Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 24
SKSLTGCPT

[SKSLTGCPT] – Chương 24

Tác giả: Dư Hà Thích

6303 từ · 29 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKSLTGCPT] – Chương 24

[Hồng trần cuồn cuộn, chốn nương thân của nữ nhi vốn dĩ đều như thế. Nàng rồi cũng sẽ xuất giá. Đợi chàng thuận lợi cứu nàng ra khỏi vương đình Ô Tư, sẽ có một người phu quân chăm sóc cho nàng trọn đời trọn kiếp.]

Đêm xuân nồng đượm, trăng đã lên tới đỉnh trời lúc nào chẳng hay.

Tiếng ve trên tán lá râm ran nức nở, tựa như tiếng người thầm thì trong hơi sương lạnh. Người ngọc diệt đuốc tiến lại gần, tỳ bà nửa tựa, cung huyền đảo điên dưới những ngón tay mềm. Tiếng ngâm khẽ khàng vang lên, từng nhịp len lỏi vào bóng đêm tịch mịch, khói nến yểu điệu tan vào hư không. Nàng cất giọng kiều mị, nhịp thở phập phồng tựa như đang say rượu ngâm ca, âm cuối vương vấn những rung động mê người.

“Thí chủ…” Lạc Tương bị bịt mắt, đến khi nhận ra nàng đang định làm gì thì đã không còn kịp nữa.

“Suỵt…” Đầu ngón tay nóng hổi của nàng đặt lên môi chàng, chặn đứng lời định nói.

“Ca ca, huynh… tin ta…” Nàng nức nở một tiếng, thanh âm theo nhịp thở hỗn loạn mà đứt quãng thoát ra, “Ta đang… cứu huynh…”

Trăng nghiêng về tây, mây thu mưa tạnh. Ánh nến không ngừng nhảy nhót, quầng sáng khi tỏ khi mờ.

Chẳng biết bao lâu sau, sự yên tĩnh của đêm đen bị một tiếng phá cửa rầm trời đánh nát. Lạc Tu Mĩ dẫn theo đám tăng chúng và sứ thần các nước ập vào phật điện. Những lá kinh kỳ bị hất tung, đuốc lửa rực trời soi rọi khắp ngõ ngách. Lão ta hùng hổ xông đến trước thiền thất.

Sau bức màn lụa mỏng manh đang khẽ lay động, một bóng hình sừng sững tĩnh tọa. Lạc Tương khoác trên mình bộ cà sa trắng ngọc, tựa như tùng trúc trên vách tuyết, thanh tú đoan nghiêm. Phật tử ngồi xếp bằng, dường như đã thiền định từ rất lâu. Tăng bào trên người chàng chỉnh tề vô cùng, không một nếp nhăn, chẳng mảy may lộ vẻ chật vật hay túng dục.

Thấy cảnh tượng ấy, đám tăng chúng vốn đang lo sốt vó cuối cùng cũng trút được gánh nặng. Họ chắp tay thành kính, quỳ phục xuống đất như bái lạy thần minh.

Nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn, Phật tử rời sập đứng dậy, chậm rãi quay người lại. Gương mặt chàng lạnh lùng như sương giá, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi kiếm mỏng quét qua đám người vừa ập tới.

Lạc Tu Mĩ bước chân loạng choạng, tâm can run rẩy, bị ánh mắt ấy nhiếp hồn đến mức phải lùi lại vài bước. Lão hạ thấp giọng, nghiến răng mắng tên thân vệ bên cạnh:

“Chẳng phải ngươi báo với ta là sự đã thành rồi sao?…”

Tên thân vệ cúi gắm mặt, nghĩ đi nghĩ lại rồi khẳng định chắc nịch:

“Thần rõ ràng nhìn qua khe cửa sổ thấy Vương nữ trút bỏ y phục… nghe thấy tiếng của nàng… thần tưởng rằng…”

Hắn ấp úng, nhớ lại cảnh tượng mông lung sau màn lụa, quả thực chỉ thấy bóng người phập phồng, nghe tiếng nước và giọng nữ mê hồn nên mới không nghi ngờ gì. Giờ nghĩ lại, hắn cũng chẳng thể xác nhận được điều gì chân thực.

Lạc Tu Mĩ liếc nhìn bộ tăng bào sạch sẽ của Phật tử, lại nhìn kỹ trên sập trong trướng, tuyệt nhiên không tìm thấy một dấu vết phong tình nào. Tên thân vệ định cãi chày cãi cối, nhưng vừa ngẩng đầu đã chạm phải ánh mắt lạnh thấu xương của Lạc Tương. Khí độ uy nghiêm thanh chính ấy khiến hắn như bị sét đánh ngang tai, câm nín không thốt nên lời.

“Hức…”

Một tiếng khóc nấc vang lên từ sau bức màn.

“Vương thượng tha mạng, là Sương Mai vô dụng…”

Ánh đèn dầu lan tỏa, một bóng dáng yểu điệu từ trong bóng tối hiện ra trước mắt mọi người. Dáng vẻ lả lướt, ánh mắt đẫm lệ, tựa như nhành liễu trước gió, trong vẻ thanh khiết lại lộ ra nét quyến rũ chết người. Nhìn kỹ, vạt váy của nàng xô lệch, dường như chưa kịp mặc chỉnh tề, nếp nhăn lộn xộn. Phía dưới lộ ra đôi bàn chân trần trắng ngần như mỡ cừu, trắng đến mức khiến người ta phải lóa mắt.

Đám tăng chúng thấy vậy đồng loạt dời mắt đi, mấy vị sư trẻ cúi gập đầu mặc niệm “A Di Đà Phật”.

Sương Mai phất ống tay áo, vòng eo mềm mại rạp xuống đất. Nàng khóc lóc kể lể, diễn sâu như thật:

“Phật tử tâm trí kiên định, tuyệt đối không phá giới. Đêm nay Sương Mai dùng sắc dụ dỗ không thành, làm nhục mệnh lệnh của Vương thượng, xin người trách phạt… hức hức…”

Tăng chúng nghe vậy đại kinh thất sắc. Hàng chục ngón tay chỉ thẳng vào sống lưng Lạc Tu Mĩ, giận dữ quát lớn:

“Hay cho lão Ô Tư Vương nhà ngươi! Dám phái yêu nữ dụ hoặc Phật tử!”

“Ngươi là kẻ báng bổ thần Phật! Phải xuống mười tám tầng địa ngục, vĩnh thế không được siêu sinh!”

“Uổng cho ngươi là chủ một nước, lại phạm phải tội nghiệt tày đình, không xứng làm vua!”

“Không xứng làm vua!”

Lạc Tu Mĩ suốt đêm triệu tập mọi người đến bắt gian, vốn định phơi bày cảnh Phật tử trầm mê nữ sắc để chàng thân bại danh liệt, loại bỏ mối đe dọa với vương vị của mình. Nào ngờ Phật tử quần áo chỉnh tề, phong thái như tiên, chẳng hề có vẻ dâm loạn, ngược lại chính Vương nữ mà lão tin tưởng đã đứng ra tố cáo gian kế của lão. Thế này chẳng khác nào gậy ông đập lưng ông.

Đám đông phẫn nộ như triều dâng bao vây lấy lão. Những lời buộc tội hãi hùng vang lên không ngớt, đòi tống giam lão lại. Lạc Tu Mĩ chỉ mang theo vài chục thân vệ, mắng không được, chống trả cũng không xong, bị vây chặt ở giữa với gương mặt hoảng loạn, chẳng còn chút uy nghi nào của một bậc quân vương.

Sương Mai lạnh lùng nhìn Lạc Tu Mĩ bị vây công, trong lòng bỗng dâng lên một luồng khoái lạc tột độ. Với kinh nghiệm kiếp trước, nàng thừa biết sau khi dùng bí tửu, lão chắc chắn sẽ phái người xông vào bắt quả tang. Vì vậy nàng tương kế tựu kế, dùng chiêu mượn đao giết người, mượn tay Phật môn đối phó Lạc Tu Mĩ. Nhìn lão tự ăn quả đắng, thật là sảng khoái vô cùng.

Thế nhưng nàng chưa kịp đắc ý được bao lâu, Lạc Tu Mĩ đã gào lên:

“Láo xược! Là chính ả ta câu dẫn Phật tử, quan hệ gì đến ta? Sao các người lại tin lời nói phiến diện của ả?”

Tăng chúng lặng đi một lát, nhìn nhau phân vân. Vương nữ Ô Tư vốn nổi danh lăng loàn, hành sự phóng đãng, cả Tây Vực ai mà chẳng biết. Đêm nay nàng ta còn công khai dùng hôn ước dụ dỗ Phật tử tại dạ yến. Hành vi này của nàng là do bị sai khiến hay là chủ ý cá nhân, thực sự nhất thời khó lòng phân định.

Thấy tình thế xoay chuyển, Lạc Tu Mĩ tiếp tục hét lớn:

“Phật tử! Yêu nữ này gan trời bằng vung, tâm địa bất chính, khinh nhờn cửa Phật, đáng phải chịu khổ hình trừng trị! Chuyện này không liên quan đến ta!”

Đám đông bắt đầu xì xào bàn tán, nhìn Sương Mai bằng ánh mắt đầy phẫn nộ. Trong sự tĩnh lặng, mọi người đều quay sang nhìn vị Phật tử đang đứng im lặng, chờ đợi phán quyết từ hắn.

Đối mặt với sự phẫn nộ của tăng chúng, Lạc Tu Mĩ sợ đến mức răng va vào nhau lập cập. Nhìn thấy Lạc Tương, lão như thấy cứu tinh, lảo đảo chạy tới níu lấy tay áo chàng, van nài:

“Ả ta năm lần bảy lượt khinh nhờn người, xin cứ mặc cho người và Phật môn xử lý!”

Sương Mai vốn đang cúi đầu, lúc này mới chậm rãi ngẩng lên, nhìn về phía bóng dáng khí vũ hiên ngang giữa đám đông kia. Cách một biển những ánh mắt căm hờn, nàng chỉ thấy trong bóng tối mờ ảo, góc nghiêng tuấn mỹ cùng chiếc cằm cương nghị của chàng tạo nên một đường cung thanh lãnh như ánh ban mai.

Nàng thấy đường cung ấy khẽ chuyển động. Lạc Tương hơi gật đầu, im lặng trong giây lát. Những ngón tay giấu trong tay áo từng tấc từng tấc siết chặt, cuối cùng chàng lạnh nhạt ra lệnh:

“Đem Vương nữ giam giữ lại.”

Giọng nói bình thản đến tàn nhẫn ấy tan vào bóng đêm, lạnh lẽo vô cùng.

Sương Mai cúi đầu, đôi mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào những viên gạch hoa văn liên hoa dưới sàn phật điện, tâm thần bỗng chốc hẫng hụt. Mấy vị tì kheo ni tiến lại định đưa nàng đi. Nàng đột ngột hất tay bọn họ ra, lửa giận và oán hận trong lòng bùng lên. Nàng nhìn chằm chằm vào lưng chàng, đôi môi run rẩy, chỉ tay về phía Lạc Tu Mĩ mà quát lớn:

“Đều là lão ta ép ta! Kẻ chủ mưu chính là lão! Huynh không tin ta sao?”

Nàng tiếp cận chàng quả thực có mục đích, muốn lợi dụng Phật môn đối phó kẻ thù. Thế nhưng duy nhất hành động đêm nay hoàn toàn là để giải vây cho chàng. Chẳng lẽ chỉ vì màn kịch bừa bãi lúc nãy đã mạo phạm đến chàng, mà chàng nỡ phủ sạch mọi tâm ý của nàng sao?

Kiếp này, chàng vẫn lại coi nàng là yêu nữ sao?

Trong phật điện tịch mịch, những lá kinh kỳ vẫn bay phấp phới. Chàng trước sau vẫn không quay đầu lại, cũng chẳng trả lời câu hỏi của nàng, đến cả một ánh mắt cũng không thèm ban phát cho nàng. Sương Mai uất hận tột cùng, không thèm ngoảnh đầu lại, phất tay áo rời đi, mặc cho bị áp giải đến một gian thiên điện vắng vẻ.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Khi đám đông đã tản đi, bụi trần lắng xuống, Lạc Tương cho lui tất cả tăng chúng. Ánh nến trong điện tự bao giờ đã lịm tắt. Trong bóng tối, một vị sư dáng người thấp bé, đầu tròn trịa vẫn chưa rời đi. Gã tiến lại thắp lên một ngọn đèn, cung kính lấy ra một quyển lụa gấm và một chiếc bội giao trao cho chàng.

Vị sư ấy hồi tưởng một lát rồi thuật lại:

“Trong mật thất của tiên vương còn không ít bảo vật, nào là phỉ thúy kim thạch, thư pháp mặc họa, còn có cả một bức họa mỹ nhân. Duy chỉ có hai vật này là bị khóa kỹ trong tủ, xem ra là thứ quý giá nhất.”

Vương điện Ô Tư vốn canh phòng cẩn mật, gã đã theo bản đồ bố phòng mà nàng cung cấp, nhân lúc dạ yến lỏng lẻo để lẻn vào lấy đi di vật của tiên vương. Đây chính là mục đích lớn nhất của Lạc Tương trong chuyến đi này.

Lạc Tương nhặt lấy nửa miếng ngọc quyết, nâng lên dưới ánh đèn soi xét kỹ lưỡng.

Loại ngọc mỡ cừu thượng hạng nhất, chất ngọc mịn màng, sắc thái nhu nhuận, bề mặt không một tì vết, chỉ khi đưa ra trước ánh lửa mới thấy ẩn hiện những sợi vân như tơ liễu. Miếng ngọc quyết này là vật tùy thân của chàng từ khi mới lọt lòng, thuở nhỏ vẫn thường đeo bên mình. Cho đến một lần, có sứ thần Đại Lương đến yết kiến tiên vương, cứ nhìn chằm chằm vào miếng ngọc của chàng hồi lâu, vẻ mặt đầy suy tư, nói rằng dường như đã thấy nó ở đâu đó.

Tiên vương nghe vậy sắc mặt đại biến, ngay ngày hôm đó đã thu hồi miếng ngọc, không bao giờ giao lại cho chàng nữa. Cho đến khi tiên vương đột ngột băng hà, vật ấy vẫn bặt vô âm tín.

Lạc Tương từ nhỏ đã theo mệnh lệnh của tiên vương Ô Tư mà nương nhờ cửa Phật. Đối với vị phụ vương này, chàng không có mấy ấn tượng, cũng chẳng có tình cảm quyến luyến sâu đậm. Chỉ là chàng nhận định thân thế của mình tất có liên quan đến miếng ngọc, nên mới phải đích thân tới vương đình Ô Tư một chuyến, bí mật lấy lại vật này.

Chàng khép hờ đôi mi, thu miếng ngọc vào ống tay áo, nhàn nhạt nói:

“Vốn là vật của ta, ngươi đi lấy về giúp ta, không tính là trộm đạo, chẳng phạm vào giới luật.”

Vị sư nọ chắp tay bái biệt, mỉm cười thấu hiểu:

“Đã là vật của Phật tử, kẻ hèn này nhất định sẽ giữ kín như bưng. Ba năm trước nhờ có Phật tử xót thương thu nhận, nếu không ta chẳng bị người ta đánh chết thì cũng chết đói đầu đường. Chuyến này có thể giúp được ngài, ta vô cùng cảm kích, dẫu có mang tội trộm cắp cũng nguyện gánh chịu trên thân mình. A Di Đà Phật.”

Đợi vị sư nọ rời đi, Lạc Tương đặt cuộn lụa gấm vào lòng bàn tay, tháo sợi chỉ hồng, chậm rãi mở ra.

Lớp lụa trắng bên trong viết chữ vàng trên nền đỏ, hai bên thêu hoa văn xanh lam, phía dưới đóng quốc ấn, chính là quốc thư do tiên vương Ô Tư đích thân thủ bút. Trên đó dùng văn tự của Ô Tư và Toa Xa để định đoạt một mối nhân duyên.

Lấy lễ nghi quốc thư để viết nên một phong hôn thư.

Khi nhìn thấy mấy chữ lớn “Vương nữ Ô Tư Lạc Sương Mai”, ngón tay đang vân vê dải lụa của Lạc Tương khẽ cuộn lại. Lúc ở núi giả, khi chàng đuổi khéo kẻ cầu thân đến từ Đại Lương, đó không phải là lời vọng ngôn về việc Vương nữ đã có hôn ước.

Tại dạ yến, những tăng chúng cố thủ ngoài thành cuối cùng cũng vào được vương đình, bọn họ mật báo rằng đã tìm thấy Tam vương tử Lạc Kiêu. Lạc Kiêu nhờ chàng mang phong hôn thư này tới, sau đó muốn đưa nàng đến nước Toa Xa tìm vị hôn phu, phải tận mắt thấy nàng xuất giá thì mới yên lòng.

Hôn sự này đã được tiên vương định đoạt từ sớm, chỉ là chẳng rõ vì sao luôn giữ kín như bưng, e rằng đến chính nàng cũng không hay biết. Nay có hôn thư làm chứng, dẫu tiên vương đã mất, nước Toa Xa cũng khó lòng bội ước. Mà dẫu họ có không nhận, với thế lực của chàng và Lạc Kiêu, cũng chẳng sợ Toa Xa không chịu đón người…

Chàng trầm ngâm toan tính hồi lâu, hàng mi rủ xuống che giấu tâm tư.

Nàng sắp phải gả cho người khác rồi.

Hồng trần cuồn cuộn, chốn nương thân của nữ nhi vốn dĩ đều như thế. Nàng rồi cũng sẽ xuất giá. Đợi chàng thuận lợi cứu nàng ra khỏi vương đình Ô Tư, sẽ có một người phu quân chăm sóc cho nàng trọn đời trọn kiếp.

Ánh nến khẽ nhảy nhót rồi lịm dần, soi rõ thần sắc bình lặng như nước của Lạc Tương. Chàng cuốn dải lụa lại, dùng chỉ hồng buộc chặt. Nút thắt siết mạnh làm lớp lụa mềm mại lõm xuống một vệt. Chàng nâng tay áo, vươn ngón tay thon dài mở dải lụa ra lần nữa, tỉ mỉ vuốt phẳng vết hằn ấy.

Màu trắng tuyết của lụa gấm phản chiếu một vệt hồng nhạt trên lòng bàn tay chàng, xộc thẳng vào đôi đồng tử đen thẳm, trông vô cùng chói mắt.

Những dòng chữ quy củ trên lụa gấm bắt đầu nhòe đi trước mắt chàng.

Khoảng cách vạn dặm của đêm qua, bỗng chốc như chỉ cách một cái búng tay.

Trong phút chốc hoảng hốt, dường như có dòng nước ấm áp chảy xiết qua kẽ tay. Lồng ngực chàng nóng rực, nhịp tim loạn nhịp không còn kết cấu. Sao băng rạch ngang bầu trời đêm, ngân hà lặn sâu xuống đáy biển thẳm.

“… Chư pháp không tướng. Bất sinh bất diệt, bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm. Thị cố không trung vô sắc, vô thụ tưởng hành thức. Vô nhãn nhĩ tì thiệt thân ý, vô sắc thanh hương vị xúc pháp, vô nhãn giới, nãi chí vô ý thức giới…”

Trong bóng tối, đó là lời kinh Phật nàng mấp máy môi để mặc niệm. Từng tiếng một, tựa như bị gió va đập mà tan tác, đứt quãng, ngày càng rách nát, vừa ra khỏi miệng đã hóa thành tro tàn trong gió.

Lúc bắt đầu, nàng chỉ nắm lấy tay chàng, không dám cử động. Phảng phất như chỉ cần nàng động đậy, chàng sẽ thu lại mọi ý niệm mà dứt khoát rời đi. Chàng cũng không động. Sợ rằng vừa động, chính là vạn kiếp bất phục.

Về sau, tay nàng không tự chủ được mà siết càng chặt, hơi thở nóng hổi phả lên mặt chàng ngày một dồn dập, tựa như mạch nước ngầm mãnh liệt cuộn xoáy. Khi sóng triều trong tim lên đến đỉnh điểm, bờ vai đang căng cứng của chàng chợt trĩu nặng, đó là chiếc cằm nhỏ nhắn của nàng, vì kiệt sức mà hư hư thực thực tựa vào hõm cổ chàng, trút ra một hơi thở mệt mỏi thiển cận.

Chỉ một hơi thở, môi cổ chạm nhau quấn quýt, rồi lại chia lìa. Nàng dường như không dám chạm vào chàng thêm nữa, giọng điệu kiều diễm thường ngày pha chút lạnh lùng cứng nhắc, như vừa trút được gánh nặng mà nói:

“Đêm nay đôi bên đều có lợi. Huynh giúp ta thư giải dược tính, ta giúp huynh bức lui Lạc Tu Mĩ. Ca ca vẫn là Phật tử, ta vẫn là Vương nữ, chúng ta đôi bên không ai nợ ai…”

Lời thề thốt đanh thép, rõ ràng rành mạch, như đang giải thích cho chàng, lại như đang tự trấn an chính mình.

Chàng không trả lời, từ đầu đến cuối chỉ im lặng.

Bên ngoài truyền đến tiếng động dị thường, bóng hình trắng muốt trước mắt chàng bỗng chốc dao động. Chàng nghe thấy tiếng nàng tay chân nhẹ nhàng, bắt đầu nhanh chóng mặc lại y phục để đứng dậy. Có khoảnh khắc, chàng đã muốn xé tan dải lụa che mắt, để nhìn cho rõ xem nơi lồng ngực nàng có nốt ruồi đỏ trong giấc mộng kia hay không.

Chàng siết chặt nắm tay đặt trên đầu gối, hồi lâu không nhúc nhích, chỉ không ngừng mặc niệm kinh văn. Cho đến khi nàng cuối cùng cũng tháo dải lụa che khuất tầm nhìn của chàng ra.

Tơ lụa rơi xuống, điều đầu tiên đập vào mắt chàng chính là những vết móng tay đỏ ửng trên mu bàn tay trắng ngần, dấu vết nàng tự cấu vào mình để kìm nén dục vọng. Nàng dùng ống tay áo che lại, lấy dải lụa kia làm khăn, từng chút một lau đi những vệt nước trên ngón tay chàng.

Kẽ tay lại trở về vẻ khô ráo, chỉ còn vài vệt phấn hồng như cánh hoa tàn còn sót lại, bị nước làm loãng đi đôi chút. Có một tia hồng nhạt lọt vào kẽ móng tay, hóa thành sắc hoa anh đào nhạt nhẽo, tựa như một đóa trúc đào rụng trong mưa, mỹ lệ vô cùng, nhưng lại mang kịch độc.

Dưới ánh sáng rực rỡ lúc này, vết hồng ấy giống như một dấu ấn, một vết sẹo không thể xóa nhòa.

Lạc Tương lấy dải lụa thêu hoa sen tịnh đế từ trong ngực ra, vắt thành khăn, một lần nữa chà lau ngón tay mình. Trước mắt chàng, những vết tích ô uế dần nhạt đi, nhưng tận sâu trong lòng, một vệt tàn hồng vẫn ám ảnh không thôi, vĩnh viễn chẳng thể xua tan.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Mưa nhỏ tí tách rơi suốt một đêm trường.

Một trận mưa xuân đặc sánh nhuần nhuyễn như mỡ, nhè nhẹ mật mật phất qua ngàn cây vạn lá, khiến nụ hoa ngậm lộ, quỳnh bao chớm nở.

Sương Mai bị giam lỏng ở thiên điện suốt một đêm. Trong thời gian đó, mấy vị võ tăng phụ trách canh giữ cửa điện dù hạn chế việc nàng ra vào nhưng tuyệt nhiên không ai dám làm nhục nàng. Chỉ có một vị tì kheo ni lớn tuổi đến để giúp nàng trị liệu vết thương ở mắt cá chân.

Nửa đêm, Sương Mai đang ngủ say thì bị đánh thức bởi tiếng binh khí va chạm chát chúa.

“Nực cười! Nơi này là vương đình Ô Tư, ta là Cấm quân vương đình, há lại để cho các người tự tiện cầm tù Vương nữ?”

“Trong ngoài vương đình đều do Cấm quân ta trấn giữ, hôm nay kẻ nào dám cản, hãy hỏi xem thanh đao trong tay ta có đồng ý hay không!”

Ngoài cửa vang lên tiếng giao tranh vang dội. Một lát sau, thanh âm lắng xuống.

“Rầm!” Một tiếng, cửa điện bị đá văng. Trâu Vân mình mặc giáp bạc, áo choàng đỏ thẫm phá cửa xông vào. Nhìn thấy nàng, bước chân hắn khựng lại, thu thanh đao sắc lẹm vào vỏ.

Sương Mai ngẩn người, nhìn thấy sau lưng hắn là mấy võ tăng bị đánh ngã lăn lóc trên mặt đất, rên rỉ không thôi. Nàng định bước xuống sập chạy lại phía hắn, nhưng dưới thân vẫn còn dư âm của cơn tê mỏi, chỉ có thể đứng sững tại chỗ. Trâu Vân đánh giá sắc mặt tái nhợt của nàng, chân mày cau chặt, tay nắm chặt vỏ đao bên hông, giận dữ nói:

“Đám hòa thượng này dám cầm tù Điện hạ ở đây!”

Hắn oán hận quay đầu đi, cánh tay rắn chắc che chắn sau lưng nàng, trầm giọng: “Ta mang Điện hạ rời khỏi nơi này.”

Ánh mắt Sương Mai thanh minh, nhàn nhạt đáp: “Ta không đi.”

Sắc mặt Trâu Vân trầm xuống, đôi bàn tay buông thõng bên sườn siết chặt thành nắm đấm:

“Điện hạ có biết, chuyện người hao tâm tổn tứ dụ dỗ Phật tử tại vương đình đã truyền khắp Tây Vực rồi không? Tín chúng đã loạn thành một đoàn, hận không thể ăn tươi nuốt sống người để răn đe kẻ khác.”

“Thần nghe nói có những tín đồ Phật môn cực kỳ cực đoan, kẻ báng bổ thần Phật sẽ bị thiêu sống. Lỡ như Điện hạ rơi vào tay những kẻ đó, Phật tử liệu có bảo vệ được người không? Hắn hưởng sự phụng dưỡng của ngàn vạn tín đồ, liệu có vì một kẻ nhỏ bé như người mà hy sinh danh dự của chính mình hay không?”

“Thần nhớ Điện hạ từng nói muốn tự nắm bắt vận mệnh, hôm nay lẽ nào định ở lại đây mặc người xâu xé?”

“Tướng quân cảm thấy ta còn lựa chọn nào sao?” Sương Mai cười lạnh, nhướng mày nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của Trâu Vân, nhẹ bẫng nói: “Dẫu hôm nay tướng quân cứu được ta khỏi tay Phật môn, nhưng Lạc Tu Mĩ là kẻ có thù tất báo, gian kế lần này thất bại, lão đã coi ta là cái gai trong mắt. Không có Phật môn giam cầm, ta ở vương đình cũng chẳng sống yên ổn được. Chỉ là đổi một cách chết mà thôi.”

Trâu Vân trầm ngâm hồi lâu, im lặng không nói.

“Điện hạ… muốn vĩnh viễn rời khỏi vương đình sao?”

Sương Mai nhìn vào ánh mắt do dự của hắn, khóe môi hơi gợi lên nhưng không đáp. Kiếp trước thân bất do kỷ, chết trong hàm oan; sống lại một đời, nàng ghét nhất là bị kẻ khác khống chế. Phật tử không muốn che chở cho nàng, lại còn giam giữ nàng, nàng chỉ có thể tìm một chỗ dựa khác.

Nuôi quân ngàn ngày, dùng trong một giờ. Đến nước này nàng không còn đường lùi, buộc phải cháy nhà lòi ra mặt chuột. Sương Mai không còn do dự, đứng thẳng trước mặt Trâu Vân, đột ngột cười hỏi:

“Trâu tướng quân, ngài đã từ ngoài thành trở về, vậy Tam ca của ta thế nào rồi, đã an trí ổn thỏa chưa?”

Trâu Vân thấp giọng: “Không phụ sự ủy thác của Điện hạ, Tam vương tử đang dưỡng thương ngoài thành, bên cạnh có mấy trăm thân vệ bảo vệ, Điện hạ cứ yên tâm…”

Lời còn chưa dứt, Trâu Vân đột nhiên ngước mắt, trong đồng tử đen láy ẩn hiện gợn sóng. Sương Mai nhận ra sự thất thố thoáng qua ấy, biết hắn đã hiểu ra vấn đề. Nàng không còn kiêng dè, tung ra quân bài cuối cùng:

“Trâu tướng quân, từ lúc ngài làm trái mệnh vua, đưa Tam ca ta ra khỏi thành, ta và ngài đã là người cùng một thuyền. Nếu ngài không cứu ta rời vương đình, ta sẽ đem chuyện ngài che giấu nghịch phạm tiết lộ ra ngoài. Lúc đó không chỉ vương đình không có chỗ cho ngài, mà ngài còn mang họa sát thân… Lạc Tu Mĩ đã không dung được ta, tất cũng chẳng dung được ngài.”

Lợi dụng lòng áy náy của hắn để cứu Tam ca chỉ là một mắt xích trong kế hoạch. Nàng muốn quàng chặt hắn bên mình, dù là uy hiếp hay lợi dụ. Trâu Vân là thống lĩnh Cấm quân, chỉ cần hắn đồng ý, việc rời khỏi vương đình không phải là chuyện khó. Nàng không chỉ muốn hắn cứu mình khỏi Phật môn, mà còn muốn hắn kháng chỉ, đích thân đưa nàng rời khỏi Ô Tư.

“Điện hạ, người…” Trâu Vân đứng trong bóng tối của ánh nến, gương mặt âm u khó giấu nổi vẻ sắc sảo giữa đôi mày. Hắn vốn xuất thân là nô lệ chăn ngựa, nhưng đã nắm quyền Cấm quân bấy lâu nay, có bao giờ chịu sự uy hiếp của ai? Vậy mà kẻ uy hiếp hắn lại chính là ân nhân, là bạch nguyệt quang không thể lay chuyển trong lòng hắn.

Ánh mắt Trâu Vân phức tạp, tâm can cuộn sóng. Thấy hắn im lặng, Sương Mai ép ra vài giọt lệ, thấp giọng nức nở:

“Năm đó Tam ca ta đề bạt ngài vào quân đội, giao cho ngài quản lý Cấm quân. Giờ đây, huynh ấy vì cứu ta mà trọng thương, một mình lẻn vào vương đình, đang ở ngoài thành chờ đợi gặp ta. Ta đã hứa một ngày sau sẽ gặp huynh ấy… Giờ ta bị nhốt ở đây, Tam ca chắc chắn đang lo như lửa đốt, chẳng rõ vết thương của huynh ấy thế nào rồi…”

Nói đoạn, nước mắt nàng rơi như mưa, dáng vẻ vô cùng đáng thương. Hồi lâu sau, Trâu Vân ngửa đầu thở dài, cuối cùng cũng buông xuôi:

“Điện hạ đã cầu xin như vậy, chắc hẳn trong lòng đã có đối sách.”

Đôi mắt đẫm lệ của Sương Mai thoáng hiện ý cười giảo hoạt, nàng ngoắc tay ra hiệu cho hắn ghé tai lại: “Ta quả thực có một kế.”

……

Nửa canh giờ sau, Trâu Vân dẫn binh quay lại. Lúc này Phật môn đã tăng cường phòng thủ quanh điện. Gần trăm võ tăng bao vây cửa điện, kẻ cầm đầu hô lớn:

“Phật tử có lệnh, bất luận kẻ nào cũng không được mang Vương nữ đi.”

Trâu Vân hừ lạnh, mặt không đổi sắc rút bội đao. Mười mấy cấm quân phía sau cũng đồng loạt rút đao. Trong lúc xô xát, vài cấm quân giả vờ thất thế lùi lại. Một võ tăng nhảy đến trước mặt Sương Mai, chắp tay khom người:

“Mời nữ thí chủ trở vào điện. Phật tử tự có an bài…”

Sương Mai đứng yên, liếc mắt nhìn thị nữ Bì Nguyệt mà nàng bảo Trâu Vân mang tới. Bì Nguyệt ôm một bộ váy áo sạch sẽ, tiến lên hành lễ:

“Vương nữ Điện hạ cần tắm rửa thay đồ, mời sư phó lánh mặt.”

Võ tăng đành nghiêng mình để Bì Nguyệt đi vào điện. Một lát sau, qua dư quang, hắn thấy một nữ tử từ trong điện bước ra.

“Ta nhất định sẽ quay lại đón Vương nữ.” Trâu Vân ra lệnh cho đám cấm quân: “Rút!”

Nhìn Trâu Vân mang theo “thị nữ” rời đi, tim võ tăng nọ bỗng nhảy dựng một cái đầy bất an. Hắn nhìn trộm vào trong điện, thấy thấp thoáng bóng một nữ tử mảnh khảnh đang nằm quay lưng lại nghỉ ngơi. Lúc này hắn mới thở phào, sai người đóng chặt cửa điện, tiếp tục canh giữ.

Sương Mai biết thừa đám võ tăng không gần nữ sắc sẽ chẳng dám nhìn kỹ để phân biệt nàng và Bì Nguyệt, nên mới dùng chiêu thủ thuật che mắt này. Nàng khoác áo choàng đen, đội mũ trùm che kín thân hình, mãi đến khi đi xa trăm bước mới lặng lẽ ngoái nhìn ngôi phật điện đèn đuốc sáng trưng lần cuối.

Nàng thu hồi ánh mắt, ép xuống những gợn sóng trong lòng. Kiếp này, Phật tử không vì nàng mà phá giới, đã vượt qua được đại kiếp nạn. Nợ nàng thiếu chàng ở kiếp trước, xem như đã trả xong. Đêm qua, dưới tác động của bí tửu, nàng đã bộc lộ quá nhiều tình cảm không nên có. Chàng là Phật tử từ bi, nàng là yêu nữ tâm cơ, hai người vốn dĩ đường ai nấy đi, không nên vướng bận thêm nữa.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Hôm sau, hoàng hôn buông xuống. Gió lớn thổi từ tây sang đông rít qua cánh đồng hoang vắng. Một đội kỵ binh nhẹ chạy như bay, bỏ lại vương thành rộng lớn phía sau lưng. Thảo nguyên trăm dặm không bóng người, chỉ có một con đường mòn dẫn về hướng tây. Đi thêm mười dặm nữa qua vùng cát bụi, chính là Kỳ Thành – tòa thành nhỏ biên thùy nằm bên đầm hoàng thổ.

Đội kỵ binh thừa lúc nhập nhẹm tối phi nhanh vào thành. Giữa đám binh sĩ giáp bạc là mấy Hồ cơ mắt xanh da tuyết đang thúc ngựa, bụi tung mù mịt. Người dẫn đầu chậm lại, quay đầu nhìn nữ tử cuối hàng, nhẹ giọng:

“Điện hạ, đây chính là Kỳ Thành.”

Họ đi đường vòng qua núi rừng hoang vu suốt một ngày đêm mới tới được đây. Lạc Kiêu đang dưỡng thương tại chùa Thiên Phật ở phía bắc thành dưới sự bảo hộ của Phật môn. Sương Mai tháo khăn che mặt, để lộ đôi mắt hạnh rạng rỡ dưới ánh rực hồng của ráng chiều. Nàng nói với Hồ cơ bên cạnh:

“Thu Diệp, đa tạ các tỉ muội đã đưa ta ra khỏi thành.”

Nhờ có Trâu Vân bao che, nàng cải trang thành vũ cơ của Tiên Nhạc Các, mới có thể thuận lợi rời khỏi vương đình. Thu Diệp mỉm cười: “Ngài có ơn cứu mạng chúng ta, giúp được ngài là vinh hạnh của chúng ta.”

Năm xưa, nàng từng đánh đuổi đám quý tộc Ô Tư định bắt giữ các vũ cơ, từ đó kết duyên với họ. Sương Mai vuốt bờm ngựa, bùi ngùi: “Chia tay hôm nay, chẳng biết khi nào gặp lại.”

Thu Diệp sảng khoái cười lớn: “Đừng nói lời bi quan. Tiên Nhạc Các có mặt khắp Tây Vực, định sẽ gặp lại thôi.”

Nói xong, họ chia tay nhau. Sương Mai nóng lòng gặp Lạc Kiêu, vung roi thúc ngựa hướng về phía chùa Thiên Phật. Trâu Vân đuổi kịp nàng, nhìn ngôi thành nhỏ đang chìm vào giấc ngủ, lo lắng nói:

“Hôm nay ra khỏi thành thuận lợi quá, trong lòng ta thấy bất an.” Hắn cảnh giác ra lệnh cho thuộc hạ: “Đi kiểm tra xung quanh, nếu thấy kẻ bám đuôi, giết không tha.”

Đường núi hẻo lánh, cỏ mọc um tùm, gió cát vùi lấp gồ ghề. Phía cuối đường là một ngôi chùa cô độc đứng giữa khe núi. Dưới màn đêm, chùa Thiên Phật lặng ngắt như tờ. Tòa Đại Hùng Bảo Điện đen kịt như một con quái thú khổng lồ đè nặng dưới bầu trời.

Họ xuống ngựa đi bộ. Khi bước qua sơn môn, bóng hình nhỏ bé của họ bị bóng đen khổng lồ của tòa điện nuốt chửng.

“Ngôi chùa này có hơi cổ quái.” Trâu Vân nắm chặt vỏ đao, thấp giọng: “Hôm trước thần tới còn có nhiều tăng nhân và y sư chăm sóc Tam vương tử, sao hôm nay lại chẳng thấy bóng dáng ai?”

“Điện hạ cẩn thận, để thần đi trước.” Trâu Vân giữ nàng lại, ra hiệu cho thuộc hạ dàn trận hình chữ Nhạn, chậm rãi tiến lên. Sương Mai đi sau, nhìn Trâu Vân tung chân đá văng cánh cửa chính khép hờ của đại điện.

“Quạ!” Mấy con quạ đen từ khe cửa bay vọt ra, sượt qua đầu nàng. Tim Sương Mai đập như trống chầu, nàng xách váy bước qua bực cửa vào trong điện. Những bức bích họa phai màu hiện ra mờ ảo, tượng Phật mười tám vị La Hán đứng sừng sững như những bóng ma quỷ mị.

Trên bàn thờ trước chính điện, một đôi nến đỏ đang cháy. Trâu Vân tiến tới kiểm tra bấc đèn, quay lại ra hiệu cho Sương Mai:

“Có người vừa ở đây. Nến vẫn còn nóng.”

Tim Sương Mai thắt lại, nàng vội vã chạy về phía hậu điện – nơi an trí Lạc Kiêu. Trâu Vân ra hiệu cho tâm phúc, mấp máy môi ra lệnh:

“Đề phòng.”

Trâu Vân đi tiên phong, dùng vỏ đao thận trọng vén lên một tấm màn che khuất tầm mắt.

Bên trong, không một bóng người.

“Liệu Tam vương tử có đi trước một bước không?” Một tên tâm phúc hoài nghi hỏi.

“Không đâu.” Sương Mai lắc đầu, giọng quả quyết, “Tam ca đã nói sẽ đợi ta gặp mặt, huynh ấy nhất định sẽ ở đây chờ ta tới.”

“Trên người ngài ấy có thương tích, đã hẹn gặp ở chỗ này thì tuyệt đối không vô cớ đi xa.” Trâu Vân thu đao, gương mặt cương nghị chìm trong bóng đêm, lạnh lùng ra lệnh: “Tỏa ra, tìm cho ta!”

Những tòa tượng Phật vốn tầm thường vào ban ngày, nay dưới sự xâm lấn của bóng tối lại trở nên đặc biệt trang nghiêm và túc mục. Dưới sự chú mục của chúng thần Phật với đủ mọi thần thái khác nhau, ngôi Phật điện vắng vẻ trông không khác gì một nơi hoang phế.

Càng đi sâu vào trong, bóng tối càng đậm đặc, đến mức không còn nhìn rõ vật gì.

Đột nhiên, trong bóng đêm hiện ra một mảng vầng sáng mờ nhạt, vầng sáng ấy không ngừng phóng đại, thấp thoáng vài bóng người đang di động. Ánh đèn trên bàn thờ Phật chẳng biết đã được thắp lên tự bao giờ.

Dưới ánh lửa bập bùng, quang ảnh chao đảo, soi rọi hai hàng võ tăng đang dàn trận sẵn sàng đón quân địch dưới chân tượng Phật. Mỗi người đều mặc tăng y đỏ sẫm, ánh mắt sắc như đuốc, đứng sững như những vị La Hán đúc bằng vàng ròng, toát ra khí phái trang nghiêm tột bậc.

Ở chính giữa, một người đang đứng quay lưng lại, mặt hướng về phía tượng Phật. Bộ áo cà sa màu tuyết trắng tung bay theo gió, từng sợi tơ rực sáng như bạch ngọc dát kim, tinh khiết và phát quang rực rỡ.

Bước chân Sương Mai khựng lại, đầu ngón tay khẽ run rẩy.

Trâu Vân đi phía trước nhìn rõ người tới, lập tức che chắn cho nàng ở sau lưng, rút đao hướng về phía trước, lạnh lùng chất vấn:

“Phật tử có ý gì đây? Vương nữ đã nhiều lần cứu ngài, đến mức thanh danh hủy hoại hoàn toàn, vậy mà ngài vẫn không chịu buông tha cho nàng sao?”

Bóng hình ngọc bạch kia chậm rãi xoay người lại.

Ánh mắt trầm tĩnh ấy tựa như có muôn vàn tinh tú rơi rụng xuống ngân hà, mênh mông thâm thúy, bao dung vạn vật thế gian, nhưng giờ phút này lại cô độc dừng lại trên duy nhất bóng hình nàng.

“Ta đã hứa, nhất định sẽ cứu thí chủ ra khỏi vũng bùn vương đình Ô Tư này.”

“Nữ thí chủ, cớ gì lại muốn bỏ trốn?”