Bìa [ROSEMARY] – Chương 4: Liếm mút ngón tay (H)
ROSEMARY

[ROSEMARY] – Chương 4: Liếm mút ngón tay (H)

Tác giả: Hải Tiên Bì Bì Tương

2514 từ · 11 phút đọc

Liếm mút ngón tay (H)

Chu Ca Thư sinh ra vốn không mấy thuận lợi, cậu phải nằm trong lồng kính hơn một tháng trời. Với điều kiện kinh tế thời bấy giờ, những đứa trẻ như thế thường sẽ bị từ bỏ, cũng may nhà họ Chu tuy không phải đại gia tộc lẫy lừng nhưng so với mặt bằng chung vẫn rất khá giả.

Khó khăn lắm mới vượt qua cửa tử, vợ chồng nhà họ Chu đưa con lên chùa. Vị sư trụ trì đức cao vọng trọng khoác áo cà sa, tay lần tràng hạt, gương mặt hiền từ nhìn đứa trẻ, chạm nhẹ vào xương mày cậu rồi mỉm cười: “Đứa nhỏ này có duyên với Phật, tôi đặt cho nó cái tên tục là Chu Ca Thư.”

“Ca” trong áo cà sa, “Thư” trong kinh Phật.

Nói cũng lạ, sức khỏe vốn suy nhược của Chu Ca Thư từ đó dần tốt lên, chỉ có tính cách là chẳng dính chút hơi hướm thanh tịnh của cửa chùa. Càng lớn, cậu càng toát ra vẻ lạnh lùng, xa cách khiến người khác không dám lại gần.

Ít nhất, trước đây Lục Kim luôn cho là như vậy.

Từ bao giờ mà khoảng cách ấy dần ngắn lại? Lục Kim không nói rõ được. Lần đầu tiên lên giường với Chu Ca Thư, cậu lộ rõ vẻ ngây ngô. Đôi mày nhíu chặt, môi mím lại, đáy mắt là sự lỗ mãng và khát vọng của một thiếu niên đang cố kìm nén. Cậu lúng túng, rõ ràng là có chút nôn nóng, cúi người dùng đôi môi ướt át cọ xát vào xương quai xanh của cô, hạ thấp giọng hỏi: “Lục Kim, Lục Kim… cái này… làm thế nào? Chị dạy tôi đi, dạy tôi với…”

Lục Kim vốn đang nén giận mà làm, kết quả một câu nói của cậu đã dập tắt hơn nửa lửa giận trong lòng. Cô xoa cái đầu đẫm mồ hôi của cậu, nghiến răng mắng một câu “đồ tiểu vương bát đản”, rồi lật người đè cậu xuống mà làm một trận cho ra trò.

Cũng may Chu Ca Thư là một “học sinh” có tính hiếu thắng cực cao. Ngoại trừ lần đầu tiên bị Lục Kim áp chế hoàn toàn, về sau mỗi lần làm tình cậu đều mang lại cho cô những bất ngờ đầy thú vị. Đó là khoái cảm của việc gặp được đối thủ xứng tầm, khiến cô lần nào cũng phải nhớ mãi không thôi.

Ví dụ như lúc này.

Lục Kim trố mắt nhìn đầu lưỡi của Chu Ca Thư trượt dần từ bả vai hướng về phía ngón tay cô.

Đó là một khung cảnh dâm đãng đến mức vớ vẩn.

Khuôn mặt lạnh tanh như tiền, vậy mà lại hé môi để lộ đầu lưỡi ướt át. Một bàn tay cậu siết chặt khuỷu tay trái của Lục Kim để khống chế, rồi đầu lưỡi ấy cứ thế liếm dọc từ vai cô xuống dưới.

Cơ thể Lục Kim mềm nhũn, muốn trốn cũng không thoát, cô rên khẽ, dùng chất giọng ngọt ngào mà chính mình cũng không nhận ra: “Chu Ca Thư… ngứa…”

Chu Ca Thư ngước mắt nhìn cô, sức lực trên tay không giảm nửa phần, cậu hôn nhẹ lên môi cô như để trấn an, khàn giọng đáp: “Đừng trốn.”

Tiếp đó, cậu như một con sư tử đực có tính chiếm hữu cực mạnh, muốn để lại dấu ấn của riêng mình trên cơ thể bạn tình. Từ cổ tay mảnh khẻ như cành hoa của Lục Kim, cậu liếm láp, mút hôn ngược dần lên trên. Cảm giác tê dại như luồng điện chạy dọc mạch máu lên tận da đầu cô. Lục Kim không ngờ rằng, chỉ những nụ hôn vụn vặt như thế lại dễ dàng kích thích dục vọng của mình đến vậy.

Nhưng đó mới chỉ là bắt đầu.

Chu Ca Thư bắt đầu liếm từng ngón tay của cô.

Lục Kim theo bản năng muốn rụt lại, nhưng tay phải đang bị thương, tay trái lại bị cậu khóa chặt, cô không còn đường lui.

“Tôi chưa tắm, bẩn lắm.” Trong lúc hoảng loạn, cô tìm đại một cái cớ tồi tệ.

Chu Ca Thư chợt cười, một nụ cười khác hẳn với vẻ ngạo mạn, lạnh lùng thường ngày. Lục Kim không biết có phải mình nhìn nhầm không, nhưng cô thấy trong nụ cười ấy có nét đắc ý đầy ngây ngô, khiến ngũ quan sắc sảo của cậu bỗng trở nên dịu lại.

“Lục Kim, chị đang sợ cái gì?” Chu Ca Thư hỏi.

Lục Kim nhíu mày: “Chu Ca Thư, cậu đừng tưởng… đừng tưởng…”

Tưởng cái gì thì cô lại không nghĩ ra từ nào thích hợp, hoặc chính cô cũng không biết mình định nói gì. Đang lúc lúng túng, Chu Ca Thư lại áp sát tới, hơi thở nóng hổi phả vào động mạch cổ cô, rồi cậu nhích lên trên, cắn nhẹ vào cằm cô một cái. Cảm giác như bị răng sữa của một chú cún con cọ qua, cô nghe thấy cậu nói: “Lục Kim, đừng sợ, tôi sẽ làm cho chị thấy thoải mái.”

Giữa cơn mê đắm, đầu óc Lục Kim rối như tơ vò, mặc cho cậu muốn làm gì thì làm. Ngay sau đó, ngón trỏ tay trái của cô bị cậu ngậm vào khoang miệng nóng ẩm. Không hề quá lời, lỗ chân lông của cô như dựng đứng cả lên, cô không nhịn được mà phát ra những tiếng hừ nhẹ từ cổ họng.

Chu Ca Thư vô cùng nghiêm túc thưởng thức bàn tay của cô. Cậu mút cho ngón tay cô ướt sũng rồi nhả ra, sau đó lại đầy hạ lưu mà liếm vào kẽ tay. Đầu lưỡi đỏ hồng của người đàn ông luồn lách qua những kẽ ngón tay trắng nõn, để lại những vệt nước lấp lánh như muốn nuốt chửng cô vào bụng, giấu kín vào trong cơ thể mình.

Sự va chạm thị giác quá đỗi hoang đường này khiến Lục Kim không khống chế được mà muốn trốn tránh, cô có cảm giác sợ hãi như thể mình sắp bị ăn thịt đến nơi. Nhưng đồng thời, khoái cảm ập đến lại rõ ràng vô cùng. Rõ ràng là cô chỉ mới bị liếm ngón tay thôi mà…

Ngực, eo, vùng kín… Chu Ca Thư còn chưa thèm đụng vào. Vậy mà cô đã sắp bị cậu làm cho bật khóc.

Chu Ca Thư quá đỗi đắm chìm, từ ngón trỏ đến ngón giữa, ngón áp út rồi ngón út, mỗi một tấc da thịt đều được cậu hôn hít, mút mát kỹ càng. Cảm giác nhìn thấy ngón tay mình ướt đẫm ra vào một bộ phận cơ thể của đối phương mang lại một loại khoái cảm thị giác còn tê dại hơn cả lúc lên đỉnh.

Khi màn dạo đầu kết thúc, Lục Kim đã vã mồ hôi hột. Cho đến khi bị cậu ấn xuống giường để hôn lên xương bướm sau lưng, cô vẫn không hiểu nổi vì sao mình lại bị đứa trẻ này nắm thóp đến chết như vậy.

Khi lồng ngực săn chắc của cậu áp lên, Lục Kim cảm nhận được nhịp tim nhanh đến bất thường của cậu, đầu óc cô bỗng vang lên tiếng ù ù như máy bay lao vút lên trời.

Chu Ca Thư bắt đầu vòng dỗ dành mới. Cậu chú ý đến cánh tay phải bị thương của cô nên chỉ để cô nằm sấp thoải mái trên giường, khẽ tách hai chân cô ra. Môi cậu lưu luyến không rời sau gáy cô, còn bàn tay phải lại luồn xuống dưới, chạm vào nụ hoa đang ướt át.

“A… a…” Lục Kim rên rỉ mất kiểm soát. Không phải cô chưa từng trải qua những cuộc làm tình kích thích hơn thế này, nhưng hình như có điều gì đó rất khác. Chỉ cần cậu xoa nhẹ nơi kẽ chân đang rỉ nước của cô, cô đã run rẩy từng hồi vì sướng. Trong lúc đầu óc cô đang quay cuồng, một vật cứng nóng hổi đã đâm vào cửa huyệt, thọc ra thụt vào, mang theo những sợi tơ dịch nhầy nhụa. Nhưng đó mới chỉ là ngón tay của Chu Ca Thư.

Cậu cảm nhận được tấm lưng vốn đang căng cứng của cô đã hoàn toàn nhũn ra. Bàn tay trái của cậu vươn lên bóp lấy bầu ngực mềm mại, khối thịt trắng nõn như một vũng nước, hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của cậu.

Lúc này, Chu Ca Thư mới tách hẳn hai chân cô ra, lót một chiếc gối dưới eo. Quy đầu hung tợn không vội vàng đâm vào ngay, mà lại không ngừng cọ xát ở nơi chân tâm ướt át của cô, từ khe thịt mềm mại đến hạt đậu nhỏ nhô cao phía trước, khiến cả cây dương vật xấu xí, nóng rực trở nên bóng loáng dâm thuỷ.

Lục Kim chịu không nổi nữa, bàn tay trái còn khỏe mạnh vòng ra sau bóp lấy cổ tay cậu, giọng nói gần như nức nở: “Cắm vào đi… nhanh lên đi…”

Tiếng “đi” ở cuối câu kéo dài ra như một cái vuốt mèo cào vào lòng Chu Ca Thư.

Cậu nắm lấy vật cứng cáp của mình, đâm mạnh vào cái huyệt đỏ hồng của cô. Biểu cảm của cậu lúc này gợi cảm vô cùng, vừa như thống khổ lại vừa như sung sướng. Dường như không chịu nổi cảnh tượng này, cậu không dám nhìn quá kỹ nơi giao hợp nhầy nhụa giữa hai người. Cửa âm đạo vốn nhỏ hẹp bị vật của cậu căng thành một hình tròn, những vách thịt bên trong như bị đau mà co giật liên hồi, siết chặt lấy cậu.

Dù đã làm nhiều lần, Chu Ca Thư vẫn bị sự chật chội này làm cho chật vật. Cậu nghiến răng, giọng nói lộ rõ vẻ dâm mỹ không che giấu: “Chị Nay Nay… thả lỏng đi, chặt quá…”

Lục Kim dường như chẳng còn sức để nói, chỉ nằm đó thở dốc. Khi nghe thấy tiếng cậu, cô lười nhác mở mắt ra, đuôi mắt ửng hồng như được điểm phấn. Chỉ một cái liếc mắt không lời ấy cũng đủ khiến cả người Chu Ca Thư run bắn lên.

Cậu mất kiểm soát. Vốn dĩ cậu muốn cho cô một lần làm tình dịu dàng, nhưng đến lúc này thì chẳng kìm lòng được nữa. Cậu cúi xuống ôm chặt lấy cô, đầu lưỡi liếm quanh khóe mắt cô, nhưng thân dưới thì hoàn toàn ngược lại. Cậu bắt đầu những cú thúc đại khai đại hợp, lần nào cũng rút ra gần hết rồi lại đâm sầm vào tận đáy. Tiếng nước nhóp nhép và tiếng thịt va chạm vang lên chan chát, át cả tiếng rên rỉ của Lục Kim.

Giữa cuộc hoan lạc kịch liệt, Chu Ca Thư vẫn nhớ đến cái tay đau của cô, cậu cẩn thận chạm nhẹ vào nó, vừa dùng sức đưa đẩy vừa run giọng gọi tên cô: “Lục Kim, Lục Kim…”

Lục Kim sướng đến mức gần như mất đi ý thức, mãi sau mới đáp lại: “Ưm…”

Trong cơn hưng phấn, cô thoáng nghe thấy cậu hỏi: “Có đau không? Chị có đau không?”

Lục Kim tưởng cậu hỏi về việc làm tình nên rì rầm bảo không, bảo là rất sướng.

Nhưng ngay trước khi cao trào ập đến, cô lại nghe thấy giọng nói khàn đặc của cậu: “Cổ tay… ông ta đánh chị… đau lắm đúng không…”

Khoảnh khắc đó, Lục Kim bị đẩy lên đỉnh điểm của sự sung sướng.

Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.

Sau trận cao trào khiến thần chí mê muội, Lục Kim rã rời, đầu óc mơ màng muốn ngủ. Chu Ca Thư lại lật cô nằm nghiêng, ôm lấy eo cô, co một chân cô lên rồi từ phía sau đâm vào lần nữa.

Lục Kim mệt lắm rồi, khoái cảm quá mức kịch liệt khiến cô có chút sợ hãi, nhưng lúc này cô chẳng còn sức để kháng cự, chỉ có thể mặc cậu ôm trong lòng mà thúc từng nhịp.

Dường như cảm nhận được sự kháng cự nhẹ của cô, cậu hôn lên bên mặt cô, dỗ dành: “Lần này tôi sẽ làm chậm thôi, được không?”

Lục Kim không còn sức trả lời, cũng chẳng còn sức để chống lại khoái cảm. Cô để mặc cậu tìm đúng điểm nhạy cảm mà ép tới ép lui.

Người phụ nữ nào cũng có điểm G, Chu Ca Thư quen cửa quen nẻo tìm thấy khối thịt nhỏ có chút sần sùi bên trong âm đạo cô. Mỗi khi cậu cọ qua đó, cơ thể Lục Kim lại run lên, phản ứng vô cùng rõ rệt.

Vì cô đã lên đỉnh một lần nên Chu Ca Thư cũng coi như đã thỏa cơn khát. Lần này cậu chậm rãi đâm vào điểm đó, ra vào nông sâu, như muốn nhấm nháp thật kỹ. Theo từng động tác của cậu, Lục Kim lại phát ra những tiếng rên rỉ không kìm được. Cậu nhìn cô vì sướng mà không khép được miệng, liền đưa ngón tay vào trêu đùa đầu lưỡi cô, khiến nước miếng cô chảy xuống, rồi cậu lại cúi xuống liếm sạch.

Đôi khi Chu Ca Thư cũng nhận thấy mình không bình thường, nhưng cậu chả thấy có gì không ổn. Cậu chỉ giấu nhẹm những cảm xúc ấy đi, cố gắng thể hiện ra dáng vẻ mà Lục Kim muốn mà thôi.

Lần cao trào thứ hai không đến nhanh như lần đầu, nhưng lại âm ỉ và kéo dài hơn nhiều. Cơ thể Lục Kim co giật, cô vừa khóc vì hổ thẹn vừa không khống chế được mà phun trào. Dòng nước bắn ra làm ướt đẫm tấm ga giường rẻ tiền, vậy mà Chu Ca Thư vẫn còn mãi mê mân mê hạt đậu đang sưng đỏ của cô.

“Đừng… thật sự không muốn nữa đâu…” Lục Kim mơ màng cầu xin.

Tiếng thở dốc của Chu Ca Thư rất lớn, cậu phải tốn rất nhiều sức mới thuyết phục được bản thân không bắn vào trong cô. Cuối cùng, cậu nhanh chóng rút ra, bắn dòng tinh dịch đặc sệt trắng đục lên vòng eo mềm mại của Lục Kim.

Lục Kim mệt đến mức ngủ thiếp đi ngay lập tức. Chu Ca Thư ôm cô vào lòng rất lâu, ngón tay vô thức vuốt ve cổ tay phải của cô một cách dịu dàng. Dục vọng trong mắt cậu dần tan biến, cậu cúi đầu hôn lên vầng trán đẫm mồ hôi của cô, nhưng dường như sực nhớ ra điều gì đó, sắc mặt cậu lại trở nên u ám.