Bìa [ROSEMARY] – Chương 38: Hoa hồng và Trầu bà
ROSEMARY

[ROSEMARY] – Chương 38: Hoa hồng và Trầu bà

Tác giả: Hải Tiên Bì Bì Tương

2452 từ · 11 phút đọc

Hoa hồng và Trầu bà

Khi học kỳ 2 của năm thứ ba đại học bắt đầu, Vi Đắc Nguyên nhìn thấy Chu Ca Thư lại ôm chậu trầu bà kia trở lại trường thì đã không còn cảm thấy kỳ quái nữa.

Vào ngày nhập học, Chu Ca Thư dùng cánh tay phải có hình xăm đóa hoa hồng trắng rực rỡ ôm chậu trầu bà, tìm cho nó một vị trí tốt nhất trên ban công ký túc xá, hầu hạ nó như hầu hạ Thái hậu lão Phật gia vậy. Mấy ngày nay, chủ đề được bàn tán nhiều nhất trong nhóm chat sinh viên Trung Đại chính là “chàng trai xăm hoa hồng ôm trầu bà”. Vi Đắc Nguyên lúc đó chỉ cảm thấy cậu bạn cùng phòng có vẻ ngoài chói mắt này khá thú vị; người ta thì mang theo những đôi giày sneaker báu vật, riêng cậu ta chỉ thích giao du với thực vật.

Hoa hồng trắng và trầu bà đã trở thành danh từ riêng của Chu Ca Thư.

Ban đầu, mọi người thích bàn tán nhất là hình xăm của Chu Ca Thư, nhành hoa hồng đó quá đặc biệt. Dù không có quy định văn bản nào cấm sinh viên y khoa hay bác sĩ xăm mình, nhưng nếu có, đa số cũng xăm ở vị trí kín đáo. Còn Chu Ca Thư thì sao? Đóa hồng trắng với những nhành hoa nhỏ quấn quanh cánh tay, cánh hoa tầng tầng lớp lớp nở rộ, sắc trắng thanh nhã vốn dĩ lại mang một vẻ đẹp trương dương thoát tục.

Vi Đắc Nguyên không dám tưởng tượng việc xăm màu trên diện tích lớn như vậy, lại còn là tông màu trắng chiếm đa số, sẽ đau đớn đến mức nào. Điều này khó tránh khỏi việc khiến người khác chú ý và nghị luận. Khí chất của Chu Ca Thư lạnh lùng, tính cách cổ quái cao ngạo, thành tích ưu tú và làm việc nghiêm cẩn, hình xăm này dường như chẳng hề ăn nhập với con người cậu.

Nguyên nhân gì khiến cậu xăm nhành hoa này, và xăm vào lúc nào, vẫn luôn là một ẩn số trên người Chu Ca Thư.

Đến khi mọi người đã quen với hoa hồng, họ mới nhận ra sự đặc biệt của chậu trầu bà.

Lần đầu tiên Vi Đắc Nguyên và những người khác cảm thấy có gì đó sai sai là một lần cả phòng cùng xem World Cup. Hàn Chính vì đội bóng yêu thích bị thua ở trận cuối mà tức giận chạy ra ban công chửi đổng, suýt chút nữa thì nôn vào chậu trầu bà của Chu Ca Thư. Phản ứng lúc đó của Chu Ca Thư đã làm Hàn Chính đang say mướt cũng phải giật mình tỉnh táo, suýt nữa thì quỳ xuống xin lỗi cậu ngay tại chỗ.

Vi Đắc Nguyên đứng ra hòa giải, nói đùa: “Xem cậu khẩn trương chưa kìa, không biết còn tưởng đó là tín vật định tình của bạn gái tặng đấy.”

Chu Ca Thư lúc đó đang lau lá cho cây, hình xăm trên cánh tay dưới ánh đèn đẹp đến mức nổi bật. Nghe vậy, cậu ngẩng đầu nhìn Vi Đắc Nguyên mà không nói lời nào.

Vi Đắc Nguyên: “… Thật đấy à?”

Phan Hoành Vũ, người đang ôm cuốn “Mô phôi học” dày như viên gạch, chẳng thèm ngẩng đầu lên mà phán: “Anh Chu đừng có làm màu nữa. Cậu có bạn gái hay không bọn này còn lạ gì? Tôi bảo này, đừng cậy mình đẹp trai nhé, cậu cũng giống bọn này thôi, đều là lũ chó độc thân cả. A Chính, cậu bảo đúng không?”

Hàn Chính vì vừa làm sai nên đang chột dạ, vội vàng phụ họa: “Chu à, anh Chính đây tin cậu, cậu có bạn gái, chắc chắn là có!”

Chu Ca Thư đặt chậu trầu bà lên vị trí cao hơn một chút để đảm bảo không ai có thể nôn vào nó, sau đó mới xoay người nói với ba người bạn cùng phòng: “Có, yêu xa.”

Dù Chu Ca Thư nói vậy, nhưng ba người kia vẫn bán tín bán nghi. Yêu xa thì yêu xa, nhưng cũng phải gọi điện thoại liên lạc tình cảm chứ? Chu Ca Thư ngày thường ngoài việc học và nhìn chậu trầu bà phơi nắng thì chẳng làm chuyện gì khác. Đây mà gọi là yêu xa nỗi gì, rõ ràng là yêu trong mộng thì có.

Kỳ nghỉ đông năm nhất, khi Chu Ca Thư ôm cây về nhà, Vi Đắc Nguyên chưa thấy có gì lạ, sợ cây chết nên mang về dưỡng cũng thường tình. Nhưng khi khai giảng lại thấy cậu ôm nó trở lại, khiến Vi Đắc Nguyên cứ có cảm giác đối tượng yêu đương của cậu chính là chậu trầu bà đó.

Tất nhiên, cả trường Trung Đại không chỉ có mình Vi Đắc Nguyên nghĩ vậy. Trên diễn đàn trường, bài viết có độ hot No.1 chính là: [Bóc phốt chuyện tình đầy hận thù giữa cái người bên y viện và chậu trầu bà].

“Cái người bên y viện” dĩ nhiên là chỉ Chu Ca Thư. Vì gương mặt quá đỗi cực phẩm, mọi người đều ngầm hiểu cứ nhắc đến danh xưng đó là nói về cậu. Bài viết kể rằng: Cái người bên y viện không yêu nam cũng chẳng yêu nữ. Theo tiết lộ của bạn cùng phòng tên H, sở thích lớn nhất của cậu ta là ngắm trầu bà, kỳ nghỉ đông hay hè đều nắng mưa không ngại mà mang cây về nhà rồi lại mang đến trường (có vô số nhân chứng), thâm tình đến mức khiến người ta cảm động.

Kẻ hưởng lợi lớn nhất từ bài viết này là một chị đại bán cây cảnh trên xe ba bánh ngoài cổng trường. Cứ dăm bữa nửa tháng lại có các nữ sinh đến chỉ đích danh muốn mua trầu bà, khiến chị đại suốt một thời gian dài phải chở đầy xe trầu bà quanh quẩn gần trường Trung Đại, thầm cảm thán vì sức hút kỳ lạ của loài cây này.

Lẽ tự nhiên, khi sinh viên y năm thứ ba chuyển đến cơ sở phía Bắc, Chu Ca Thư không hề nghi ngờ mà mang theo chậu trầu bà. Thế nên khi kỳ nghỉ đông kết thúc, Vi Đắc Nguyên thấy chậu cây tươi tốt xuất hiện lại thì chẳng thấy ngạc nhiên chút nào. Nếu ngày nào đó Chu Ca Thư vứt nó đi, thì chắc là ngày đó tiểu hành tinh va vào trái đất, Hàn Chính không xem AV, còn Phan Hoành Vũ không chơi game, tóm lại là tuyệt đối không thể xảy ra.

Nhưng chuyện tuyệt đối không thể xảy ra đó thực sự đã xảy ra.

Nguồn cơn bắt đầu từ cuối tháng ba, khi kỳ thi vấn đáp thạc sĩ bắt đầu.

Hàn Chính, vua hóng hớt, sau khi đá bóng về với thân hình đầy mồ hôi đã không đi tắm ngay như thường lệ, mà hưng phấn kể với bạn cùng phòng rằng năm nay bên khoa Truyền thông mới có một chị khóa trên đi thi vấn đáp cực kỳ xinh đẹp, cậu ta còn đặc biệt chạy sang cơ sở phía Nam để xem mặt.

Nếu chỉ là xinh đẹp thì chưa đủ để mọi người chú ý, điểm đặc biệt là chị gái xinh đẹp này dường như có kết quả đánh giá tâm lý không được tốt. Giáo sư khoa Truyền thông đã phải đặc biệt mời giáo sư Đậu bên tâm lý học của cơ sở phía Bắc sang để thẩm định lại.

“Tám phần là hỏng rồi.” Vi Đắc Nguyên nhận xét.

Những người vượt qua các vòng thi để đến được Trung Đại đều là nhân tài, có kẻ thua ở bài viết, có kẻ ngã ở phỏng vấn, nhưng hiếm ai lại trượt ở khâu đánh giá tâm lý. Một khi đã trượt ở khâu này thì cơ hội trúng tuyển cực kỳ mong manh, bởi chẳng trường nào muốn tự ôm rắc rối vào mình cả.

Phan Hoành Vũ tò mò, quấn lấy Hàn Chính hỏi xem có ảnh không.

“Có chứ!” Hàn Chính rút điện thoại ra lục tin nhắn, “Trong nhóm đang truyền tay nhau điên đảo đây.”

“Oài!” Phan Hoành Vũ nhìn xong thì kinh hô, lập tức bảo Vi Đắc Nguyên: “Nguyên tử mau lại đây xem, con chó Chính lần này không nói điêu đâu, thật sự đẹp!”

Vi Đắc Nguyên bị hai người kia chọc cho tò mò đến tận cổ, nhịn không được cũng ghé đầu vào xem: “Đẹp thì đẹp thật, nhưng không phải gu của tôi. Nhìn cô ấy cứ thấy áp lực thế nào ấy, tôi vẫn thích kiểu đáng yêu hơn.”

Hàn Chính xì một tiếng: “Đẹp là được, gu với chả không gu, vô dụng hết.”

Phan Hoành Vũ hỏi: “Chị ấy tên gì thế? Để lát nữa xem chị ấy có được nhận không.”

Hàn Chính: “Ờ… để nhớ xem, họ Lục gì đó, à, Lục Kim!”

Kéttt!

Tiếng ghế của Chu Ca Thư ma sát với sàn nhà vang lên chói tai khiến người ta nổi da gà. Hàn Chính còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì điện thoại đã bị Chu Ca Thư giật phắt lấy!

“Sao… sao thế… này!” Hàn Chính còn chưa kịp hoàn hồn, chỉ thấy mặt mũi Chu Ca Thư trắng bệch nhìn chằm chằm vào màn hình, ánh mắt dữ dội như muốn thiêu cháy cái điện thoại, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Nhìn thế nào cũng là một phản ứng cực kỳ bất thường.

Huống chi đây lại là Chu Ca Thư. Cậu vốn luôn là người không màng cảm xúc, chưa từng gắt gỏng với ai, cũng chẳng thân cận với ai. Theo cách nói của các nữ sinh, cậu là vị Phật vĩnh viễn ngồi trên đài cao. Cậu mang lại cảm giác như một món đồ sứ trong lồng kính dưới ánh đèn lạnh, đứng ở góc độ nào cũng thấy ánh men gốm sắc sảo và lạnh lẽo. Người như cậu đáng lẽ phải là kẻ bạc tình cao thượng, ánh mắt cậu nhìn người khác chẳng khác gì nhìn cỏ cây hoa lá.

Vậy mà bây giờ xem ảnh một người đẹp lại kích động đến mức này sao?

Cho đến khi Chu Ca Thư “uỵch” một tiếng, cả tấm lưng va mạnh vào tủ gỗ, hơi thở dồn dập rồi cơ thể run rẩy từ từ trượt xuống, ba người còn lại mới thực sự hoảng hốt. Một phòng toàn sinh viên y mà lúc đó chẳng ai nghĩ ra phải làm gì, cứ loạn cào cào hỏi: “Sao thế, sao thế?”

Khi nước mắt của Chu Ca Thư rơi xuống, ba người kia lập tức câm nín. Họ đưa mắt nhìn nhau đầy hoang mang, dùng ánh mắt ra hiệu:

“Làm sao vậy làm sao vậy!”

“Mẹ kiếp tôi biết thế quái nào được!”

“Lục Kim này là người thế nào của cậu ấy?”

“Phản ứng lớn thế này, không phải bị người yêu cũ cắm sừng thì chắc là kẻ thù giết cha rồi.”

Vẫn là Vi Đắc Nguyên phản ứng trước, cậu đưa khăn giấy cho Chu Ca Thư, thận trọng hỏi: “Chu Ca Thư, cậu không sao chứ?”

Chu Ca Thư lắc đầu, khó khăn lắm mới đứng dậy đi vào phòng vệ sinh. Ngay sau đó tiếng nước xả vang lên ào ào. Khoảng bảy tám phút sau, cậu mới bước ra. Vi Đắc Nguyên nhìn qua, thấy mắt cậu đỏ hoe, vừa rửa mặt xong.

“Ngại quá, chắc là tôi bị… phản ứng kích ứng.” Chu Ca Thư dường như vẫn rất không thoải mái, giọng nói run rẩy, cơ thể vô thức căng cứng như đang liều mạng kìm nén điều gì đó. Cậu không đợi mấy người kia kịp nói gì, lập tức bồi thêm: “Tôi ra ngoài một lát.”

Nhưng vừa đi đến cửa, cậu lại rụt bước chân về, quay lưng lại với ba người bạn, dùng mu bàn tay phải che mắt, cứ đứng yên ở đó không nhúc nhích. Hàn Chính suýt thì bị dọa cho ngốc luôn, hoàn toàn không hiểu mình đã gây ra sự cố gì. Ngay sau hai chữ “Lục Kim”, Chu Ca Thư như biến thành một người khác, khiến cậu ta nổi cả da gà, thực sự đáng sợ!

Vừa vặn có tiếng gõ cửa, Hàn Chính theo bản năng đáp: “Vào đi.”

Là một cậu bạn ở phòng đối diện, cũng là một kẻ thần kinh thô, hoàn toàn không nhận ra không khí kỳ quái trong phòng. Vừa vào đã hào hứng nói ngay: “Chu Ca Thư, dưới lầu có người đẹp tìm, cô ấy bảo tôi nhắn với cậu cô ấy tên là Lục Kim. Oài, người anh em giỏi thật đấy, cô nàng này thật sự rất đẹp… Ơ sao thế này…”

Cậu bạn phòng đối diện cũng nhận ra có gì đó không đúng, thấy Hàn Chính nháy mắt liên tục liền nhanh chóng nói: “Lời nhắn nói xong rồi tôi đi đây” rồi chuồn lẹ như chớp, đóng sầm cửa lại.

Chu Ca Thư vẫn đứng đó không động đậy. Hàn Chính không kìm được, rón rén ra ban công nhìn xuống dưới. Vừa thấy Lục Kim, cậu ta khẽ thốt lên “Vãi” một tiếng vì đẹp quá, cứ như đang mơ vậy. Sau đó lại rón rén bò vào, giả vờ ho một tiếng, nói nhỏ vào lưng Chu Ca Thư: “Cái đó… cô ấy dường như thực sự đang ở bên dưới…”

Không biết trôi qua bao lâu, Chu Ca Thư mới có động tĩnh. Động tĩnh ở đây không phải là cậu chạy bay xuống lầu, mà là cậu cứng đờ xoay người lại, khó khăn nói với Vi Đắc Nguyên: “Đắc Nguyên, giúp tôi một việc.”

Vi Đắc Nguyên bình tĩnh hơn hai người kia: “Cậu nói đi.”

Chu Ca Thư: “Cậu ra ban công lấy chậu trầu bà, sau đó xuống lầu trả lại cho cô ấy.”

Hàn Chính: “???”

Này anh bạn, cậu đang nói về chậu trầu bà sao? Cái chậu mà cậu mang theo dầm mưa dãi nắng, chưa từng rời xa nửa ngày ấy hả?

Vi Đắc Nguyên cũng ngẩn người: “Tiểu Chu, có chuyện gì thì hai người tốt nhất nên gặp mặt nói rõ…”

“Làm ơn.” Chu Ca Thư nói.