Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 28
SKSLTGCPT

[SKSLTGCPT] – Chương 28

Tác giả: Dư Hà Thích

3122 từ · 14 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKSLTGCPT] – Chương 28

[“Ta và nữ thí chủ tối nay từ biệt, có lẽ cả đời không gặp lại. Đây là việc cuối cùng ta có thể làm cho thí chủ.”]

Ban đêm tại trạm dịch tĩnh mịch đến lạ thường.

Mấy cánh cửa gỗ cũ nát hở gió rít lên, xen lẫn tiếng vó ngựa dậm xuống đất và tiếng hí vang không dứt của những con chiến mã tinh nhuệ.

Sương Mai nhạy bén nhận ra vẻ dị thường của Lạc Tương lúc này, nàng lặng lẽ đuổi theo bước chân chàng. Hai người đi tới dưới chân bức tường đất vàng tĩnh lặng của trạm dịch. Bầu trời ngoại ô bao la, dải ngân hà sáng rực vắt ngang màn đêm như thác đổ xuống thế gian. Muôn vàn ánh sao hội tụ lại, rồi tất cả đều biến mất trong đôi con ngươi lạnh lẽo của chàng.

Lạc Tương không nhìn nàng. Chàng chắp tay đứng lặng, ngước nhìn trời cao, giọng nói nghiêm nghị:

“Phía Nam Kỳ Thành có một con hẻm núi uốn lượn trăm dặm. Băng qua đó là tới Bồ Thành – biên trấn của Toa Xa, Tam ca của thí chủ đang đợi ở đó.”

“Ta hộ tống thí chủ đến cửa hẻm, từ đó thí chủ cứ việc đi thẳng về hướng Tây, tuyệt đối đừng quay đầu lại.”

Sương Mai chau mày, không hiểu ý chàng, liền hỏi: “Vậy còn huynh?”

Lạc Tương khép hờ đôi mi, ống tay áo rộng lướt đi trong gió như mây cuộn mây tan, không sao nắm bắt nổi.

“Truy binh ở Kỳ Thành đều có tai mắt, chẳng mấy chốc sẽ phát hiện ra hành tung của các người. Ta và người của ta sẽ chặn đường quân tiếp viện tại hẻm núi. Nếu không, các người không có phần thắng.”

“Không được!” Sương Mai chộp lấy ống tay áo đang bay trong gió của chàng, gằn giọng: “Phải đi cùng nhau.”

Lạc Tương lắc đầu, khuôn mặt thanh tú dưới bóng đêm càng thêm rõ nét, âm sắc trầm thấp:

“Thí chủ nghe cho kỹ, không đầy nửa canh giờ nữa truy binh sẽ tìm thấy trạm dịch. Hiện nay ngựa không đủ, hai người cưỡi chung tốc độ quá chậm, rất dễ bị đuổi kịp. Đây là cách duy nhất đảm bảo an toàn.”

Sương Mai ngẩn người. Hóa ra từ lúc rời chùa xuống núi, khuôn mặt trầm mặc của chàng là để trù tính chuyện này.

“Đảm bảo an toàn?” Nàng hừ cười một tiếng, tiến lên một bước dán sát vào ngực Lạc Tương. Chóp mũi nhỏ nhắn gần như chạm vào vạt áo hơi trễ nơi cổ chàng: “Thế ta đã được an toàn rồi, vậy còn huynh thì sao?”

Lạc Tương nghiêng người tránh đi ánh mắt rực cháy của nàng, đáp: “Ta tự có chủ trương, thí chủ không cần quản.”

Thấy chàng tránh né, Sương Mai càng cố ý xoay người theo để đối diện với chàng. Chàng vốn cao lớn, vóc dáng đĩnh đạc, nàng phải ngẩng đầu mới có thể nhìn thẳng vào mắt chàng:

“Trong chùa bọn họ không tìm thấy ta, chắc chắn đã nghi ngờ huynh. Đây là Kỳ Thành, họ không dám động vào Phật tử, nhưng tới dã ngoại hoang vu không người, khó bảo đảm họ sẽ không vì quân lệnh của Lạc Tu Mĩ mà ra tay tàn độc với huynh.”

Nàng hiểu rõ Lạc Tu Mĩ đã từng muốn mượn thiên lôi để diệt trừ Phật tử, nay thêm nàng châm ngòi, lão chắc chắn hận chàng thấu xương. Nếu lão ra tay ở nơi hoang vắng rồi ngụy trang thành toán cướp, thì vị Phật tử danh chấn Tây Vực này cũng chỉ hóa thành một nắm đất vàng nơi hẻm núi đầy xương khô kia thôi.

Sương Mai sốt sắng nói: “Huynh đi như vậy, chẳng khác nào nộp mạng.”

“Ta chỉ cầu sinh, không cầu diệt.” Ánh mắt Lạc Tương nghiêm nghị, nhàn nhạt nói: “Huống hồ, sinh tử luân chuyển, từ đây không còn can hệ tới thí chủ.”

Sương Mai nhìn chằm chằm vào đôi đồng tử thâm sâu của chàng, im lặng hồi lâu. Nàng biết Lạc Tương là người có mục tiêu cực kỳ rõ ràng, một khi đã quyết định sẽ không thay đổi.

“Vừa rồi còn nói ta tàn nhẫn độc ác, vậy mà huynh lại tình nguyện hy sinh bản thân để cứu một yêu nữ?”

Thấy chàng nhíu mày không đáp, Sương Mai ngược lại mỉm cười. Nàng đưa tay phủi lớp cát bụi nhạt nhòa vương trên vai chàng, giọng nói trở nên mềm mỏng uyển chuyển:

“Nhưng mà ca ca, ta không muốn lại nợ nhân tình của huynh, Sương Mai sợ trả không hết…” Nàng kiễng chân, ghé sát vào cằm chàng. Nàng cảm nhận được hơi thở của chính mình lướt qua cổ chàng rồi nóng rực trở lại nơi đầu môi: “Ơn cứu mạng lần trước đã có người đòi ta lấy thân báo đáp rồi, sau này huynh muốn ta trả thế nào đây?”

Nàng không muốn nợ chàng, nàng cố ý trêu chọc để chàng thấy khó mà lui. Nhưng khác với mọi khi, lần này Lạc Tương không tránh đi, mặc cho gò má nàng như có như không tựa vào vai mình.

“Cũng chẳng có ‘sau này’ đâu.” Ánh mắt thâm trầm của chàng như màn đêm vô tận, nặng nề rơi trên vầng trán và đôi mày nàng. Giọng nói trầm thấp của nam nhân tan biến trong gió: “Ta và nữ thí chủ tối nay từ biệt, có lẽ cả đời không gặp lại. Đây là việc cuối cùng ta có thể làm cho thí chủ.”

Lạc Tương nhìn nàng lần cuối ở khoảng cách gang tấc rồi nhắm mắt lại: “Ta đã hứa đưa thí chủ và Tam ca đoàn tụ, tất nhiên sẽ không thất hứa.”

Sương Mai ngẩn người rồi mỉm cười. Chàng lúc nào cũng chỉ có một lý do đó để che chở nàng. Lý do ấy giống như một tòa tháp cao, nhốt chặt chàng bên trong, khiến nàng không sao chạm tới được.

“Ca ca, vừa rồi huynh đã gọi tên ta.” Sương Mai ngước nhìn chàng, đuôi mắt hơi nhếch lên giảo quyệt: “Nếu là lần cuối, huynh gọi lại tên ta một lần nữa đi, ta sẽ để huynh cứu ta.”

Trong không gian yên tĩnh, hơi thở hai người quấn quýt lấy nhau. Cái tên quen thuộc đọng lại nơi đầu lưỡi hồi lâu, cuối cùng chàng cũng mở lời:

“Sương Mai.”

Tựa như một tiếng thở dài.

“Không được, cứng nhắc quá. Gọi lại lần nữa đi.” Nàng không chịu bỏ qua.

“Sương Mai.” Chàng không do dự, gọi thêm một lần nữa.

Lúc này Sương Mai mới hài lòng gật đầu, nhẹ giọng: “Sương Mai là khuê danh của ta. Ca ca là nam nhân đầu tiên, cũng là người duy nhất từng gọi khuê danh của ta.”

Nghe vậy, Lạc Tương chậm rãi mở mắt. Trên gương mặt nhợt nhạt như sương phủ của chàng thấp thoáng một nụ cười nhẹ bẫng, trong phút chốc tựa như mây tuyết tan đi. Đây là lần đầu tiên trong kiếp này nàng thấy chàng cười. Dù kiếp trước sớm tối bên nhau, chàng cũng chưa từng cười với nàng như vậy.

Sương Mai vốn chỉ định trêu đùa đôi chút, nàng còn chưa kịp cảm nhận dư vị của nụ cười ấy thì nó đã vụt tắt. Ngay sau đó là tiếng bước chân vội vã.

“Điện hạ!” Trâu Vân lên tiếng: “Phía Đông năm dặm có người đuổi tới.”

Sương Mai nháy mắt với Lạc Tương, cười nói: “Ca ca, vậy huynh cưỡi ngựa đưa ta một đoạn đường cuối nhé?”

Thấy chàng im lặng mân mê tràng hạt, nàng đứng trước mặt chàng, đôi mắt sáng nhu tình như nước: “Chân ta đau không cưỡi ngựa nổi… lần cuối cùng này, huynh cũng không chịu chiều ta sao?”

Nàng nhấn mạnh mấy chữ “chân đau” và “không cưỡi nổi”. Nàng tin chắc với sự chu đáo của chàng khi chuẩn bị xe ngựa, chàng sẽ không từ chối. Lạc Tương gật đầu, đi tới trước Tuyết Vân Câu.

Chàng kiểm tra hàm thiếc và dây cương rồi bỗng khựng lại, quay đầu nhìn nàng, bờ môi mím chặt như đang do dự, hỏi khẽ:

“Có cần… ngồi nghiêng không?”

Sương Mai ngẩn người, hai tai ửng hồng. Nàng đâu có yếu đuối đến thế, so với đêm ma mị kiếp trước thì chút đau nhức này có là gì. Nàng cúi đầu che mặt, ngạnh giọng cười đáp: “Ở cùng ca ca, ngồi thế nào cũng được.”

Lạc Tương không nói lời nào, dẫn đầu lên ngựa. Chàng ngồi dịch về phía sau, nắm lấy dây cương rồi hơi cúi người, bàn tay thon dài đưa ra trước mặt nàng. Sương Mai cẩn thận đặt tay vào lòng bàn tay ấm áp của chàng, năm ngón tay lập tức bị chàng thu gọn lại. Một lực kéo nhẹ bẫng, chàng nhấc nàng lên ngồi phía trước mình.

Đám tăng chúng trợn mắt giận dữ, thầm mắng “yêu nữ”. Đội nhân mã nhanh như điện chớp nhắm hướng Nam Kỳ Thành mà lao đi.

Trên lưng ngựa, Lạc Tương hơi khòm lưng, cố sức khắc chế không để cơ thể chạm sát vào nàng, chỉ có ống tay áo rộng thỉnh thoảng phất qua cánh tay nàng. Sương Mai bị chàng vây trong vòng tay, mùi đàn hương thanh khiết bao phủ lấy nàng. Nàng chỉ cần ngẩng đầu là thấy sườn mặt kiên nghị của chàng.

Thỉnh thoảng, cằm chàng khẽ chạm vào vai nàng theo nhịp ngựa chạy. Hơi thở nóng hổi lướt qua gò má nàng rồi tan biến trong gió. Nàng thấy dây cương trong tay chàng ngày càng lỏng lẻo, liền lặng lẽ tiếp nhận lấy, nhẹ giọng nói:

“Tương ca ca, nếu mệt rồi cứ để ta cưỡi ngựa cho.”

Đầu Lạc Tương đã vô thức tựa vào hõm cổ nàng, hơi thở nóng rực đục ngầu khiến da thịt nàng tê dại.

“Tới hẻm núi… hãy gọi ta.” Giọng chàng khàn đặc nhưng vẫn đầy kiên quyết.

“Được.” Nàng bình tĩnh đáp lời.

Sương Mai thúc mạnh vào bụng ngựa, vung dây cương. Tiếng gió gào thét bên tai hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề của nam nhân phía sau. Đời trước nàng nợ chàng cả một kiếp. Đời này, nàng nhất định không để chàng vì mình mà mất mạng.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Tại Thiên Phật Tự ở Kỳ Thành, mấy trăm binh giáp Ô Tư lại ập vào. Viên đại tướng dẫn đầu giận dữ đá văng bàn thờ giữa điện khi thấy nơi đây đã vườn không nhà trống. Lão suy tính hồi lâu, chắc chắn đám người kia ẩn thân ở đây. Cuối cùng, thuộc hạ báo tin:

“Báo tướng quân! Trong tăng xá có mật đạo dẫn thẳng tới chính điện!”

Viên đại tướng vuốt râu, sực nhớ lúc nãy chỉ có chỗ của Phật tử là chưa lục soát kỹ. Lão vỗ đùi đánh đét, nghiến răng nghiến lợi: “Ra là vậy!”

“Một lũ lừa trọc dám bỡn cợt ta sao?!”

Viên phó hạ đưa lên một phong mật hàm, ghé tai lão thì thầm: “Vương thượng có lệnh, tướng quân không cần bận tâm. Phàm kẻ nào cản trở, đều có thể giết không tha.”

Đại tướng híp mắt cười đầy khoái trá, lão tuốt đao khỏi vỏ vung lên không trung, gầm lên ra lệnh cho toàn quân: “Chúng chạy không xa đâu. Theo ta ra khỏi thành tiếp tục truy kích!”

Vừa vặn, lão cũng đang cần một bát máu tươi để khai đao mài sắc lưỡi thép mới này.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Khi Lạc Tương tỉnh táo lại, đoàn người đã đi qua đoạn hẻm núi hẹp nhất phía ngoài Kỳ Thành.

Núi non cao ngất, sơn cốc sâu hun hút. Cát vàng cuồn cuộn bay lên, phủ mờ lối mòn quanh co. Tiếng vó ngựa dồn dập tranh tranh, vang vọng không dứt trong lòng hẻm. Giữa thung lũng vẫn còn tuyết đọng, chỉ cần băng qua cánh rừng tuyết tùng phía trước là có thể tới Bồ Thành vùng biên cảnh.

“Thí chủ…” Đôi mắt Lạc Tương khẽ mở, thần trí vẫn còn mơ hồ, lúc này mới phát giác mình đã trúng kế.

“Thật xin lỗi,” Sương Mai mỉm cười rạng rỡ để che giấu sự chột dạ, nàng nhẹ nhàng nói: “Ca ca, ta thừa lúc huynh phát bệnh mà lừa huynh đấy.”

“Thí chủ muốn cưỡi chung ngựa với ta, cũng là vì việc này?” Lạc Tương cứng họng.

Sương Mai gật đầu. Nàng cố ý yếu thế, lấy chuyện đêm tối đường xa để ép Lạc Tương phải ngồi cùng ngựa, mục đích là muốn mượn đó để chế ngự một người vì phát bệnh mà sắp mất kiểm soát như chàng. Nàng quyết không để chàng vì mình mà lấy thân mạo hiểm.

“Lạc Tu Mĩ tàn nhẫn độc ác, ra khỏi thành rồi, nơi hoang dã này lão nhất định sẽ không nương tay với huynh.” Thấy chàng không đáp, hơi thở phả ra vừa nóng hổi vừa yếu ớt, nàng lại nói: “Nguyên Nhân bảo rằng bệnh này của huynh không thể để người ngoài biết, ta càng không thể để huynh lại một mình.”

Nàng khẽ cười bảo: “Huynh nói huynh lập lời thề trước Phật sẽ che chở ta tìm được Tam ca. Ta cũng từng thề độc trước mặt Nguyên Nhân, không thể để bất kỳ ai biết được bệnh tình của huynh.”

“Huynh có lời thề của huynh, ta cũng có tâm nguyện của ta.”

“Huynh không thể nuốt lời, ta cũng không thể.”

Những lời này vừa có vẻ đường hoàng, lại vừa là những lời tâm huyết tự đáy lòng.

“Thí chủ làm vậy… lại là vì cớ gì?” Lạc Tương lắc đầu thở dài.

“Ca ca, vừa rồi ta lỡ lời không phân nặng nhẹ, không phải cố ý đâu…” Khi nàng khẽ quay đầu lại, đôi môi vô tình phớt qua thái dương chàng, giọng nàng chợt thấp xuống như có phần nhút nhát: “Còn nữa, thật ra những kẻ bắt nạt vũ cơ ở Tiên Nhạc Các, ta chỉ sai người đánh bọn chúng một trận thôi. Chẳng biết vì sao sau này lời đồn lại thành ra như thế… Ta cũng chưa từng giết qua mấy người đâu.”

Nàng chẳng biết vì sao mình phải giải thích với chàng. Không nghe thấy tiếng đáp lại, nàng ngỡ chàng lại ngất đi, lòng không khỏi hụt hẫng, những lời này nàng sẽ không nói lần thứ hai. Nhưng bỗng nhiên, một luồng hơi nóng rực phả bên tai:

“Những lời đồn đại ấy, ta sẽ không dễ dàng tin theo. Ta cũng chưa bao giờ nghĩ thí chủ là kẻ đại gian đại ác.”

Sương Mai ngẩn người.

Khắp trong ngoài Ô Tư, cho đến cả Tây Vực, ác danh của nàng cứ thế đồn xa, thêu dệt ngày một trầm trọng, chẳng còn chút chân thực nào. Phụ vương chẳng màng tới, mẫu thân mắt nhắm mắt mở, thậm chí còn dung túng nàng làm bậy, đến cả Tam ca cũng chỉ khiển trách kẻ đưa tin. Thế mà chàng lại nói, chàng chưa bao giờ tin những lời đồn đó.

Cát vàng mịt mù, vó ngựa bước qua những bụi cỏ hoang cao quá nửa người, tiếng sột soạt vang lên không ngớt. Bên tai chỉ còn tiếng gió rít nặng nề và nhịp tim đập rõ mồn một. Lòng Sương Mai rung động, hồi lâu không thấy Lạc Tương lên tiếng, chợt nghe phía sau một tiếng động trầm đục.

“Sư huynh!” Nguyên Nhân đi sát phía sau kinh hô một tiếng.

“Phật tử!…” Đám tăng chúng không rõ nội tình cũng đại kinh thất sắc.

Sương Mai xoay người nhìn lại, chỉ thấy Lạc Tương đã mất thăng bằng ngã xuống ngựa, lăn vào một bụi cỏ rậm rạp, đè gãy mấy cành cỏ khô. Nàng vội ghì cương dừng Tuyết Vân Câu, phi thân xuống ngựa lao tới, bóng dáng cũng theo đó mà mất hút trong đám cỏ cao.

Trâu Vân cũng dừng ngựa lại. Hắn nhìn lên bầu trời đêm, thấy xa xa có ánh lửa chập chờn, e là truy binh đã tới. Hắn nóng lòng bất an, gạt mấy nhành cỏ lau, chậm rãi tìm kiếm vào sâu trong bụi rậm: “Điện hạ?”

“Đừng qua đây!” Trâu Vân nghe thấy giọng nói hoảng loạn của Sương Mai, cùng với tiếng thở dốc không kìm nén được của nam nhân, hắn đứng sững lại tại chỗ.

Mọi người đành phải đợi lệnh, mắt thấy những vệt lửa xa xa ngày một sáng rõ, tiếng vó ngựa ầm ầm đang tiến lại gần.

Gió rít gào qua khe lá, ánh trăng mờ nhạt lọt qua kẽ cỏ, chiếu lên hai gương mặt đang đầm đìa mồ hôi. Sương Mai ở trong bụi cỏ cũng đang lo lắng như lửa đốt. Nàng cảm nhận được lần phát bệnh này của Lạc Tương nghiêm trọng hơn lần trước rất nhiều. Bệnh kín của chàng không thể để ai trông thấy, nếu không sao có thể ngồi vững vị trí Phật tử?

“Ca ca, còn đi được không?” Sương Mai choàng tay qua khuỷu tay chàng, muốn đỡ chàng dậy.

Lạc Tương chống tay xuống đất, gục đầu trước ngực, thở dốc từng hồi. Cơn đau như cắn xé ập đến, mồ hôi trên người chàng vã ra từng lớp, ướt đẫm cả mảng lưng tăng bào. Hương thơm thanh khiết đặc trưng của thiếu nữ cứ thế xộc vào mũi, chàng như bị tâm hỏa thiêu đốt, giọng nói vừa thấp vừa khàn đặc:

“Thí chủ… đừng qua đây…”

Đêm nay bệnh tình kéo đến hung mãnh vô cùng, chàng sợ mình không thể khắc chế nổi mà làm tổn thương nàng. Chỉ có mình chàng biết, lần phát bệnh ở Phật điện đêm trăng rằm trước đó, dù đã cực lực nhẫn nhịn, nhưng khi đối diện với nàng, thâm tâm chàng đã trào dâng những dục vọng và khát khao mãnh liệt đến nhường nào.

Chúng tựa như mãnh thú đang liều chết phá lồng để thoát ra.

[Vở kịch nhỏ]

Sương Mai: “Được ở cùng ca ca, dù là ngồi (làm) thế nào đi nữa, ta cũng đều thấy ổn cả.”