[Nhưng đối diện với đôi mắt tràn đầy bi phẫn của nàng lúc ra đi, vị Phật tử vốn dĩ tài hùng biện vô song, lần đầu cảm nhận được sự cay đắng của việc có miệng mà không thể thanh minh.]
Ánh nến chao đảo, kinh kỳ cuồng loạn tung bay theo gió như báo hiệu một trận mưa dữ dội sắp giáng xuống. Ngôi Phật điện u tối được bao phủ trong quầng sáng ngắn ngủi, những bóng đen đổ dài trên mặt đất, mờ ảo như khói sương tỏa ra từ khối ngọc ấm.
Ánh lửa nhảy nhót đậu trên gương mặt thanh tú như hoa sen của nam nhân, tranh tối tranh sáng làm thần sắc hắn trở nên khó phân định. Sương Mai cảm thấy hai gò má nóng bừng, hơi thở ngưng trệ, đầu ngón tay lún sâu vào lòng bàn tay. Dù nàng đã cố gắng kìm nén mà cúi thấp tầm mắt, vẫn có thể cảm nhận được ánh nhìn ôn nhuận kia như điện xẹt xuyên thấu qua.
Nàng chưa từng nghĩ sẽ gặp lại chàng sớm thế này, lại càng không ngờ chàng phái binh ở Thiên Phật Tự để ôm cây đợi thỏ chờ nàng.
Bóng hình lặng lẽ của chàng được ánh trăng thêu lên một đường lãnh quang, lúc này trông chàng thật thoát tục, xa xôi không thể chạm tới, vẫn phong thái xa cách như ngăn cách bởi vạn dặm non cao. Qua dư quang, nàng thấy mặt chàng không lộ rõ vui buồn, giọng điệu bình tĩnh như đang tụng niệm một đoạn kinh văn, nhưng lại khiến nàng nghe mà hãi hùng khiếp vía.
Ban đầu, khi bị bắt quả tang đang bỏ trốn, Sương Mai có vài phần chột dạ. Nhưng chỉ trong chớp mắt, nỗi oán giận vì bị chàng hiểu lầm, bị chàng giam giữ bỗng dâng trào, kéo theo cả những ác niệm đè nén bấy lâu, quét sạch chút áy náy từ kiếp trước đối với chàng.
Cho dù ở vương đình chàng và nàng từng chung thuyền cộng độ, thì khi hoạn nạn qua đi, chàng vẫn là vị Phật tử không nhiễm bụi trần, còn nàng, mãi mãi là yêu nữ bị chàng chán ghét, bị thế gian ruồng bỏ. Nàng ghét cay ghét đắng những hành động ác liệt của chính mình kiếp trước, cũng ghét luôn vẻ mặt tự cao tự đại của chàng lúc này. Dẫu nàng có đang ở trong vũng bùn thì đã sao, nàng chẳng cần sự thương hại và cứu độ cao thượng của chàng.
Sương Mai cười lạnh một tiếng, lách qua Trâu Vân đang che chở mình, chậm rãi bước ra: “Không cần Phật tử phí tâm, ta căn bản không cần huynh tới cứu.”
Nàng chắp tay sau lưng, từng bước tiến về phía chàng, nhìn đường nét gương mặt chàng rõ dần trong vầng sáng. “Phật tử trước thì giam cầm ta, giờ lại đuổi theo bắt ta…” Nàng cố tình tiến sát trước mặt chàng, tươi cười rạng rỡ nhưng nơi khóe miệng lại ngậm một tia khinh miệt trào phúng: “Sao thế? Chẳng lẽ muốn tiếp tục bắt ta về làm cấm luyến của huynh?”
“A Di Đà Phật…” Tiểu sa di Nguyên Nhân bên cạnh nhảy dựng lên, chắp tay giận dữ: “Sư huynh ta thiện tâm mạo hiểm đến giúp ngươi thoát vây, ngươi thế mà… thế mà lại ăn nói hồ đồ!”
Sương Mai liếc nhìn sắc mặt có phần tái nhợt của Lạc Tương, quay mặt đi chỗ khác, bất cần nói: “Ta là yêu nữ, danh tiếng hoen ố, hại người rất nặng, giết người như ngoé, không dám đi cùng Phật tử, sợ sẽ hủy hoại danh dự của Phật môn.”
Ngày ấy, chúng tăng ở Phật điện nhục mạ nàng từng lời từng chữ, hôm nay nàng nhất định phải trả lại bằng hết.
“Ngươi!” Tiểu sa di định cãi tiếp thì một ống tay áo rộng lớn vươn ra ngăn lại. Lạc Tương bước ra từ vùng tối của ánh nến, ánh lửa dát lên dáng vẻ ngọc bạch của chàng một đường viền vàng lộng lẫy.
“Ta chưa bao giờ coi thí chủ là yêu nữ.”
Giọng chàng trong trẻo như tiếng suối reo trên đá, thong thả lọt vào tai. Sương Mai hơi nhíu mày, nghi hoặc ngước mắt. Bốn mắt nhìn nhau. Ánh mắt thanh lãnh của chàng lay động trong vầng sáng, như thủy triều chậm chậm tràn về phía nàng. Có khoảnh khắc, những lời gai góc kẹt lại nơi cổ họng nàng không thốt ra được nữa, như muốn nhấn chìm trong ánh mắt thâm trầm của chàng.
Ngay lúc này, trước đôi mắt đang xoáy sâu vào tâm can mình của nàng, Lạc Tương lại rủ mắt tránh đi cái nhìn đầy truy hỏi ấy.
Thực ra ngay tại vương đình Ô Tư, chàng đã nhìn thấu kế sách của nàng. Trước tiên khiến Lạc Tu Mĩ lầm tưởng chàng đã uống bí tửu, rồi dùng thủ thuật che mắt làm vệ binh hiểu lầm, vừa khiến kế hoạch của lão thất bại, vừa phơi bày mưu đồ xấu xa trước mặt Phật môn. Nàng vì giải vây cho chàng mà hoàn toàn xé rách mặt với Lạc Tu Mĩ, gần như quyết liệt với vương đình.
Lạc Tương vẻ mặt đoan chính, nhìn dáng vẻ trợn mắt thịnh khí lăng nhân của nàng, nói: “Việc giam cầm thí chủ lúc trước vốn không phải bổn ý của ta, chỉ vì muốn thuận lợi đưa thí chủ rời khỏi vương đình nên mới ra hạ sách đó.”
Lạc Tu Mĩ muốn đẩy mọi tội lỗi lên đầu nàng, chàng định tương kế tựu kế, nhân thế mà giữ nàng bên mình để mang đi. Bởi ngoài lý do đó, chàng chẳng còn cớ gì chính đáng để mang một vương nữ đi trước thanh thiên bạch nhật. Nhưng đối diện với đôi mắt tràn đầy bi phẫn của nàng lúc ra đi, vị Phật tử vốn dĩ tài hùng biện vô song, lần đầu cảm nhận được sự cay đắng của việc có miệng mà không thể thanh minh.
Lời hứa đưa nàng thoát khỏi Ô Tư, chàng chưa từng thay đổi. Nhưng nàng lại chạy mất. Một Phật tử xưa nay luôn thấu suốt mọi việc, nắm chắc trong lòng bàn tay, lại không lường được nàng sẽ lợi dụng đám cấm quân để thay mận đổi đào, rời đi mà không cần chàng che chở.
Tâm tư chàng khó bình ổn, liền ra roi thúc ngựa đuổi đến Thiên Phật Tự. Tu hành nhiều năm, khen chê được mất vốn coi là “không tướng”, nhưng chàng không muốn nàng hiểu lầm, thâm tâm cảm thấy mình còn nợ nàng một lời giải thích.
“Sương Mai thí chủ, ngươi không biết đâu, sư huynh ta vừa ra khỏi vương đình đã phát chiếu thư Phật tử, chiêu cáo thiên hạ ác hạnh của Ô Tư vương, trả lại trong sạch cho ngươi đó.” Tiểu sa di Nguyên Nhân thò đầu ra nói lớn. Hắn ta hào hứng kể lại việc Lạc Tu Mĩ bị bại lộ mưu đồ, sợ hãi đến mức phải phái trọng binh gác vương điện vì sợ tăng chúng xông vào lật đổ vương vị.
Sương Mai nhìn ánh nến nhảy nhót trên án, bỗng thấy hoa mắt chóng mặt. Hóa ra giam cầm nàng là bất đắc dĩ. Một thủ thuật che mắt đơn giản thế này lẽ ra nàng phải nhìn thấu, phải tin chàng. Nhưng bóng ma kiếp trước quá sâu đậm đã che mờ mắt nàng, khiến nàng không muốn tin vào bất kỳ ai nữa.
Nàng thở dài nhẹ nhõm, tảng đá nghìn cân trên vai như được dỡ xuống. Dù là một sự hiểu lầm tréo ngoe, nàng cũng không muốn dính dáng đến chàng nữa. Đạo nàng đi và đạo chàng tu vốn ngược lối.
Sương Mai ngẩng đầu, lạnh lùng nói: “Đạo bất đồng bất tương vi mưu, chuyện cũ bỏ qua, ta không muốn so đo với Phật môn nữa. Nhờ Phật tử tìm giúp Tam ca, xin hãy cho ta biết huynh ấy đang ở đâu.”
“Tam vương tử không ở đây, đã được ta đưa đến Bồ Thành lánh nạn.” Lạc Tương lắc đầu, giọng bình tĩnh: “Thí chủ trúng kế rồi. Đây là một cái bẫy, và thí chủ chính là mồi nhử để bắt ngài ấy.”
Giữa lúc Sương Mai còn đang bàng hoàng, Trâu Vân bỗng cúi người áp tai xuống đất nghe ngóng. “Có người lên núi! Ít nhất là vài trăm người, nhân thủ của ta không đủ sức chống cự. Phải hộ tống Điện hạ chạy về phía sau núi ngay!”
“Không kịp nữa rồi.” Nguyên Nhân lầm bầm, liếc nhìn mọi người một cái: “Ô Tư vương đã cho người theo dõi các ngươi suốt dọc đường. Giờ chỉ còn cách thay tăng bào, trà trộn vào đám người sắp xông vào thôi.”
Trâu Vân và đám cấm quân tiếp nhận tăng bào đã chuẩn bị sẵn, nhìn Sương Mai chờ lệnh. Nàng nghiến răng, vừa lo vừa giận nhìn Lạc Tương vẫn đứng im lìm. Gió vùng biên ải nổi lên cuồn cuộn, thổi tung áo cà sa trắng như tuyết của chàng, trông chàng thật phong khinh vân đạm, cao không thể chạm tới.
Người dưới mái hiên không thể không cúi đầu, nàng đành gật đầu nhận lấy bộ đồ ni cô từ Nguyên Nhân. Lại phải giả làm ni cô sao? Nàng dở khóc dở cười khoác bộ đồ vào rồi vào hậu điện thay.
Vừa ngước mắt, nàng thấy một gương mặt quen thuộc: “Nô tỳ hầu hạ Điện hạ thay đồ.” Đó là Bì Nguyệt – thị nữ nàng dùng để tráo đổi, giờ cũng đang mặc đồ ni cô. Tay Bì Nguyệt run bần bật, thắt mấy cái nút đều lỏng lẻo. Sương Mai tâm trí rối bời, không hiểu vì sao Lạc Tu Mĩ lại biết nàng đi tìm Lạc Kiêu nhanh như vậy.
Bộ hải thanh hơi rộng, dù đã thắt chặt dây lưng nhưng vạt áo vẫn nửa kín nửa hở. Nghe tiếng thúc giục của Nguyên Nhân và tiếng vũ khí chạm nhau ngoài cửa ngày một gần, nàng luống cuống bước đi lảo đảo.
Quân lính bên ngoài đã phá cửa xông vào. Đèn đuốc trong điện vụt tắt, tối om như hầm tối. Sương Mai vốn sợ bóng tối, trong cơn hoảng loạn đã dẫm phải vạt áo dài mà ngã nhào ra đất.
Nhưng nàng không rơi xuống đất, mà rơi vào một vòng tay rắn chắc. Trong bóng tối, nàng theo bản năng nắm chặt lấy vạt áo người đó rồi bám vào bờ vai vững chãi. Một mùi đàn hương quen thuộc bao vây lấy nàng, cằm chàng tì nhẹ lên trán nàng.
Sương Mai giật mình buông tay ra, nhưng vòng tay quanh eo chàng lại siết chặt hơn, nâng nàng vững vàng. Lạc Tương chậm rãi ngồi xếp bằng xuống đệm bồ đoàn, tung vạt áo cà sa rộng lớn che phủ lên người nàng.
“Trốn cho kỹ.” Giọng chàng bình thản nhưng mang chút bất đắc dĩ. Hơi thở chàng phả qua tai nàng làm những sợi tóc mai rối bời trên gương mặt đang nóng bừng của nàng. Nằm gọn trong lòng chàng, một tư thế quá mức thân mật khiến nàng liên tưởng đến những hình vẽ bí mật mà mụ tú bà từng đưa cho xem. Ai có thể ngờ hai kẻ vừa rồi còn giương cung bạt kiếm giờ lại ôm nhau thế này.
“Ta chẳng cần huynh cứu…” Sương Mai lầm bầm định đẩy hắn ra, “Mau thả ta ra!”
“Xin lỗi.” Giọng chàng lạnh lùng không chút ý cười, nhưng vòng tay lại càng siết chặt như núi đá không thể lay chuyển. Nàng như cánh bèo giữa dòng nước xiết, ngoài “khúc gỗ” này ra chẳng còn nơi nào bấu víu, đành phải dựa sát vào.
Ngay sau đó, một tiếng “Rầm” vang lên. Cửa điện mở toang, quân lính cầm đao xông vào hét lớn: “Phật tử, mau giao người ra đây!”
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 25](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)