“Con thực sự cho rằng, con bé đã hạ quyết tâm giết chết Lục Thành Lâm sao?”
“… Cái gì cơ ạ?”
“Đối với con bé, giết Lục Thành Lâm hay bị Lục Thành Lâm giết không có gì khác biệt cả. Từ tận đáy lòng, nó tự xếp mình và Lục Thành Lâm vào cùng một loại người. Thế nên nó mới cầm một con dao gập cùng loại với hung khí mà Lục Thành Lâm dùng để giết hại Vệ Thư Vân năm đó. Nó oán hận dòng máu của Lục Thành Lâm đang chảy trong người mình, đó là thứ nó vĩnh viễn không thể vứt bỏ khi còn sống, cách duy nhất chỉ có thể là từ bỏ sinh mệnh. Nhưng nó vẫn còn sống, nỗi sợ sâu thẳm nhất trong lòng nó đã từ Lục Thành Lâm chuyển sang con rồi, Tiểu Chu ạ.”
Chu Ca Thư mặt không cảm xúc ngồi trên chiếc ghế nhựa màu xanh ở hành lang bệnh viện, mơ hồ lặp lại lời Vệ Thư Thái: “Chuyển sang con…”
Lần đầu tiên Vệ Thư Thái lần nảy sinh lòng đồng cảm với chàng trai trẻ trước mặt. Thời gian bà ở Đông Châu rất ngắn, sự trưởng thành và dịu dàng quá mức của Chu Ca Thư thường khiến bà quên mất cậu chỉ mới 18 tuổi. Bà tiếp tục nói: “Trong tiềm thức, nỗi sợ Lục Thành Lâm vẫn luôn ngủ yên, sự đè nén nỗi sợ hãi suốt nhiều năm khiến nó biểu hiện ra ngoài như không hề để tâm, nhưng hành vi thì không biết nói dối. Nó mang theo nỗi sợ thấu trời để đi giết chết chính ‘nỗi sợ’ ấy, nhưng chuyện này lại cố tình để con nhìn thấy. Đối với nó, đây là chuyện còn đáng sợ hơn cả cái chết. Dì nói vậy, con có hiểu không?”
Chu Ca Thư xuyên qua ô cửa kính nhìn Lục Kim đang quay lưng về phía mình trong phòng bệnh. Trong phút chốc cậu ngỡ như mình quay lại bảy năm trước. Lúc đó Lục Kim cũng giống như thế này, im lặng tự giam cầm chính mình. Nhưng điểm khác biệt duy nhất là khi đó người duy nhất Lục Kim có phản ứng là “Chu Ca Thư”, còn hiện giờ, cô tiếp nhận sự thăm hỏi của tất cả mọi người, trừ cậu.
Nước mắt Chu Ca Thư không tiếng động rơi xuống, như những viên kim cương trắng vỡ vụn: “Con không hiểu.”
Cậu không hiểu tại sao người ngày hôm qua còn nói yêu cậu, hôm nay lại từ chối gặp mặt. Cậu không hiểu tại sao tất cả mọi người đều ép cậu rời xa cô. Cậu không hiểu tại sao trên đời này có nhiều đôi lứa như vậy, mà định mệnh lại chọn trúng cậu và Lục Kim để dày vò.
Vệ Thư Thái hỏi: “Con đã bao giờ thấy tín đồ sát sinh trước mặt Phật Tổ chưa?”
“Đối với Nay Nay, nó đã sát sinh ngay trước mặt vị Phật, trước mặt vị thần linh mà nó tín ngưỡng. Con không thể yêu cầu nó vào lúc này đem vết máu dơ bẩn bôi lên tấm áo cà sa của con được.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Vụ tai nạn ở nghĩa trang công cộng khu Phố Nguyên đó, cả Lục Kim và Lục Thành Lâm đều không chết.
Lục Thành Lâm vào bước đường cùng nhát dao đó chỉ đâm trúng bả vai Lục Kim, thậm chí không đủ để khiến cô hôn mê. Nguyên nhân khiến cô ngất lịm đi tại chỗ là do áp lực tinh thần kéo dài quá lớn đột ngột được giải phóng.
Về phần Lục Thành Lâm, gã bị cảnh sát bắn trúng đùi, phải giữ lại mạng sống để tiếp nhận bản án mà gã đáng phải chịu từ lâu.
Khi Lục Kim được đưa vào bệnh viện, ba mẹ Chu mới bàng hoàng hiểu ra chỉ trong một buổi sáng ngắn ngủi đã xảy ra chuyện tày đình như thế. Hai vợ chồng chạy đến bệnh viện, thực sự cảm thấy thời gian như quay ngược lại. Bảy năm, hai đứa trẻ dường như trở về điểm xuất phát, nhưng cũng dường như đã đi đến điểm kết thúc.
Hành lang bệnh viện người qua kẻ lại tấp nập. Bác sĩ, y tá, cảnh sát đều vội vã với vẻ mặt lo âu. Mẹ Chu nhìn đứa con trai mất hồn mất vía của mình mà đột nhiên bật khóc.
Bà chưa từng nói với ai rằng bà có oán Lục Kim, đặc biệt là vào lúc này. Sao có thể không oán chứ? Khi mang thai mười tháng bà không thấy vất vả, nuôi lớn đứa trẻ bé xíu như con mèo đến khi cao hơn cả chồng bà cũng không thấy vất vả. Nhưng bà không tài nào hiểu nổi, bà làm bao nhiêu việc thiện, chưa từng mong cầu báo đáp, vậy mà con trai bà lại đâm đầu vào Lục Kim không chút quay đầu. Vì cô mà nhẫn nhịn, vì cô mà điên cuồng, vì cô mà hết lần này đến lần khác sa sút đến nhường này!
Nhưng sâu thẳm trong lòng, bà biết mình không thể thực sự oán hận. Lục Kim là một đứa trẻ ngoan, nỗi khổ sở và thống khổ của cô không ít hơn bất kỳ ai. Cô đã đánh cược tất cả để kết thúc mọi chuyện, chẳng lẽ đó không phải là vì Chu Ca Thư sao? Mẹ Chu không biết nên oán ai, bà chỉ thấy may mắn duy nhất là Lục Thành Lâm, kẻ cặn bã đó, cuối cùng đã bị bắt. Cái loại súc sinh đáng xuống địa ngục đó!
Chu Càng Cần ôm vợ vào lối thoát hiểm, dịu dàng dỗ dành, bảo bà lát nữa đừng khóc trước mặt con.
“Các con đã làm rất tốt rồi, chúng ta không thể gây thêm áp lực tâm lý cho chúng nữa, phải trở thành chỗ dựa cho chúng, đúng không?”
Mẹ Chu vừa khóc vừa gật đầu. Một lúc sau bà mới chỉnh trang lại dung nhan rồi đi ra ngoài. Bà phải làm chỗ dựa cho con trai mình.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Ngày thứ hai nhập viện, Bạch Trà đến thăm Lục Kim. Cô vừa thi đỗ thạc sĩ và đi du lịch cùng bạn trai, cứ ngỡ Lục Kim ở nhà họ Chu đang sống rất êm ấm, không ngờ mấy tháng không gặp, bạn mình đã thành ra thế này.
“Cậu ấy chưa từng kể với con chuyện gia đình.” Bạch Trà khóc đỏ cả mắt khi trả lời câu hỏi của Vệ Thư Thái: “Con cứ ngỡ đó chỉ là vấn đề tính cách, ở trường cậu ấy cũng không thích kết bạn, chỉ có hai đứa con bên nhau. Tụi con đều rất vui, không thấy có vấn đề gì. Điểm duy nhất hơi lạ là trước khi quen Chu Ca Thư, cậu ấy từng quen rất nhiều bạn trai nhưng đều chia tay rất nhanh. Con luôn cảm thấy chỉ cần cậu ấy nhận ra đối phương thực lòng thích mình là cậu ấy sẽ chủ động đòi chia tay. Chuyện yêu đương mỗi người một kiểu nên con không can thiệp. Dì ơi, có phải con đã làm sai không ạ?”
Vệ Thư Thái lau nước mắt cho cô gái nhỏ: “Không đâu, dì thay mặt Lục Kim cảm ơn con đã luôn ở bên nó. Trở thành bạn tốt là một chuyện không dễ dàng gì, nó nhất định rất cảm kích vì đã gặp được con.”
Lúc Bạch Trà ra về, cô lại thấy Chu Ca Thư vẫn túc trực ngoài cửa. Cô còn nhớ chàng thiếu niên này từng rũ mắt mỉm cười bên cạnh Lục Kim đẹp như một đóa hoa sớm mai, giờ đây bị vận mệnh trêu đùa đến mức tiều tụy thế này, cô chẳng biết phải an ủi thế nào.
Ngược lại, chính Chu Ca Thư là người chủ động lên tiếng, giọng cậu ổn định và trầm lắng: “Có thể phiền chị thu dọn giúp đồ đạc của Lục Kim ở ký túc xá không? Hai ngày nữa tôi sẽ qua lấy. Lúc lấy bằng tốt nghiệp cũng phiền chị báo cho tôi một tiếng.”
Bạch Trà sao có thể không đồng ý. Cô không nhịn được mà hỏi một câu: “Cậu… vẫn ổn chứ?”
Chu Ca Thư đáp lại một tiếng cảm ơn. Ánh mắt cậu vẫn phủ đầy sương mù, nhưng giọng điệu lại bình thản đến đáng sợ: “Không sao đâu, chỉ là chờ chị ấy thêm một lúc nữa thôi mà. Việc tôi giỏi nhất chính là chờ đợi chị ấy.”
Bạch Trà không hiểu lắm lời Chu Ca Thư nói, nhưng dường như lại rất hiểu.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Lục Kim chỉ ở viện vài ngày, vết thương trên vai không nặng. Ngoại trừ việc từ chối gặp Chu Ca Thư, cô luôn biểu hiện rất bình tĩnh. Cô thậm chí còn nói với Vệ Thư Thái rằng cô biết nghề nghiệp của bà. Thời gian qua cô đã nhớ lại mọi chuyện, cách Vệ Thư Thái trò chuyện với cô rất giống với Phương Mộng. Trong xã hội thông tin này, tra cứu thông tin về một bác sĩ quá đơn giản.
Vệ Thư Thái thấy may mắn là Lục Kim không bài xích bà. Cô ngầm có ý định tiếp nhận điều trị, đây là một bước tiến lớn đối với người mắc bệnh tâm lý.
Sau khi xuất viện, Lục Kim không về nhà họ Chu nữa. Cô theo Vệ Thư Thái về khách sạn. Cả hai đều đang chờ đợi phiên tòa mở ra.
Vụ án Lục Thành Lâm giết người vì được truyền thông đưa tin nên gây ảnh hưởng xã hội cực kỳ nghiêm trọng. Từ lúc gã bị bắt, nhập viện lấy đầu đạn cho đến lúc ra tòa tổng cộng chỉ mất hai mươi ngày. Trong hai mươi ngày này, Lục Kim không nhắc đến tên Chu Ca Thư, và Chu Ca Thư cũng dần khôi phục lại trạng thái bình thường.
Đêm trước khi phiên tòa diễn ra, mẹ Chu lo lắng hỏi chồng: “Sao Tiểu Chu lại bình tĩnh thế nhỉ? Có phải nó đang kìm nén không, hay chúng ta đưa nó đi gặp bác sĩ đi.”
Chu Càng Cần bật cười: “Em có thể tin tưởng con trai mình một chút không? Lúc nó mất hồn mất vía thì em đau lòng, giờ nó bình tĩnh lại thì em lại sợ.”
“Sao em không sợ cho được! Hai hôm trước Vệ Thư Thái sang bảo chờ phán quyết xong sẽ đưa Nay Nay đi, con trai em cũng không phản đối, đây còn là nó nữa không?”
Chu Càng Cần đáp: “Tách ra cũng không phải chuyện xấu, huống hồ họ chỉ là tạm thời tách ra thôi. Bà xã à, bọn trẻ còn nhỏ, ngày tháng còn dài.”
Ngày 11 tháng 6.
Tòa án Nhân dân cấp trung thành phố Đông Châu mở phiên tòa xét xử vụ án giết người của Lục Thành Lâm.
Lục Kim và Vệ Thư Thái đến dự thính. Ba mẹ Chu và Bạch Trà cũng có mặt. Ngoại trừ Chu Ca Thư, tất cả mọi người đều ở bên cạnh cô.
Trần Mỹ Cầm đến sau Lục Kim. Vừa thấy cô, bà ta đã định lao vào cào cấu nhưng bị nhân viên công tác khiển trách nên mới chịu ngồi yên.
Đối mặt với sự thẩm vấn của tòa án và cả Trần Mỹ Cầm, Lục Kim tỏ ra rất trấn định, không hề có cảm xúc mãnh liệt như mọi người tưởng tượng. Chỉ có Vệ Thư Thái hiểu rằng cô đang gồng mình chịu đựng, khí thế này sẽ duy trì cho đến khi kết quả thẩm phán được định đoạt. Công tác điều trị sau đó mới là trọng tâm thực sự.
Lục Thành Lâm ngồi xe lăn ra tòa. Gã vẫn giữ vẻ mặt bất cần, không hối hận, không khóc lóc, không nhận sai, cả người đờ đẫn như một thây ma. Chỉ có Trần Mỹ Cầm ngồi dưới liên tục bịt mặt khóc nấc lên.
Phiên tòa kéo dài hơn ba tiếng đồng hồ. Sau khi hội ý, hội đồng xét xử đã đưa ra quyết định và tuyên án ngay tại tòa.
Tất cả đứng dậy.
Tòa án nhận định: Căn cứ theo Điều 232, Điều 274, Điều 57 khoản 1, Điều 69 của Bộ luật Hình sự Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, với tội danh Cố ý giết người và Tội tống tiền, tuyên phạt bị cáo Lục Thành Lâm hình phạt Tử hình, tước quyền lợi chính trị suốt đời.
Tiếng búa pháp lý vang lên nặng nề.
Vào lúc 10 giờ 13 phút 41 giây sáng ngày 11 tháng 6, tội phạm Lục Thành Lâm đã nhận bản án tử hình cho chính mình.
Trong tiếng ồn ào hỗn loạn khi Trần Mỹ Cầm ngất xỉu tại chỗ vì đột quỵ, Lục Kim lặng lẽ rời khỏi tòa án.
Bầu trời bên ngoài là sắc xanh lam hiếm thấy của Đông Châu, vài cụm mây mỏng trôi lững lờ theo gió. Trong không khí có mùi cỏ xanh nhàn nhạt. Ngoài đường lớn, tiếng còi xe và tiếng cười đùa của người qua đường nghe êm ái như một bản hòa âm.
Thế giới này, dù đã trải qua bất cứ chuyện gì, vẫn kiên định tiến về phía trước. Động thực vật vẫn tràn đầy sức sống, con người vẫn phải gánh vác trách nhiệm của chính mình để hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn.
Lục Kim ngồi trên bậc thềm vắng người, nhắm mắt cảm nhận hướng gió. Một người lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh cô.
Lục Kim dựa đầu vào vai cậu, hàng mi khẽ run: “Hôm nay thời tiết thật đẹp.”
Giọng Chu Ca Thư nhẹ như những áng mây trắng kia: “Ừm.”
“Tiểu Chu.”
“Anh ở đây.”
“Anh chầm chậm đợi chị được không?”
“Được.”
Xin hãy tha thứ cho sự ích kỷ của chị, xin hãy cho phép chị khẩn cầu sự chờ đợi của anh. Hãy để chị một mình hoàn thành cuộc chiến tiếp theo, để chị chặt đứt mọi gai góc ngăn cản chúng ta yêu nhau, để chị biến mình thành một người xứng đáng với tình yêu của anh hơn, xứng đáng được đứng bên cạnh anh.
Được, anh chờ em.
![Bìa [ROSEMARY] – Chương 37: Chầm chậm đợi chị được không](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)