Khi Chu Ca Thư nhìn thấy người phụ nữ đó trong văn phòng của ba, cậu gần như có thể khẳng định ngay lập tức bà chính là em gái của Vệ Thư Vân. Ngũ quan của họ quá giống nhau, nhưng cảm giác mà bà mang lại hoàn toàn khác biệt với sự dịu dàng, cẩn trọng của mẹ Lục Kim. Người phụ nữ này toát lên vẻ giỏi giang, tự tin, trông chỉ khoảng ngoài 30 tuổi.
“Chào cậu, tôi là Vệ Thư Thái, là dì nhỏ của Lục Kim.” Vệ Thư Thái nói. Trước khi đến đây, bà đã dùng các mối quan hệ để điều tra kỹ lưỡng và đoán được phần nào mối quan hệ giữa chàng trai trước mắt và cháu gái mình. Cảm xúc của bà đối với cậu khá phức tạp, một mặt cảm kích vì nếu không có cậu, nhà họ Chu đã không can thiệp sâu như vậy; mặt khác, bà không quá tán đồng việc hai đứa trẻ sống chung khi còn quá trẻ.
Chu Ca Thư có cảm giác như đang bị vận mệnh đùa giỡn trong lòng bàn tay. Cậu lấy ra tấm danh thiếp mà bác sĩ vừa đưa cho mình nửa giờ trước, thận trọng hỏi: “Ngài là bác sĩ Vệ Thư Thái ở khoa Tâm thần, Bệnh viện Trung tâm Hoài Ninh sao?”
Vệ Thư Thái sững sờ, một dự cảm chẳng lành dâng lên: “Tại sao cậu lại có danh thiếp của tôi?”
Chu Ca Thư không biết sự xuất hiện của bà là phúc hay họa, nhưng hiện tại cậu thở phào nhẹ nhõm: “Tình hình của Nay Nay… không tốt lắm. Bác sĩ Phương Mộng đã đưa cháu thông tin liên lạc của ngài.”
Vệ Thư Thái kinh hãi. Phương Mộng là đàn chị khóa trên của bà, cả hai đều là chuyên gia tâm lý. Chỉ khi gặp những ca bệnh cực kỳ nan giải, Phương Mộng mới giới thiệu đến tuyến chuyên sâu hơn là Bệnh viện Trung tâm Hoài Ninh nơi bà làm việc.
Chu Càng Cần cũng không ngờ mọi chuyện lại tình cờ đến thế: “Bà Vệ, mời bà ngồi xuống, chúng ta cùng bàn bạc kỹ hơn.”
Vệ Thư Thái bắt đầu kể về nguyên nhân bà tìm đến đây. Năm đó Vệ Thư Vân theo Lục Thành Lâm khi mới 23 tuổi. Ba mẹ họ phản đối kịch liệt vì nhìn thấu bản chất của gã, nhưng Vệ Thư Vân vì tình yêu mù quáng mà bất chấp tất cả. Gia đình đã từ mặt bà. Nhưng ngay sau khi Thư Vân rời đi, Thư Thái lúc đó mới 8 tuổi bị phát hiện có khối u nội tạng. Ba mẹ dồn toàn lực cứu con gái nhỏ, không còn tâm trí tìm con gái lớn. Vài năm sau, Thư Thái khỏi bệnh nhưng tin tức về Thư Vân đã mất hút giữa biển người mênh mang của thời đại đó.
Mãi đến năm ngoái, khi ba mẹ lần lượt qua đời, mẹ bà trước khi nhắm mắt đã cầm tay con gái nhỏ dặn phải tìm bằng được chị gái. Vệ Thư Thái vốn không có nhiều ấn tượng về chị mình, nhưng vì di nguyện của mẹ, bà đã nỗ lực tìm kiếm. Khi vụ án Lục Thành Lâm giết Vệ Thư Vân chấn động truyền thông, bà mới lần ra manh mối dẫn đến nhà họ Chu và lập tức bay từ Hoài Ninh đến Đông Châu. Bà không ngờ rằng đứa con duy nhất của chị mình lại đang mắc bệnh tâm lý.
“Vô cùng cảm ơn sự giúp đỡ của gia đình đối với Lục Kim. Nếu không có mọi người, con bé không biết giờ sẽ ra sao.” Vệ Thư Thái đứng dậy cúi người cảm ơn chân thành, nhưng ngay sau đó bà nói: “Lần này tôi đến là để đón con bé về Hoài Ninh. Tôi là người thân duy nhất của nó, tôi phải có trách nhiệm.”
“Không được!” Chu Ca Thư phản ứng dữ dội, cậu thốt ra lời từ chối ngay lập tức. Cậu chỉ muốn giữ Lục Kim bên mình từng giây từng phút, sao có thể để cô đi xa như vậy.
Vệ Thư Thái nhíu mày định nói gì đó thì điện thoại Chu Ca Thư vang lên. Là Lục Kim gọi. Cậu chưa về nhà đúng giờ khiến cô đang đứng ngồi không yên.
Vệ Thư Thái chứng kiến biểu cảm của Chu Ca Thư thay đổi trong nháy mắt, từ căng thẳng, nghiêm nghị trở nên dịu dàng và cẩn trọng hết mực. Cậu dỗ dành cô như dỗ một đứa trẻ, bảo rằng đang đi ngang qua tiệm bánh kem cô thích để mua món bánh mousse xoài yêu thích nhất, bảo cô ngoan ngoãn xem TV đợi cậu về ngay.
Cúp máy, Chu Ca Thư lập tức gọi đặt bánh kem. Mọi thao tác trôi chảy như đã làm hàng ngàn lần.
Vệ Thư Thái khá bất ngờ. Chu Càng Cần mỉm cười nói khẽ: “Bà thấy đấy, bà không mang Lục Kim đi được đâu.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Cuối cùng, Vệ Thư Thái chấp nhận ở lại quan sát thay vì cưỡng ép đón đi. Bà yêu cầu được gặp Lục Kim với tư cách người thân, và đề nghị Chu Ca Thư tạm thời đừng tiết lộ bà là bác sĩ tâm lý.
Trên đường về nhà, Chu Ca Thư không ngừng báo cáo vị trí cho Lục Kim qua điện thoại để cô yên tâm. Sự kiên nhẫn vô tận của cậu khiến Vệ Thư Thái kinh ngạc. Bà đã gặp vô số bệnh nhân tâm lý và người nhà của họ, bà hiểu việc chăm sóc một người có tâm lý bất ổn khó khăn đến nhường nào, nhất là khi hai người chỉ là bạn trai bạn gái chưa có ràng buộc huyết thống.
Vệ Thư Thái nhìn chàng trai trẻ đang lo lắng dặn bà phải dịu dàng với Lục Kim, lòng bà dịu lại: “Tôi không chỉ là bác sĩ chuyên nghiệp, tôi còn là dì của con bé.”
Chu Ca Thư thở hắt ra một hơi: “Con xin lỗi dì, con chỉ là… quá khẩn trương.” Cậu đã thay đổi cách xưng hô một cách tự nhiên.
Vừa bước vào nhà, một tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch vang lên. Lục Kim như một chú chim nhỏ nhào vào lòng Chu Ca Thư. Cậu một tay xách bánh, một tay ôm cô, hôn lên trán cô cười khẽ: “Ngoan, có khách này.”
Lục Kim lúc này mới nhận ra có người lạ. Cô ngượng ngùng nép sau lưng Chu Ca Thư, nắm chặt cánh tay cậu làm vật chắn. Đây là biểu hiện của sự ỷ lại cực độ.
Nhưng rồi, huyết thống là một điều kỳ diệu. Lục Kim dần bước ra khỏi bóng lưng Chu Ca Thư, nhìn trân trân vào Vệ Thư Thái. Vệ Thư Thái vốn là người lý trí cũng không cầm được nước mắt khi nhìn thấy đứa cháu gái tội nghiệp có gương mặt giống hệt chị mình.
“Nay Nay, dì là dì nhỏ, là em gái ruột của mẹ con.”
Lục Kim ngơ ngác như không hiểu, cô nhìn sang Chu Ca Thư cầu cứu một đáp án. Khi thấy cậu mỉm cười gật đầu, cô mới khó khăn thốt lên: “…Dì nhỏ?”
Vệ Thư Thái ôm chầm lấy cô khóc nức nở: “Con đã khổ cực rồi, đều tại dì đến muộn. Nay Nay, dì xin lỗi con.”
Lục Kim khóc lặng lẽ không thành tiếng, nhưng cả người run rẩy dữ dội. Trong khoảnh khắc được ôm, cô có cảm giác như đang được người mẹ quá cố vỗ về. Sự thiếu hụt tình thân từ ba mẹ bấy lâu nay bỗng chốc được lấp đầy bởi người dì chưa từng gặp mặt.
Sau khi bình tĩnh lại, họ ngồi trò chuyện. Lục Kim khi có Chu Ca Thư bên cạnh trông vẫn giống một cô gái bình thường, thậm chí còn hay nói hơn, trừ việc cô thường xuyên liếc nhìn để chắc chắn cậu vẫn ở đó.
Tuy nhiên, đến gần 8 giờ tối, Lục Kim bắt đầu hối thúc Chu Ca Thư gọi điện cho ba mẹ Chu hỏi khi nào họ về, dì về khách sạn nghỉ ngơi chưa. Khi cô xuống lầu lấy điện thoại, Vệ Thư Thái mới nghiêm mặt hỏi Chu Ca Thư:
“Tình trạng này của Nay Nay đã kéo dài bao lâu rồi?”
Chu Ca Thư mệt mỏi day sống mũi: “Kể từ ngày kế hoạch vây bắt thất bại và Lục Thành Lâm bỏ trốn.”
![Bìa [ROSEMARY] – Chương 34: Huyết thống thân tình](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)