Trần Mỹ Cầm đã bị cảnh sát tới hiện trường khống chế.
Lúc đi vào khu biệt thự, Lục Kim không hề ngoảnh đầu lại lấy một lần. Sau khi về nhà, cô dành nửa giờ đồng hồ để nghe Chu Ca Thư kể lại những chuyện đã xảy ra với Lục Thành Lâm trong vòng một tháng qua.
“Ông ta… giết người rồi sao?” Lục Kim nghe với vẻ im lặng lạ thường, cứ như thể vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, cuối cùng cô hỏi lại một lần nữa.
Vẻ mặt Chu Ca Thư nghiêm nghị, gật đầu rồi kéo Lục Kim về phía mình, nhưng lại phát hiện làn da cô lạnh đến đáng sợ.
“Đừng lo lắng.” Chu Ca Thư nhìn cô đầy lo âu, dịu dàng nói: “Ông ta không trốn được lâu đâu. Lưới trời tuy thưa nhưng khó thoát, hiện tại đâu đâu cũng có camera giám sát, bắt được ông ta chỉ là vấn đề thời gian thôi.”
Lục Kim “vâng” một tiếng, cũng không biết có lọt tai lời nào của Chu Ca Thư không, rồi đột nhiên lộ ra vẻ mặt trống rỗng hỏi: “Thế còn chú dì, họ có an toàn không? Gần đây chúng ta có nên hạn chế ra ngoài không?”
Chu Ca Thư đáp: “Rất an toàn, chúng ta ra ngoài đều sẽ có người đi theo. Lục Kim, trước đó không nói với em là vì sợ em lo lắng. Vốn dĩ nhà anh định đợi bắt được Lục Thành Lâm quy án rồi mới kể cho em nghe, em đừng nghĩ ngợi nhiều quá.”
Lục Kim thậm chí còn gượng cười một cái: “Chị không nghĩ nhiều, chỉ là chị… chỉ là chị hơi bị dọa một chút thôi.”
Nhìn nụ cười cực kỳ miễn cưỡng trên mặt Lục Kim, Chu Ca Thư đau lòng khôn xiết. Cậu sợ cô sẽ phản ứng như thế này nên mới không dám nói. Vốn dĩ định đợi mọi chuyện qua đi, Lục Thành Lâm bị tuyên án, cậu mới chọn lọc vài chi tiết không quan trọng để kể sau, không ngờ giữa đường lại nhảy ra một Trần Mỹ Cầm. “Lục Kim, anh…”
Lời Chu Ca Thư vừa mới bắt đầu đã bị Lục Kim ngắt ngang.
“Chu Ca Thư, chị muốn yên tĩnh một mình, chị về phòng đi tắm một chút được không?” Lục Kim nói. Biểu cảm và giọng điệu của cô đều bình đạm, không nhìn ra chút cảm xúc nào.
Nhưng chính sự bình tĩnh này mới khiến Chu Ca Thư hoảng hốt.
Cậu cũng hiểu lúc này Lục Kim cần một không gian riêng tư để chậm rãi tiêu hóa những gì vừa nghe, nên cậu đồng ý, chủ động giúp cô xả nước tắm, sau đó cũng không dám rời đi mà đứng canh ngay trong phòng cô.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Khi ngón chân Lục Kim chạm vào nước trong bồn tắm, cô gần như có ảo giác mình bị bỏng, nhưng rất nhanh cô nhận ra không phải do nước quá nóng, mà là vì cả người cô đang toát mồ hôi lạnh.
Cô ngâm toàn bộ cơ thể từ cổ trở xuống vào nước nóng, phải mất một lúc lâu sau mới cảm thấy nhiệt độ cơ thể dần tăng trở lại.
Những lời Chu Ca Thư vừa kể lại một lần nữa xoay chuyển trong óc cô.
Một tháng trước, Lục Thành Lâm phát hiện không liên lạc được với Lục Kim và Chu Ca Thư nên đã chạy đến công ty nhà họ Chu để quấy rối. Ngày hôm đó, toàn bộ sảnh tầng một đều nghe thấy tiếng Lục Thành Lâm rêu rao rằng con trai của tổng giám đốc Chu thị giam cầm và cưỡng bức con gái gã. Đương nhiên, mục đích duy nhất của gã khi làm loạn như vậy là: TIỀN.
Gõ cửa con trai đòi được 30 vạn, thì gõ cửa ba của nó chắc chắn phải được nhiều hơn.
Lần đầu tiên, Lục Thành Lâm mở miệng đòi 100 vạn, Chu Càng Cần sảng khoái đưa ngay. Chưa đầy nửa tháng sau, gã lại dùng chiêu cũ, số tiền tống tiền tăng vọt gấp đôi! Nhậm Tuệ vốn định bỏ trốn nhưng thấy kiếm được 300 vạn quá dễ dàng nên nổi lòng tham, bị những lời mê muội của Lục Thành Lâm kiểu “Chu thị chính là ngân hàng của chúng ta” làm mờ mắt, thế là bà ta run rẩy ở lại định tiếp tục lừa đảo, chỉ bịa một lý do để gửi Tiểu Hải đi chỗ khác.
Nhưng mọi chuyện đâu có đơn giản như vậy. Lục Thành Lâm nghiện cờ bạc, gã cầm tiền của Chu Càng Cần vung vít khắp các sòng bài. 300 vạn đối với gã như nước đổ lá khoai, những kẻ nịnh bợ gã nhiều không đếm xuể. Đột nhiên có một tên nhóc con muốn lấy lòng gã buột miệng nói: “Anh Lâm, hóa ra anh cũng hay sang bãi bên Ngũ Hà chơi à?”
Lục Thành Lâm chỉ hay chơi ở vài sòng quen thuộc, chưa bao giờ sang Ngũ Hà.
Tên đó lại nói: “Ơ? Thế à? Mấy hôm trước em thấy chị nhà bên đó, em cứ ngỡ anh cũng đi, chắc là em nhìn nhầm!”
Người nói vô tình, kẻ nghe hữu ý.
Lục Thành Lâm là loại người cực đoan, nhạy cảm và thô bạo. Đến cả Vệ Thư Vân ngày trước chỉ cần nói chuyện với người đàn ông khác một câu là gã đã nổi trận lôi đình, mặc dù Nhậm Tuệ có là phụ nữ đoan chính thì gã cũng sẽ nghi ngờ, huống chi là bắt được sóng? Cộng thêm việc Nhậm Tuệ đột ngột gửi Tiểu Hải về quê, gã càng nghĩ càng thấy sai sai!
Gã tìm cơ hội bám theo Nhậm Tuệ và bắt quả tang tại trận Đinh Lỗi đang vuốt ve bụng Nhậm Tuệ ở tầng hai một tiệm mạt chược tại Ngũ Hà. Cảnh tượng đó kích thích mãnh liệt vào dây thần kinh điên cuồng của gã. Gã nhận ra mình không chỉ bị cắm sừng mà còn bị cho đổ vỏ bao lâu nay. Nghĩ đến đó, Lục Thành Lâm rơi vào trạng thái phát điên, rút chiếc rìu mang theo bên mình bổ thẳng vào Đinh Lỗi. Nhậm Tuệ sợ đến mức chạy thục mạng nhưng trượt chân ngã lộn nhào xuống cầu thang. Lục Thành Lâm chém Đinh Lỗi đến mức ruột gan văng tung tóe, rồi khi tháo chạy gặp Nhậm Tuệ đang nằm dưới chân cầu thang, gã chém chết bà ta rồi điên cuồng đạp vào bụng bà ta mười mấy phát. Cảnh sát khám nghiệm hiện trường cũng phải rùng mình, người đàn ông bị chém nát bụng và bộ phận sinh dục, còn người đàn bà bụng mang dạ chửa thì càng thê thảm hơn.
Sau đó cảnh sát lập án truy nã, kéo theo cả vụ án tống tiền 330 vạn của nhà họ Chu. Vụ án của Lục Thành Lâm phút chốc trở thành vụ án hình sự lớn nhất Đông Châu.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Lục Kim không diễn tả nổi cảm xúc của mình lúc này. Cô không hề thấy đau lòng, nhưng cũng không thấy hả dạ hay hưng phấn như mình từng tưởng tượng. Đầu óc cô trống rỗng, chỉ cảm thấy một sự bi ai và hoảng sợ vô hạn. Cô lại là con gái của loại người này, con gái của một tên sát nhân liên hoàn tàn độc!
Không phải cô chưa từng nghĩ đến việc phơi bày chuyện của Nhậm Tuệ để họ tàn sát lẫn nhau, nhưng mỗi khi ý nghĩ đó hiện lên, cô lại nhớ đến hình ảnh mẹ mình nằm giữa vũng máu với đôi mắt trợn ngược. Trong tiềm thức của cô là sự sợ hãi, cô quá sợ hãi. Nhậm Tuệ dù vô sỉ, nhưng bà ta vẫn là một thai phụ sắp đến ngày sinh.
Chờ đã… Chờ đã!
Tại sao trong ký ức của mình lại có cảnh tượng mẹ tử vong? Cô… rõ ràng cô nhớ mình được cảnh sát báo tin rồi mới đến bệnh viện cơ mà? Tại sao cô lại nhớ rõ như vậy… Cô đã quên mất điều gì? Đó là ký ức của ai! Đôi mắt chết không nhắm mắt của Vệ Thư Vân hiện lên mồn một trước mặt Lục Kim. Sắc mặt cô trắng bệch như người chết, cả người run rẩy không ngừng.
Chuyện gì đã xảy ra, rốt cuộc là chuyện gì!
Cộc cộc cộc
Tiếng gõ cửa đột ngột khiến tim Lục Kim suýt ngừng đập!
Giọng nói lo lắng của Chu Ca Thư truyền qua cánh cửa: “Lục Kim, tắm xong chưa? Để anh lấy khăn tắm cho em nhé, em để quên ở ngoài cửa rồi.”
Lục Kim thở dốc, ra sức vỗ vào mặt mình, một lúc lâu sau mới cố gắng thốt ra một chữ: “Được.”
Hơi nước trong phòng tắm rất dày, nhưng Chu Ca Thư vẫn nhìn thấu gương mặt cứng đờ của cô. Cậu quỳ xuống bên cạnh bồn tắm, nâng mặt cô lên hôn vào làn môi ướt đẫm, hôn lên hàng lông mày, gò má và chóp mũi. Cậu dùng sự dịu dàng vô hạn của mình để sưởi ấm gương mặt và trái tim cô.
Giọng Lục Kim khàn đặc: “Chị không sao… Chu Ca Thư, chị không sao.”
“Nhưng anh có sao.” Chu Ca Thư buồn bã, ánh mắt hiện rõ vẻ nôn nóng: “Lục Kim, em đừng dọa anh như thế. Nói chuyện với anh đi, chuyện gì cũng được.”
Lục Kim hé môi, định đem hết những nghi vấn trong lòng kể cho cậu nghe, nhưng rồi lại chẳng nói nên lời. Hồi lâu sau, cô chỉ thì thầm: “Tiểu Chu, chị mệt quá, chị muốn ngủ một lát.”
Chu Ca Thư lấy một tấm thảm lông cừu thật dày bọc cô lại, lau khô người rồi bế cô vào trong chăn ôm chặt. Lục Kim cuộn tròn trong lòng cậu, hơi thở dán sát vào xương quai xanh của cậu. Cô dường như cực kỳ lưu luyến mùi hương trên người Chu Ca Thư, hễ ngửi thấy là thấy lòng bình an.
“Chu Ca Thư.” Lục Kim nhắm mắt gọi cậu. Đợi cậu lên tiếng, cô mới nói tiếp: “Hình như chị đã quên mất Lục Thành Lâm lúc chị còn nhỏ trông như thế nào rồi. Ký ức duy nhất của chị về ông ta là vẻ mặt giận dữ đánh người, ông ta quậy phá nhà cửa đến gà bay chó sủa, rồi ngày hôm sau lại như chưa có chuyện gì xảy ra, ngày này qua ngày khác, không bao giờ dứt. Nhưng chị nhớ mẹ, hồi nhỏ mẹ hay nhìn ảnh ông bà ngoại rồi rơi nước mắt, bảo là đợi chị lớn thêm chút nữa sẽ dẫn chị về tìm họ. Sau này bị đánh, chị bảo mẹ đi tìm ông bà ngoại đi, mẹ bảo mẹ không còn mặt mũi nào quay về, lúc trước rời đi đã nói rồi, sướng mẹ hưởng khổ mẹ chịu, coi như nhà không có đứa con gái này. Có đôi khi chị cứ nghĩ, giá như mẹ không bị ma quỷ ám ảnh mà bỏ đi theo Lục Thành Lâm thì giờ chắc mẹ đang sống rất tốt. Hoặc là, giá như lúc đó mẹ sinh được một đứa con trai như anh thì thật tốt, như vậy anh có thể bảo vệ mẹ, Lục Thành Lâm cũng không dám…”
“Suỵt!” Chu Ca Thư vỗ nhẹ vào lưng Lục Kim như dỗ trẻ con: “Em đã làm rất tốt rồi. Dì Vệ ở dưới suối vàng nếu biết em thi đỗ Đại học Đông Châu với thành tích xuất sắc như vậy, lại còn tự làm tự ăn nuôi sống bản thân, chắc chắn dì cũng sẽ tự hào về em giống như anh vậy.”
Lục Kim khẽ đáp một tiếng rồi chìm vào giấc ngủ dưới sự vỗ về của Chu Ca Thư.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Cô giật mình tỉnh dậy bởi tiếng chuông điện thoại. Lục Kim bật dậy khỏi giường, tóc mái đẫm mồ hôi lạnh, miệng há hốc thở dốc.
Chu Ca Thư không có ở đó. Chiếc điện thoại trên tủ đầu giường phát ra những tiếng kêu chói tai.
Lục Kim cầm máy, đó là một dãy số lạ. Như bị ma xui quỷ khiến, cô nhấn nghe, cứ như thể đã biết đối phương là ai.
“Con ranh con! Có phải mày hại tao không!” Lục Thành Lâm trong cơn ác mộng như xé toạc thực tại chui ra, phát ra giọng nói mà Lục Kim không thể quen thuộc hơn: “Tao nói cho mày biết, khôn hồn thì chuẩn bị ngay cho tao một vạn tiền mặt!”
Lục Kim nghe thấy giọng nói lạnh lùng đến đanh thép của chính mình: “Đừng có nằm mơ, Lục Thành Lâm, ông chết chắc rồi.”
Lục Thành Lâm ở đầu dây bên kia nghiến răng mắng nhiếc: “Mấy ngày nay tao đã nghĩ thông suốt rồi. Thằng lõi Hà Tam chưa từng gặp con đĩ Nhậm Tuệ kia, sao nó biết chuyện ở Ngũ Hà được? Lão già Chu Càng Cần sảng khoái đưa tiền như thế, hóa ra là tính kế tao ở chỗ này à? Mày nói xem nếu tao bị bắt, tao khai với cảnh sát như vậy, liệu lão ta có bị khép tội xúi giục không nhỉ?!”
Lục Kim đột nhiên cười, một điệu cười khẩy rõ mồn một: “Ông đi mà khai, Lục Thành Lâm, liệu có ai tin ông không?”
Lục Thành Lâm rõ ràng đã cuống cuồng: “Con đĩ nhận giặc làm cha kia, tao mới là ba đẻ của mày! Dám không đưa tiền, tao đi quật mộ Vệ Thư Vân lên cho mày xem!”
“Ông dám!”
Lục Thành Lâm dường như đã nắm được thóp của Lục Kim, đắc ý cười ha hả: “Mày xem tao có dám không! Lục Kim, mày không làm theo lời tao, trước khi chết tao cũng phải kéo theo cả nhà họ Chu làm đệm lưng. Tao thật sự biết giết người đấy, chẳng phải mày đã tận mắt chứng kiến rồi sao!”
Hơi thở Lục Kim khựng lại: “Ông nói… cái gì?”
“Tao đã giết con đĩ Vệ Thư Vân như thế nào, thì tao sẽ giết bà vợ họ Chu y như thế. Đợi tao giết bà ta xong, liệu Chu Ca Thư còn thèm lấy loại con gái rẻ rách như mày nữa không?! Biết điều thì chuẩn bị tiền nhanh lên! Nếu mày dám báo cảnh sát, tao giết cả nhà họ Chu!”
“Cần bao nhiêu, để ở đâu.”
“Ha ha, thế này còn nghe được. Tao muốn một vạn tiền mặt. Ngày mai mày lén chúng nó đi rút tiền, tối kia đặt vào thùng rác ở con hẻm nhỏ khu giải tỏa đường Dụ Hoa.”
Cuộc gọi bị ngắt. Lục Kim bước xuống giường một cách máy móc, lúc chạy xuống lầu cô còn bị trẹo cả chân.
Trong phòng khách chỉ có mẹ Chu và Chu Ca Thư. Cô ép mình phải bình tĩnh lại, thốt ra một câu hoàn chỉnh:
“Báo cảnh sát đi, Lục Thành Lâm vừa gọi điện cho chị.”
![Bìa [ROSEMARY] – Chương 32: Không biết nói gì](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)