, Sương Mai vuốt ve bờm ngựa trấn an.

Một tên binh lính đã nhảy xuống dốc tìm kiếm. Hắn rút đao, từng bước tiến về phía gốc cây nơi hai người đang ẩn nấp. Sương Mai định thổi còi gọi Trâu Vân nhưng lại sợ sẽ dẫn dụ thêm nhiều quân địch. Nàng nắm chặt cán đoản đao nơi thắt lưng, tính toán thời cơ ra đòn sát thủ. Không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở, chỉ có tiếng sương rơi từng giọt trên đám rêu xanh ẩm ướt.

Lạc Tương bên cạnh lại rên nhẹ một tiếng, thần sắc đau đớn, cơ thể lại bắt đầu run rẩy. Chàng cao lớn, khi phát bệnh cơ thể nóng bừng, nửa thân hình vô thức áp sát vào nàng, hơi thở nóng hổi thiêu đốt một bên tai nàng đỏ ửng. Sương Mai nín thở dõi theo tên binh lính đang vung đao chém loạn vào đám cây bụi để dò xét.

Một bàn tay ấm áp bỗng phủ lên, giữ chặt tay nàng đang định rút đao. Lạc Tương đã mở mắt, chàng lặng lẽ nhìn nàng, dùng môi mấp máy từng chữ:

“Đừng cử động. Trốn cho kỹ.”

Nàng đoán được chàng định làm gì nên giữ chặt vạt áo tăng bào rồi ôm lấy cánh tay chàng, không cho chàng bước ra. Lạc Tương cảm nhận được sự mềm mại của thiếu nữ đang dán chặt vào mình như rong biển dưới đáy nước. Chàng bị dày vò khôn xiết, vì mỗi tấc chạm vào nàng dường như lại xoa dịu đi ngọn lửa đang thiêu đốt ngũ tạng lục phủ trong cơ thể. Lý trí bảo không được, giới luật không cho phép, chàng nhắm mắt, từ từ rút cánh tay ra khỏi tay nàng.

Đang lúc giằng co, tên lính Ô Tư kia bỗng đổ rầm xuống đất. Một mũi tên xuyên thủng mũ sắt của hắn. Không chỉ hắn, mà tất cả những tên lính xuống dốc tìm kiếm đều bị bắn chết trong im lặng, không kịp kêu lấy một tiếng.

Sương Mai ngước mắt nhìn qua đám dây leo khô khốc. Phía trên đỉnh dốc cách đó trăm trượng, một bóng người đĩnh bạt đang đứng đó. Một thân hắc y phần phật trong gió đêm, tay giương cung như trăng rằm. Người đó đứng trên cao, lặng lẽ bắn chết vô số quân binh với khí thế áp đảo cả một vùng hoang dã.

Nàng sững sờ. Tiễn pháp thần sầu như thế, trong đời nàng chỉ biết duy nhất một người.

Ngay sau đó, một tiếng “Hú” quen thuộc vang lên. Tuyết Vân Câu như được mời gọi, hí vang rồi chạy thẳng về phía người đó. Bóng người từ trên đỉnh dốc nhảy xuống, rơi xuống đất vững chãi làm sỏi đá văng tung tóe. Theo sau hắn là những bóng đen khác như mây mù sau mưa, vừa chạm đất đã rút trường đao lao thẳng về phía nàng và Lạc Tương.