Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 21
SKSLTGCPT

[SKSLTGCPT] – Chương 21

Tác giả: Dư Hà Thích

5702 từ · 26 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKSLTGCPT] – Chương 21

[Hôm nay, là ta nợ nàng.]

Ngoài điện gió cuốn mây vần, tầng tầng lớp lớp rèm che tơ vàng cuộn trào không dứt.

Dưới màn lụa lay động, giữa yến tiệc ly loạn, trên án kỷ có hai bóng hình đang dần trùng khớp vào nhau.

Cánh tay ngọc như câu, một tay nâng chén rượu nồng, một tay vòng lên cổ nam nhân.

Khi khoảng cách càng lúc càng gần, Sương Mai khựng lại trong thoáng chốc.

Vị Phật tử kia mặt tựa bạch ngọc, mắt sáng tựa sao trời, tuy khoác trên mình tăng bào cà sa thanh tịnh, nhưng vẫn không giấu được cốt cách của một thiếu niên anh tuấn. Dẫu nàng đã từng gặp qua vô số người, cũng chưa từng thấy nam tử nào tuấn tú đến nhường này.

Ánh nến lặng lẽ soi rọi, tạc nên đường cằm cương nghị trên nền vạt áo trắng tựa tuyết, càng làm nổi bật khí chất thanh lãnh thoát tục của chàng giữa màn đêm.

Lẫm lẫm băng sương tiết,

Tu tu ngọc tuyết thân.

(Tiết tháo tựa băng sương lẫm liệt, thân hình như tuyết ngọc thanh cao)

Đôi môi vốn chỉ dùng để tụng niệm ngàn vạn lời kinh kệ, giờ đây chỉ cách trong gang tấc. Chỉ cần gần thêm một phân, tất cả sẽ trở thành sự xúc phạm tột cùng đối với thần thánh.

Nỗi lòng ngổn ngang, hàng mi rủ xuống như cánh bướm run rẩy không ngừng.

Sương Mai trong khoảnh khắc thu hồi mọi toan tính, cuối cùng cúi người nhẹ nhàng ép tới, đẩy mở làn môi chàng.

Nóng bỏng ngoài dự tính, nhưng vẫn cứng đờ như cũ.

Nàng khép hờ mi mắt, qua khe hở nhỏ nhoi ấy, nàng nhìn thấy trên gương mặt vốn như giếng cổ không gợn sóng của nam nhân thoáng qua vẻ kinh ngạc tột độ, rồi đến sững sờ, cuối cùng là một tia bất lực khôn nguôi.

Đồng tử chàng co rụt lại rồi dần giãn ra. Đôi mắt đen thẳm ấy phản chiếu hình bóng thiếu nữ, tựa như viên đá nhỏ ném vào mặt hồ yên ả, gợn lên từng vòng sóng xao động hiếm hoi.

Nàng nín thở, hoàn toàn nhắm mắt, mặc cho bóng đêm bao trùm lấy tất thảy.

Má kề má, môi răng giao hòa, nước bọt âm thầm truyền sang.

Chẳng một chút cọ xát dư thừa, chỉ là cái chạm môi lặng lẽ và nhẹ nhàng trong một nhịp thở ngắn ngủi. Để rồi ngay sau đó, đôi môi ấy liền buông lơi, lần nữa tách rời như chưa từng thuộc về nhau.

Nàng không hề sa đà, cũng chẳng dám sa đà, liền đứng dậy rời đi. Nàng cố ý để mái tóc đen xõa xuống trước ngực, che đi bộ vũ phục quá mức hở hang, chỉnh lại làn váy vốn đã tán loạn sau cuộc dây dưa, khẽ vuốt cho phẳng phiu, rồi mới khép kín vạt áo, che đi cơ thể vẫn còn run rẩy vì giá lạnh.

Nhịp tim dữ dội dần lắng xuống, đáy lòng như thủy triều rút đi, trả lại sự yên tĩnh.

“Choảng” một tiếng.

Chén rượu mất đi sự ràng buộc, lăn khỏi mặt án, rơi xuống đất vỡ tan.

Ngơ ngác hồi lâu, mọi người mới bừng tỉnh khỏi cơn mộng mị.

Vương nữ thế mà lại dùng môi truyền rượu cho Phật tử!

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, gần như chỉ trong chớp mắt. Những kẻ có mặt còn chưa kịp phản ứng, nụ hôn kinh thế hãi tục kia đã tiêu tan, tựa như chưa từng tồn tại.

Sứ thần các quốc gia vừa chiêm ngưỡng điệu múa mê hoặc của Vương nữ, vốn đã sớm thèm khát, nay lại trợn mắt há hốc mồm. Tiếng xôn xao nổi lên bốn phía, tiếc thay cho đôi môi kiều diễm kia thế mà lại để cho một tên hòa thượng chẳng hiểu phong tình chiếm tiện nghi.

Đám tăng chúng bên cạnh chứng kiến cảnh này thì sững sờ tại chỗ, khi hoàn hồn lại, ai nấy đều nghiến răng nghiến lợi, căm phẫn mắng chửi:

“Yêu nữ! Ngươi dám khinh bạc Phật tử, thật là không biết sống chết!”

“Kẻ tiết độc Phật môn, đáng đày xuống địa ngục A Tỳ!” Các tăng nhân phẫn nộ không thôi.

Lời nguyền rủa, mắng nhiếc từng câu từng chữ lọt vào tai Lạc Tương.

Lạc Tương vẫn bất động, giữ nguyên tư thế ngồi thiền thanh tịnh khi nãy.

Quanh thân nàng phảng phất mùi hương tựa như vạn đóa hoa bừng nở. Cảm giác mềm mại ẩm ướt ấy, quả thực hệt như hơi sương của triều vân mộ vũ, quấn quýt không rời.

Chỉ kinh động trong khoảnh khắc, vụt sáng rồi biến mất, lại ngỡ như đã trải qua muôn vạn kiếp người.

Loại rượu nàng dùng đôi môi đưa vào miệng chàng thanh ngọt, dính nhớp, lại vô cùng hài hòa, chỉ lẫn một chút mùi rượu cực nhạt. Đó rõ ràng không phải là rượu, mà là…

Chàng kinh hãi, cổ họng lăn lộn, theo bản năng nuốt xuống. Luồng hơi thở xa lạ mà triền miên ấy tùy ý xâm nhập vào lục phủ ngũ tạng, vương vấn mãi không tan.

Lạc Tương nỗ lực ổn định tâm thần đang dần tán loạn, ngước mắt nhìn lên.

Giữa đám đông đang chỉ trỏ chửi rủa, thiếu nữ lại thản nhiên nhướng mày, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích quét qua một vòng. Nàng thu hút mọi ánh nhìn độc địa và bất kham, dùng sự sắc sảo của mình để che đậy sự chật vật, thất thố của chàng.

Chỉ thấy nàng thản nhiên cuộn ngón trỏ, quẹt đi giọt nước đọng nơi khóe môi, nhạt giọng nói:

“Ta khinh bạc hắn, thì đã sao?”

Dứt lời, nàng tùy ý vuốt lại lọn tóc đen như lông quạ, cố ý cười nói:

“Hòa thượng thật nhạt nhẽo, ngây ngô như gỗ đá, chẳng có chút thú vị gì…”

Nói xong, thiếu nữ khoanh tay sau lưng, nhanh nhẹn rời khỏi dạ yến, chỉ để lại một điện đầy người đang ngơ ngác nhìn nhau.

“Ha ha ha ha.” Trên vương tọa, Lạc Tu Mĩ cười vang cuồng vọng, “Tối nay Phật tử cùng Ô Tư vương nữ của ta nhất hôn định tình, liệu có tính là phá giới luật hay không?”

“A Di Đà Phật, sự thực vốn không hẳn như vậy.” Một vị lão tăng ngửa mặt thở dài, xua tay nghiêm nghị đáp: “Đệ tử Phật môn dẫu bị ngoại lực cưỡng cầu, nhưng nếu tâm chẳng vương chút lạc thú, thì không tính là phá giới. Phật tử vốn thanh tâm quả dục, trì giới nghiêm ngặt; việc này hoàn toàn không phải tâm ý chủ động, theo lẽ tự nhiên không thể coi là phạm giới.”

“Yêu nữ khinh bạc Phật tử, sao có thể tính là phá giới được?!”

“Chắc chắn là do Ô Tư vương ngươi quỷ kế đa đoan, giả ý hãm hại!”

Đám tăng chúng vốn bị dồn nén bấy lâu nay nổi giận đùng đùng, thay nhau lên án hành vi hủy báng Phật môn của Lạc Tu Mĩ. Trong phút chốc, chén bay án vỡ, dạ yến xa hoa biến thành cảnh hỗn loạn.

Lạc Tu Mĩ cùng các sứ thần kinh hãi thất sắc, vốn biết mình đuối lý nên sợ bị liên lụy, ai nấy đều vội vã tháo chạy khỏi hội trường, chỉ mong tìm kế thoát thân sau.

Trước khi cảnh tượng trở nên hỗn loạn hoàn toàn, Lạc Tương đã đứng dậy rời đi.

“Sư huynh, huynh đi đâu vậy?” Nguyên Nhân gạt lệ đuổi theo, thút thít nói: “Yêu nữ kia hại huynh phá giới rượu, giờ biết phải làm sao?…”

“Nàng không phải yêu nữ,” Lạc Tương khựng bước, quay đầu lại, sắc mặt lạnh như băng, gằn từng chữ: “Cũng không làm ta phá giới.”

Nguyên Nhân ngẩn người, ghé sát mặt chàng ngửi thử, quả thật không hề có mùi rượu. Hắn kinh ngạc, nhưng cảm thấy câu nói tiếp theo của chàng còn lạnh lẽo hơn cả sắc mặt:

“Hôm nay, là ta nợ nàng.”

Lạc Tương quay người đi thẳng. Chỉ bởi chàng nhạy bén nhận ra, bóng lưng thẳng tắp của nàng khi rời đi che giấu những bước chân lảo đảo dưới tà váy, cùng đôi bàn tay đang run rẩy không thôi.

Thật sự có vài phần bất thường.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Trong hoa viên vương đình, bóng cây lay động dưới ánh trăng, tiếng ve sầu mùa đông thê lương ai oán.

Sương Mai bước thấp bước cao, kéo lê thân hình suy nhược cùng cái chân bị trẹo, dùng hết sức bình sinh để chạy khỏi dạ yến. Mãi đến khi tiếng ồn ào náo nhiệt phía sau dần lùi xa, nàng mới thở phào một hơi.

Hơi thở nàng nóng rực, dược tính của bí tửu đã bắt đầu phát tác.

Lúc ở dạ yến, sau khi hớp chén rượu nồng ấy, nàng đã nuốt trọn vào cổ họng.

Nàng mượn danh nghĩa hôn môi để đút rượu, thực chất thứ đưa cho Lạc Tương chỉ là chút nước bọt để che mắt thế gian mà thôi.

Giờ đây dược tính của Thiên Trúc bí tửu đang cuộn trào mãnh liệt trong cơ thể. Nàng sợ bị người khác phát hiện, liền trốn vào góc vắng không có thị vệ canh giữ này, định đi đường tắt trở về tẩm cung tĩnh dưỡng.

Đêm tối mịt mùng khó lòng nhìn rõ, con đường nhỏ này chỉ có mấy dãy đèn cung đình mờ mịt, tựa như bị sương đêm làm tắt lịm, chỉ còn duy nhất một ngọn nến lay lắt.

Ngọn nến đơn độc ấy run rẩy trong gió, yếu ớt như sắp lịm đi.

Đêm hè thanh vắng vốn nên mát mẻ, vậy mà Sương Mai lại thấy oi bức lạ thường, mồ hôi lạnh thấm đẫm tấm lưng thon. Đường cung quạnh quẽ, cỏ dại mọc lan, hoa rơi lả tả theo gió cuốn, nhuộm đỏ cả lối đi tàn tạ.

Nàng còn chưa kịp định thần sau cơn kinh hãi, bỗng một bàn tay từ sau vươn tới, túm chặt lấy làn váy lụa đang bay tán loạn của nàng rồi giật mạnh. Sương Mai kinh hãi thốt lên, cả người bị lôi tuột ra khỏi hốc đá của núi giả.

Hóa ra hai huynh đệ kia đã đuổi tới. Tà váy vũ y quá dài đã phản bội nàng, để lộ nơi ẩn thân giữa khe đá.

“Tiện nhân, còn định chạy đi đâu?”

“Bí tửu của Tây Vực chúng ta, không phải thứ dễ tiêu hóa thế đâu.”

“Ta khuyên ngươi nên ngoan ngoãn một chút, bớt chịu khổ sở. Cứ thuận theo ta, đảm bảo một lát nữa sẽ khiến ngươi sung sướng…”

Sương Mai dốc sức giãy giụa, tâm niệm vừa chuyển, nàng bỗng cất cao giọng thét lớn:

“Giết người! Có kẻ giết người!”

Hai gã nọ ngẩn ra một thoáng, rồi lau cằm cười sằng sặc:

“Kêu gào vô ích thôi, hôm nay vương yến linh đình, không kẻ nào rảnh rỗi tới cứu ngươi đâu.”

Một tên khóa chặt vai nàng, dễ dàng lật ngược thân thể mềm nhũn của nàng lại. Nàng liều mạng vung vẩy đôi tay chống cự, nhưng hai cổ tay mảnh khảnh đã bị tên còn lại ghì chặt sau lưng.

Ánh mắt rệu rã của Sương Mai bị ép phải nhìn chằm chằm xuống nền đất, dư quang thấy y phục của hai gã lần lượt trút xuống chân.

“Ta nhất định sẽ khiến các ngươi bị thiên đao vạn quả, mổ bụng phanh thây…” Nàng cắn môi căm hận.

Một bàn tay thô ráp bóp chặt lấy chiếc cổ trắng ngần, hơi thở đục ngầu phả bên tai nàng, gằn giọng:

“Sắp chết đến nơi còn cứng miệng. Chỉ sợ qua đêm nay, ngươi lại quyến luyến huynh đệ ta không rời được ấy chứ…”

Lời còn chưa dứt, gã bỗng nghẹn họng hự lên một tiếng, rồi im bặt.

Áp lực đè nặng trên lưng bỗng nhẹ bẫng. Sương Mai quay đầu lại, thấy xiêm y mình vẫn còn nguyên vẹn. Nàng xoay người, vừa vặn nhìn thấy một gã đang ôm cổ, máu tươi không ngừng tuôn ra qua kẽ tay. Gã còn lại đã nằm phục trên vũng máu, tắt thở từ lâu.

Một bóng người đen kịt đứng ngược sáng, đoản đao trên tay tỏa ra hàn quang lẫm liệt, huyết dịch đậm đặc chậm rãi nhỏ xuống từ mũi dao.

Đó là một nam tử vận thanh bào họa tiết vân văn, nhưng bên hông lại thắt đai ngọc quả cách dành riêng cho sứ thần, làm tôn lên vòng eo dẻo dai hữu lực. Y phục không biết do sương sớm hay máu tươi thấm ướt, dán chặt lấy vóc dáng đĩnh bạt.

Sương Mai rùng mình, lòng bỗng dâng lên vài phần hối hận. Nàng vốn dĩ cố ý hô hoán “Giết người” là để dẫn dụ kẻ này tới, hòng dùng kế xua hổ nuốt sói, mượn đao giết người. Nào ngờ người này xuống tay tàn độc và nhanh gọn đến thế, nàng chưa kịp tìm cơ hội trốn đi trong lúc hỗn chiến thì đã trở thành con chiên nằm trên thớt đợi làm thịt.

Không hiểu sao, nàng cảm thấy bóng đen không rõ mặt kia còn đáng sợ hơn cả hai gã đốn mạt lúc nãy.

Sương Mai căng cứng sống lưng, chống tay xuống đất, nhìn vũng máu loang lổ đang lan dần về phía tà váy trắng tinh khôi của mình. Người nọ dường như cố ý khống chế lực đạo và hướng rút đao, tuyệt nhiên không để một giọt máu nào bắn lên người nàng.

Nàng định lùi lại, nhưng vừa động đậy, lưỡi dao sắc lạnh đã kề sát yết hầu.

“Đừng cử động.”

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, tim Sương Mai như ngừng đập.

Mũi đao kề cổ, cái chết cận kề, nàng bất chấp tất cả ngước mắt lên nhìn rõ dung mạo kẻ đối diện.

Dưới ánh trăng mờ ảo, khuôn mặt nam nhân dần hiện ra. Ánh trăng bạc họa nên đường nét tuấn lãng, cao ngạo của hắn. Đôi lông mày sắc sảo ẩn chứa vẻ lạnh lùng, anh khí bừng bừng lại pha chút bất cần đời. Ánh mắt hắn quét qua tựa như điện xẹt, lạnh lẽo như sương tuyết.

Khí thế hùng hồn, quý khí bức người. Đó là gương mặt của một kẻ định sẵn là bậc đế vương.

Mọi dòng máu trong người Sương Mai như đông cứng lại. Ký ức kiếp trước tràn về như thác đổ.

Trận tuyết lớn trước lúc lâm chung dường như vẫn đang rơi trên vai nàng; hơi lạnh thấu xương từ bậc thềm ngôi miếu đổ nát năm ấy như bao trùm lấy nàng của hiện tại. Mũi tên xuyên tâm từ phía sau, cảm giác xé rách da thịt và nỗi đau thấu tâm can vẫn còn hiển hiện.

Nàng chưa từng ngờ tới, kiếp này lại tương phùng với Lý Diệu lại trong hoàn cảnh này.

Nếu là ở hành lang ngày ấy, nàng còn có thể chạy trốn. Nhưng lúc này, hắn ở ngay trước mắt, nàng đã không còn đường lui.

Trọng sinh trở về, nàng tự nhủ phải thận trọng từng bước, nắm giữ đại cuộc trong lòng bàn tay. Thế nhưng khi nhìn thấy Lý Diệu, mọi thành trì kiên cố trong lòng nàng hoàn toàn đổ vỡ. Nàng vẫn như vị cung phi tội nghiệp của kiếp trước, trước mũi tên xuyên tim của hắn, nàng chỉ biết đứng im chịu chết, không một chút sức kháng cự.

Sương Mai sởn gai ốc, cố né tránh ánh mắt dò xét của hắn vì sợ bị nhìn thấu tâm can. Nàng đè nén nỗi sợ, thu mình lại, thấp giọng yếu thế:

“Đa tạ… đa tạ các hạ đã cứu mạng…”

Nàng muốn vờ như không thấy hắn giết người, chỉ coi hắn là vị hiệp sĩ thấy chuyện bất bình chẳng tha.

Nghe vậy, nam nhân liếc nhìn gương mặt đang tái đi vì sợ hãi của nàng, quả nhiên thu đao rất nhanh. Thấy lưỡi dao rời khỏi cổ, Sương Mai chưa kịp thở phào đã nghe hắn hừ lạnh:

“Cứu mạng? Chẳng phải chính miệng ngươi gọi ta quay lại cứu ngươi sao?”

Sương Mai run rẩy, mồ hôi lạnh lăn dài thấm đẫm váy áo. Nàng quên mất rằng Lý Diệu vốn dĩ tâm tư thâm trầm, nhạy bén hơn người, khi giết người sao có thể không để mắt đến xung quanh? Hai gã kia còn phát hiện ra nàng, huống chi là Lý Diệu. Hắn đã sớm biết nàng nấp ở đó, chỉ chờ nàng tự chui đầu vào lưới. Hắn đã nhìn thấu trò mượn đao giết người của nàng từ lâu.

Sương Mai siết chặt góc áo, thấy nam nhân thong thả xoay chuyển vỏ đao, ánh hàn quang phản chiếu lên mặt hắn như những mảnh bạc vụn.

Vẻ mặt này, kiếp trước nàng đã thấy quá nhiều lần. Mỗi khi Lý Diệu muốn tru di triều thần hay hoàng thân quốc thích, hắn đều đứng trên bậc thềm ngọc thưởng thức món đồ chơi nào đó với vẻ ngạo nghễ như vậy, coi thiên hạ đều là vật trong lòng bàn tay.

Đầu óc Sương Mai xoay chuyển cực nhanh, nàng run rọng nói:

“Chuyện các hạ giết người không liên quan đến ta, nhưng các hạ cứu ta là thật. Ta nguyện lấy tính mạng bảo đảm, tuyệt đối không hé môi nửa lời.”

“Ta lấy gì để tin lời phiến diện của ngươi?” Nam nhân cười lạnh, tay ấn lên chuôi đao, “Chỉ có người chết mới giữ kín được bí mật.”

Sương Mai nhắm mắt, hạ quyết tâm:

“Ta là Ô Tư vương nữ Lạc Sương Mai, mẫu thân ta là Thừa Nghĩa công chúa của Đại Lương, chính phu nhân của Ô Tư vương. Đối với các hạ, ta tuyệt đối không phải kẻ vô dụng.”

Nam nhân dường như nảy sinh hứng thú, hắn đứng thẳng người, nhướng mày, giọng trầm xuống:

“Ồ? Ngươi biết thân phận của ta?”

Sương Mai kinh hãi, hắn đang dò xét nàng! Mọi lời đe dọa lúc nãy dường như chỉ để phục vụ cho câu hỏi này.

Thấy nàng im lặng, nam nhân từng bước tiến lại gần. Nàng cúi đầu, nhìn bóng đen của hắn dần bao trùm lấy mình. Sương Mai nghiến răng cắn vào đầu lưỡi, cưỡng ép bản thân phải trấn tĩnh.

“Các hạ khoác y phục sứ thần Đại Lương, hẳn có thâm giao với Đại Lương. Giữ lại ta, với các hạ chỉ có trăm lợi mà không một hại. Huống hồ…” Nàng ngước mắt, đối diện với đôi mắt thâm trầm của hắn, “Nếu các hạ thực sự muốn giết người diệt khẩu, cần gì phải cứu ta?”

Sương Mai hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn như kiếp trước, cung kính cúi đầu trước nam nhân. Nàng cắn môi, nói lời trái lương tâm:

“Các hạ cứu ta trong lúc nguy nan, ta tất nhiên sẽ kết cỏ ngậm vành để báo đáp.”

Dứt lời, nàng cố nặn ra vài giọt nước mắt, ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn, gương mặt kiều diễm như phù dung hiện lên vẻ cầu khẩn, nhu nhược động lòng người.

Không gian chìm vào tĩnh lặng.

Trong bóng tối, nam nhân hơi nghiêng đầu, nhìn nàng chăm chú. Sương Mai không rõ là ảo giác hay thật, nhưng nàng thấy khóe môi hắn dường như thấp thoáng một ý cười như có như không. Hắn nhìn nàng như nhìn một con mồi, hoặc như đang thưởng thức một màn ảo thuật, muốn xuyên thấu qua đôi mắt để nhìn thấu tận tâm can nàng.

Nàng bỗng cảm thấy sát khí trên người Lý Diệu đã nhạt đi, hay nói đúng hơn, ngay từ đầu, hắn vốn không định giết nàng.

Đột nhiên, hắn vươn tay bóp lấy cằm nàng. Lực đạo không mạnh nhưng khiến Sương Mai đang sức cùng lực kiệt vì dược tính không thể né tránh.

Bàn tay thô ráp đầy vết chai của hắn mơn trớn trên làn da mềm mại của nàng. Hơi lạnh từ chuôi đao còn vương trên ngón tay hắn khiến nàng run rẩy không thôi.

Giữa sự đụng chạm ấy, Sương Mai cảm thấy luồng men rượu bị đè nén nãy giờ lại dâng trào. Nàng nhíu mày, mặt ửng hồng, đôi môi hé mở phát ra một tiếng rên khẽ:

“Ưm…”

Tiếng rên ấy u uyển, kiều mị, khiến lòng người không khỏi xao động.

Nàng ngước lên, thấy ánh mắt Lý Diệu đã tối sầm lại, nhìn nàng với cái nhìn hoàn toàn khác. Sương Mai kinh hãi nhận ra, hắn ẩn nấp nãy giờ chắc chắn đã nghe thấy những lời dâm ô của hai gã kia, nên biết rõ nàng đang trúng bí dược, khó lòng tự chủ.

Dù nàng là nữ tử Tây Vực không quá coi trọng trinh tiết, nhưng thà chết nàng cũng không muốn có dây dưa với Lý Diệu thêm bất kỳ lần nào nữa.

Sương Mai lộ vẻ đề phòng, đưa tay che trước ngực. Nam nhân liền nắm chặt lấy cổ tay nàng, kéo về phía mình.

“Há miệng ra.” Hắn ra lệnh lạnh lùng.

Trong lúc nàng còn ngơ ngác, đôi môi mềm mại đã bị ngón cái của hắn thô bạo cạy mở. Một bàn tay hắn đỡ lấy gáy nàng, ngón tay thon dài thọc sâu vào cổ họng.

“Oẹ…” Nàng cảm thấy buồn nôn, dạ dày đảo lộn.

Hắn lạnh lùng nhìn nàng quằn quại, đôi chân xoắn chặt lấy nhau, vạt váy đã thấm ướt một mảng. Hắn tăng thêm lực đạo, giọng nói có phần khàn đục:

“Nôn rượu ra!”

Sương Mai khom người vịn lấy tảng đá, tuy chưa nôn ra được nhưng cảm thấy khí tức đục ngầu trong người đã vơi đi đôi chút, khôi phục được một chút sức lực.

Nàng có chút kinh ngạc. Lý Diệu biết rõ tình cảnh của nàng, vậy mà không thừa cơ lấn tới, lại giúp nàng nôn bỏ thứ rượu pha bí dược kia ra.

Sương Mai suy nghĩ một chút, lòng cười lạnh. Dù sao Lý Diệu cũng là hoàng tử được giáo dục bởi các đại nho từ nhỏ, luôn tỏ ra là một chính nhân quân tử minh lễ tu thân. Trước kẻ đạo mạo này, nàng tuyệt đối không thể sa vào tay hắn.

“Khụ khụ khụ” Nàng giả vờ ho dữ dội, nhân lúc hắn rút ngón tay ra liền hung hăng cắn mạnh vào xương ngón tay hắn đến mức chảy máu. Mùi máu tanh nồng xộc lên mũi.

Nàng định thừa cơ chạy đi nhưng đã bị hắn nhanh tay ôm ngang eo, ghì chặt vào lòng.

Nàng ngỡ hắn sẽ nổi giận, nhưng hắn chỉ ngẩn người một lát rồi nhìn vết cắn trên ngón tay, thản nhiên lau vết máu lên mặt nàng, hừ lạnh:

“Quả là đồ vô ơn. Vừa mới thoải mái một chút đã muốn lấy oán trả ơn, không màng đến ân nhân cứu mạng sao?”

“Chẳng phải lúc nãy còn nói muốn kết cỏ ngậm vành sao? Có gì làm bằng chứng không?” Hắn nói với giọng điệu lãng tử bất cần, “Ta thấy, hay là cứ lấy thân báo đáp đi.”

Bàn tay lớn vẫn không buông nàng ra, lướt nhẹ trên chiếc cổ mịn màng.

Trước kia, khi ở trên giường, Lý Diệu luôn thích nhất là chạm vào sau gáy nàng. Hắn thường vén mái tóc dài của nàng ra sau, say sưa mơn trớn chỗ ấy rất lâu.

Sương Mai rùng mình ớn lạnh, mồ hôi vã ra. Nàng định hất tay hắn ra thì đã bị hắn khống chế đôi tay. Ngay sau đó, trâm cài rơi xuống, mái tóc đen như mây xõa tung, chảy tràn xuống bờ vai ngọc.

“Lấy cái này làm chứng vật vậy.”

Lý Diệu không làm gì nàng, chỉ rút cây trâm kim tơ từ mái tóc nàng ra, giơ lên trước mắt hai người:

“Lấy trâm này làm tin, ngày sau ta sẽ tới cầu hôn ngươi.”

Sương Mai sững sờ tại chỗ, chết lặng hồi lâu.

Kiếp trước, nàng từng cứu Lý Diệu khi hắn bị trọng thương và đang bị truy sát ở Ô Tư. Nào ngờ sau khi bình phục, hắn lại trộm ngựa của nàng bỏ trốn. Nàng đuổi theo, bị hắn kéo vào lòng ôm chặt, rồi hắn cũng rút cây kim trâm trên tóc nàng, giấu vào ngực áo, cười nói:

“Ngựa này mượn dùng một chút, ngày sau trả ngựa, ta sẽ thuận tiện tới rước nàng.”

Lúc ấy nàng chỉ bật cười khinh miệt, một tên nô lệ lại dám buông lời ngông cuồng muốn cưới nàng làm vợ. Thế sự khôn lường, lời nói đùa năm ấy nào ngờ lại trở thành lời tiên tri vận vào đại kiếp.

Ngày tái ngộ trên Cửu Tiêu Vân Điện ở hoàng cung Đại Lương, Lý Diệu đã khoác lên mình mạ vàng cổn phục, đầu đội cửu lưu tảo quan, dáng vẻ hiên ngang, phong thần tuấn lãng, chẳng còn chút dấu vết nào của thuở hàn vi sa cơ lỡ vận. Khi ấy, nàng và hắn kẻ trên cao người dưới thấp, một là đế vương ngự trị kim loan, một là cống nữ quỳ phục dưới điện. Khi bốn mắt nhìn nhau, đôi đồng tử từng bễ nghễ thiên hạ của hắn nhìn nàng lại tràn đầy nhu tình tựa nước mùa thu.

Vợ chồng từ thuở thiếu niên, dẫu nên duyên vì liên hôn chính trị, trong lòng mỗi người đều có toan tính riêng, nhưng cũng từng thật tâm đối đãi. Có lẽ vì ơn cứu mạng trong lần đầu gặp gỡ, Lý Diệu xưa nay luôn có cầu tất ứng, độc sủng một mình nàng. Thế nhưng đến cuối cùng, khi ban cho nàng cái chết, vị đế vương vốn đa tình ấy… liệu có từng mềm lòng dù chỉ một chút?

Nàng, Lạc Sương Mai, kiếp này tuyệt đối không đi vào vết xe đổ ấy thêm một lần nào nữa!

Nàng vùng lên định đoạt lại chiếc kim trâm, nhưng nam nhân cao lớn kia chỉ cần giơ tay lên, nàng đã không cách nào chạm tới. Nàng chỉ cảm thấy bàn tay đang giữ lấy eo mình lại tăng thêm vài phần lực đạo. Nam nhân trước mặt nhíu mày, lộ vẻ không vui:

“Sao thế, không muốn gả cho ân nhân cứu mạng của ngươi ư?”

Sương Mai hận không thể nhổ vào mặt hắn một cái, đúng lúc này, trước mắt bỗng lóe lên những vệt sáng chói mắt. Tiếng bước chân dồn dập nhưng trầm ổn từ phía sau truyền tới.

“Vương nữ đã có hôn ước, không nhọc các hạ phải phí tâm.”

Nghe thấy giọng nói trầm hùng hữu lực của Lạc Tương, Sương Mai sực tỉnh, liền được một đôi cánh tay rắn rỏi dìu ra khỏi núi giả. Nàng được chàng che chở phía sau lưng. Tà áo cà sa trắng ngọc phất phơ theo gió, bờ vai rộng lớn chắn trước mặt nàng, hương đàn hương thanh khiết nồng đậm hơn thường lệ, thấm đẫm vào lòng người. Tuy không nhìn thấy gương mặt Lạc Tương, nhưng lòng nàng bỗng chốc trở nên bình yên lạ kỳ.

Lý Diệu không kịp giữ nàng lại, chỉ thấy một góc vạt áo tuột khỏi tầm tay. Hắn chậm rãi thu năm ngón tay lại, nắm chặt thành nắm đấm, đôi mắt nheo lại nhìn bóng người chập chờn sau núi giả, hỏi ngược lại:

“Ngươi là người phương nào mà dám tự tiện quyết định chuyện hôn phối của nàng?”

Bên tai vang lên giọng nói trầm tĩnh của Lạc Tương bằng tiếng Hán vô cùng lưu loát, nhưng ngữ điệu lại nghiêm nghị chưa từng có:

“Ta nghe nói người Hán cưới gả trọng môn đăng hộ đối, tam thư lục lễ. Xin hỏi các hạ họ gì danh chi? Đã không có lệnh của phụ mẫu, lại chẳng có lời của môi giới, thế mà lại ở nơi vắng vẻ này thừa cơ lúc người gặp nạn để cưỡng ép Vương nữ nghị thân sao?”

Sương Mai cảm nhận được sự im lặng đáng sợ của Lý Diệu phía bên kia núi giả. Một lát sau, giọng hắn lại càng trầm đục:

“Hóa ra là Phật tử. Ta cứ ngỡ Phật môn thanh tịnh, nào ngờ Phật tử cũng còn trần duyên chưa dứt, vọng tưởng lo chuyện cưới gả cho người đời?”

Đối mặt với lời mỉa mai lạnh lùng ấy, thần sắc Lạc Tương vẫn không nhanh không chậm:

“Mong các hạ trả lại kim trâm cho Vương nữ. Sau này nàng xuất giá, vật ấy không thể làm chứng vật lưu lạc trong tay kẻ khác, tránh gây điều tiếng cho người đời.”

“Nàng muốn xuất giá? Gả cho ai, gả cho ngươi sao?” Lý Diệu cười nhạo một tiếng, “Nếu ta không trả, ngươi định làm gì?”

“Nếu các hạ là người đàng hoàng muốn kết duyên, tất sẽ quang minh chính đại hiện thân, trả lại kim trâm rồi bàn bạc chuyện sau này.” Lạc Tương lặp lại một lần, lạnh lùng nói: “Nếu trong lòng không có quỷ, hà tất phải ẩn thân không dám lộ diện?”

Không gian lại rơi vào tĩnh lặng đến nghẹt thở. Tim Sương Mai đập liên hồi như đánh trống, nàng cảm nhận được uy áp quen thuộc từ phía bên kia núi giả nên lo lắng níu lấy tay áo Lạc Tương, kéo chàng lùi lại vài bước. Tay Lý Diệu đang cầm hung khí, nàng sợ hắn sẽ làm liều.

Nhưng Lý Diệu vẫn không lộ mặt. Dáng người hắn ẩn trong bóng tối, chỉ có thể thấy một bóng lưng cao dài đổ nghiêng trên vách đá lởm chởm.

“Hôm nay bỏ qua, nhưng chuyện hôn sự này, ngày sau ta nhất định sẽ quay lại tính toán.”

Dứt lời, nhành cây còn đang lay động, nhưng phía sau núi giả đã chẳng còn bóng người. Lúc này nàng mới nhận ra, quanh núi giả và phía bên kia hồ đã dày đặc đuốc hồng, nhìn từ xa hẳn là thủ vệ của vương đình. Phật tử đi đâu, Lạc Tu Mĩ cũng phái người bám sát, e sợ chàng gây loạn. Thấy trận thế như vậy, Lý Diệu đơn thương độc mã đương nhiên không dám dây dưa thêm vì sợ bại lộ thân phận.

Sương Mai thở phào nhẹ nhõm, bỗng thấy Lạc Tương nghiêng mình, ánh mắt mất tự nhiên rủ xuống. Theo hướng nhìn của chàng, nàng mới kinh hoàng nhận ra tay mình vẫn đang ôm chặt lấy tay chàng. Do quá đỗi căng thẳng, nàng đã vô thức vòng tay qua cánh tay rắn chắc của chàng, ép sát vào người. Da thịt tương dán, ngay cả nhịp mạch đập dồn dập của chàng nàng cũng nghe rõ mồn một.

Vậy mà chàng vẫn đứng yên không động đậy, để mặc nàng ôm lấy cho đến khi cánh tay cứng đờ.

“Đừng sợ. Người đã đi rồi.” Chàng nhận ra sự hoảng loạn của nàng. Giọng nói dịu dàng pha lẫn sự quan tâm ấy lướt qua vành tai nàng như một sợi lông vũ, khiến tim nàng lỡ nhịp.

Sương Mai vội vã buông tay. Nhưng hơi nóng từ nơi tiếp xúc giữa hai người bắt đầu lan tỏa, khiến toàn thân nàng nóng bừng. Luồng nhiệt lưu vốn đã tạm lắng nay lại cuộn trào mãnh liệt. Bí dược chưa tan, lại bị Lý Diệu làm cho kinh động khiến khí huyết dâng cao, ngũ tạng lục phủ như bị thiêu đốt, so với lúc đầu còn khó nhịn hơn bội phần.

Ý thức nàng bắt đầu mơ hồ, trước mắt như có vạn vì tinh tú xoay vần, bên tai ù đi như tiếng ong vò vẽ. Nàng không tự chủ được mà vươn tay ra, lần này lại chạm phải lồng ngực rắn chắc như bàn thạch.

Đôi bàn tay ngọc thon dài mơn trớn, vô tình chạm vào chuỗi hạt lưu ly đeo trên cổ nam nhân, rồi từng vòng từng vòng quấn lấy cổ tay trắng ngần của mình. Những hạt lưu ly mang theo hơi lạnh nhè nhẹ khiến nàng nhất thời dễ chịu, nhưng chút khí lạnh ấy chẳng thấm vào đâu so với cơn khát cháy bỏng tận đáy lòng.

Sóng mắt nàng lưu chuyển đầy mê loạn, không kịp suy nghĩ, nàng áp sát mặt vào những hạt lưu ly ấy mà cọ xát vô định. Một lát sau, cảm thấy vẫn chưa đủ, nàng lại kéo thêm một đoạn chuỗi hạt, quấn quanh chiếc cổ nóng bỏng của mình.

Sợi dây chuỗi bị kéo căng, nàng vô thức bị kéo về phía trước, va vào lồng ngực nam nhân. Đôi môi kiều diễm vô tình chạm vào hầu kết của chàng.

Đôi mắt Sương Mai mờ đục như phủ sương mù, nàng nhìn thấy khối xương kia trượt lên trượt xuống như một viên lưu ly lớn hơn, đầy vẻ mê hoặc. Nàng liếm đôi môi khô khốc, không tự chủ được mà tiến lên, nhẹ nhàng ngậm lấy “viên lưu ly” ấy.

“Lạch cạch” một tiếng.

Chuỗi hạt lưu ly vốn bị kéo căng quá mức dường như đã bị ai đó dứt đứt. Từng viên hạt tinh khiết rơi xuống đất, văng tứ tung khắp nơi, chẳng thể nào cứu vãn được nữa.