Bìa [ROSEMARY] – Chương 8: Nói chuyện yêu đương (H)
ROSEMARY

[ROSEMARY] – Chương 8: Nói chuyện yêu đương (H)

Tác giả: Hải Tiên Bì Bì Tương

2834 từ · 13 phút đọc

Nói chuyện yêu đương (H)

Trường trung học trực thuộc Đại học Đông Châu nằm trong top 10 cả nước, thường xuyên nhận được tiền quyên góp từ các cựu sinh viên thành đạt và giới xã hội thượng lưu. Dù là đội ngũ giáo viên hay cơ sở vật chất đều thuộc hàng đỉnh cao, đặc biệt là đại lễ đường mới được đại tu hai năm trước. Học sinh kháo nhau rằng chỉ riêng hệ thống đa phương tiện và đèn chiếu sáng mới thay đã ngốn hơn cả triệu tệ.

Chính tại lễ đường ấy, ở góc rẽ bên trái tầng hai, có một căn phòng nhỏ trông chẳng hề ăn nhập với tổng thể trang trọng. Có người nói đó từng là văn phòng của hiệu trưởng cũ, cũng có người bảo căn phòng đó ám quẻ, thường xuyên phát ra tiếng khóc thê lương.

Tóm lại, đó là một căn phòng bán phế thải, bên trong chất đầy bàn ghế cũ và thiết bị thể dục, thậm chí còn có một dàn âm thanh đời cổ. Mọi thứ đều phủ một lớp bụi dày, trong không khí phảng phất mùi ẩm mốc không thể giấu nổi.

Chu Ca Thư đang bị Lục Kim ép vào góc tường trong một không gian như thế.

“Chạy cái gì?” Cô cười như không cười, một bàn tay đặt lên ngực cậu, giọng nói rất nhẹ, mang theo sự mập mờ chậm rãi.

Vài ngày không gặp, Chu Ca Thư im lặng cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay Lục Kim, nhìn sự tinh quái trong mắt cô, đầu óc cậu trống rỗng, chẳng nhớ nổi điều gì.

“Không chạy.” Giọng cậu hơi khàn, đáp lại một cách thẫn thờ.

Lục Kim nhích tới nửa bước, không nhịn được giơ tay sờ lên mặt Chu Ca Thư. Hơi lạnh, cảm giác chạm vào rất thích, cô cũng không buông tay mà tiếp tục hỏi: “Tôi không nói hôm nay, tôi hỏi lần trước kìa, chạy cái gì thế, giận dỗi tôi à?”

Chu Ca Thư vốn đang nghiêng mặt hôn vào lòng bàn tay cô, nghe vậy thì khựng lại, hàng mi đen nháy rủ thấp, không nói lời nào, trông cứ như đang đợi người ta dỗ dành.

Lục Kim đang có tâm trạng tốt, cũng vui vẻ muốn dỗ cậu, giọng điệu vừa nhẹ vừa mềm: “Đừng quấy nữa, tôi với anh ta… không có gì cả, sớm đã chẳng còn gì rồi.”

Bàn tay Chu Ca Thư lặng lẽ dán lên thắt lưng sau của Lục Kim. Biểu cảm của cậu cực kỳ nghiêm túc, nhưng đáy mắt lại ẩn chứa một tia tủi thân gần như không thể nhận ra.

“Lục Kim.” Cậu gọi tên cô.

Lục Kim đáp: “Ơi.”

Giọng Chu Ca Thư hơi run, nhưng nếu không để ý kỹ thì không thể nhận ra, chỉ thấy hơi thở cậu nặng nề: “Tôi không thích… những người đó, không thích họ gọi tên chị, không thích họ quấn quýt bên chị, càng không thích chị mỉm cười đáp lại họ.”

Lục Kim cứ thế yên lặng nhìn cậu, dịu dàng hỏi: “Còn gì nữa không?”

Bàn tay đang đặt trên eo cô dần siết chặt, cậu như dồn hết can đảm để bộc bạch: “Tôi muốn chị chỉ nhìn một mình tôi, muốn chị cảm nhận được tâm trạng giống như tôi, nằm mơ cũng hy vọng có một ngày chị sẽ nói với tôi rằng… Chu Ca Thư, chúng ta yêu nhau đi.”

Nỗi thống khổ hiện rõ trên đôi mày cậu. Cậu nhìn cô sâu sắc, im lặng một lát rồi khàn giọng nói: “Xin lỗi Lục Kim, tôi nuốt lời rồi. Tôi không có cách nào ngăn mình không thích chị được, tôi không giấu nổi nữa.”

Lục Kim không biểu lộ cảm xúc gì, khiến người ta chẳng rõ cô đang nghĩ gì. Cô hơi thẫn thờ, lúc thì kinh ngạc vì lời nói của Chu Ca Thư, lúc lại thấy hình như cậu vốn dĩ nên là như thế này.

Cậu thích cô, nên đương nhiên sẽ không cho phép người khác xen vào.

Nhưng, thế nào cũng chẳng sao cả. Bởi vì…

Cô nói: “Chu Ca Thư, chúng ta yêu nhau nhé? Cái kiểu yêu đương mà chỉ nắm tay cậu, chỉ hôn môi cậu thôi ấy.”

Thời gian dừng lại ngay giây phút này.

Dừng lại ở hai chữ “yêu đương”.

Bụi bặm trong không khí dường như cũng ngừng trôi nổi, đông cứng lại giữa hư không. Từng hạt bụi nhỏ bé lúc này tựa như một đốm đom đóm rực rỡ, một bó đuốc, một ngôi sao sáng.

Chu Ca Thư nghe thấy tiếng tim mình đập liên hồi. Cậu thậm chí cảm nhận được biểu cảm trên mặt mình lúc này vừa nực cười vừa dữ tợn, đôi mắt chắc chắn đã đỏ hoe vì khát khao và cuồng nhiệt khôn cùng. Cậu luôn biết mình không thể trốn thoát, chỉ là không ngờ bản thân lại có thể cam tâm tình nguyện đến mức này.

Chỉ vì một câu nói của cô, cậu hận không thể dâng cả mạng mình cho cô.

“… Lục Kim.” Giọng Chu Ca Thư run lên bần bật. Cậu đã khao khát quá lâu, khó tránh khỏi những lúc vụng về: “Chị có biết mình đang nói gì không?”

Lục Kim dường như rất hài lòng với phản ứng khác thường của cậu, cô rúc vào lòng cậu, kiễng chân khẽ cắn vào cằm cậu một cái, lúc rời đi còn dùng đầu lưỡi lướt qua.

Cô không trả lời trực diện câu hỏi của Chu Ca Thư, mà chỉ cười thấp giọng hỏi: “Tiểu Chu ơi, có muốn làm tình không? Ngay tại đây này.”

Hốc mắt Chu Ca Thư đỏ rực, hơi thở dồn dập. Cậu như bị một vật nặng nghìn cân bất ngờ va trúng, lại như vừa bị treo lơ lửng trên không trung rồi đột ngột giẫm xuống đất bằng. Tóm lại, cậu điên cuồng và hốt hoảng hôn lên môi Lục Kim.

Đó thậm chí không thể gọi là hôn, mà giống như một cuộc chiến hơn. Cậu nôn nóng muốn chiếm hữu cô để chứng minh tất cả những điều này không phải là mơ.

Lục Kim cũng nhiệt liệt đáp lại nụ hôn này. Họ ngang tài ngang sức, họ đồng điệu về sức mạnh, và họ đều khát khao đối phương như nhau. Khát khao sự thành thật, khát khao những nụ hôn, khát khao cảm giác bị bóp nghẹt đến nghẹt thở để rồi cùng nhau leo lên đỉnh cao trào.

Buổi lễ khai giảng có vẻ đã kết thúc, những tiếng bước chân ồn ào bắt đầu truyền đến. Căn phòng phế thải nằm ngay cạnh cầu thang, bất cứ ai muốn xuống lầu đều phải đi ngang qua đó.

Giữa bối cảnh ồn ào ấy, Chu Ca Thư cởi chiếc áo khoác đồng phục, trải nó lên một chiếc bàn gãy một chân, rồi không kìm lòng được mà bế Lục Kim ngồi lên đó.

Chiếc bàn khá cao, như vậy cậu có thể dễ dàng hôn cô, thậm chí phải cần hơi ngẩng cằm.

Chu Ca Thư rất thích tư thế này, một tư thế mang tính chất… ngước nhìn Lục Kim. Giống như lần đầu tiên thấy cô lúc nhỏ, cậu nhát gan nấp sau gốc cây, ngước nhìn cô, vừa hy vọng cô phát hiện ra mình, vừa sợ cô sẽ thấy mình.

Lục Kim nâng mặt Chu Ca Thư, bị cậu hôn đến mức thở dốc, gò má đỏ bừng, hốc mắt đong đầy hơi nước, tạo nên một khung cảnh vô cùng quyến rũ.

Chu Ca Thư nhìn đến ngây người, động tác hôn dừng lại, cậu say đắm nhìn cô như thể có muôn vàn lời muốn nói, nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Cậu muốn thổ lộ tình yêu đã kìm nén bấy lâu, muốn nói với Lục Kim rằng: Xin lỗi em, thật sự xin lỗi, anh cũng không biết tại sao lại thế, nhưng anh thật sự rất thích em. Em đừng sợ, hãy ở lại bên anh đi, anh muốn trao cho em tất cả, con người anh, tình cảm của anh, nếu em muốn, anh sẽ rửa sạch đôi tay để dâng tặng cho em.

Nhưng Lục Kim không cần nghe những lời đó lúc này, cô ôm cổ Chu Ca Thư, chủ động hôn cậu, từ chân mày đến khóe môi, từng cái hôn mút trân trọng.

“Tiểu Chu.” Cô hạ thấp giọng gọi tên cậu, bàn tay lần theo đường thắt lưng đi xuống, lôi một góc áo sơ mi của cậu ra khỏi chiếc quần đồng phục đang thắt dây lưng, rồi theo kẽ hở đó luồn vào trong. Khoảnh khắc da thịt chạm nhau, cô cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng của cậu.

Lục Kim chưa từng nói với Chu Ca Thư rằng cô rất thích eo của cậu, thon thả nhưng không yếu ớt, những khối cơ bắp rắn chắc vừa vặn, chạm vào cho cảm giác cực kỳ tốt. Mỗi nhịp chuyển động của cậu đều đẹp đến kinh người, như một khối ngọc lạnh.

Cô mơn trớn, dùng lòng bàn tay, dùng móng tay, lúc nhẹ lúc nặng, yêu thích không rời. Đầu lưỡi cô liếm vành tai Chu Ca Thư, phả hơi thở nóng hổi bên tai cậu: “Vừa nãy ngồi dưới đài nhìn anh, chị đã nghĩ, nếu anh mặc bộ này mà làm chị, chắc chắn chị sẽ lên đỉnh nhanh lắm.”

“Oàng” một tiếng, ngọn lửa cùng tiếng nổ vang rền nổ tung trong đầu Chu Ca Thư.

Cậu nghiến chặt răng, những giọt mồ hôi lớn lăn dài trên má, cậu mất kiểm soát. Đôi tay cậu dùng lực mạnh, ấn chặt Lục Kim lên chiếc bàn cũ kỹ, một bên xé toạc quần cô, một bên đẩy áo cô lên. Ngay cả áo lót cũng không kịp cởi, cậu lôi bầu ngực mềm mại của cô ra, há miệng ngậm lấy đầu vú, vừa liếm vừa mút, chẳng mấy chốc đã khiến nó sưng đỏ rực.

Lục Kim rên rỉ thấp giọng, một tay nắm chặt chiếc áo khoác đồng phục dưới thân, một tay bám vào vai Chu Ca Thư. Khi cậu định tiếp tục hôn xuống dưới để khẩu giao cho cô, cô đã lên tiếng ngăn lại.

“Đừng làm thế, vào luôn đi.” Cô nhấc một chân lên quấn lấy eo cậu, cọ xát qua lại.

Chu Ca Thư thực sự sắp bị dáng vẻ này của Lục Kim làm cho phát điên. Cậu thở hắt ra một hơi thật sâu, sợ mình không khống chế được sẽ làm cô đau, bèn trầm giọng cảnh cáo: “Lục Kim, em đừng trêu anh, anh không muốn làm em đau.”

Lục Kim cười khẽ: “Tiểu Chu ơi, chị muốn bị anh làm đau mà.”

Hơi thở của Chu Ca Thư đình trệ. Cậu vẫn đang mặc bộ đồng phục chỉnh tề, ngoại trừ góc áo bị Lục Kim lôi ra. Áo sơ mi trắng, quần tây đen, trên đó vẫn còn phù hiệu của trường Đông Châu. Cà vạt hơi chật, Chu Ca Thư đưa tay nới lỏng, hơi ngẩng cổ thở dốc, yết hầu trượt lên trượt xuống khiến lòng người ngứa ngáy.

Quần của Lục Kim đã bị Chu Ca Thư cởi ra, cậu đẩy quần lót sang một bên, ngón giữa dán lên vùng nhạy cảm. Vừa ướt vừa mềm, nồng nàn đến không tưởng. Ngay sau đó cậu nghe thấy tiếng rên rỉ kìm nén của cô, cậu nhìn vào mắt cô, đôi đồng tử đen láy đang phản chiếu hình ảnh của chính mình.

Không được rồi.

Chu Ca Thư kéo khóa quần, giải phóng phân thân đang căng cứng đến phát đau. Trên đỉnh quy đầu đã rỉ ra một chút dịch trong suốt, thân gậy đỏ rực với những đường gân xanh nổi lên đầy vẻ nam tính.

Một tay cậu ấn chặt eo cô, tay kia cầm lấy phân thân đâm mạnh vào trong. Nghe thấy tiếng rên rỉ run rẩy của Lục Kim, cậu cũng không thể dừng lại, trái lại còn muốn tiến vào sâu hơn nữa.

Quá chặt, Chu Ca Thư sướng đến mức da đầu tê dại. Đã lâu không làm tình với Lục Kim, cậu hận không thể làm đến mức cô muốn khóc cũng không khóc nổi.

“… Đau không?” Giọng Chu Ca Thư khàn đặc, gần như rặn ra từng chữ từ cổ họng: “Đau thì anh dừng lại.”

Dù nói thế nhưng cậu chẳng hề có ý định dừng lại, trái lại còn ép hai chân Lục Kim quấn chặt lên eo mình. Cậu bóp lấy eo cô, thô bạo và ngang ngược dập mạnh từng cú một.

May thay Lục Kim vô cùng tận hưởng. Nửa thân trên cô nằm rạp trên bàn, hai chân quấn chặt lấy Chu Ca Thư, gương mặt đỏ lựng, biểu cảm có chút đờ đẫn, ánh mắt mờ mịt hơi sương. Rõ ràng là cô đang vô cùng thỏa mãn, cô cắn môi phát ra những âm thanh rên rỉ dâm mỹ kỳ lạ. Cả người cô theo nhịp va chạm của chiếc bàn cũ kỹ mà rung động lên xuống, tiếng “kẽo kẹt” vang lên khiến người ta càng thêm hưng phấn.

Cơ thể Chu Ca Thư nóng ran từ trong ra ngoài. Cậu cúi đầu nhìn nơi giao hợp giữa mình và Lục Kim, trắng trẻo và ướt át, những thớ thịt hồng hào đã bị cậu đâm đến đỏ rực. Cánh hoa huyệt bị phân thân lớn đẩy ra rồi lại thu vào theo từng nhịp chuyển động, dâm thuỷ theo mông Lục Kim chảy xuống, đọng thành những giọt sắp rơi.

Thật sự muốn mạng người mà.

Mặt bàn quá cứng, Chu Ca Thư sợ Lục Kim bị đau lưng, cậu rút phân thân ra một nửa, gồng cánh tay dùng lực bế Lục Kim xoay người lại, để cô nằm sấp lên bàn. Tay trái cậu vẫn luồn ra trước ngực cô, xoa nắn đầy tình sắc.

Tư thế này cho phép cậu vào sâu hơn. Chẳng bao lâu sau, Lục Kim đã co thắt huyệt nhỏ, đạt tới cao trào. Cái mông tròn trịa vô thức nhấp nhô cọ vào Chu Ca Thư, miệng cô gần như không phát ra tiếng, chỉ biết há hốc thở dốc, từ cổ họng và khoang mũi phát ra những tiếng khóc nghẹn ngào yếu ớt.

Quá sướng, Chu Ca Thư quá biết cách làm. Mỗi một cú thúc đều đâm trúng điểm nhạy cảm, làm cả người cô như có luồng điện chạy qua, tê tái nhưng sướng vô cùng.

Lục Kim run rẩy một hồi lâu, đặc biệt là huyệt nhỏ cứ lưu luyến siết chặt lấy phân thân của Chu Ca Thư, thỉnh thoảng lại trào ra một vũng nước.

Cơ ngực và cơ bụng của Chu Ca Thư căng cứng, cậu chuyển động nhẹ nhàng để kéo dài khoái cảm cho cô, nhẫn nhịn đến mức tay cũng hơi run. Mãi đến khi cơn cao trào của cô qua đi, cậu mới xoay người cô lại, ôm vào lòng mà hôn ngấu nghiến.

Nước miếng của Lục Kim bị cậu hôn đến mức chảy ra ngoài, cô dâm đãng thè lưỡi như thể bị hôn đến mức không thu về được nữa, gương mặt đỏ gay gắt, tinh thần hoảng hốt sau cơn cực khoái.

Chu Ca Thư không nhịn nổi nữa, cậu bế cô rời khỏi bàn, ép cô bám chặt lấy người mình, để lưng cô dựa vào tường. Một tay cậu nâng lấy cặp mông ướt đẫm, điên cuồng thúc lên. Cậu biết Lục Kim thích kiểu làm tình mãnh liệt này nên chẳng màng gì nữa, cứ thế mà thúc mạnh vào tử cung cô.

Lần này Lục Kim thậm chí không còn phát ra được tiếng khóc nào, chỉ biết há miệng thở dốc, móng tay bấm chặt vào vai Chu Ca Thư.

Chu Ca Thư cố tình vào lúc này lấp kín miệng Lục Kim, ngậm lấy lưỡi cô mà mút mạnh. Phần eo và mông cậu dập liên hồi, toàn bộ cơ bắp căng cứng như một con dã thú đang bị bản năng chi phối.

“Tiểu Chu ơi… Tiểu Chu ơi… ưm…” Lục Kim không chịu nổi nữa, trong cơn mê muội chỉ biết gọi tên Chu Ca Thư, cả người cô co giật, huyệt nhỏ co thắt không kiểm soát.

Chu Ca Thư nhìn chằm chằm vào biểu cảm mê ly của Lục Kim khi bị mình làm cho đến mức phát điên. Ngay khoảnh khắc cô run rẩy kịch liệt vì lên đỉnh, cậu gầm nhẹ một tiếng, bắn toàn bộ tinh dịch nóng hổi vào sâu trong tử cung cô.