“Đồ gì của mày cơ?” Trần Mỹ Cầm đẩy Lục Kim ra để đi vào trong, ánh mắt bà ta né tránh nhưng cái miệng thì vẫn ngoan cố vô cùng: “Lâu thế không về nhà, chẳng biết lại đi đâu lêu lổng rồi. Con gái con lứa, học hành cái nỗi gì, chẳng bằng sớm mà ra ngoài đi làm. Cái con bé nhà lão Tần kia kìa, mười lăm tuổi đã đi kiếm tiền, tháng nào cũng gửi về mấy nghìn tệ, chỉ có loại nợ đời như mày là suốt ngày thúc giục, vừa về đã đòi đồ, chẳng biết tao đã tạo cái nghiệp gì mà có đứa cháu gái như mày.”
Thực tế, lời Trần Mỹ Cầm nói chẳng hề có căn cứ. Lục Kim đã sớm tự bươn chải nuôi thân từ năm cấp ba. Những kỳ nghỉ đông, nghỉ hè chưa bao giờ cô được nghỉ một ngày. Học bổng ở trường luôn dựa vào thành tích mà phát, lần nào cô cũng có phần. Lên đại học lại càng không phải bàn, học bổng quốc gia và tiền làm thêm đủ để cô trang trải học phí và sinh hoạt phí.
Nhưng đối với Trần Mỹ Cầm, không đưa tiền về nhà chính là “đòi nợ”.
Bà già này cứ mở miệng ra là tuôn toàn lời độc địa, nếu bàn về cãi nhau, mười người cũng chẳng thắng nổi một kẻ điên khùng như bà ta.
Lục Kim bị những lời ấy bủa vây, đầu óc cô vang lên những tiếng ù ù sắc nhọn. Lời nguyền rủa của Lục Thành Lâm, sự khắc nghiệt của Trần Mỹ Cầm như những mũi dao phóng thẳng về phía cô, không nương tay mà đâm ra từng lỗ hổng đầy máu trên cơ thể cô.
“Đồ ăn trộm.” Cô nhìn xuống Trần Mỹ Cầm, siết chặt nắm đấm, dù có phải tự tổn thương chính mình cũng phải khiến đối phương nếm mùi đau đớn: “Bà là đồ ăn trộm, con trai bà là tội phạm giết người, đúng là mẹ nào con nấy.”
Trần Mỹ Cầm có lẽ không ngờ Lục Kim lại dám phản kháng, càng không ngờ cô sẽ nói ra những lời như vậy. Trong phút chốc bà ta đờ người ra, ngay cả Lục Thành Lâm cũng chưa kịp phản ứng.
“Con đĩ này!” Trần Mỹ Cầm đột nhiên thét lên chửi bới. Bà già này thời trẻ vốn nổi danh là đanh đá nhất vùng, về già lại càng không biết kiêng nể là gì. Bà ta vung nắm đấm nện vào ngực Lục Kim, định túm tóc cô nhưng vì quá lùn nên không thể với tới.
Nhưng Lục Thành Lâm thì có thể.
Gã khập khiễng bước nhanh tới, dùng bàn tay còn cử động được túm chặt tóc Lục Kim định quật cô xuống đất. Nhưng Lục Kim đã không còn là đứa bé chỉ biết cam chịu nữa, cô vớ lấy chiếc ly sứ trên bàn, đập mạnh vào cánh tay đang bó bột của Lục Thành Lâm.
Lục Thành Lâm rú lên một tiếng thê thảm, vô thức ôm lấy tay lùi lại, dáng vẻ nhếch nhác vô cùng. Trần Mỹ Cầm hốt hoảng lao vào đỡ, phòng khách nháo nhào thành một đống.
Gương mặt Lục Kim trầm tĩnh đến đáng sợ. Cô nhìn ba mình ngã lăn ra đất như một miếng giẻ rách bằng ánh mắt lạnh lẽo, nhưng dường như vẫn chưa thấy đủ. Cô liếc nhìn xung quanh rồi lao vụt vào bếp như một cơn gió!
“Mày… mày định làm gì!” Trần Mỹ Cầm nhìn Lục Kim đang vung con dao phay, gương mặt như quỷ La Sát, khiến bà ta suýt nữa khuỵu xuống đất, giọng run rẩy không thành tiếng.
Lục Kim mặt môi đều trắng bệch, nhưng đôi mắt lại đen láy sáng quắc. Cả người cô toát ra một trạng thái quỷ dị đến cực điểm, khiến người ta rùng mình kinh hãi.
Cô như bị thứ gì đó nhập vào, cầm dao phay chém loạn xạ trong phòng khách từ sofa, khung ảnh, cây cảnh… tất cả mọi thứ.
Linh hồn cô như tách rời khỏi thể xác. Ở một nơi nào đó trên cao, linh hồn Lục Kim thương hại nhìn cái xác đang điên cuồng kia. Cái vẻ thần kinh, biến thái ấy sao mà giống Lục Thành Lâm đến thế.
Lục Thành Lâm, Lục Thành Lâm…
Cô… giống gã sao?
Trong nháy mắt, Lục Kim dừng lại.
Con dao phay mẻ lưỡi rơi xuống gạch men nghe “choảng” một tiếng.
Mồ hôi trên trán chảy xuống, lướt qua mí mắt, để lại một vệt như nước mắt trên má.
“Đừng ép tôi.” Giọng cô khàn đặc, dường như ẩn chứa tiếng khóc bị kìm nén, nhưng lời cảnh cáo vẫn đanh thép và bướng bỉnh: “Tôi không phải là mẹ. Tôi chẳng có gì cả, chuyện gì tôi cũng dám làm đấy.”
Nhấc chân bước ra khỏi cửa, đôi chân Lục Kim nặng trịch như bị đổ bê tông. Cô đã dùng hết sức lực mới có thể tách mình ra khỏi cánh cửa đó.
Bên tai dường như vẫn vang vọng tiếng khóc thê lương của người phụ nữ, tiếng hét của đứa trẻ…
Cô quay đầu nhìn lại, vũng máu lớn năm xưa dần hiện rõ mồn một trước mắt. Người phụ nữ nằm giữa vũng máu, rơi nước mắt nhìn cô đầy hối lỗi, thì thầm như muốn nói: Chạy đi, chạy đi…
Cả người Lục Kim cứng đờ, cô bước đi một cách máy móc, dáng vẻ nực cười như một cụ già gần đất xa trời.
Ra khỏi tòa nhà số 7, trời đang lúc nắng gắt buổi trưa. Vậy mà Lục Kim chẳng cảm nhận được chút hơi ấm nào, cái lạnh từ tận xương tủy điên cuồng lan ra khắp cơ thể.
Cô thoát ra được chưa? Cô cũng không biết.
“Lục Kim.”
Cách một con đường mòn rải sỏi, bên vườn hoa nhỏ, có tiếng ai đó gọi tên cô.
Lục Kim nhìn sang. Cậu thiếu niên đứng đó, cả người phủ trong ánh nắng rực rỡ, dịu dàng và kiên nhẫn. Cách xa như vậy, Lục Kim vẫn ngửi thấy mùi trầm hương thoang thoảng trên người cậu, tựa như làn sương trắng trên mặt hồ, bình lặng và trầm mặc.
Lục Kim đột nhiên nhớ lại lúc nhỏ, khi cô mới dọn đến đây, Chu Ca Thư bé nhỏ thường trốn sau gốc cây đa trong sân nhà mình, thỉnh thoảng lại ló cái đầu nhỏ ra nhìn lén cô.
Lần nào cô cười với cậu, cậu cũng lập tức thụt đầu vào. Một lát sau không nhịn được lại lén nhìn tiếp, cứ ngỡ cô không phát hiện ra. Đôi mắt đen trắng phân minh ấy chớp chớp, đáng yêu cực kỳ.
Về sau thì sao nhỉ? Chuyện gì đã xảy ra?
Lục Kim chợt nhận ra mình đã quên mất rất nhiều chuyện về Chu Ca Thư. Cậu lớn lên thế nào, sau này có lấy hết can đảm nói chuyện với cô không, cô chẳng nhớ nổi một điều gì. Cô mơ hồ thấy mình đã bỏ lỡ một chuyện gì đó rất quan trọng.
Nhưng Chu Ca Thư đã chạy đến trước mặt cô.
Cậu khẽ cúi người, ôm trọn Lục Kim vào lòng. Đôi môi mềm mại chạm nhẹ vào gò má lạnh lẽo của cô, cậu thở dài, khẽ gọi tên cô.
“Lục Kim.”
“…”
“Lục Kim.”
“Ừ.”
“Không sao đâu.” Chu Ca Thư đặt bàn tay đang run rẩy của Lục Kim lên eo mình, nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô. Hơi ấm từ lòng bàn tay cậu không ngừng truyền vào nội tạng cô, cậu nói: “Thật sự không sao cả, ở chỗ tôi, chị có thể khóc.”
Sự chua xót ngay lập tức tràn đầy hốc mắt Lục Kim, nhưng cô vẫn cố chấp: “… Không.”
Chu Ca Thư cười khẽ, lồng ngực hơi rung lên, giọng điệu ấm áp vô cùng: “Chị còn nhớ không? Năm tôi tám tuổi, lần đầu tiên học đi xe đạp ở ngay chỗ này. Tôi ngã rách cả đầu gối, chính chị đã chạy đến dỗ dành tôi. Chị bảo: ‘Không sao đâu thiếu gia, cậu cứ khóc đi, chẳng có gì xấu hổ cả’.”
“Chị Nay Nay, cứ khóc đi, không có gì xấu hổ hết.”
Nước mắt Lục Kim cuối cùng cũng rơi xuống.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Bố mẹ Chu không có nhà, Chu Ca Thư bế Lục Kim về như bế một đứa trẻ. Cậu nâng mông cô, để cô rúc vào lòng mình, như thể đang nâng niu một báu vật mà cẩn thận giấu cô vào phòng mình.
Lục Kim khóc đến kiệt sức. Đã quá lâu rồi cô không được khóc một trận đã đời như thế, chẳng biết đã kìm nén bao nhiêu nước mắt. Khóc đến cuối cùng cô còn bị nấc cụt, vai thỉnh thoảng lại run lên. Đầu cô tựa vào vai cậu, cơ thể mềm nhũn chỉ có thể hoàn toàn dựa dẫm vào Chu Ca Thư.
Một lúc lâu sau cô mới hơi tỉnh táo lại, nhưng vẫn không nhúc nhích. Môi cô sát gần cổ Chu Ca Thư, hơi thở như sợi lông vũ lướt qua yết hầu cậu, chậm rãi và nhẹ nhàng.
“Tiểu Chu.” Lục Kim khẽ gọi.
“Ơi?”
“Lại là cậu cứu tôi.”
Chu Ca Thư cúi đầu hôn lên thái dương cô, đáp: “Không phải tôi cứu chị, là chính chị đã cứu chính mình.”
Lục Kim cố gắng nặn ra một nụ cười ngắn ngủi nhưng chẳng phát ra nổi âm thanh, chỉ có khóe môi khẽ cử động. Cô thấy thật khó mở lời, nhưng vẫn gian nan cầu cứu: “Tiểu Chu ơi, làm sao bây giờ, hình như tôi không bình thường nữa rồi.”
“Nói bậy.” Chu Ca Thư ôm cô chặt hơn. Một Lục Kim như thế này khiến cậu đau lòng muốn chết, cậu thà rằng cô cứ kiêu ngạo, cứ coi trời bằng vung: “Chị rất tốt, mọi người đều rất thích chị.”
Tay Lục Kim nắm chặt lấy góc áo Chu Ca Thư, cô đau khổ nhắm mắt lại như muốn che giấu điều gì đó, nhưng làn da run rẩy quanh mắt đã phản bội cô.
“Trước kia, ông ta không như vậy.” Lục Kim yếu ớt mở lời.
Chu Ca Thư biết cô đang nói về Lục Thành Lâm.
“Hồi còn rất nhỏ, ông ta luôn thích mang quà về cho tôi mỗi khi đi làm về. Mùa hè là kem, mùa đông là khoai nướng, hạt dẻ rang đường, ngọt lắm. Ông ta thích cõng tôi lên cao, thích xem tôi biểu diễn văn nghệ ngày Quốc tế Thiếu nhi. Nhưng tại sao ông ta lại thay đổi chứ?”
“Lần đầu tiên ông ta ra tay đánh bà ấy là vì buổi họp lớp cấp ba, mẹ được một người bạn nam đưa về nhà. Tôi thấy ông ta đứng bên cửa sổ nhìn suốt. Mẹ vừa vào cửa là bị đánh. Tôi sợ lắm, trốn sau cửa mà không đứng dậy nổi. Cậu không biết đâu, lúc ông ta đánh người, đôi mắt đỏ rực. Sau đó, số lần ông ta đánh bà ấy ngày càng nhiều. Cuối cùng tôi cũng có dũng khí để ngăn ông ta lại, thật sự đau lắm, đau hơn tôi tưởng nhiều.” Lục Kim nói, cơ thể không tự chủ được mà run rẩy. Nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm trí, cô chẳng còn đường lui.
“Về sau, ông ta bắt đầu đánh cả tôi. Thi cử không tốt, cơm ăn không hết, hay chỉ cần liếc nhìn ông ta một cái, bất cứ điều gì cũng trở thành lý do để ông ta đánh tôi. Nhưng mẹ chưa bao giờ ngăn cản ông ta, cũng chưa từng bảo vệ tôi. Bà ấy cứ trốn trong phòng, hệt như cái vẻ nhát gan của tôi lúc bắt đầu vậy.” Giọng Lục Kim càng lúc càng thấp, cô nghẹn ngào kể ra những uất ức dồn nén: “Có một lần tôi hỏi bà ấy, tại sao mẹ không bảo vệ con? Bà ấy nói bà ấy thực sự quá sợ hãi, sợ rằng nắm đấm đó sẽ lại nện vào người mình lần nữa.”
Lục Kim không khóc, nhưng dáng vẻ ấy còn khiến Chu Ca Thư khó chịu hơn cả nhìn cô khóc. Trời mới biết lúc này cậu hối hận đến nhường nào vì mấy ngày trước đã không ra tay nặng hơn với Lục Thành Lâm. Cái loại phế vật, tởm lợm, bại hoại cầm thú không bằng đó!
“Lục Kim…” Giọng cậu khàn đặc như tiếng giấy nhám mài qua, cậu muốn nói gì đó nhưng lại không dám. Con rùa nhỏ của cậu khó khăn lắm mới lấy hết can đảm thò đầu ra khỏi mai, cậu sợ một lời nói không đúng sẽ làm cô sợ mà rụt lại.
Lục Kim dường như cũng chẳng cần cậu nói gì, cô chỉ im lặng rúc vào lòng cậu, tham lam hấp thụ hơi ấm từ cơ thể thiếu niên: “Cho nên, Tiểu Chu, cảm ơn cậu nhé.”
“Tôi có làm gì đâu…” Chu Ca Thư vẫn cố phủ nhận.
Lục Kim lại cười: “Tiểu Chu, tôi đã nói với cậu chưa, cậu thật sự rất đáng yêu.”
Trái tim như bị ai đó bóp nghẹt rồi đẩy ngược lên tận cổ họng. Chu Ca Thư như đang làm nũng, dùng gò má cọ vào tóc Lục Kim, bộ dạng như uất ức lắm, “lên án” cô bằng giọng chua xót: “Đã lâu lắm rồi chị không khen tôi.”
Thật sự quá khác với một Chu Ca Thư ngày thường, nhưng Lục Kim lại thấy hình như cậu vốn dĩ nên là như thế này.
“Tiểu Chu ơi.”
“Ơi.”
“Cậu thực sự rất đáng yêu.” Giả vờ không quan tâm, giả vờ lạnh lùng, giả vờ thờ ơ, tất cả đều đáng yêu vô cùng.
Chu Ca Thư lén mỉm cười, nhưng rồi lập tức thu lại: “Ừ.”
![Bìa [ROSEMARY] – Chương 6: Cậu thật đáng yêu](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)