Bìa [ROSEMARY] – Chương 7: Những năm tháng hồn nhiên
ROSEMARY

[ROSEMARY] – Chương 7: Những năm tháng hồn nhiên

Tác giả: Hải Tiên Bì Bì Tương

2559 từ · 12 phút đọc

Những năm tháng hồn nhiên

Chu Ca Thư bắt đầu danh chính ngôn thuận mỗi ngày đều đến Đại học Đông Châu.

Bạch Trà thấy cậu khôi phục lại lịch trình như trước, bèn quan tâm hỏi một câu: “Dạo trước cậu đi đâu thế? Để chị Nay Nay của cậu buồn chán suốt ngày phải đi la cà thư viện với tôi.”

Vóc dáng Chu Ca Thư cao ráo, lưng thẳng tắp như một cây bạch dương nhỏ, trông lúc nào cũng có vẻ bất cần đời, vậy mà lúc này cậu lại khẽ mím môi, lộ ra vẻ mặt muốn tủi thân khuất mà không dám tủi thân, len lén liếc nhìn Lục Kim một cái.

Đó là một biểu cảm cực kỳ nhỏ bé, ngay cả Bạch Trà cũng không bắt gặp được.

Nhưng Lục Kim đã thấy. Gương mặt vốn lúc nào cũng bao phủ bởi vẻ lạnh lùng như ánh trăng của Chu Ca Thư, khi lộ ra vẻ yếu thế ấy, trông hệt như một đóa hồng trắng bị vùi dập trong mưa gió.

Thế nhưng… lại khiến người ta mủi lòng một cách lạ lùng.

Thật là quỷ quái.

Bạch Trà nhìn Chu Ca Thư đang im lặng, rồi lại ngây ngô quay sang nhìn Lục Kim, hỏi: “Nay Nay, sao mặt cậu đỏ thế?”

Lục Kim thật sự sợ cái tính thiếu dây thần kinh vận động của Bạch Trà, cô bực bội xua tay đuổi bạn đi. Chẳng hiểu sao, lúc này cô không tài nào lấy tư cách chị lớn ra để nhìn Chu Ca Thư thêm cái nào nữa, chỉ đành giả vờ nghiêm túc bảo: “Đi theo tôi.”

Đi được mười mấy bước, cô mới phát hiện Chu Ca Thư chẳng hề đi theo. Cậu vẫn đứng nguyên tại chỗ, đáy mắt hiện lên ý cười thấp thoáng.

Phía sau cậu là tòa nhà nam sinh nổi tiếng của Đông Châu, những dây thường xuân quấn quýt leo kín tận mái nhà. Giữa sắc xanh bạt ngàn ấy, cậu hiện lên thật sạch sẽ, dịu dàng, thầm lặng mà mong chờ.

Lục Kim bỗng thấy buồn cười, tâm trạng cũng theo đó mà hưng phấn hẳn lên. Những cảm xúc vui vẻ cuộn trào trong đầu như một ấm nước sôi, nhiệt độ nóng bỏng ấy át cả cái nắng gắt của mùa hè.

Chết tiệt, cô thầm nghĩ, đã bao nhiêu năm rồi mình mới lại có cái vẻ ngây ngô như thế này.

Cố gắng kìm nén, Lục Kim ho khan hai tiếng, lớn giọng quát: “Cười cái gì mà cười, mau đi thôi!”

Chu Ca Thư cúi đầu, Lục Kim không nhìn rõ biểu cảm trên mặt cậu, chỉ nghe thấy chất giọng lạnh lẽo nhưng vô cùng vững chãi đáp lại: “Tới đây.”

Nói cũng lạ, kể từ ngày Chu Ca Thư “nhặt” Lục Kim về nhà đến nay đã hơn nửa tháng, trạng thái chung sống của hai người đã có những thay đổi mang tính thực chất.

Từ quan hệ bạn giường, giờ bỗng thành một mối quan hệ… học bù thuần khiết đến kỳ lạ?

Không, không hẳn. Chẳng ai hiểu rõ hơn Lục Kim việc Chu Ca Thư có thực sự cần học bù hay không. Cô lờ mờ nhận ra mình đang rơi vào một cái bẫy êm ái, nhưng ngoài kia đầy rẫy gai góc, chỉ có nơi này là ấm áp và an toàn. Cô giống như một chú mèo lười nhác đang vươn vai sưởi nắng, chẳng còn sức lực để rời khỏi cái ổ này nữa.

Giảng xong bài toán cuối cùng cho Chu Ca Thư, Lục Kim chợt nhớ ra điều gì, thuận miệng hỏi: “Hình như cậu sắp khai giảng rồi nhỉ?”

Động tác của Chu Ca Thư chậm lại, cậu lặng lẽ nhìn Lục Kim, khẽ đáp: “Ừ.”

Lục Kim đứng dậy, vô thức chỉnh lại tóc, cố tỏ ra chẳng mấy quan tâm nhưng giọng điệu lại có phần ngập ngừng hơn hẳn: “Vậy… chắc là không cần học bù nữa đâu nhỉ?”

Chu Ca Thư không cử động, cậu vẫn ngồi đó ngẩng đầu nhìn cô. Đôi đồng tử đen láy sáng quắc dưới ánh chiều tà, bóng tối hắt qua cửa sổ để lại một nửa vệt tối trên mặt cậu. Lục Kim thậm chí có thể nhìn thấy những sợi lông tơ mịn màng trên làn da cậu.

“Lục Kim, chị thấy tôi có cần không?” Cậu ném ngược câu hỏi cho cô, ánh mắt lộ rõ sự khát khao, khát khao được nghe câu trả lời mà mình mong muốn từ miệng Lục Kim.

Lục Kim không ngờ cậu lại hỏi ngược lại mình như thế. Một người vốn mồm mép như cô lúc này lại á khẩu không trả lời được.

Rõ ràng là một câu hỏi đơn giản.

Cần, hay không cần?

Thích, hay không thích?

Muốn, hay không muốn?

Lục Kim đang đứng bên bờ vực giằng xé, vừa muốn mạo hiểm hái đóa hồng trắng này, lại vừa sợ nó rời khỏi vách đá sẽ héo tàn.

“Tôi…” Lục Kim ngập ngừng mở miệng.

Cánh cửa phòng học bỗng bị đẩy ra, cái nóng hầm hập của mùa hè như bị đẩy vào cùng với người bước tới, dứt khoát chặt đứt mạch suy nghĩ hỗn loạn của cô.

Đó là một chàng trai trẻ, trông lớn tuổi hơn Chu Ca Thư. Ngũ quan không sắc sảo bằng nhưng khí chất lại rực rỡ ánh nắng hơn, trông có vẻ dễ gần và thân thiện.

Chu Ca Thư nhận ra hắn ta. Đây chính là bạn trai cũ của Lục Kim. Cậu từng thấy hai người họ đi cùng nhau…

“Nghe người ta nói em ở đây nên anh ghé qua xem, lâu rồi không gặp.” Chàng trai tự nhiên trả lời dù không ai hỏi, giọng điệu thân mật cho thấy mối quan hệ không bình thường giữa hắn ta và Lục Kim.

Lục Kim chỉ lướt qua đối phương một cái rồi theo bản năng quay sang nhìn Chu Ca Thư, chính cô cũng không nhận ra hành động đó của mình.

Chu Ca Thư vẫn giữ vẻ im lặng như mọi khi. Cậu kéo chiếc mũ lưỡi trai xuống thấp, Lục Kim không thấy rõ biểu cảm của cậu, chỉ thấy cậu khoác ba lô lên vai rồi lẳng lặng đứng dậy bước đi.

Lục Kim chau mày, không ngăn cậu lại mà chỉ ậm ừ đáp lời chàng trai kia bằng một tiếng “Ừ” hờ hững.

Anh chàng kia có vẻ đã quen với tính cách này, bèn tiến lại gần, giọng hơi pha chút ghen tuông: “Ai thế?”

“Cậu em hàng xóm.” Lục Kim nhàn nhạt đáp.

Chàng trai chưa kịp vui mừng thì đã nghe cô bồi thêm một câu: “Trần Xước, sau này anh có thể tránh xa tôi ra một chút được không? Mùi nước hoa trên người anh làm tôi nhức đầu quá.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Cuối tháng tám, Lục Kim nhận được tiền học phí từ mẹ Chu. Số tiền không quá lớn nhưng đủ để cô cảm thấy cắn rứt lương tâm.

Sợi dây chuyền đã bị Trần Mỹ Cầm bán mất, cô lấy đâu ra can đảm để thản nhiên nhận số tiền “học bù” này nữa chứ.

Lục Kim suy nghĩ rất lâu, cuối cùng quyết định gửi trả lại toàn bộ. Cô soạn một tin nhắn rất dài, kiểm tra kỹ lưỡng mấy lần mới gửi cho mẹ Chu, cô không dám gọi điện vì thấy chột dạ.

Không ngờ mẹ Chu gọi lại ngay lập tức, hẹn gặp cô ở quán cà phê gần trường.

Tám giờ tối, Lục Kim thấp thỏm đến chỗ hẹn.

Mẹ Chu có vẻ đã đến từ sớm, gọi sẵn một bàn đồ ăn. Thấy Lục Kim, bà mỉm cười vẫy tay, nụ cười hiền hậu vô cùng.

Lục Kim lúng túng gọi một tiếng: “Dì ạ.”

Mẹ Chu thở dài: “Lúc nhỏ con thân với dì lắm mà, sao lớn lên lại khách sáo thế.”

Lục Kim ngẩn người. Ký ức tuổi thơ của cô phần lớn đều mờ mịt, chỉ còn đọng lại hình ảnh Lục Thành Lâm vung nắm đấm, hay túm tóc mẹ cô đập vào tường… những điều tồi tệ như thế…

Nhưng mẹ Chu cũng không có ý trách móc gì, bà chỉ tìm một cái cớ để mở lời.

“Sao con lại gửi trả tiền? Đó là tiền công xứng đáng của con mà.” Mẹ Chu vừa ôn tồn nói vừa gắp thức ăn cho Lục Kim.

Lục Kim đáp: “Dì ơi, Tiểu Chu rất giỏi, thực ra con cũng chẳng giúp được gì nhiều cho cậu ấy, con không thể nhận số tiền này.”

Mẹ Chu mỉm cười lắc đầu: “Nay Nay, con trai dì dì hiểu rõ. Con bằng lòng ở bên cạnh phụ đạo cho nó đã là giúp nó nhiều lắm rồi, đúng không?”

Lục Kim không hiểu ý của bà lắm.

Mẹ Chu nói tiếp: “Tiểu Chu từ nhỏ đã khác người ta. Đám trẻ khác thì mãi chơi, nghịch ngợm, còn nó chỉ thích ngồi nhà lật xem truyện tranh. Lớn thêm chút nữa, biết chữ rồi là cứ suốt ngày chạy lên chùa Thanh Long. Con biết chuyện này mà, tên của nó cũng là do đại sư Huệ Thanh đặt đấy. Lúc đó dì lo chết đi được, nhỡ đâu sinh ra một tiểu hòa thượng thì biết ăn nói sao với ông bà nội nó đây.”

Lục Kim nghe đến đây cũng không nhịn được mà bật cười.

Mẹ Chu cũng cười theo, rồi kể tiếp: “Sau này chuyển nhà đến đây dì mới yên tâm được phần nào. Chắc con… không nhớ rõ đâu nhỉ? Lúc nhỏ Tiểu Chu thích đi theo đuôi con lắm. Ngày nào về nó cũng kể với dì hôm nay chị Nay Nay làm gì, cứ như muốn dính lấy con cả ngày vậy. Sau này… xảy ra một vài chuyện, nó mới biến thành cái vẻ lạnh lùng như bây giờ, ít nói, chẳng hứng thú với điều gì. Bao nhiêu năm qua, đây là lần đầu tiên nó mở lời đề nghị với dì, bảo là muốn học bù…”

Lục Kim thực sự không nhớ. Ký ức quá khứ của cô luôn ở trạng thái kỳ lạ, khung cảnh chung thì nhớ rõ, nhưng những sự việc cụ thể lại mờ nhạt. Cô cũng lờ mờ hiểu tại sao mình lại như vậy, chỉ là tận sâu trong lòng cô muốn trốn tránh những chuyện đó, làm sao dám tìm hiểu sâu hơn.

Cô đang dùng hết sức để chạy trốn quá khứ.

Nhưng lạ là, tại sao Chu Ca Thư cũng chưa bao giờ nhắc tới?

Mẹ Chu kiên quyết bắt Lục Kim nhận tiền. Lúc chia tay, bà bảo: “Dì cũng coi như nhìn con lớn lên, dì biết con là đứa trẻ ngoan. Tiền này con cứ giữ lấy để lo học hành, khi nào rảnh thì trò chuyện với Tiểu Chu nhiều một chút, coi như giúp dì một tay, được không?”

Lục Kim biết mẹ Chu đang tìm bậc thang cho mình, nên đành ngượng ngùng nhận lấy.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Ngày mùng một tháng chín, Chu Ca Thư chính thức bước vào năm lớp 12, năm học quan trọng nhất cuộc đời.

Trong buổi lễ khai giảng, cậu đại diện cho học sinh ưu tú lên phát biểu. Đứng bên cánh gà chờ đợi, cậu vẫn giữ vẻ mặt đóa hoa cao lãnh lạnh lùng quen thuộc. Thầy cô và bạn bè xung quanh đã quá quen với cái vẻ lầm lì của cậu, quen với sự cao ngạo tách biệt ấy, chẳng ai nhận ra tâm trạng bồn chồn và bực bội đang lớn dần trong cậu.

Sau lời phát biểu của hiệu trưởng và chủ nhiệm khối, thầy Viên Béo cười híp mắt nhìn cậu học trò cưng của mình. Thầy chẳng mảy may bị vẻ mặt lạnh lùng kia dọa sợ, vui vẻ bảo: “Đến lượt em rồi Tiểu Chu ơi, mau lên đi! Năm nay phải nói dài hơn năm ngoái năm phút đấy nhé!”

Chu Ca Thư mặt không đổi sắc, nhưng vẫn lễ phép gật đầu.

Cậu từng bước bước lên bục. Trước mắt cậu là một biển đồng phục xanh trắng và những mái đầu đen nghịt. Vô số ánh mắt đổ dồn vào mình khiến cậu cảm thấy vô cùng bực bội.

Bản thảo diễn văn mà thầy Viên đưa cho đã bị cậu vò nát nhét trong túi, cậu thực sự chẳng muốn nói lời nào.

Đột nhiên, giữa đám đông mờ mịt ấy, cậu nhìn thấy ánh trăng của mình.

Lục Kim ngồi ở dãy ghế phía cuối lễ đường, đang mỉm cười vẫy tay với cậu.

Một chân Chu Ca Thư đã bước lên bục, một chân vẫn còn ở bậc thang. Chính cái tư thế kỳ quặc đó khiến cậu suýt chút nữa ngã nhào ngay trước mặt toàn thể giáo viên và học sinh.

Thầy chủ nhiệm khối theo bản năng đã định đứng dậy đỡ, nhưng cậu đã nhanh chóng lấy lại thăng bằng, bước thẳng tới micro.

Dưới khán đài vang lên những tiếng cười khúc khích. Lục Kim nghe thấy mấy cô bé ngồi phía trước thì thầm với nhau rằng Chu Ca Thư trông đáng yêu quá.

Nhìn dáng vẻ cao ráo, hiên ngang của cậu trên sân khấu, cô không nhịn được mà khẽ mỉm cười.

Đứng trước micro, Chu Ca Thư cảm nhận được lòng bàn tay mình không ngừng đổ mồ hôi, cổ họng khô khốc. Cậu thế mà… lại có chút khẩn trương, không, là cực kỳ khẩn trương.

Một tay cậu nắm lấy micro, đôi mắt nhìn chằm chằm về một hướng duy nhất.

Thôi xong, cậu hoàn toàn không biết phải nói gì. Bản thảo của thầy Viên viết gì ở câu đầu tiên nhỉ?

“… Kính thưa các vị lãnh đạo, quý thầy cô cùng toàn thể các bạn học sinh thân mến. Lời đầu tiên, cho phép tôi… em… gửi lời chào buổi sáng tới mọi người. Em là Chu Ca Thư, học sinh lớp 12A4…”

Tiếng bàn tán xôn xao dưới khán đài càng lớn hơn. Ngay cả thầy Viên cũng không ngờ Chu Ca Thư lại chịu ngoan ngoãn đọc theo bản thảo mình viết. Hiệu trưởng nhỏ to với thầy chủ nhiệm khối: “Cuối cùng cũng lên lớp 12, đến cả Chu Ca Thư cũng biết điều rồi…”

“… Cuối cùng, chúc cho tất cả chúng ta sẽ đạt được kết quả như ý trong kỳ thi đại học năm sau và bước chân vào ngôi trường mình mơ ước.”

Bài phát biểu kết thúc, Chu Ca Thư vội vã đi xuống đài, hiếm khi không giữ vẻ mặt lạnh tanh thường ngày.

Thầy Viên định chạy lại khen cậu vài câu, nhưng chỉ nghe cậu bỏ lại một câu: “Thầy ơi, em bị trẹo chân rồi, em xin phép đi trước.”

“Cái thằng bé này bị làm sao thế không biết.” Nhìn bóng lưng Chu Ca Thư bước đi như bay, thầy Viên chỉ biết bất lực thở dài.