Trận mưa xuân này vẫn không ngừng rơi, chiếc ô của Lục Kim đã bị gió thổi bay đi đâu mất, sắc trời quá mờ mịt, cũng chẳng ai muốn đi tìm. Lục Kim đứng dưới ô của Chu Ca Thư, trên đầu che chiếc áo khoác của cậu, không khí ẩm ướt lập tức bị ngăn cách. Cả thế giới của cô lúc này chỉ còn lại mùi hương thuộc về Chu Ca Thư vây quanh. Bả vai cô được tay cậu ôm trọn, không nhìn rõ con đường phía trước, chỉ biết vội vã bước theo nhịp chân của cậu, không để một giọt mưa nào chạm vào người.
Cho đến khi vào khách sạn, trên đầu cô vẫn trùm chiếc áo ấy. Cô cúi đầu nhìn thấy bàn tay Chu Ca Thư đang nắm chặt lấy cánh tay mình, ngay chỗ hình xăm đóa hồng trắng. Trong thoáng chốc, màng nhĩ cô như phủ một tầng hơi nước dày đặc, mơ hồ nghe thấy cậu nói với lễ tân muốn một phòng giường lớn hướng nhìn ra sông.
Cậu ấy xăm mình rồi, Lục Kim nghĩ, một nhành hồng trắng, thật là đẹp.
Phòng ở tầng 52. Khi vào thang máy, cả hai đều không nói gì, như thể đây là một sự chuẩn bị lặng lẽ trước một trận chiến vậy. Chỉ cần ai đó phát ra một tiếng động nhỏ thôi cũng sẽ châm ngòi cho ngọn lửa cháy lan đồng cỏ không thể cứu vãn.
Cho đến khi vào phòng.
Lục Kim còn chưa kịp nhìn xem căn phòng ra sao, càng miễn bàn đến cảnh sông, ngay cả chiếc áo trên đầu còn chưa lấy xuống, nụ hôn của Chu Ca Thư đã giáng xuống che trời lấp đất. Họ như đôi tình nhân vụng trộm trốn trong lớp áo khoác, Lục Kim cảm nhận rõ hơi ẩm trên người cậu.
Quần áo cậu bị mưa thấm ướt, ngay cả hơi thở cũng mang theo vị nước mưa nóng hổi, nhưng nhiều hơn cả là mùi vị của chính cậu. Lục Kim nhớ mùi hương này đến phát điên, chỉ một nụ hôn thôi cũng đủ khiến cô như uống phải bùa mê mà nhũn nhẽo cả người, chỉ có trái tim trong lồng ngực là đập liên hồi.
Lục Kim vừa được hôn vừa được bế thốc lên. Hai tay cô quấn lấy cổ Chu Ca Thư, phối hợp để cậu nâng mông, mặt đối mặt ôm vào phòng tắm. Quần áo từng món một bị lột ra, vứt bỏ. Làn nước ấm từ vòi sen đột ngột phun ra, chẳng mấy chốc, cửa kính phòng tắm đã phủ một tầng sương mù dày đặc, chỉ còn thấy lờ mờ hai thân hình quấn lấy nhau.
Chu Ca Thư hôn quá mạnh mẽ. Cậu để Lục Kim xuống đất, hôn dần xuống dưới, cổ, xương quai xanh, bầu ngực, và rồi thấp hơn nữa. Lục Kim đã quá lâu không làm chuyện này, bị cậu trêu đùa đến mức run rẩy không ngừng, thở dốc vì mẫn cảm, cho đến khi bị Chu Ca Thư nắm chặt bắp đùi, gác thẳng lên vai cậu.
Cậu quỳ xuống dùng miệng phục vụ cô.
Nước vòi sen vẫn không ngừng tuôn, không khí ngoài cửa sổ sát đất thì lạnh lẽo, nhưng trong phòng lại nóng đến mức điên người. Lục Kim không biết liệu có phải khoái cảm kịch liệt mang đến ảo giác hay không, mà bên tai cô cứ vang lên từng hồi sấm rền, cả thế giới đều ướt đẫm.
Cô có ảo giác như được quay lại cái ngày hè ban đầu ấy. Cô ngồi trên bàn học của Chu Ca Thư, dưới mông là xấp bài thi của cậu, bị cậu bóp đùi liếm láp hạt mầm nhỏ, liếm đến mức toàn thân cô rịn ra một lớp mồ hôi mịn, khoái cảm ập đến khiến cô choáng váng như bị say nắng.
Một lần nữa, cô cảm nhận được sự điên cuồng không thể kiểm soát.
Tiếng Chu Ca Thư liếm mút vang lên rõ mồn một bên tai. Lục Kim không dám cúi xuống nhìn, cảnh tượng này quá mức kích thích đối với cô. Cô bật ra những tiếng rên rỉ mang theo tiếng nấc, khi khoái cảm đến mức co rút, cô vô thức muốn lùi lại nhưng lại bị Chu Ca Thư siết chặt bắp đùi. Cô cảm nhận vô cùng rõ rệt đầu lưỡi cậu chậm rãi trượt từ trên xuống dưới theo khe rãnh nhỏ, đầu lưỡi ấy quá đỗi hữu lực. Chẳng mấy chốc, hoa huyệt của cô đã bị chơi đùa đến mức mở rộng, để lộ vách hồng nhạt đầy dâm thủy, bị Chu Ca Thư ngậm lấy, nuốt trọn vào miệng.
Lục Kim cúi đầu, thoáng thấy nhành hoa hồng trên cánh tay Chu Ca Thư, cô như muốn phát điên. Cô trào nước mắt nghĩ: Thật tốt vì người này yêu mình. Người này yêu mình, mình có thể không chút do dự mà lún sâu vào tay cậu ấy cả đời. Nếu người này nói không yêu mình, mình cũng chỉ có thể đào một cái hố bên cạnh cậu ấy, tự chôn vùi đời mình dưới chân cậu ấy thôi.
“Tiểu Chu.” Lục Kim lặng lẽ khóc, giọng run rẩy vì bị chơi đùa quá mức: “Tiểu Chu, chị muốn anh đâm vào…”
Chu Ca Thư hôn lên vết hằn đỏ trên đùi cô do chính mình bóp lấy. Cậu ngẩng đầu, con ngươi đen lánh như bầu trời đêm vừa gột rửa, ẩn chứa tình yêu kịch liệt không lời nào tả xiết. Lục Kim run rẩy trước ánh mắt ấy.
Cậu đứng dậy ôm cô vào lòng, như để xả giận mà cắn nhẹ vào vành tai cô, rồi lại xót xa ngậm lấy như muốn làm tan chảy miếng thịt mềm mại ấy. Côn thịt nóng rực cứng rắn dưới háng cậu trượt đi trượt lại giữa hai chân Lục Kim. Cô đã ướt đẫm đến mức hỗn độn, nhưng cậu vẫn cứ vờn quanh cửa mà không chịu tiến vào. Dù vậy, Lục Kim vẫn bị sự cọ xát ấy làm cho sung sướng đến mức đứng không vững.
Chu Ca Thư mút lấy vành tai cô, một bàn tay bóp nhẹ sau gáy cô ấn mạnh vào người mình, nghiến răng hỏi: “Có muốn anh không?”
Lục Kim ôm lấy vòng eo săn chắc của cậu, không nhịn được mà chủ động lắc mông cọ vào dương vật cậu, một chân móc lấy bắp chân cậu, thành thật khóc lóc nói muốn, muốn đến phát điên.
Lục Kim chủ động hôn cậu, tiếng nước miếng quấn quýt đầy tình tứ. Hai chiếc lưỡi tươi đỏ giao nhau không màng sống chết, Lục Kim nếm được hương vị của chính mình từ khoang miệng cậu, vị ngọt tanh đầy nguyên thủy và quyến rũ. Cô thực sự chịu không nổi, mềm giọng cầu xin: “Chơi chị đi, Tiểu Chu, chị muốn anh…”
Chu Ca Thư đột ngột thúc mạnh vào lút cán. Lục Kim tức khắc nghẹn giọng, chỉ có thể phát ra những tiếng hít thở dồn dập, toàn thân run bắn vì sung sướng. Chu Ca Thư biết cô đứng không vững, liền dùng hai tay nâng mông cô, để chân cô quấn chặt ngang hông mình, rồi ép cô vào tường mà đâm rút. Mỗi một cú thúc đều chạm đến nơi sâu nhất, tốc độ cực nhanh. Tiếng rên rỉ ngọt lịm của Lục Kim khiến màng nhĩ cậu không chịu nổi, cậu cúi đầu hôn cô, để những âm thanh ấy chỉ có thể tồn tại trong khoang miệng hai người.
Lục Kim bám chặt lấy người Chu Ca Thư, bị cậu ép lên tường làm cho chết đi sống lại. Nhưng chính sự kịch liệt này mới khiến cô thấy thỏa mãn. Cô quá cần sự điên cuồng của Chu Ca Thư, cần cậu si mê mình như thể nếu rời xa cơ thể cô thì cậu không thể tồn tại được nữa.
Cao trào đến rất nhanh, như cơn mưa rào mùa hạ ập đến trong tích tắc. Lục Kim bị đâm tới mức run rẩy, nếu không có Chu Ca Thư ôm chặt, chắc chắn cô đã ngã quỵ xuống sàn như một con búp bê vải bị rách. Chu Ca Thư chậm lại, xoa nắn eo cô, thúc nhẹ nhàng để kéo dài khoái cảm cho cô.
Đợi khi cơn khoái cảm kinh hoàng dần tan bớt, Lục Kim mới tìm lại được chút sức lực để nhìn Chu Ca Thư. Cô rướn người hôn lên môi cậu, không đưa lưỡi, khác hẳn với nụ hôn đầy nhục dục lúc nãy. Cô chỉ khẽ chạm môi, sạch sẽ như dâng hiến nụ hôn đầu, hoàn toàn không giống bộ dạng đắm chìm trong bể dục vừa rồi.
Chu Ca Thư bế cô đến chiếc sofa cạnh cửa sổ sát đất, để cô quỳ trên đệm mềm. Hai người đan chặt mười ngón tay, áp vào lớp kính cửa sổ lạnh lẽo khiến Lục Kim rùng mình. Chu Ca Thư đã đâm vào từ phía sau, tiếng nước giao hợp vang lên còn lớn hơn cả tiếng mưa ngoài cửa sổ, mang theo mùi hương ngọt dịu len lỏi vào tâm can, khiến người ta lảo đảo.
Bàn tay trái của Chu Ca Thư vốn ôm eo cô nay chậm rãi dời lên trên, nắm lấy bầu ngực đầy đặn. Những thớ thịt trắng ngần tràn ra qua kẽ tay cậu, đầu vú bị xoa nắn đến mức đỏ rực nóng hổi. Lục Kim sung sướng run rẩy, ngửa cổ rên hừ hừ như mèo, làn da toàn thân ửng hồng bất thường, đắm mình trong những cơn cao trào liên miên.
Khi Chu Ca Thư sợ cô không chịu nổi mà chậm lại, cô lại ngoái đầu nhìn cậu, ánh mắt mang theo làn hơi nước quyến rũ chết người, như muốn nói: Anh muốn làm cả đêm chị cũng chiều.
Chu Ca Thư bị ánh mắt ấy làm cho phát điên, đầu óc chỉ muốn làm cô đến mức không đi nổi, làm cho cô chỉ cần bị chạm vào là cao trào, làm cho cô ngoài cậu ra không còn nghĩ đến bất kỳ ai hay bất kỳ việc gì khác.
Cậu bế cô trở lại, ấn xuống giường. Cậu muốn nhìn mặt cô, làm đến khi cô phải xin tha mới thôi.
Chúng ta không cần nói lời nào, hãy dùng cơ thể để biểu đạt. Em muốn xem anh luân hãm thế nào, thì anh cũng cam tâm tình nguyện tổ chức cuộc triển lãm ấy cho em thấy.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Lục Kim tỉnh dậy vào hơn 12 giờ trưa hôm sau. Mưa đã tạnh từ lâu, bầu trời ngoài kia xanh ngắt, ánh nắng vàng rực rỡ sưởi ấm căn phòng. Cô nhắm mắt xoay người, không chạm thấy người bên cạnh liền giật mình kinh hãi, nhưng rồi lập tức nghe thấy tiếng trò chuyện khe khẽ.
Là Chu Ca Thư.
Cô lập tức thả lỏng, lúc này mới cảm thấy toàn thân đau nhức. Ngày hôm qua làm quá mức, giờ eo và mông đều mỏi nhừ. Cô định vươn vai một cái, nhưng bắp chân vừa duỗi ra đã bị chuột rút, khiến cô nhịn không được ôm chân rên rỉ.
Tiếng bước chân tiến lại gần, chỉ vài giây sau, bắp chân cô đã được Chu Ca Thư tiếp quản. Kỹ thuật massage của cậu rất điêu luyện, ngay lập tức khiến cô dịu lại.
Lục Kim như người không xương rúc vào lòng Chu Ca Thư, mặt vùi vào cổ cậu, môi dán lên làn da cậu, quấn quýt hỏi: “Anh gọi điện cho ai thế?”
Sự không vui vì thức dậy không thấy người lộ rõ mồn một, cô chẳng thèm che giấu mà nói thẳng cho cậu biết.
Chu Ca Thư có cảm giác như đang trong mơ. Đã quá lâu rồi cậu không được ôm trọn người này trong lòng như vậy. Cảm giác chỉ cần vươn tay là chạm được, cúi đầu là hôn được, khứu giác tràn ngập mùi hương ấm áp của cô… thật là một sự thỏa mãn đến nghẹt thở.
Thế là, cậu sinh viên Chu Ca Thư vốn luôn phản ứng chậm hơn người khác một nhịp rưỡi, mũi đột nhiên cay xè, rồi bật khóc.
Cơn giận vô cớ của Lục Kim bay biến sạch sành sanh. Cô chẳng cần cậu dỗ nữa, eo không mỏi chân không đau nữa, đến lượt cô cuống cuồng gọi “cục cưng của chị, ngoan xinh yêu của chị”.
“Chị sai rồi được không, đều tại chị hết.” Lục Kim ôm lấy cậu liên tục nhận lỗi, vừa lau nước mắt vừa hôn cậu, xót xa vô cùng: “Anh gọi cho ai cũng được hết, chị không có ý giận đâu, thật đấy cục cưng, chị sai rồi.”
Chu Ca Thư thật lòng không muốn thế này, nhưng cậu không cầm được nước mắt. Những cảm xúc trộn lẫn giữa tủi thân và niềm vui sướng cực hạn khi tìm lại được thứ đã mất đã đánh tan tuyến lệ của cậu. Những tình cảm đáng lẽ phải bộc phát từ tối qua thì đến lúc này mới được giải tỏa hoàn toàn.
“Tại sao trước khi đến em không nói trước với anh một tiếng?” (Khóc…)
“Chị sai rồi, chị tưởng sẽ làm anh ngạc nhiên.”
“Tại sao ngày hôm qua em không đợi anh thêm một lát nữa!” (Vẫn khóc…)
“Chị lại sai nữa rồi, lẽ ra chị nên trực tiếp xông lên hôn anh mới đúng.”
“Lục Kim, anh thật sự… thật sự rất nhớ em, anh sắp không chịu nổi nữa rồi. Mỗi đêm nhắm mắt lại đều là em. Anh biết em ở đâu, nhưng anh không dám đi tìm. Đau quá… Em thật sự đến tìm anh sao?”
Mắt Lục Kim cay xè, cô ôm chặt lấy cậu: “Ngoan, chị thật sự đến rồi, sẽ không đi nữa đâu.”
Chu Ca Thư ôm cô mạnh đến mức toàn thân run rẩy, khóc đến đỏ cả mắt cả mũi, trông vừa đáng thương vừa đẹp đến lạ lùng. Bất cứ ai nhìn thấy cảnh này cũng không nỡ để cậu phải chịu tủi thân dù chỉ một chút.
Lục Kim hôn lên chóp mũi cậu.
Cô thầm nghĩ, cô là người giàu có nhất thế gian này. Tiền bạc, địa vị đều là những thứ không đáng nhắc tới. Cô đang ôm trọn trong lòng một chàng thiếu niên cùng với tình yêu vĩnh cửu, không chút giữ lại của cậu ấy.
Cô sở hữu một tình yêu tuyệt vời như thế, nên mới có thể thoát khỏi bẫy rập của bầy sói, rũ bỏ lớp bùn đất trên người, bỏ lại quá khứ, chạy thắng thời gian để đứng trước mặt cậu một cách vẹn nguyên nhất.
Gợi ý lấy pass 4 chương cuối cùng:
Like và cmt vào bài đăng mình để link ở đây để nêu cảm nhận về truyện. Sau đó chụp màn hình cmt đó gửi vào Fanpage của mình để nhận pass nhaaaa:
https://www.facebook.com/share/p/1AhfC1SpJg/?mibextid=wwXIfr
Lưu ý:
KHÔNG ĐƯỢC CMT CHO CÓ NHƯ “TRUYỆN HAY QUÁ”, “THÍCH TRUYỆN QUÁ”.
Vì khi mình edit mình rất muốn nghe những suy nghĩ và cảm nhận của các bạn đọc về truyện mà mình edit ạaa, năn nỉ luôn ớ 🥺
![Bìa [ROSEMARY] – Chương 40: Triễn lãm luân hãm (H)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)