Bìa [ROSEMARY] – Chương 9: Kịch hay mở màn
ROSEMARY

[ROSEMARY] – Chương 9: Kịch hay mở màn

Tác giả: Hải Tiên Bì Bì Tương

2278 từ · 10 phút đọc

Kịch hay mở màn

Mùa hè, đối với mỗi người dường như luôn tồn tại theo một cách khác nhau. Cổ nhân gọi hạ là “trọng hạ”, là cái nóng cực hạn. Họ tán dương mùa hè qua những vần thơ: “Chim yến song hành xuyên rèm nhỏ, hải âu thong thả lướt mặt hồ”, hay “Biệt viện thâm sâu hè mát rượi, thạch lựu nở bừng thấu rèm minh”. Người thời nay gọi hạ là: “Chim chóc hót vang khúc hoan ca, ngậm lấy từng sợi xuân sắc, chôn vùi trong đóa sen nở rộ.”

Chu Ca Thư gọi hạ là làn da mướt mồ hôi của Lục Kim, là hàng mi đen nháy, là bầu ngực mềm mại, là nhiệt độ cơ thể cô…

Là giấc mơ trở thành sự thật, là chết cũng không tiếc.

“Con trai.” Mẹ Chu gắp vào bát Chu Ca Thư một miếng thịt cá chiên xù. Lớp vỏ vàng óng bao bọc miếng thịt trắng nõn nà bên trong nhưng chẳng thể thu hút nổi cậu lấy nửa phần: “Nghĩ gì thế, đang ăn cơm cũng có thể mất hồn cho được.”

Chu Ca Thư hiếm khi để lộ vẻ mặt có thể coi là ngượng ngùng trước mặt ba mẹ. Cậu tống miếng thịt cá mình vốn không thích vào miệng, nhanh chóng nuốt xuống rồi đáp: “Không có gì ạ…”

Ba mẹ Chu không hẹn mà cùng nhìn nhau, đưa mắt ra hiệu đầy ẩn ý rồi rất tâm đầu ý hợp không hỏi thêm nữa.

Bữa cơm kết thúc, trước khi rời khỏi phòng ăn, Chu Ca Thư ngập ngừng mở lời hỏi mẹ: “Mẹ, mẹ đã đi tìm chị Nay Nay rồi, đúng không ạ?”

Đôi đũa trên tay mẹ Chu khựng lại, rồi bà chậm rãi đặt xuống. Gương mặt bà không có biểu cảm gì đặc biệt, chỉ khẽ gật đầu.

Chu Ca Thư nở một nụ cười khó lòng nhận ra, trịnh trọng nói: “Cảm ơn mẹ.”

Mẹ Chu sửng sốt, không hiểu sao lại thấy có chút căng thẳng. Ba Chu lén nắm lấy tay bà dưới bàn ăn, mỉm cười trấn an.

“Ừ.” Mẹ Chu hồi lâu mới thốt ra được một chữ này. Đợi đến khi Chu Ca Thư quay người định đi, bà lại vội vàng gọi giật lại: “Tiểu Chu!”

Chu Ca Thư quay đầu, lặng lẽ nhìn bà.

“Mẹ và ba con là những người thân thiết nhất của con. Chúng ta…” Giọng mẹ Chu bắt đầu hơi nghẹn ngào. Bà siết chặt tay chồng, trấn tĩnh vài giây rồi cố gắng nặn ra một nụ cười, nói tiếp: “Dù có chuyện gì xảy ra con cũng có thể nói với ba mẹ. Con muốn gì, chúng ta đều sẽ giúp con, hiểu không?”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Bạn trai của Bạch Trà ở câu lạc bộ kịch nói sắp diễn vở mới, cô ấy vô cùng trịnh trọng mời Lục Kim và Chu Ca Thư đến xem. Bạch Trà ra vẻ thở dài, nói với Lục Kim: “Vốn dĩ tôi định giới thiệu em gái mình cho Chu Ca Thư, không ngờ cậu…”

Lục Kim bịt miệng cô ấy lại: “… Được rồi, tôi sẽ dẫn cậu ấy đi.”

Bạch Trà đạt được mục đích, lén ra dấu tay OK với bạn trai mình.

Buổi công diễn vào thứ bảy nên Chu Ca Thư có thời gian rảnh. Cậu ra khỏi nhà rất sớm, đứng ở huyền quan nhìn chằm chằm vào đống giày xếp ngay ngắn mà ngẩn ngơ.

“Đôi giày thể thao màu trắng đó, chắc Nay Nay sẽ thích đấy.” Mẹ Chu đang tỉa hoa, bà chọn ra một đóa nở đẹp nhất đưa cho Chu Ca Thư và bảo: “Đóa này giống con bé.”

Đó là một đóa hồng nhung trắng kem nhiều cánh. Có lẽ vì vừa mới được giao đến vào buổi sáng nên giữa các cánh hoa còn đọng những giọt nước, trông mềm mại, yếu ớt nhưng lại đang độ nở rộ nhất.

Chu Ca Thư nhận lấy, nói một câu cảm ơn mẹ, cũng chẳng rõ là cảm ơn bà đã giúp chọn giày hay là vì đóa hoa dành cho Lục Kim.

Đúng là xui xẻo, vừa ra khỏi cửa không bao xa, Chu Ca Thư đã đụng mặt Trần Mỹ Cầm. Bên cạnh bà già còn có một người phụ nữ khoảng ba bốn mươi tuổi. Người này khá xinh đẹp nhưng trang điểm hơi đậm, đang thân thiết khoác tay Trần Mỹ Cầm.

Trần Mỹ Cầm nhìn thấy Chu Ca Thư liền muốn chào hỏi. Bà ta vốn dĩ rất thích những đứa cháu trai, huống hồ nhà họ Chu lại là nơi đáng để nịnh bợ như thế.

Chu Ca Thư nhìn thẳng phía trước, bước nhanh qua như không thấy gì. Cậu loáng thoáng nghe thấy người phụ nữ kia hỏi Trần Mỹ Cầm: “Dì ơi, cậu ta là ai thế?”

Đến Đại học Đông Châu còn quá sớm, Lục Kim vẫn chưa tan học. Chu Ca Thư có ngoại hình nổi bật, lại cầm một đóa hồng trên tay nên dọc đường không biết bị bao nhiêu người nhìn ngó. Nhưng cậu trước giờ chẳng bao giờ để mắt đến người khác, nên điều này cũng chẳng ảnh hưởng gì. Cả quãng đường cậu đều chìm đắm trong sự hưng phấn vì sắp được gặp Lục Kim, từ đỉnh đầu đến trái tim như thể được bao phủ bởi một làn hơi ấm áp.

Lục Kim đang nghe giảng nhưng như có thần giao cách cảm, cô vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ.

Chỉ một cái liếc nhìn ấy thôi.

Thiếu niên với mái tóc bồng bềnh ấm áp, ánh mắt trong trẻo sáng ngời mang theo ý cười thấp thoáng. Cậu đứng thẳng tắp bên ngoài cửa sổ, từ bờ vai đến thắt lưng như toát ra ánh hào quang, thu hút chặt chẽ ánh nhìn của Lục Kim.

Cô chậm rãi thu hồi tầm mắt, cúi đầu lặng lẽ suy ngẫm.

Trước đây mình rốt cuộc vì cái gì mà không thích Chu Ca Thư nhỉ?

Rõ ràng, rõ ràng là một người… khiến cô chỉ cần nhìn một cái là lòng đã ngứa ngáy khó nhịn cơ mà.

Thật là điên rồ.

Lục Kim lặng lẽ thu dọn cặp sách, thừa dịp giáo sư quay lưng đi liền nhanh nhẹn lẻn ra ngoài.

Vừa mới khom lưng cẩn thận đóng cửa sau lại thì đã bị ai đó ôm lấy eo, kéo vào lòng. Hành lang ngoài những tia nắng vương vãi thì chẳng có một bóng người, Lục Kim có thể ngửi rõ mùi hương thanh sạch trên người kẻ phía sau.

Cuối hành lang có một phòng nghỉ dành cho giáo viên, căn phòng rất nhỏ, thỉnh thoảng có sinh viên đến lấy nước ấm hộ giảng viên, giờ đây lại trở thành nơi ẩn náu tốt nhất cho một nam sinh trung học đang “yêu sớm”.

Chu Ca Thư rõ ràng có chút nôn nóng. Lục Kim đoán vì cậu đang lớp 12 nên phải tranh thủ thời gian gặp cô. Chắc cũng một tuần rồi không được chạm vào người nhau nên vừa mới chạm vào bờ môi và đầu lưỡi mềm mại là cậu đã có chút không khống chế được.

Thực ra kỹ năng hôn của Chu Ca Thư chẳng hề điêu luyện. Mọi kinh nghiệm hôn môi của cậu đều dành cho Lục Kim, nhưng bù lại là sự chân thành. Nụ hôn nồng cháy và quấn quýt, cậu vội vã ôm chặt cô vào lòng để mút lấy đầu lưỡi cô, một lát sau mới như bình tâm lại, từ cổ họng phát ra âm thanh gừ gừ nho nhỏ như loài mèo đã ăn uống no nê.

Lục Kim thấy cậu đáng yêu đến mức rối rắm cả lòng dạ. Cô cố gắng rút tay ra khỏi khoảng cách giữa hai cơ thể để chạm vào mặt Chu Ca Thư, vuốt ve theo đường xương hàm của cậu như đang mơn trớn một báu vật quý giá.

Dù sao cũng là nơi công cộng nên hai người chỉ quấn quýt hôn nhau hai phút rồi tách ra. Chu Ca Thư chẳng biết lấy đâu ra đóa hồng trắng đặt trước mắt Lục Kim.

Lục Kim muốn cười. Đứa trẻ này rõ ràng chưa từng làm việc này bao giờ, ngay cả vành tai cũng đỏ bừng, chẳng giấu nổi vẻ thẹn thùng.

Sợ cậu càng thêm xấu hổ, Lục Kim cố nén cười, nhìn chằm chằm đóa hoa trước mắt rồi nói: “Đẹp lắm, giống anh.”

Giọng Chu Ca Thư trầm thấp, nhưng niềm vui sướng tràn ra từ đáy mắt: “Mẹ đưa cho em đấy, mẹ bảo nó giống em.”

Cặp tình nhân trẻ nhìn nhau, chẳng hiểu sao lại thấy vui đến thế, cứ như hai đứa trẻ lên ba, vừa thuần khiết vừa chân thật.

Lục Kim khó khăn lắm mới nén được nụ cười, thấy mình chẳng khác nào kẻ ngốc. Nhưng nghĩ lại, làm kẻ ngốc cũng chẳng có gì xấu, dù sao thì tên ngốc nhỏ Chu Ca Thư này cũng sẽ đồng hành cùng cô.

Buổi diễn vào buổi chiều nên vẫn còn sớm. Lục Kim dẫn Chu Ca Thư đi dạo hai vòng quanh Đông Châu rồi đến nhà ăn dùng bữa trưa. Nhà ăn Đông Châu nổi tiếng cả nước vì ngon bổ rẻ, là địa điểm check in của giới trẻ.

Chu Ca Thư đi sau Lục Kim, nghe cô liến thoắng kể cái gì ngon, cái gì dở. Trong lòng cậu sướng không tả nổi, nhưng vì cái vẻ mặt lầm lì đã thành thói quen nên dù vui cũng không nhìn ra được, chỉ thấy cậu mắt chăm chú nhìn bàn tay đang buông thõng của Lục Kim.

Muốn nắm tay, nhưng không dám.

Người ta nói không có sự trùng hợp nào là ngẫu nhiên. Hai người đang đi thì đối diện lại xuất hiện một kẻ không mấy ưa mắt.

Phiền thật, Lục Kim nghĩ, sao cứ hay đụng phải Trần Xước thế nhỉ?

Sắc mặt của Chu Ca Thư bằng mắt thường cũng thấy lạnh lẽo hẳn đi.

Trần Xước vừa mới bước lên một bước thì đã thấy Lục Kim nắm chặt lấy tay Chu Ca Thư, cơ thể tự nhiên nghiêng về phía cậu, thản nhiên đi lướt qua anh ta như không có sự tồn tại của người đó.

Chưa kịp nói lời nào, Trần Xước đã bắt gặp ánh mắt của chàng trai kia. Đó là ánh mắt của một con dã thú khi đối mặt với đồng loại đến tranh giành địa bàn, cái kiểu “nếu mày dám bước vào lãnh thổ của tao nửa bước, tao sẽ liều chết với mày”. Một sự hung ác nhuốm màu máu.

Trần Xước rùng mình ớn lạnh. Lục Kim chọn cái loại bệnh hoạn gì thế này?

Bữa trưa dường như không bị Trần Xước làm ảnh hưởng, trái lại Chu Ca Thư còn vui hơn. Việc Lục Kim nắm tay cậu trong vòng tròn cuộc sống của cô, công khai thừa nhận cậu, đối với cậu là một chuyện cực kỳ quan trọng.

“Dì ấy… có biết chúng mình đã bên nhau chưa?” Lục Kim có chút thấp thỏm hỏi.

Chu Ca Thư cúi đầu cười, cố ý trêu cô: “Em đoán xem.”

Lục Kim lườm cậu một cái.

Chu Ca Thư lập tức đầu hàng: “Mẹ chưa nói thẳng ra, nhưng Lục Kim này, không sao đâu, mẹ thích em lắm.”

Lục Kim bao năm nay vốn tự cao, trong nhà lại chẳng có trưởng bối nào đáng để cô tôn trọng. Nhưng ba mẹ Chu lại khiến cô kính trọng từ tận đáy lòng, dù không có Chu Ca Thư cũng vẫn vậy. Hiện giờ hai người lại có mối quan hệ này, cô khó tránh khỏi phải suy nghĩ nhiều hơn một chút.

“Tiểu Chu ơi.” Giọng Lục Kim trầm xuống, gương mặt rạng rỡ hiện lên vẻ rụt rè hiếm thấy: “Nhà chị như thế…”

Chu Ca Thư ngắt lời cô: “Lục Kim, em có biết anh thích em đến nhường nào không?”

“… Gì cơ?” Lục Kim chưa kịp phản ứng với sự chuyển đổi chủ đề đột ngột này.

Cậu lại nói: “Thích đến mức dù có một ngày em rời xa anh, nhưng anh chỉ cần nghĩ đến việc thế giới này vẫn còn có em, là anh cũng có thể sống tốt được rồi.”

Buổi diễn sắp bắt đầu.

Trước cửa nhà hát dựng rất nhiều banner quảng cáo. Chu Ca Thư nhìn qua, vở kịch có tên là [Những kẻ không nên được sinh ra].

“Nói về cái gì thế?” Chu Ca Thư hỏi.

Lục Kim nhún vai, cô cũng không rõ lắm, chỉ nghe loáng thoáng Bạch Trà nói vài câu: “Hình như kể về câu chuyện của một đôi vợ chồng ân ái sau khi sinh ra một đứa con khuyết tật bẩm sinh.”

Bạch Trà đang ở hậu trường với bạn trai. Lục Kim và Chu Ca Thư tìm chỗ ngồi xuống. Lúc này xung quanh đã rất đông người, Chu Ca Thư lén di chuyển tay mình đặt lên đầu gối Lục Kim, mắt vẫn nghiêm chỉnh nhìn lên sân khấu.

Lục Kim không nhịn được cong môi. Chẳng hiểu sao cậu lại đáng yêu đến thế. Cô cũng giả vờ nghiêm túc chờ màn kịch khai mở.

Đèn tắt, bức màn sân khấu chậm rãi kéo ra.

Vở kịch hay chính thức bắt đầu.