[Sống lại một đời, nàng thề không bao giờ muốn làm hại chàng thêm lần nào nữa.]
Đây không phải lần đầu Sương Mai nếm trải dư vị của Thiên Trúc bí dược. Kiếp trước, nàng từng cùng Lạc Tương uống cạn chén rượu này, trải qua một cuộc mộng ảo phù hoa, sống mê chết mệt.
Đêm vương yến năm ấy, Phật tử bị Lạc Tu Mĩ ám hại, nhất thời mất đi giọng nói, không thể thân chinh biện kinh, đành để một vị tăng nhân dưới tòa thay mình đối chiến với phiên tăng Tây Vực. Nào ngờ vị tăng ấy dẫu thông tuệ Đại Thừa Phật pháp cũng không địch lại những kẻ đã có chuẩn bị từ trước. Khi bại trận, gã hổ thẹn khôn cùng, định lấy thân mình thay Phật tử phá giới uống rượu, sau đó sẽ tự sát tạ tội.
Sứ thần các nước Cao Xương, Toa Xa chướng mắt trước cảnh ấy, liền lên tiếng quát tháo:
“Biện luận có thắng có thua, Phật môn vốn có thanh quy giới luật, sao có thể cưỡng ép đồ đệ cửa Phật uống rượu phá giới?”
Giữa các quốc gia vốn đã có hiềm khích chiến tranh, nay thấy Ô Tư quy thuận Đại Lương lại càng thêm bất mãn, bèn mượn cớ này để châm ngòi ly gián. Đôi bên giương cung bạt kiếm, không khí căng thẳng tột độ, tưởng như một cuộc đổ máu đại quy mô sắp sửa bùng nổ.
“Đại Thừa phương pháp, cốt ở chỗ lấy thân độ người, xả thân lợi vật.”
Lạc Tương khi ấy sửa lại y bào, hiên ngang tiến về phía đại điện. Giọng nói chàng đanh thép, vang vọng khắp thính đường. Chàng nâng chén rượu lên, uống cạn một hơi rồi dõng dạc:
“Lấy tấm thân này, ngăn chặn can qua, đình chỉ chiến loạn.”
Chàng ném chén rượu không xuống đất, khép hờ đôi mắt, thấp giọng tụng niệm:
“Ta sinh đã tận, phạm hạnh đã lập, việc cần làm đã làm xong. Kiếp này dứt nghiệp, vĩnh viễn không còn thọ thân sau nữa.”
Lời vừa dứt, hàng vạn tăng chúng đồng loạt quỳ sụp xuống đất, tiếng khóc than vang dội như tiếng nhạn kêu thảm thiết giữa đồng hoang, thậm chí có tiểu sa di vì quá đau xót mà ngất lịm đi. Sau này Sương Mai mới biết, đó là lời thề nguyện trong kinh A Hàm trước lúc Đức Phật siêu thoát sinh tử, nhập Niết Bàn thành đạo.
Khoảnh khắc phá giới uống rượu ấy, cũng là lúc Phật tử nảy sinh tâm ý tạ thế.
Sau đó, chàng bị Lạc Tu Mĩ giam lỏng trong Phật điện. Đêm ấy, Sương Mai bị quan hầu thúc ép tắm gội thay y phục, nàng bị biến thành một món quà tinh xảo, vội vã đưa tới trước mặt chàng.
Vừa mới bước ra khỏi bồn tắm nước nóng, gương mặt nàng ửng hồng như đào hoa trong sương, thân hình mềm nhũn không chút sức lực. Nàng bước từng bước nhỏ, xuyên qua những tầng kinh kỳ trang nghiêm, thấy Phật tử đang ngồi xếp bằng trên sập La Hán trong căn thiền thất u tối, thấp giọng tụng niệm Thanh Tâm Chú. Thế nhưng, ẩn dưới lớp áo cà sa trắng ngọc tưởng như phẳng lặng kia là cánh tay đang run rẩy và nhịp tim đập loạn không thôi.
Nàng vẫn như thường lệ tiến lại gần, thân hình uốn lượn như một con rắn nhỏ leo lên người chàng, tay ngọc định vén lớp tăng bào đã đẫm mồ hôi. Ngón tay vừa chạm vào vạt áo đã bị chàng nắm chặt lấy cổ tay. Đôi tay ấy nóng bỏng như thanh sắt nung trong lò lửa, thiêu đốt làn da non mịn của nàng. Một kẻ luôn táo bạo như nàng bỗng chốc khựng lại, không dám tiến thêm, mà chàng cũng chẳng hề buông tay.
Nàng từng nghe danh uy lực của bí tửu Thiên Trúc, nhưng không ngờ dược tính lại mãnh liệt đến nhường này. Đối mặt với sự dị thường của chàng, khoảnh khắc ấy, nàng không rõ mình đang vui sướng hay sợ hãi.
Mấy giây sau, chàng dùng lực cổ tay đẩy nàng ra một bên rồi mới buông tay.
“Đừng… lại gần đây.” Giọng chàng khàn đục, chất chứa sự ẩn nhẫn tột cùng.
Phật tử dẫu trúng bí dược vẫn giữ khí độ cự người ngàn dặm. Không chỉ thân ý kiên định, mà tâm còn cứng hơn sắt đá, không thể xoay chuyển. Sương Mai thất vọng, bèn nảy ra một ý. Nàng ghé sát đầu vai chàng, thì thầm bên tai:
“Hôm nay huynh đã uống rượu. Loại rượu đó chứa bí dược Thiên Trúc, nếu không được thư giải, qua một đêm sẽ mất mạng. Tương ca ca, huynh không sợ chết sao?”
Chàng nhắm mắt đáp lời:
“Như thế… càng tốt…”
Chàng muốn chết sao? Sương Mai sững sờ. Giọng điệu hờ hững ấy không giống như đang nói về chuyện sinh tử, mà giống như một sự giải thoát tự nguyện.
Nàng chậm rãi nằm nghiêng trên đùi chàng. Dải lụa là trượt xuống, để lộ bờ vai trắng ngần. Ở tư thế này, nàng cảm nhận rõ rệt nhịp tim đập dồn dập của chàng, ngước nhìn lên là chiếc cổ cao và góc nghiêng tuấn tú. Từ góc độ này, nàng thấy hầu kết chàng lăn lộn liên tục, đường gân xanh nổi lên mạnh mẽ nơi cần cổ.
Nàng khẽ nói:
“Tương ca ca, chẳng phải ngài từng thề sẽ truyền kinh sang Trung Nguyên, độ hóa chúng sinh, giáo hóa vạn dân sao? Nay đại nghiệp chưa thành, sao có thể bỏ mình giữa chừng?”
Chàng bình thản đáp:
“Kiếp này không thành, còn có kiếp sau. Kiếp sau không thành, còn có trăm đời nghìn kiếp sau nữa. Tiền nhân dẫu chết, vẫn còn vạn hậu nhân tiếp bước, hoàn thành tâm nguyện cho ta.”
Sương Mai cứng họng. Thấy chàng vẫn thờ ơ, nàng vòng tay ôm lấy vòng eo săn chắc của chàng, nỉ non:
“Sương Mai nguyện ở bên ca ca đêm nay. Khi nào huynh chịu không nổi, ta vẫn luôn ở đây chờ huynh.”
Phía trên đỉnh đầu vang lên một tiếng thở dài, nhẹ hẫng như làn khói hương tàn:
“Ngày mai tấm thân này cũng thành xương khô, e rằng mùi khí khó ngửi, hình hài đáng sợ, xin nữ thí chủ sớm rời đi cho…”
Lòng Sương Mai bỗng chốc ngổn ngang trăm mối. Đau đớn thay, chàng sợ cái chết của mình làm nàng kinh sợ, nên mới khuyên nàng rời đi. Nhưng phẫn nộ thay, chàng thà chết dưới độc tính của bí tửu chứ tuyệt đối không muốn cùng nàng giải dược để sống sót. Nàng vừa cảm thấy nhục nhã vừa không sao hiểu nổi.
Mạng người quý giá biết bao. Nàng vì bảo mệnh mà không tiếc bán đứng sắc tướng, dụ hoặc Phật tử. Còn chàng, lại muốn lấy cái chết để chứng đạo.
Đêm dài thăm thẳm, giữa sự tĩnh lặng ấy, một giọt mồ hôi từ cổ chàng rơi xuống môi nàng. Nàng vô thức liếm đi, chỉ thấy tâm phiền ý loạn. Nàng đau đớn đứng dậy, nhìn thấy bình rượu đầu thú đặt trên sập. Lạc Tu Mĩ vì sợ dược tính không đủ nên đã đặt sẵn rượu ở đây, bắt nàng phải ép chàng uống thêm.
Nỗi uất hận vì bị người ép buộc và bị chàng từ chối dâng trào. Sương Mai nâng bình rượu lên, mở nắp ngọc, lắc lư trước mặt chàng, giọng nói uyển chuyển:
“Huynh đã muốn chết, vậy ta đi cùng huynh. Kiếp này huynh không chịu làm phu thê với ta, vậy chúng ta xuống dưới kia làm đôi quỷ uyên ương.”
Nghe vậy, Lạc Tương bừng mở mắt, lắc đầu:
“Nữ thí chủ, hà tất phải chấp nhất như vậy?”
Sương Mai ghét nhất cái vẻ mặt thanh cao, phong khinh vân đạm ấy của chàng. Chàng tu Phật muốn phá bỏ chấp niệm, nhưng nàng là phàm nhân, đắm chìm trong thất tình lục dục, sao có thể không chấp?
Nàng nâng ly rượu, cười lạnh:
“Huynh không cho ta chấp, ta càng muốn chấp!”
Nói đoạn, nàng một hơi uống cạn ly bí tửungay trước mặt chàng.
“Hòa thượng, giờ ta và huynh giống nhau rồi. Nỗi đau của huynh, ta cũng sẽ gánh lấy…”
Nàng ném bình rượu đi, thân hình lảo đảo ngã vào lòng chàng. Nàng ôm chặt lấy chiếc cổ cứng đờ của chàng, thì thầm:
“Như thế này, chúng ta có tính là đồng cam cộng khổ, tu thêm một đời nhân duyên không?”
Chàng không đẩy nàng ra, nhưng giọng nói vẫn lạnh lùng băng giá:
“Ta và nữ thí chủ không có duyên phu thê. Dẫu có tu thêm vạn kiếp, cũng chỉ là uổng công!”
Thật là một trái tim sắt đá! Sương Mai muốn khóc nhưng cơn khát lại bùng lên dữ dội. Dược tính của bí tửu cuộn trào như thủy triều, cuồng bạo thiêu rụi mọi ý chí. Cơ thể nàng như một cánh đồng hoang bị mồi lửa thiêu cháy, khát vọng dành cho chàng bùng lên điên cuồng, không cách nào dập tắt.
Thế nhưng dưới cái nhìn lặng lẽ của chàng, mọi thứ lại đóng băng thành vạn dặm hoang mạc. Nàng không cam lòng, vươn tay ôm lấy chàng, nước mắt lã chã rơi như lê hoa đái vũ. Giọt lệ ấy còn nóng rực hơn cả thân thể, thấm ướt lớp tăng bào trắng tuyết, hiện rõ như những đóa bạch liên đang lặng lẽ nở rộ.
Khối ôn hương nhuyễn ngọc thế này, dẫu là hàn băng ngàn năm cũng phải tan chảy.
Cuối cùng, Phật tử khẽ giơ tay, nới lỏng tăng bào. Sương Mai ngỡ chàng đã động tình, nào ngờ tim nàng lại chùng xuống khi thấy chàng chỉ lấy chiếc áo ấy đắp lên người nàng, che đi làn da trắng như tuyết. Trong mắt chàng, cảnh xuân tuyệt mỹ này cũng chẳng khác gì một bộ xương khô.
“Hòa thượng vô tình, ta có chết cũng là vì huynh không cứu.” Sương Mai hổn hển nói, “Huynh toàn nói lời dối trá!”
“Ta dối trá chỗ nào?” Chàng nhíu mày hỏi.
Nàng đặt ngón tay lên môi chàng, áp sát gương mặt mình vào mặt chàng, hít hà hơi thở của chàng. Nàng đau đớn thế nào, chàng chắc chắn cũng không kém cạnh, vậy mà chàng vẫn có thể cứng cỏi như núi đá, nhìn xuống nàng bằng ánh mắt thương hại như bễ nghễ chúng sinh.
Nàng cười lạnh:
“Huynh nói Phật đạo từ bi, nhưng lại chẳng màng sống chết của ta. Huynh nói phổ độ chúng sinh, ta cũng là chúng sinh, sao huynh không độ ta? Ta chết là vì huynh, vậy mà huynh vẫn không chịu độ…”
Trong cơn tuyệt vọng, nàng quỳ sụp dưới chân chàng như cúng bái thần phật, van nài:
“Tương ca ca, ta khó chịu quá… ôm ta một cái được không?”
Không có lời hồi đáp nào. Sương Mai hối hận vì đã uống rượu, nàng dùng thân mình làm mồi nhử nhưng chàng lại chẳng màng thương hoa tiếc ngọc. Nước mắt nàng tuôn rơi đầm đìa, hơi thở yếu ớt dần như một ngôi sao sắp lịm tắt.
Giữa sự tĩnh mịch ấy, bấc đèn bỗng nổ lách tách. Một đôi cánh tay mạnh mẽ đột ngột ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của nàng. Y phục mướt mồ hôi rơi rụng, ánh nến vụt tắt. Tiếng sột soạt vang lên như mặt băng nứt vỡ, để lộ dòng nham thạch nóng bỏng bên dưới. Một ngọn lửa hừng hực bao vây lấy nàng, khiến nàng không còn phân biệt nổi ai mới là người nhiệt liệt hơn…
Khi nàng chìm sâu vào bể tình, giọng nói của chàng như tiếng vọng từ ngàn xưa vọng lại:
“Ta tới độ em.”
Âm thanh ấy vang vọng mãi, trước mắt nàng là một vùng hỗn độn như thuở hồng hoang, lại tựa như tuyết tan trên đỉnh núi, vạn dặm hào quang. Nàng ngửa cổ ra sau, run rẩy nắm chặt mép giường:
“Cầu Phật… độ ta… độ ta…”
Trong biển lửa dục vọng ấy, nàng vẫn cố mở đôi mắt mờ sương để nhìn chàng. Chàng nói chư tướng đều là không, nhưng nàng nhất định phải dùng ánh mắt mình để khắc ghi từng đường nét của chàng, chứng minh rằng khoảnh khắc này là chân thực, có thể trừ bỏ mọi khổ ải, độ hết mọi tai ương.
Cuối cùng, nàng chỉ còn thấy những bóng hình chồng chéo, duy nhất đôi đồng tử đen thẳm của chàng phản chiếu hình bóng kiều diễm của nàng là rõ ràng đến cực điểm.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Ký ức kiếp trước và thực tại đan xen vào nhau. Sương Mai bừng tỉnh khỏi giấc mộng dài, bắt gặp ánh mắt của Lạc Tương hiện tại, một ánh mắt còn trầm mặc hơn cả bóng đêm.
Trong sự tĩnh lặng nghẹt thở ấy, chàng chần chừ hỏi:
“Thí chủ… thấy khó chịu lắm sao?”
Đôi môi chàng ở ngay sát bên, hơi thở ấm nóng lướt qua những sợi tóc mai của nàng.
Khoảng cách quá gần khiến hơi thở đôi bên giao hòa, Sương Mai phải dốc lòng đè nén dục niệm đang trỗi dậy khi da thịt chạm nhau. Đến lúc hoàn hồn, nàng mới bàng hoàng nhận ra dưới làn váy đã thấm đẫm một mảng ướt lạnh, tựa như mồ hôi, lại như dòng nước ngầm âm thầm tuôn chảy, lan tràn không dứt.
Nàng không muốn để chàng nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác này của mình.
Kiếp trước, trong mắt chàng nàng chính là một yêu nữ lăng loàn, lừa chàng túng dục, nhiễu loạn tu hành, hủy hoại cả đời thanh tịnh của chàng. Nàng là hiện thân của cái ác tột cùng, bất chấp thủ đoạn, không thể dung thứ.
Sống lại một đời, nàng thề không bao giờ muốn làm hại chàng thêm lần nào nữa.
Khi luồng dược tính tiếp theo dâng lên mãnh liệt, Sương Mai định lùi bước tránh né, nhưng vừa động thân hình đã lảo đảo muốn ngã. Qua khóe mắt, nàng thấy vạt áo cà sa của Lạc Tương khẽ động, dường như chàng đang định vươn tay đỡ lấy nàng.
Chẳng đợi chàng kịp ra tay, nàng đã vung cánh tay trái chắn ngang trước ngực chàng, tựa như dựng lên một bức tường cao cách biệt hai người. Nàng cúi gắm mặt, lùi lại một bước, rồi lại một bước, từng bước một rời xa chàng, sau đó xoay người dứt khoát rời khỏi rặng núi giả trùng điệp.
Gió lạnh rít qua, mặt hồ lăn tăn gợn sóng.
Lạc Tương đứng cô độc dưới bóng cây râm mát, chỉ thấy nơi cổ họng bỏng rát khôn nguôi, hơi nóng trong người chẳng cách nào tiêu tan.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Trên cao, mây mù dày đặc che khuất bầu trời, mảnh trăng khuyết treo lơ lửng giữa những tán cây sơ xác.
Sương Mai trở về tẩm cung, thân hình tựa liễu yếu trước gió, lảo đảo muốn ngã. Nàng học theo động tác của Lý Diệu lúc nãy, tự dùng tay móc họng, cuối cùng cũng nôn ra được chút nước đục. Bụng dưới nhẹ nhõm đôi chút, nàng cứ ngỡ đêm nay thế là đã êm xuôi, liền leo lên sập gỗ, buông màn lụa nghỉ ngơi.
Giữa cơn nửa tỉnh nửa mê, nàng vô thức siết chặt chăn gấm, trằn trọc xoay người tìm một tư thế thoải mái hơn. Cảm giác trống rỗng cứ cào xé tâm can, năm ngón tay nàng lún sâu vào lớp tơ lụa mềm mại, như muốn bấu víu lấy một điểm tựa nào đó.
Trong cơn bảng lảng, nàng nghe thấy tiếng Lạc Tu Mĩ đang tranh cãi với mẫu thân ngoài điện:
“Đêm nay là cơ hội ngàn năm có một… chậm trễ là sẽ lỡ dở đại sự…”
Mẫu thân không đáp lời. Im lặng hồi lâu, nàng dường như nghe thấy tiếng cửa điện “kẽo kẹt” mở ra.
Sau đó, nàng cảm thấy như mình được ngâm mình trong làn nước ấm nóng hổi, cánh hoa tường vi và ngọc lan rụng đầy mặt hồ, sắc đỏ sắc trắng lẫn lộn làm hoa cả mắt. Thân ngọc phơi bày, nàng mặc cho đám thị nữ hầu hạ tắm gội, lau người và chải tóc.
Nàng được khoác lên mình bộ y phục tề ngực hoàn toàn mới, chất vải tinh xảo mịn màng, dán vào da thịt trơn trượt tựa như làn da thứ hai. Dải lụa mỏng thêu kim tuyến để lộ bờ vai trắng ngần như tuyết phủ. Giữa phục sức của người Hán, nàng lộng lẫy đến mức thị nữ vừa thắt đai lưng, vừa khẽ chép miệng trầm trồ vì kinh diễm.
Chặt quá. Nàng bị dải lụa ép sát đến mức hô hấp khó khăn, trong mắt không rõ là hơi nước hay thứ gì khác mà cứ mờ mịt lượn lờ. Toàn thân nàng rệu rã, tầm nhìn dần nhòe đi, ý thức cũng theo đó chìm sâu vào cõi mộng.
……
Lạc Tương đi quanh bờ hồ hết vòng này đến vòng khác, đón gió đêm thanh hàn suốt một canh giờ, phía sau là đám thị vệ vương đình bám sát không rời. Không lâu sau, một tên thị vệ vội vã chạy đến, ra hiệu mời chàng trở về.
Chàng siết chặt góc áo, không hề phản kháng, lặng lẽ để bọn chúng dẫn trở lại phật điện.
Đại điện trống trải và tịch mịch lạ thường. Bóng trăng tàn hắt vào bàn thờ Phật qua khung cửa sổ loang lổ, khi tỏ khi mờ, tựa như những vệt sáng trắng bị đánh tan, lại giống như bụi sao xao động. Chàng không thắp đèn, đi thẳng tới trước tượng Thích Ca ngồi xếp bằng, định tụng kinh tĩnh tâm. Lúc này chàng mới chợt nhớ ra chuỗi hạt lưu ly đã vỡ nát, chỉ còn lại vài viên hạt rơi lại trong tay áo.
Chàng nhìn chăm chú viên lưu ly sót lại trong lòng bàn tay, chậm rãi khép năm ngón tay, nắm chặt lấy nó. Tâm tư vốn đang xao động, nay dường như đã được thu thúc lại.
Lạc Tương nhắm mắt tĩnh tọa trong bóng tối. Một lúc sau, chàng đứng dậy tiến về phía thiền thất.
Cánh cửa sổ chạm khắc hình Bồ Tát tọa liên hoa vốn luôn đóng kín, chẳng hiểu sao đêm nay lại bị gió thổi tung, bên ngoài hoa rụng đầy sân, lấm tấm sắc xanh trắng. Tấm màn lụa trên giường La Hán cũng theo gió lay động, rủ xuống tựa màn mưa bụi mịt mù. Một mùi hương lạ lẫm, ái ân thoang thoảng từ sau lớp màn tỏa ra.
Lạc Tương khựng bước chân, đứng sững hồi lâu rồi mới dừng lại trước sập gỗ.
Gió đã ngừng hẳn, nhưng màn lụa vẫn không ngừng đung đưa đầy bất an. Một cánh tay trắng ngần như tuyết từ trong màn thò ra, chắn ngang trước mặt chàng.
Cổ tay trắng nõn khẽ xoay, những ngón tay như mầm cỏ mềm mại thon dài khẽ nhúc nhích, túm lấy vạt áo bào đang xõa tung của chàng, rồi men theo đó mà dò xét vào bên trong.
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 22](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)