Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 27
SKSLTGCPT

[SKSLTGCPT] – Chương 27

Tác giả: Dư Hà Thích

3766 từ · 17 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKSLTGCPT] – Chương 27

[“Đã như vậy, làm phiền Phật tử. Sau chuyến đi này, đôi bên không ai nợ ai, xóa sạch toàn bộ.”]

Gió đêm từ phương xa thổi tới, bóng cây lung lay xiêu vẹo. Trong màn sương khói mờ ảo, những hạt bụi li ti ngưng kết giữa tầng không, tản mác khắp đất trời, vương vấn mãi chẳng chịu rơi.

Chẳng biết từ lúc nào, Nguyên Nhân đã dắt theo tăng chúng, Trâu Vân cũng mang theo thuộc hạ, tất cả cùng lui ra xa vài chục bước.

Hồi lâu sau, Lạc Tương mới chậm rãi mở mắt. Đôi đồng tử đen thẳm hư ảo dần hiện lên dung nhan minh diễm động lòng người của thiếu nữ.

Trong vẻ xảo quyệt quen thuộc kia, lại thấp thoáng một tia tàn nhẫn cố ý phô bày.

Nàng tựa như đóa sen hãm mình nơi bùn lầy, một thân vấy bẩn ác niệm, nhưng lại toát lên vẻ vô lực, yếu ớt, mang một vẻ đẹp u uất khó lòng miêu tả.

Ác ý hiện rõ mồn một kia, xét cho cùng lại giống như một lời khẩn cầu cứu rỗi chứ chẳng phải tâm tính đã thật sự hết thuốc chữa.

Thần sắc Lạc Tương thanh tịch, khí độ bình thản, giọng nói trầm thấp mà uy nghiêm:

“Một đêm sai lầm, ta nguyện vì thế tự thỉnh vào Giới Luật Viện chịu phạt, thậm chí chấp nhận bị trục xuất khỏi Phật môn.”

Sương Mai ngẩn người. Những lời giận dữ cố tình đâm chọc lòng người nàng vừa thốt ra, không ngờ lại nhận được một đáp án kiên định như vậy từ chàng.

“Thật sự không cần.” Nàng chẳng kịp suy nghĩ, buột miệng đáp: “Ta đã nói rồi, đêm đó đối với ta mà nói chẳng qua là tình thế bức bách, chỉ như một trò đùa nhất thời. Chuyện cũ đã trôi theo sương sớm, mong Phật tử đừng để tâm.”

Kiếp này, bất luận nàng có đối xử với kẻ khác tàn nhẫn ra sao, bất chấp thủ đoạn thế nào, nàng cũng sẽ không vì tư lợi của bản thân mà khiến chàng phải rơi vào cảnh muôn dân xa lánh, điên đảo mộng tưởng như kiếp trước.

Sương Mai không nhịn được ngước mắt nhìn chàng. Chẳng biết có phải ảo giác hay không, giữa mày chàng lộ ra một tia tái nhợt nhạt nhòa, dưới ánh trăng vẻ suy yếu càng thêm rõ rệt.

Lạc Tương quay người đi, không hề đáp lại. Giọng nói chàng trầm thấp, mang theo một chút nghẹn ngào khẽ khàng:

“Thiên Phật Tự không thể lưu lại lâu, e rằng truy binh sẽ đi đường vòng. Ta đưa thí chủ tới Bồ Thành hội hợp cùng Tam ca trước.”

Sương Mai thu lại nỗi lòng, lạnh lùng liếc chàng một cái rồi quay mặt đi chỗ khác, nói:

“Ngài đã cứu một yêu nữ không chuyện ác nào không làm như ta, không sợ sau này ta tiếp tục lấy việc giết người làm vui, khiến ngài phải hối hận sao?”

Lạc Tương nhàn nhạt đáp:

“Cứu thế độ người vốn là bản tâm của con cháu Phật môn. Ta sẽ không hối hận.”

Thấy nàng quay lưng về phía mình im lặng như đang dỗi hờn, chàng chần chừ giây lát, lại bất đắc dĩ nói:

“Ngày ấy, ta ở trước Phật đài đã lập lời thề, phải đưa thí chủ ra khỏi vương đình, đưa tới tận tay huynh trưởng của thí chủ. Một ngày thí chủ chưa hội hợp cùng ngài ấy, thì ta vẫn phải bảo hộ thí chủ chu toàn.”

Đáp án này căn bản không cần nàng phải hỏi, bởi nó đã nảy nở trong lòng chàng suốt mấy ngày qua. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, chàng mới tìm được một lý do nhất quán với đạo hạnh của mình như thế.

Một khi tâm ý đã thông suốt, nan đề vắt ngang trong lòng bấy lâu liền được giải quyết ổn thỏa, giữa ngực chàng bỗng sinh ra một sự nhẹ nhõm đã lâu không thấy.

Nhưng Sương Mai chỉ cảm thấy chàng làm vậy là miễn cưỡng, chẳng hề có lấy nửa phần thành ý. Nàng giậm chân, hất cằm cười lạnh:

“Đó là lời thề của ngài, liên quan gì đến ta? Phật tử cứu khổ cứu nạn, tiếc rằng yêu nữ hạng chúng ta trèo cao không nổi. Xin cáo từ tại đây.”

Nói đoạn, Sương Mai đột ngột quay người, sải bước về phía Trâu Vân cùng thuộc hạ đang chờ đợi.

Chưa đi được mấy bước, ống tay áo đã thắt chặt, nàng bị người phía sau nhẹ nhàng giữ lại.

Sương Mai ngoái đầu, đụng phải ánh mắt u tối sâu thẳm khuất sau hàng mi dày của chàng. Bờ môi mỏng mấp máy, chàng gằn từng chữ:

“Nữ thí chủ ở vương đình Ô Tư nhiều lần liều mình cứu giúp, ta luôn khắc ghi trong lòng. Đây là nhân quả ân đức, ta nhất định phải báo đáp. Xin nữ thí chủ… cho phép ta được hộ tống.”

Nàng đã bao giờ thấy vị Phật tử cao cao tại thượng kia lại có dáng vẻ bất lực, ăn nói khép nép đến thế? Sương Mai ngẩn ra, trong lòng thầm buồn cười, uất ức tích tụ bấy lâu đã tiêu tan hơn nửa.

“Đã như vậy, làm phiền Phật tử. Sau chuyến đi này, đôi bên không ai nợ ai, xóa sạch toàn bộ.”

Nàng nói xong liền vui vẻ đi về phía người của mình.

Lạc Tương đứng lặng tại chỗ hồi lâu, lồng ngực đang tắc nghẹn bỗng nhiên chấn động, một ngụm máu tanh đột ngột dâng lên cổ họng.

“Sư huynh!” Nguyên Nhân kinh hãi, vội vàng lao tới đỡ chàng đứng vững. Xem ra bệnh kín của sư huynh lại muốn phát tác, tình thế càng thêm nguy hiểm.

Nhưng tuyệt đối không được xảy ra sai sót gì vào lúc này.

“Không sao.” Lạc Tương giơ tay, chậm rãi lau đi vệt máu tràn ra nơi khóe môi, rồi lại nhắm nghiền hai mắt.

Tối nay trăng tròn, vốn dĩ chàng không nên vì bảo vệ nàng mà trong lúc cấp bách ở Phật điện đã ôm lấy nàng, da thịt chạm nhau.

Càng không nên sinh lòng giận si đối với nàng, bị nàng khích tướng tới mức tâm thần bất ổn.

Điều không nên nhất là biết rõ không thể mà còn vọng tưởng độ mình độ người; biết rõ nàng như đóa tường vi đầy gai mà còn muốn dốc sức hộ nàng chu toàn, dẫu cho bị gai nhọn đâm thấu tận tim gan.

Nhưng trái tim lặng lẽ đã lâu của chàng giờ đây trào ra dòng máu nóng, dường như nhờ vậy mà chàng mới cảm nhận được một tia sinh khí rạo rực.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Sương Mai đi tới sân viện ngoài điện, ngước mắt nhìn vầng trăng tròn vành vạnh như mâm ngọc. Nhóm người Trâu Vân vây quanh bên cạnh nàng, chờ nàng phân phó.

Trong lòng Sương Mai biết rõ, cục diện này đã đến hồi kết, hôm nay nhất định phải chặt đứt mọi đường lui của bọn họ, biến họ thành vây cánh không gì phá nổi của nàng.

Lạc Tu Mĩ phái truy binh tìm đến, đây là nguy cơ của nàng, nhưng cũng chính là cơ hội nghìn năm có một.

Nàng chắp tay sau lưng, liếc nhìn một vòng đám người với đủ loại thần sắc, nói:

“Trâu tướng quân, Lạc Tu Mĩ chắc chắn đã phát hiện các ngươi lén giấu Tam vương tử, lại còn đưa Vương nữ xuất thành trái phép. Tính ra tội chồng thêm tội, nếu các ngươi còn quay về vương đình thì chỉ có con đường chết.”

Nghe vậy, mấy tên Cấm quân trẻ tuổi vốn đang thấp thỏm, nay lòng càng thêm bất an. Sao chỉ theo Vương nữ ra khỏi thành một chuyến mà giờ lại lâm vào cảnh không nhà để về rồi.

Chỉ có Trâu Vân là mặt không đổi sắc.

Ý định đưa nàng rời cung của hắn chẳng phải là nổi hưng phấn nhất thời, từ lúc nảy sinh ý nghĩ này, hắn đã sớm tính toán cái giá phải trả.

Hắn tiến lên một bước, chắp tay nói:

“Thần cùng thuộc hạ nguyện ý đi theo Vương nữ và Tam vương tử Điện hạ.”

Khóe môi Sương Mai nhếch lên. Nàng biết mình đã không nhìn lầm người.

Đi một bước nhìn ba bước mới là bản lĩnh của đại tướng quân tương lai. Khi người bình thường mới nghĩ đến khốn cảnh trước mắt, hắn đã nhìn thấu giải pháp và lối thoát.

“Trâu Vân, ngài từng hỏi ta vì sao cứ luôn gọi ngài là tướng quân,” Đây là lần đầu tiên nàng nhìn hắn một cách đoan chính, chiếc cằm nhỏ hơi hất lên, mang theo vẻ ngạo mạn vốn có nhưng không mất đi sự chân thành, nói: “Bởi vì, chẳng phải trong mộng, mà trong mắt ta, với tài năng của ngài, thật sự có thể trở thành đại tướng quân quét ngang Tây Vực.”

Nàng thấy đôi mắt đen nhánh của Trâu Vân cùng đám người bên cạnh sáng rực lên trong đêm tối, liền tiếp tục nói:

“Ở lại vương đình Ô Tư, các ngươi dù có làm thống lĩnh Cấm quân thì cả đời cũng chỉ là một tên thị vệ. Chim khôn chọn cành mà đậu, Lạc Tu Mĩ sao xứng làm vua Ô Tư? Từ hôm nay trở đi, đi theo Tam ca của ta, trục lộc Tây Vực, ngày sau chưa chắc không thể áo gấm về làng…”

Nàng không nói hết lời, chỉ điểm tới đó thôi.

Nàng đã sớm định sẵn trong lòng, Lạc Tu Mĩ đoạt vương vị của Tam ca, nàng nhất định phải giúp Tam ca đoạt lại.

Lấy Ô Tư làm khởi điểm, Tây Vực rộng lớn, thiên địa tự do, ắt có tương lai.

Nơi này là Kỳ Thành, từ đây ra khỏi Ô Tư, phía Bắc có Thiên Sơn nguy nga, tuyết đọng quanh năm không tan, là lãnh địa của Bắc Hung; phía Đông đi qua hành lang Hà Tây hẹp dài là triều đại Đại Lương đang ngày một hưng thịnh. Giữa chặng đường ấy là một vùng sa mạc mênh mông vạn dặm, nam bắc phân bố ba mươi sáu nước Tây Vực lừng lẫy như Cao Xương, Toa Xa.

Kiếp trước, nàng từng chứng kiến Lý Diệu lấy thế sấm sét quét sạch Tây Vực. Dưới gầm trời này, đâu chẳng phải đất của Vương; chốn cùng trời cuối đất, ai chẳng phải dân của Vương.

Tây Vực trở thành nước chư hầu của hắn, Ô Tư nguyện làm bề tôi nơi biên ải cho hắn.

Kiếp này, Sương Mai đứng trong sân viện của ngôi chùa đổ nát tại Ô Tư, từ trong tay áo lấy ra một cuộn bản đồ Ô Tư mà nàng đã trộm từ cung mẫu thân trước khi khởi hành.

Nàng trải bản đồ lên một chiếc bàn đá cũ nát trong viện.

Ngón tay ngọc nhẹ điểm, lần theo những dãy núi trùng điệp, sông ngòi ao hồ, cùng các thành trì lớn nhỏ trên bản đồ, chậm rãi mở ra đại kế tương lai của nàng và họ trên mặt bàn đá thấp bé.

Lãnh thổ rộng lớn của Ô Tư, cùng vương vị của phụ vương, nàng đều quyết tâm giành lấy cho bằng được.

Giọng nói Sương Mai mềm nhẹ, ngữ khí bình thản là thế, nhưng tựa như lại mang theo mị lực nhiếp hồn đoạt phách, khiến người ta không sao kháng cự nổi:

“Đại trượng phu đỉnh thiên lập địa, há có thể suốt ngày bị trói buộc ở một tấc vuông đất này? Chư vị nếu nguyện cùng ta kiến công lập nghiệp, hôm nay hãy cùng ta kích chưởng vi thệ*. Từ nay về sau, sinh tử có nhau, vĩnh viễn không phụ lòng nhau.”

(*) Đập tay thề nguyện

Trong đình tức khắc vang lên những tiếng vỗ tay “bạch bạch” giòn giã.

Giữa đêm đen tĩnh mịch, âm vang ấy tuy chẳng quá lớn nhưng lại chứa đựng nỗi niềm sục sôi, khuấy động tâm can của hết thảy mọi người lúc này. Trong lòng Sương Mai cũng không sao bình lặng nổi.

Cuối cùng nàng cũng có thể ném lại vũng bùn mang tên vương đình Ô Tư này ra sau lưng, từ nay về sau chẳng còn phải lo sợ cảnh bị đưa tới Đại Lương làm phi tần nữa.

Chỉ lát nữa thôi là có thể gặp lại Tam ca. Kiếp trước trời xui đất khiến, kiếp này nàng và huynh ấy rốt cuộc đã có thể nương tựa lẫn nhau, tự do tự tại mà sống trọn một đời. Sống lại một kiếp này, cuối cùng nàng cũng đã có một khởi đầu hoàn toàn mới.

Nghĩ đến đây, Sương Mai chợt nhớ tới một người, tâm tư vốn đang bay bổng bỗng chốc chẳng thể yên ổn. Nàng nhìn lướt qua đám thân vệ mới thu nhận dưới trướng, trong lòng liền nảy ra một kế.

“Việc đầu tiên ta muốn các ngươi làm, chính là truyền tin tức này ra ngoài, hãy nói rằng…” Nàng nheo mắt, đôi đồng tử trong trẻo xẹt qua một tia lạnh lẽo hiếm thấy: “Tứ hoàng tử của Đại Lương, lúc này đang ẩn thân tại vương đình Ô Tư.”

Cấm quân tuy canh giữ vương cung, nhưng dù sao cũng thường xuyên ra vào nội thành ngoại thị, giao thiệp rộng rãi, đây chính là nguồn phát tán tin tức tốt nhất. Một mẩu tin ngắn ngủi này, chính là lưỡi đao đoạt mạng nhắm thẳng vào Lý Diệu.

Nếu nàng nhớ không lầm, kiếp trước Lý Diệu bị Đại hoàng tử hãm hại mới phải lưu vong Tây Vực rồi từ đó Đông Sơn tái khởi. Lúc nàng cứu hắn, hắn đã gần như mất nửa cái mạng. Đời này, dẫu Lý Diệu có đi trước một bước đến Tây Vực, ắt hẳn cũng muốn gây dựng cơ đồ. Nếu những kẻ thù không đội trời chung của hắn biết hắn đang trốn ở Ô Tư, liệu hắn còn có ngày nào yên ổn nữa hay không?

Nàng, Lạc Sương Mai đây mượn đao giết người, chẳng phải quá đỗi sảng khoái sao? Trước đây mỗi khi nghĩ đến cảnh oan gia ngõ hẹp với Lý Diệu, nàng đều ăn ngủ không yên. Mối thù một mũi tên kiếp trước, kiếp này nàng nhất định phải bắt hắn nợ máu trả bằng máu.

Trong sân đình, đám người Trâu Vân tuy chẳng hiểu ngụ ý của nàng, nhưng cũng nhanh chóng vâng lệnh. Nụ cười lạnh buốt trên môi Sương Mai dần lan rộng.

Lý Diệu à Lý Diệu, kiếp trước ngươi dùng Trâu Vân chinh phục Tây Vực, kiếp này ta dùng chính hắn để lấy mạng ngươi, như thế liệu có coi là nhân quả báo ứng không?

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Đoàn người chuẩn bị xong xuôi liền hướng về phía cổng chùa mà đi.

Sương Mai dẫn đầu phía trước, thi thoảng quay đầu lại bắt gặp bóng dáng Lạc Tương đi ở cuối cùng. Trên bờ môi mỏng hơi tái xanh của chàng có một vệt máu ẩn hiện nơi kẽ môi. Nàng thoáng chút do dự, nhưng nhớ đến thần sắc lãnh đạm của chàng, lại đành nén lòng không đi hỏi thăm.

Vạn vật nín lặng, sơn đạo gập ghềnh với những khối quái thạch lởm chởm trong bóng đêm, đường đi vô cùng gian nan.

Vừa ra khỏi sơn môn, đột nhiên có tiếng bước chân dồn dập mà vụn vặt truyền tới. Sương Mai nhìn theo tiếng động, hóa ra là Thu Diệp cùng mấy nàng vũ cơ Hồ tộc từng yểm hộ nàng ra khỏi thành, giờ này đang quay lại tìm nàng.

Thu Diệp dẫn đầu, thúc ngựa đến trước mặt nàng, vội vã nói:

“Sương Mai, trên đường trở về chúng ta thấy có quân đội của Ô Tư vương, lo rằng họ đến Thiên Phật Tự bắt muội nên đã thả chạy mấy con ngựa của các muội. Đám ngốc đó thấy chiến mã của vương đình liền đuổi theo hướng đó rồi. Bọn chúng có phát hiện ra muội không?”

“Khen cho chiêu dương đông kích tây.” Sương Mai khen ngợi: “Nếu không nhờ tỷ dẫn dụ quân địch, e rằng đám người trong chùa lúc nãy còn chưa chịu rút đi đâu.”

Trâu Vân nhíu mày: “Hiện giờ ngựa không còn đủ, làm sao đi tiếp đây?”

Sương Mai hạ quyết tâm, lướt qua ánh mắt của mọi người, tiến thẳng về phía Lạc Tương đang đứng phía sau. Nàng nhướng mày, dùng giọng điệu kiều diễm nói với chàng:

“Đưa Phật đưa tới Tây phương, ca ca chắc hẳn sẽ không từ chối chứ?”

Lạc Tương rủ mắt gật đầu, coi như không từ chối. Đám tăng chúng xung quanh vẫn luôn lộ rõ vẻ địch ý với nàng, ai nấy nghiến răng nghiến lợi nhưng giận mà không dám nói gì.

Sương Mai coi như không thấy, cứ thế theo chân Lạc Tương đến một trạm dịch tại Kỳ Thành. Tại đây đã có sẵn mấy vị tăng lữ trông coi xe ngựa và chiến mã, trang bị đầy đủ, dường như đã được chuẩn bị từ trước.

Sương Mai liếc mắt liền thấy Tuyết Vân Câu của mình phía sau xe ngựa. Chàng thế mà lại giúp nàng mang theo con chiến mã yêu quý nhất ra khỏi vương đình. Không chỉ vậy, dường như biết sau đêm đó đôi chân nàng còn tê mỏi không tiện cưỡi ngựa, chàng còn đặc biệt chuẩn bị một cỗ xe ngựa êm ái.

Gương mặt Sương Mai chợt nóng bừng, nàng ngước mắt nhìn chằm chằm Lạc Tương một lát, như muốn tìm kiếm chút manh mối trên khuôn mặt đạm mạc kia:

“Ca ca thật là có tâm…”

Thấy mặt chàng vẫn không đổi sắc, nàng mím môi, ngay trước mặt chàng mà cắn răng chịu đựng cơn đau nhức ở đùi để trèo lên ngựa.

Bộ hải thanh rộng thùng thình trên người nàng xòe rộng trên lưng ngựa, vạt áo xẻ tà theo gió tung bay, để lộ một đoạn bắp chân trắng ngần tựa ngọc trên bàn đạp. Trong khoảnh khắc, vài ánh mắt đồng thời ngẩn ngơ, rồi lại chầm chậm dời đi. Dưới ánh nguyệt hoa, bầu không khí chợt trở nên kiều diễm đến lạ lùng.

Lạc Tương nhíu mày, liếc nhìn Nguyên Nhân, cuối cùng cũng mở lời:

“Tìm một bộ y phục mới tới đây.”

“Không phiền Phật tử bận tâm.” Trâu Vân giành trước một bước, ra hiệu bằng mắt cho Thu Diệp. Thu Diệp hiểu ý, liền đưa tới bộ Hồ bào đã chuẩn bị từ trước lúc ra thành, rồi đẩy Sương Mai ra sau xe ngựa để thay đồ.

“Sương Mai, tỷ thấy vị Phật tử này trông đáng sợ thế nào ấy…” Thu Diệp nhân lúc nàng thay đồ liền kéo nàng sang một bên, nhỏ giọng: “Sắc mặt kia, sao giống hệt mấy khách nhân trúng phục tán của tỷ vậy?”

“Phục tán?” Sương Mai khó hiểu.

“Chính là loại xuân dược khiến người ta động tình ấy…” Thu Diệp mở to mắt, ghé tai nàng thì thầm vài câu.

“Tuyệt đối không thể nào.” Sương Mai ngẩn người, có phần hoảng loạn mà xua tay.

Đến khi thay xong y phục bước ra từ sau xe ngựa, nàng đột nhiên nhớ lại đêm trăng tròn trước đó, Lạc Tương cũng đã phát bệnh tại Phật điện trong vương đình.

Lúc đó dáng vẻ của chàng quả thật chẳng khác gì lúc uống nhầm bát canh có trộn thuốc sau này. Tăng bào của chàng ướt đẫm mồ hôi, yết hầu không ngừng chuyển động, hơi thở trầm đục dồn dập nén nhịn, thậm chí chàng chẳng buồn liếc nàng lấy một cái, chỉ bắt nàng lùi lại, không cho phép đến gần…

Nàng sực nhớ ra, Nguyên Nhân còn nghiêm trọng căn dặn nàng không được tiết lộ nửa lời cho bất kỳ ai. Nếu chỉ là bệnh nặng bình thường, cần gì phải giấu giếm như vậy? Trừ phi, đó chính là bệnh kín trái với giới luật Phật môn.

Ánh mắt Sương Mai vô thức phiêu về phía bóng dáng gầy gộc của Lạc Tương, trong lòng trăm mối tơ vò. Nàng bỗng nhiên thấu hiểu lời chàng nói. Chàng cũng có vũng lầy của riêng mình.

Đêm nay nếu không nhờ Lạc Tương tiên liệu đưa Tam ca đi trước, lại ở lại trong chùa bảo hộ nàng, e rằng cả nàng và huynh ấy đều đã lành ít dữ nhiều, nói gì đến chuyện đoàn viên. Chàng đã giúp nàng rất nhiều, vậy mà nàng lại dùng lời lẽ đâm chọc, tùy ý làm bậy, không chịu thu liễm bản tính kiếp trước mà năm lần bảy lượt chạm đến giới hạn của chàng.

Đôi mắt Sương Mai khẽ lay động, tâm sinh áy náy định nói với chàng điều gì đó, nhưng Trâu Vân đúng lúc này lại cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng:

“E là truy binh sắp đuổi tới nơi rồi. Hiện giờ người nhiều ngựa ít, chúng ta buộc phải có vài người cưỡi chung ngựa, đành phải để Điện hạ chịu thiệt rồi…”

Một giọng nói trong trẻo bỗng vang lên:

“Không cần.”

Sương Mai quay đầu lại trong sự kinh ngạc của mọi người, thấy Lạc Tương đang bước về phía mình. Hai ánh mắt chạm nhau, một bên trầm mặc, một bên rạng rỡ.

Đám tăng chúng có mặt đều lộ vẻ dị thường, nghiến răng căm phẫn. Họ định vây quanh ngăn cản không cho nàng lại gần Phật tử. Nhưng Lạc Tương đã bước ra khỏi những bóng người đang ngăn cách hai người, gương mặt lộ vẻ mệt mỏi nhưng thần thái lại nghiêm nghị hơn bao giờ hết.

Giọng chàng có phần khàn đục:

“Lạc Sương Mai, lời ta sắp nói đây, thí chủ hãy nghe cho kỹ.”

Đây là lần đầu tiên, chàng gọi thẳng tên nàng.