Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 26
SKSLTGCPT

[SKSLTGCPT] – Chương 26

Tác giả: Dư Hà Thích

3866 từ · 18 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKSLTGCPT] – Chương 26

[“Ta vốn thích giết chóc, coi mạng người như cỏ rác. Phật tử sao không thay trời hành đạo, giết luôn cả ta đi?”]

Trong Phật điện, tiếng chuông đại tác vang rền, từng hồi tiếng bước chân dồn dập áp sát, tiếng vang dội lại giữa không trung đêm khuya, đến mức mặt đất dưới chân cũng mơ hồ rung chuyển.

Người tới vây kín đại môn đến mức nội bất xuất, ngoại bất nhập. Khôi giáp cọ sát khôi giáp, vỏ đao va chạm vỏ đao, tạo thành những âm thanh sắc lạnh chói tai, thanh thế rung trời chuyển đất. Một hàng võ tăng đứng đầu tiến lên một bước đại đao vung ngang, biến hóa trận hình như tường đồng vách sắt, ngăn cản đám binh giáp đang hùng hổ xông vào.

Tiểu sa di Nguyên Nhân chẳng chút sợ hãi, từ giữa các võ tăng ló đầu ra, thanh âm lanh lảnh:

“Kẻ nào tới đây, dám quấy rầy Phật tử thanh tu?”

Đại tướng Lạc Mộc Tề dẫn đầu thấy trận thế này, sực nhớ tới lời dặn dò kỹ lưỡng của các cận thần trước lúc khởi hành rằng tuyệt đối không được đắc tội với đoàn tăng chúng của Phật tử. Nhưng lão vừa mới đuổi theo đoàn người của Vương nữ trốn chạy, định bụng đến Thiên Phật Tự này nhổ cỏ tận gốc, bắt cả Tam vương tử Lạc Kiêu về lĩnh công, nào ngờ lại đụng độ ngay người của Phật tử.

Lão hắng giọng, làm bộ làm tịch hành lễ với Nguyên Nhân:

“Tham kiến Tiểu sư phó. Có kẻ báo tại đây chứa chấp trọng phạm trốn chạy của Ô Tư. Ta phụng mệnh lệnh của Vương thượng đến tróc nã quy án, mong Phật tử tạo điều kiện thuận lợi cho.”

Nguyên Nhân chắp tay đáp lễ:

“A Di Đà Phật, nơi này trừ tăng lữ chúng ta ra không có người khác. Tối nay Phật tử nghỉ ngơi tại đây, người không phận sự miễn quấy rầy.”

Viên đại tướng nhe răng trợn mắt, nhìn quanh một vòng đám võ tăng giương cung bạt kiếm, chiến lực phi phàm, thầm nghĩ nếu xung đột với người của Phật tử thì sau này khó lòng lăn lộn ở Tây Vực. Nhưng quân lệnh khó trái, làm sao có thể tay trắng trở về? Vương nữ hoặc Tam vương tử, ít nhất phải bắt được một người mới xong.

Đang lúc lão còn do dự, vài tên thám tử bám theo Vương nữ lúc trước vội vã chạy lên, thở hồng hộc báo cáo:

“Đoàn người của Vương nữ mất dấu rồi. Vào đến ngôi chùa này là không thấy đâu nữa. Chúng thần lục soát nãy giờ, một bóng người cũng không thấy!”

Mấy tên thám tử vốn là nam nhi bảy thước nơi quân doanh, lúc này lại sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu. Một tên run rẩy kéo kéo tay áo đại tướng, thì thầm:

“Không làm chuyện ác không sợ quỷ gõ cửa. Ngôi chùa này quái lạ lắm, chẳng thấy một bóng người. Tướng quân, hay là chúng ta rút đi…”

Lạc Mộc Tề đi lên từ máu lửa quân công, mấy chục năm qua tay nhuốm máu hàng ngàn oan hồn, không phải là không sợ quỷ thần. Lão thoáng chột dạ, nhưng ngoài mặt vẫn mắng xối xả:

“Lũ vô dụng! Sao lại không tìm thấy?”

Nguyên Nhân khoanh tay, cười hừ một tiếng:

“Vị thí chủ này, người của ông cũng nói không thấy bóng người rồi, đừng ở đây quấy rầy Phật tử thiền định nữa. Mời mau lui ra, nếu không đây sẽ được cho là tội nhiễu loạn Phật đường.”

Công lớn ngay trước mắt, Lạc Mộc Tề sao nỡ bỏ qua. Lão híp mắt, lạnh lùng vung tay:

“Người của ta đã tìm khắp chùa, chỉ còn gian Phật điện này thôi. Phật tử, đắc tội rồi!”

Binh giáp nhận lệnh liền xông lên áp sát trận thế của các võ tăng, đao quang kiếm ảnh đan xen một chỗ. Hàng võ tăng vây thành một vòng tròn khít khao quanh Phật tử, không để lộ một khe hở nào cho kẻ khác nhìn trộm. Bất cứ kẻ nào dám tiến gần bàn thờ Phật, võ tăng liền trợn mắt vung giới đao đánh xuống, khiến chúng sợ hãi lùi bước.

Đám binh sĩ ngại quân lệnh như núi, chỉ đành căng da đầu sục sạo khắp Phật điện. Tiếng đao chạm vào những pho tượng La Hán bằng đất vang lên “choang choang” trong không gian tĩnh mịch, nghe mà rợn tóc gáy.

Trong lòng Sương Mai căng thẳng tột độ, nàng gục đầu, vùi mặt thật sâu vào lồng ngực rộng lớn của nam nhân.

“Thình thịch, thình thịch…” Nàng không phân biệt nổi là tim ai đang đập nhanh đến thế, như muốn nhảy vọt ra ngoài.

Bàn tay nàng vô thức túm chặt lấy vạt áo trắng tuyết, càng lúc càng siết mạnh, vô tình thắt ra một vết đỏ nhạt trên cổ của Lạc Tương.

“Buông tay ra.” Chàng nhẹ giọng nói, giọng có vài phần bất lực.

Sương Mai ngẩng đầu lên, thấy đôi mày chàng khẽ nhíu, hai mắt nhắm nghiền, hàng mi dài dày đặc phủ trên mí mắt, cong thành một đường vòng cung tuyệt đẹp dưới ánh sáng mờ ảo. Tim nàng đập loạn nhịp, nhìn chằm chằm vào vạt áo bị mình vò nát, lớp lụa trắng ấy như mây trắng dập dềnh. Nàng không tự chủ được mà đưa tay vuốt ve những nếp nhăn ấy, muốn làm phẳng chúng lại.

Cơ thể nàng đang căng cứng bỗng lơ đãng chìm sâu xuống trong lòng chàng. Một đôi bàn tay lớn vươn tới, hờ hững đỡ lấy vòng eo thon nhỏ, giữ cho nàng không bị ngã xuống mà lộ dấu vết. Nàng thậm chí có thể cảm nhận được những đường gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc của chàng, mạch đập kịch liệt không ngừng nhảy nhót. Dù đang ngồi nghiêng trong lòng chàng, Sương Mai muốn tĩnh tâm nhưng càng nghĩ mặt càng nóng bừng, nàng định nhích chân thu người lại một chút.

Nhưng vừa động, mũi chân cuộn tròn lại dường như cào phải thứ gì đó.

Một giọng nói trầm thấp vang lên ngay đỉnh đầu:

“Đừng cử động.” Đôi lông mày rậm thường ngày luôn giãn ra của chàng lúc này nhíu chặt lại, dường như đã nhẫn nhịn từ lâu mới thốt ra được ba chữ ấy từ kẽ môi.

Sương Mai không dám nhúc nhích thêm nữa, rúc sâu vào trong áo cà sa trốn thật kỹ.

“Tướng quân, không có!…”

“Tướng quân, tìm khắp rồi, không có gì cả…”

Mấy chục thủ hạ của Lạc Mộc Tề lục soát cả điện mà không thu hoạch được gì, liền lục tục về bẩm báo. Lão đại tướng đưa tay quệt miệng, ánh mắt nghi hoặc dừng lại trên bóng hình thanh tịch bên dưới bàn thờ Phật, nơi đang được các võ tăng vây quanh.

Phật tử xoay lưng về phía mọi người, dáng vẻ nhập định, vai rộng lưng dài, thần thái như thiên nhân. Bộ cà sa ngọc bạch dường như bị gió thổi bay, căng phồng lên, phác họa ra những đường nét uốn lượn phập phồng.

Lạc Mộc Tề sinh nghi, tiến lên một bước.

Sau một hồi chần chừ, lão hạ quyết tâm, gạt mọi người ra, từng bước tiến sát bàn thờ Phật. Các võ tăng đứng sừng sững như bức tường thịt, nhất quyết không lùi. Đám thủ hạ phía sau kinh ngạc nhìn nhau, không ít kẻ vốn tin Phật không muốn xung đột với cao tăng, sợ bị đọa vào địa ngục A Tỳ. Có tên còn túm túm góc áo đại tướng can ngăn.

Bước chân của Lạc Mộc Tề khựng lại, mồ hôi lạnh rỉ ra từ lòng bàn tay đang nắm chuôi đao.

Một đạo kim quang chợt lóe lên trước mắt lão. Lớp lụa gấm của áo cà sa phản xạ từng sợi hào quang, vô số sợi chỉ vàng được dệt tỉ mỉ ẩn hiện trong tơ lụa. Chỉ cần khẽ động, ánh kim quang tỏa ra như pháo hoa, rực rỡ chói lòa.

Viên đại tướng bị ánh sáng ấy làm cho hoa mắt, đứng giữa Phật điện mà cảm thấy thân mình nhỏ bé như kiến hôi. Pho tượng Thích Ca khổng lồ đập vào mắt, hai bên Phục Ma Kim Cang uy nghiêm sừng sững, thần phật tứ phía tỏa ra uy áp nặng nề như núi đổ xuống.

Kẻ thường ngày giết chóc không ghê tay bỗng tâm thần chấn động, nghe thấy một lời sấm truyền hùng hồn vang lên từ phía trước:

“Chư hành vô thường, chư ác mạc tác.” (Mọi hành vi đều vô thường, mọi việc ác chớ nên làm.)

Trời đất như đảo lộn, hai chân lão nhũn ra, không tự chủ được mà quỳ rạp xuống đất.

“Tướng quân, tướng quân!” Một tên thủ hạ từ phía cổng chùa chạy vào báo tin: “Phát hiện tung tích Cấm quân ở ngoài thành!”

Lạc Mộc Tề giật mình sực tỉnh, nhận ra mình đang quỳ lạy Phật, lập tức bật dậy dẫn theo quân lính lao ra khỏi cửa điện. Đám binh giáp đen kịt rút đi như triều dâng, bảo điện một lần nữa trở lại yên tĩnh.

Tiểu sa di Nguyên Nhân đã sai người thắp lại ánh nến. Ánh sáng rạng rỡ trở lại trên điện tiền. Các võ tăng vẫn đứng thẳng hàng không rời vị trí. Trâu Vân nóng ruột như lửa đốt, đẩy các võ tăng ra xông vào giữa:

“Điện hạ!”

Thấy cảnh tượng trước mắt, hắn lập tức sững sờ.

Vương nữ với y phục rộng thùng thình nửa rơi nửa mặc, đang vô cùng tin cậy mà rúc vào lòng nam nhân, vai ngọc lộ ra, đôi gò bồng đảo thấp thoáng, hơi thở dồn dập. Ánh nến chiếu vào bóng tối khuất nẻo, tà áo cà sa khổng lồ dập dềnh như sóng cả, bên dưới ẩn hiện những đường nét đan xen.

Đôi mắt nàng trong vắt như mắt nai, nhìn Lạc Tương không chút kiêng dè. Ánh mắt ấy, Trâu Vân chưa từng thấy nàng dành cho bất kỳ ai khác.

Hắn đứng khựng lại, một ngọn lửa giận vô danh xông thẳng lên đầu. Đang định tiến tới, hắn thấy Phật tử chậm rãi mở mắt, bình thản che thêm áo cà sa lên người nữ tử trong lòng rồi đứng dậy rời đi. Phảng phất như cảnh tượng hương diễm vừa rồi chỉ là ảo giác do hắn tự thêu dệt nên.

Trâu Vân còn chưa hết bàng hoàng thì Sương Mai đã đứng dậy chỉnh đốn trang phục, vẻ nhu hòa trên mặt tan biến, thay vào đó là sự lạnh lẽo như sương giá.

Tiểu sa di hành lễ với nàng:

“Ô Tư vương đã biết hành tung của mọi người. Trong số các người, có kẻ mật báo.”

Sương Mai nhìn lướt qua một vòng những người trong điện, khẽ cười nhạt. Ngay khoảnh khắc sau, nàng nhanh như chớp đoạt lấy giới đao của một võ tăng, không chút do dự, từng bước tiến về phía Trâu Vân.

Trong Phật điện im phăng phắc, lưỡi đao kéo lê trên mặt đất phát ra những tiếng rít thê lương, sắc lạnh. Vài võ tăng đã trói nghiến Trâu Vân và đám Cấm quân lại, chờ nàng xử lý. Trâu Vân trợn mắt, cau mày giận dữ:

“Điện hạ, không phải thần!”

Hắn thậm chí quên cả phản kháng, để mặc lưỡi đao tuyết trắng đặt lên vai mình. Đôi đồng tử co rụt lại, phản chiếu bóng hình nàng đang áp sát.

Lạc Tương vốn đang nhắm mắt bỗng mở ra, ra hiệu cho võ tăng đoạt lại đao của nàng, không để xảy ra đổ máu. Ngay khi nàng vung tay hạ đao, Trâu Vân cười khổ nhắm mắt lại. Một luồng thanh phong phất qua, cơn đau không tới, ngược lại hắn thấy người nhẹ bẫng.

Trâu Vân mở mắt, thấy dây thừng trói mình đã bị chém đứt. Một đôi tay nhỏ nhắn thanh mảnh đang lướt qua khuỷu tay, vạt cổ của hắn và thuộc hạ để tháo nốt những sợi dây còn lại. Giọng nàng dịu dàng nhưng kiên định:

“Không phải họ.”

Mấy tên Cấm quân vốn tưởng mình sắp chết bỗng vừa mừng vừa sợ, thấy Vương nữ đích thân cởi trói cho mình, ai nấy đều vô cùng cảm động. Trâu Vân nghẹn lời, ngàn vạn tâm tư không thốt nên lời, chỉ thấp giọng gọi:

“Điện hạ…”

Sương Mai ngồi xổm dưới đất, khẽ vuốt bờ vai đang run rẩy của hắn. Nàng thầm nghĩ, vị đại tướng quân bách chiến bách thắng chinh phạt Tây Vực tương lai, cũng có lúc yếu lòng thế này sao. Nghĩ đoạn, nàng khẽ mỉm cười với hắn.

Trâu Vân ngẩn ngơ nhìn thiếu nữ môi đỏ cười xinh, đôi mắt long lanh tỏa sáng trong ánh sáng mờ ảo, toát ra một vẻ phong tình khó tả. Hắn sững sờ hồi lâu, lặng im đối diện với nàng.

Đuôi mắt Sương Mai khẽ nheo lại, nàng thấy một vạt tăng bào trắng tinh đang chậm rãi tiến về phía mình.

Giọng nói trầm đục của Lạc Tương vang lên ngay trên đỉnh đầu nàng.

“Thí chủ cứ thế mà tin hắn?”

Chàng tiến lại gần, đôi mắt nhìn thẳng như muốn soi thấu tâm can nàng. Sương Mai hơi ngẩn ra, nhưng lập tức đứng dậy, không chút né tránh mà nhìn ngược lại chàng:

“Nếu họ cố ý bán đứng ta, thì lúc nãy khi quân lính tới sục sạo chính là cơ hội tốt nhất để nhảy ra lập công. Nhưng họ đã không làm thế. Vậy nên kẻ phản bội không nằm trong số họ.”

Lạc Tương sắc diện lạnh như băng tuyết, nhưng lời nói vẫn nhàn nhạt: “Làm sao thí chủ biết hắn không phải cố ý tiếp cận, vâng lệnh ẩn núp bên cạnh để lấy lòng tin, rồi chờ thời cơ bắt gọn cả thí chủ và Lạc Kiêu?”

Tim Sương Mai run lên, nhưng vẫn cao giọng đáp trả: “Ngày ấy ở vương yến, Tam ca mạo hiểm vào cung cứu ta, chính ta đã lệnh cho Trâu Vân đưa huynh ấy ra ngoài dưỡng thương. Nếu hắn muốn phản bội, thì đã có thể báo cho Lạc Tu Mĩ ngay lúc đó, hà tất chờ đến tận giờ?”

Lạc Tương không chút bộc lộ cảm xúc, trong đôi mắt hàn băng lộ rõ vẻ lạnh lẽo: “Hắn vốn là Cấm quân, chỉ trung thành với Ô Tư vương. Nếu không có lợi lộc, hắn hà tất phí công cứu thí chủ khỏi tay ta?”

Sương Mai cứng họng. Nàng không thể nói cho chàng biết nàng đã vừa đe dọa vừa dụ dỗ Trâu Vân lên thuyền tặc của mình thế nào. Những tâm cơ hiểm độc, không từ thủ đoạn ấy, chàng chắc chắn sẽ khinh bỉ. Chàng nói câu nào cũng có lý, nhưng vì người đó là Trâu Vân – người kiếp trước đã không tiếc hy sinh để đưa nàng rời cung, nên nàng chưa bao giờ nghi ngờ dù chỉ một khắc.

Nàng ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt như thấu thị nhân tâm kia, thẳng thừng nói: “Trâu Vân giúp Tam ca ta, lại hỗ trợ ta trốn đi, tất nhiên sẽ không hại ta. Ta và hắn quen biết từ thuở thiếu thời, đồng cam cộng khổ, tình nghĩa thâm hậu.”

Lạc Tương rủ mắt, thu hồi ánh nhìn. Trong lòng chàng chợt dâng lên một tia gợn sóng mờ ảo.

“Tình nghĩa?” Chàng quay lưng đi, lắc đầu, gằn từng chữ: “Thất tình lục dục ở thế gian đều là hư không ảo giác, mỏng manh nhất, dễ dao động nhất.”

Sương Mai cảm thấy sự lãnh đạm của chàng như dòng nước chảy xiết không thể vãn hồi. Đúng là “hạ trùng bất khả ngữ băng” (sâu mùa hè không thể bàn chuyện băng giá). Chàng đã đoạn tuyệt tình ái, sao hiểu nổi hỉ nộ ái ố và chấp niệm ở nhân gian?

Nàng cười thanh thản: “Một chữ ‘tình’ hại người rất nặng. Nhưng đời này, ta đã được định sẵn phải chìm đắm trong yêu hận tình thù, trong ác niệm dục niệm, chấp mê suốt một kiếp này thôi. Kẻ mật báo ta sẽ tự tra rõ, không làm phiền Phật tử nữa. Đa tạ ngài tương trợ, không hẹn ngày gặp lại.”

Nói xong, nàng dẫn đoàn Cấm quân hùng hổ bước ra khỏi Phật điện. Đến cửa, nàng đột ngột quay lại, nhìn Bì Nguyệt còn đang ngây ra, lạnh lùng quát: “Còn không mau theo ta?”

Bì Nguyệt sợ hãi nhìn quanh điện rồi run rẩy đi theo.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Trăng tròn treo giữa đỉnh trời. Thiên Phật Tự trống vắng vô biên. Lạc Tương nhìn khói sương cuộn trào dưới chân núi, chân mày nhíu chặt: “Truy binh vẫn chưa rút.”

Nguyên Nhân nhìn sắc trời, hạ giọng: “Sư huynh quên rồi sao? Hôm nay là rằm. Lỡ như huynh phát bệnh mà bị người ta thấy thì biết làm sao? Muốn cứu Vương nữ nhưng người ta chắc gì đã nhận tình. Hay là qua nốt đêm nay, mai hội quân với vạn tăng chúng rồi đi cứu cũng được mà!”

Lạc Tương mím chặt bờ môi đang dần trắng bệch, lặng im thúc ngựa chạy thẳng xuống núi. Đến cổng chùa, thấy ngựa của quân Ô Tư vẫn còn đó, chàng quay lại nói: “Họ chưa đi, ở sau núi.”

Dây cương thô ráp hằn sâu vào lòng bàn tay, chàng phóng ngựa về phía rừng rậm sau núi. Đến gần, qua những lùm cây, chàng chứng kiến một cảnh tượng hãi hùng.

Thị nữ Bì Nguyệt đang co quắp dưới đất, cố bò ra khỏi vòng vây của Cấm quân, miệng lảm nhảm: “Đừng giết ta… đừng giết ta…”

Bàn tay trắng ngần của Sương Mai khơi mào hàm dưới của nữ tử kia một cách hung tợn: “Ta sẽ không giết ngươi ngay. Làm sao để hạng người như ngươi chết dễ dàng thế được?”

Giọng nói kiều diễm mà lạnh lẽo như lưỡi dao rạch qua lồng ngực Lạc Tương. Ánh mắt chàng trầm xuống khi thấy Trâu Vân rút đao tiến lại theo ý của nàng.

“Dừng tay!” Lạc Tương quát khẽ.

Sương Mai giật mình, đúng lúc đó Bì Nguyệt chộp lấy dải lụa choàng của nàng, siết chặt lấy cổ nàng kéo xuống. Bì Nguyệt cười khùng khục, đôi mắt đỏ ngầu như lửa đốt: “Điện hạ, ngươi trốn không thoát đâu… không có ta thì sẽ có kẻ khác… đời này ngươi không thoát nổi đâu…”

Sương Mai bị siết đến nghẹt thở, gân cổ nổi lên không nói được lời nào. Trâu Vân nhanh tay chém chết Bì Nguyệt, cứu nàng khỏi dải lụa tử thần. Máu tươi tuôn ra nhuộm đỏ mặt đất.

Lạc Tương bước tới, bắt mạch cho cái xác rồi lắc đầu thất vọng tột độ: “Sát tâm của nữ thí chủ vẫn nặng nề như thế.”

Sương Mai sững sờ, rồi bỗng bật cười thành tiếng. Nàng định âm thầm ra tay, không ngờ chàng lại tìm tới. Nàng nhìn ánh trăng, thản nhiên kể:

“Bì Nguyệt là thị nữ mẫu thân để lại cho ta, ta coi nàng như tỷ muội. Khi Tam ca vào cung, chỉ có nàng và Trâu Vân biết. Lúc đó Tam ca muốn giết nàng bịt đầu mối, chính ta đã nảy sinh lòng nhân từ mà giữ mạng cho nàng. Vậy mà nàng lấy oán trả ơn, báo cho Lạc Tu Mĩ làm hại chúng ta bị vây khốn. Kẻ bối chủ cầu vinh, ta giết đi có gì sai?”

Lạc Tương rủ mắt che giấu sự lạnh lẽo, giọng nói xa xăm: “Nàng ta cũng chỉ phụng mệnh hành sự, tội không đáng chết.”

“Ta không giết họ, họ sẽ giết ta!” Cơn giận vì bị phản bội bao trùm lấy nàng, Sương Mai ho khan, ánh mắt đầy sát ý: “Tiếng ác của ta Phật tử chưa nghe qua sao? Ở Ô Tư, kẻ nào nhìn ta quá một giây, ta xẻo mắt kẻ đó. Kẻ nào dám trộm ngựa của ta, ta cho ngựa kéo đến chết. Kẻ nào quấy rầy bạn ta ở Tiên Nhạc Các, ta cho người chặt đứt chân tay quẳng cho sói ăn…”

Lạc Tương lặng im nghe, năm ngón tay siết chặt trong lòng bàn tay, trầm giọng: “Còn tên sứ thần Đại Lương bên bờ hồ…”

Sương Mai thừa nhận đầy phóng khoáng: “Đúng thế, ta cố ý dìm chết hắn. Lúc đó ta lừa ngài đấy, ta chẳng có chút ăn năn nào cả. Chúng đều đáng chết…”

Lạc Tương hít sâu, nhắm mắt hỏi câu cuối: “Đêm ở vương đình, thí chủ cố ý dẫn Lạc Tu Mĩ đến Phật điện…”

Sương Mai cười, khoanh tay đứng đó: “Lạc Tu Mĩ hại ngài, lại có thù giết cha với ta. Đúng, ta muốn mượn tay Phật môn để báo thù. Ta lợi dụng ngài đấy.”

Nàng cười rộ lên, ánh mắt như lưỡi rắn trườn qua đáy mắt chàng. Lạc Tương nhăn mày: “Nếu ta không nỗ lực áp chế, tín chúng và vương đình mà giao tranh thì sẽ sinh linh đồ thán… Kế này của thí chủ quá tàn nhẫn.”

Sương Mai ném thanh đao còn dính máu về phía chàng, cười kiều mị đầy châm chọc: “Ta vốn thích giết chóc, coi mạng người như cỏ rác. Sao Phật tử không thay trời hành đạo, giết luôn cả ta đi?”

Chàng đứng im lìm dưới ánh trăng, bộ cà sa trắng tinh bị vệt máu của nàng làm cho loang lổ. Sương Mai bước lại gần, mỉa mai: “Sao thế, không nỡ ra tay à? Hay là vì ngài luyến tiếc?”

Nàng tiến sát lại, mười ngón tay đan chặt vào đôi tay chàng. Những ngón tay sạch sẽ ấy từng mang lại cho nàng sung sướng vô ngần. Nàng cảm thấy một sự hưng phấn kỳ lạ, dùng môi mấp máy thì thầm vào tai chàng:

“Có phải vì đêm đó nên ngài không nỡ giết ta? Không phải chúng ta đã nói là ‘theo nhu cầu’, không tính là phá giới sao… Chẳng lẽ vị Phật tử vô tình vô dục đây thực sự động tâm với yêu nữ này rồi?”

🦋 Không phải mình edit không soát lại mà để Sương Mai lúc gọi huynh lúc gọi ngài đâu. Nhưng mà cô này cổ chua ngoa lắm đó, cổ mà tức lên thì cổ nói đểu kinh lắm, nên mình dùng “ngài” cho hợp nèee