Bìa [ROSEMARY] – Chương 31: Nhà kính trồng hoa
ROSEMARY

[ROSEMARY] – Chương 31: Nhà kính trồng hoa

Tác giả: Hải Tiên Bì Bì Tương

2854 từ · 13 phút đọc

Nhà kính trồng hoa

Lục Kim đã ngủ liền tù tì mười lăm tiếng đồng hồ. Khi mở mắt ra, cô lập tức cảm thấy tứ chi bủn rủn vì ngủ quá lâu. Phải mất một lúc lâu cô mới thoát khỏi trạng thái mơ màng để hoàn toàn tỉnh táo, rồi ngồi dậy nhận ra mình đang ở đâu.

Hoa hồng trắng, thảm lông cừu, ban công đầy nắng, và chăn đệm mềm mại màu hồng trắng.

Đây là Tân Giang, nhà mới của Chu Ca Thư.

Cô đã được thay một bộ đồ ngủ thoải mái. Ghé sát tai nghe, vải vóc còn vương chút hương hoa lan chuông, ngọt ngào mà thanh nhã. Ánh nắng lúc mười giờ sáng vừa vặn rơi trên thảm một cách dịu dàng. Trên kệ sách hình như có thêm vài món đồ chơi nhỏ so với trước kia. Trên tủ đầu giường, cốc nước ấm được đặt trên đế giữ nhiệt, đảm bảo nhiệt độ nước luôn ở mức vừa phải.

Ký ức dần quay về, trong đầu Lục Kim tràn ngập cảnh tượng mình và Chu Ca Thư nổi điên tối qua. Cô ôm mặt vùi mình vào trong chăn, lòng hiểu rõ mình lại gây thêm phiền phức cho cậu. Cảm giác tội lỗi và tự trách ập đến; cô oán hận bản thân tại sao luôn không khống chế được cảm xúc, tại sao không kiên cường hơn, tại sao lúc nào cũng giống như một gánh nặng kéo chân người khác.

Đúng lúc này, Chu Ca Thư đi lên tầng hai. Cậu tựa vào khung cửa, đôi mắt mỉm cười nhìn Lục Kim như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, nhẹ nhàng dỗ dành: “Có phải vì thức dậy muộn quá nên ngượng không? Hôm nay không có phần ăn sáng của em đâu nhé.”

Lục Kim ngẩn người trước thái độ bình thản đến lạ lùng của Chu Ca Thư. Cô ngơ ngác nhìn cậu, không kịp phản ứng.

Chu Ca Thư bước tới, đưa ly nước trên tủ cho cô: “Uống xong thì đi tắm đi. Trong bếp đang hầm canh gà, trưa nay chúng ta ăn mì canh gà và gà xé phay trộn.”

Lục Kim vẫn còn thẫn thờ, theo bản năng nhận lấy nước uống rồi thốt ra một câu: “Để lại cái đùi gà cho chị.”

Chu Ca Thư tức khắc bật cười, một nụ cười vô cùng rạng rỡ. Lục Kim nhìn cậu si mê, cô cũng chẳng hiểu sao Tiểu Chu của mình lại có thể cười đẹp đến thế, giống như một dòng suối ngọt ngào được sưởi ấm bởi ánh mặt trời. Cô được dòng suối ấy ôm vào lòng, được hôn, và được hứa hẹn.

Cho đến khi bị ấn vào phòng tắm, cô vẫn ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Khi làn nước ấm dội lên những thớ cơ mỏi mệt, cô không nhịn được mà khẽ rên rỉ. Nhìn chằm chằm gương mặt tái nhợt, ướt sũng của mình trong gương, cô thấy mình chẳng có chút gì đáng yêu.

Ngũ quan của cô không thừa hưởng nét nhu hòa của mẹ, mà lại mang vẻ sắc sảo, không mấy thiện cảm, kiểu tướng mạo mà người già hay gọi là không tốt số. Đẹp thì có đẹp, nhưng lại quá rực rỡ đến mức trống rỗng.

Chu Ca Thư thích mình ở điểm nào cơ chứ?

Ngay cả chính cô còn chẳng thích một bản thân không có linh hồn như thế này.

Khi sấy tóc xong và đi xuống cầu thang, cô gặp Chu Ca Thư ở góc rẽ. Cậu nắm lấy tay cô một cách tự nhiên, nhân lúc không có ai liền hôn cô thật sâu. Lục Kim bị hôn đến mức thở dốc, một lúc lâu sau mới nghe cậu nói: “Kem đánh răng vị cam, anh biết ngay là em sẽ thích mà.”

Chu Ca Thư dắt cô vào phòng ăn, nói cho cô biết ba mẹ đều đã đi làm, hiện tại trong nhà chỉ có hai người và người giúp việc.

Trên bàn đã chuẩn bị sẵn canh gà ác hầm kỷ tử và hồng sâm, mì nước cùng các món phụ. Người làm trong bếp là một dì khoảng 40 tuổi với gương mặt phúc hậu, thấy người đến liền cười hỉ hả mời ngồi, nhiệt tình giới thiệu các thành phần và công dụng của canh. Lục Kim không chống đỡ nổi sự nhiệt tình muốn vỗ béo trẻ con của dì, bị khuyên ăn thêm nửa bát mì nữa. Chu Ca Thư ngồi đối diện cứ tủm tỉm cười, thỉnh thoảng lại gắp thêm thịt vào bát cô.

Nửa bát canh cuối cùng Lục Kim thực sự không uống nổi, nhưng lại ngại để thừa. Cô thở dài vì no căng, Chu Ca Thư không nói một lời, cầm lấy bát từ tay cô rồi uống sạch, tự nhiên như thể việc này cậu đã làm vô số lần.

Sau bữa ăn, Chu Ca Thư đưa Lục Kim lên nhà ấm trồng hoa bằng kính trên tầng thượng, nơi yêu thích nhất của mẹ Chu. Không gian lấy sáng 360 độ*, nhiệt độ ổn định bốn mùa, cây cối xanh tươi, hoa nở rực rỡ quanh năm. Cây cối và hoa tươi được phối hợp hoàn hảo, hiện tại nở rộ nhất là hoa tịch mai vàng rực, đầy sức sống.

(*) Lấy sáng 360 độ ở đây theo mình được hiểu là trong kiến trúc, dù bạn đứng ở bất kỳ vị trí nào trong căn phòng, nhìn về hướng nào (Đông, Tây, Nam, Bắc), cũng đều thấy được ánh sáng mặt trời chiếu vào.

Lục Kim đắm mình trong hương thơm của hoa và nụ hôn với Chu Ca Thư. Ghế sofa trong nhà kính quá mềm mại, khiến người ta lún sâu vào mà chẳng muốn đứng dậy. Lục Kim biết rõ nhưng vẫn cam tâm tình nguyện chìm đắm trong cuộc sống tốt đẹp mà Chu Ca Thư dày công xây dựng cho mình.

Ánh mắt Chu Ca Thư dịu dàng như nắng trong nhà kính, khác hẳn với vẻ lạnh lùng trong ký ức của cô. Lục Kim không nhịn được hỏi: “Chu Ca Thư, cái đêm anh thấy chị với Trần Xước, anh đã nghĩ gì?”

Ban đầu Lục Kim nghĩ Chu Ca Thư chỉ là ham muốn nhất thời của tuổi trẻ, sau này mới lờ mờ hiểu ra cậu đã có dự mưu từ lâu, nhưng cô vẫn không hiểu tại sao.

Chu Ca Thư cọ môi lên chóp mũi cô, thầm nhớ lại ý nghĩ lúc đó, cái tên Trần Xước kia không xứng đáng được hôn Lục Kim, tất cả những kẻ trước đây đều không xứng. Tình yêu của họ là hứng thú nhất thời, là ham muốn sắc dục, là những rung động hormone ngắn ngủi. Không ai yêu Lục Kim nhiều hơn cậu. Cậu không thể chờ thêm, cũng không muốn chờ nữa. Cậu là người duy nhất trên thế giới này muốn gánh vác một nửa cuộc đời của cô.

Nhưng Chu Ca Thư chẳng nói gì cả, chỉ hôn cô rồi thì thầm: “Lục Kim, làm nhé?”

Lục Kim ngẩn ra: “Ở đây sao?”

Tay Chu Ca Thư luồn vào trong áo cô, cười nói: “Sẽ không có ai lên đây đâu, chỉ có hai chúng ta thôi.”

Lần này, Chu Ca Thư dịu dàng đến mức khiến mắt Lục Kim cay xè. Giữa căn phòng thơm ngát, cô được cậu nâng niu hết mực. Chu Ca Thư không cố tình hành hạ cô, mà hoàn toàn thuận theo nhịp điệu của cô. Sau khi cô lên đỉnh hai lần, cậu mới tự mình giải quyết. Sau khi dọn dẹp sạch sẽ, cậu ôm cô vào lòng thủ thỉ tâm sự.

Lục Kim nhắm mắt ôm cậu, giọng nhẹ nhàng hỏi hai ngày trước cậu đi đâu.

Chu Ca Thư cảm thấy người trong lòng giống như một chú mèo hoang vừa được nhặt về, nhìn thì có vẻ cảnh giác hay xòe vuốt, nhưng bên trong lại mềm yếu và nhát gan, sợ bị bỏ rơi lần nữa.

Cậu xoa tóc cô như vuốt ve mèo con: “Anh đi Quảng Đông tham gia phỏng vấn ở Đại học Trung Sơn, chương trình cử nhân liên thông tiến sĩ y khoa hệ 8 năm. Bạn trai tương lai của em có thể sẽ trở thành một bác sĩ ưu tú đấy, có vui không?”

Giọng Lục Kim hơi khàn: “Hệ 8 năm của Đại học Bắc Kinh tốt hơn.”

Chu Ca Thư cảm nhận được hơi thở run rẩy của người trong lòng, cười nói: “Thời tiết Bắc Kinh không tốt, mùa xuân hay có bão cát, mùa đông lại rất khô. Quảng Châu tốt hơn, chúng ta có thể đi ăn điểm tâm sáng, em có thể mặc những bộ váy em thích suốt cả năm. Chúng ta sẽ mua một căn nhà bên đó, không cần quá lớn nhưng nhất định phải có ban công mở rộng mà em thích. Chúng ta sẽ nuôi một chú chó, sinh hai đứa con, nếu là một cặp con gái sinh đôi giống em thì càng tốt. Chờ chúng lớn lên sẽ dắt chúng ra phương Bắc xem tuyết, chúng chắc chắn sẽ vui đến mức lăn tròn như hai quả cầu tuyết nhỏ cho xem.”

Lục Kim lặng lẽ rơi nước mắt trong lòng Chu Ca Thư, run rẩy nói lời xin lỗi.

Chu Ca Thư dùng cằm cọ lên đỉnh đầu cô, cực kỳ dịu dàng: “Không cần nói xin lỗi, Nay Nay. Anh không cao thượng như em nghĩ đâu. Anh cũng chẳng thiết tha gì việc phải trở thành một người thành đạt. Tất cả những lựa chọn của anh đều là vì bản thân mình, vì anh muốn cùng em sống ở miền Nam không có mùa đông, muốn cùng em xây dựng một gia đình, muốn ở bên em mãi mãi.”

Tất cả mọi thứ đều là “cùng với em”.

Lục Kim không cầm được nước mắt, vùi đầu vào lòng cậu hỏi lý nhí: “Nếu không thể sinh đôi thì sao?”

Chu Ca Thư trút bỏ được gánh nặng trong lòng, vừa hôn vừa cười: “Anh sẽ nỗ lực một chút, cố gắng để em không phải vất vả lần thứ hai.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Bầu không khí u ám trong nhà kính cuối cùng cũng tan biến. Chu Ca Thư kể cho Lục Kim nghe kế hoạch của mình. Tổng cộng cậu đã đưa cho Lục Thành Lâm 30 vạn tệ, nhưng không phải đơn giản là cho không. Hành vi tống tiền 30 vạn đã thuộc khung hình phạt mức đặc biệt lớn, có thể bị phạt trên 10 năm tù, và cậu đã giữ lại toàn bộ bằng chứng. Còn lý do không tố cáo Nhậm Tuệ là vì cậu muốn xem bọn họ chó cắn chó, lúc đó kết cục có khi còn bất ngờ hơn.

Lục Kim nghe đến ngây người: “30 vạn… chị biết lấy gì trả cho anh đây, hay chị viết giấy nợ trước nhé?”

Chu Ca Thư cười ngất, giả bộ nghiêm túc trêu cô: “Em không biết sao, giới nhà giàu bọn anh đều thế cả. Trước khi gả vào sẽ được tặng một dãy cửa hàng mặt phố, mỗi tháng có quỹ gia tộc cấp tiền tiêu vặt, đi sự kiện có thể mượn vương miện Nữ hoàng Anh từng đội, sinh con gái được mua siêu xe và cho 3 triệu, sinh con trai được cho cổ phần công ty, còn nếu sinh long phượng thì em chính là tổ tiên của nhà anh luôn.”

Lục Kim: “……”

Lục Kim: “Chu Ca Thư, chị đang nói chuyện nghiêm túc với anh đấy.”

Chu Ca Thư vén lọn tóc bết mồ hôi ra sau tai cô: “Anh rất nghiêm túc mà. Lục Kim, em hãy ỷ lại vào anh thêm một chút được không? Đừng bao giờ nghĩ em là gánh nặng của anh. Em phải đường đường chính chính mà hiểu rằng, chính em mới là người cứu rỗi cuộc đời vốn dĩ tẻ nhạt của anh.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Buổi tối, ba mẹ Chu về nhà rất sớm. Họ thậm chí còn mua một chiếc bánh kem, như thể việc Lục Kim đến ở là một sự kiện đáng ăn mừng. Trong bữa tối, họ khui một chai vang đỏ, hai đứa trẻ cũng uống một chút, không khí vô cùng ấm cúng.

Sau bữa ăn, bốn người ngồi trò chuyện ở phòng khách. Ba mẹ Chu vô cùng muốn Lục Kim ở lại nhà, chủ yếu vì ba Chu đã bắt đầu nhúng tay giải quyết chuyện của Lục Thành Lâm, lo lắng cô ở trường một mình sẽ gặp bất trắc.

Lục Kim vừa áy náy vừa cảm kích không biết để đâu cho hết. Nhà họ Chu lương thiện và bao dung đến mức không tưởng, mọi lời cảm ơn của cô đều trở nên nhạt nhẽo và rẻ rúng.

Chu Càng Cần là một người có vẻ ngoài rất nho nhã, ông nói: “Chuyện của ba con đừng lo lắng nữa. Chỉ là Nay Nay à, phương án giải quyết của chú có thể hơi thô bạo một chút, mong con thông cảm.”

Lục Kim lắc đầu: “Chú Chu, từ lâu con đã không còn coi ông ta là ba nữa rồi.”

Ngày hôm sau, Chu Ca Thư đưa Lục Kim đi dạy kèm. Lớp dạy của cô còn một tháng nữa mới kết thúc. Buổi trưa cậu cùng cô về ký túc xá Đại học Đông Châu để thu dọn hành lý. Lúc đi, Lục Kim có chút bồi hồi. Phòng có bốn người, hai người đi thực tập, một người ôn thi thạc sĩ, giờ cô cũng dọn đi, nửa năm tới chắc phòng này bỏ trống mất.

Chu Ca Thư dường như rất hứng thú với giường đệm và bàn học của cô, cứ nhìn chằm chằm đầy tò mò. Lục Kim mới nhớ ra cậu chưa từng ở nội trú bao giờ, chắc thấy lạ lẫm.

Đồ đạc dọn ra cũng không nhiều. Chu Ca Thư một tay kéo vali, một tay xách túi. Lục Kim ôm chậu cây trầu bà nuôi bốn năm của mình, thầm nghĩ chậu cây này có phúc thật, sau này được ở trong nhà kính và chăm sóc kỹ lưỡng rồi.

Một tháng tiếp theo, Lục Kim sống vô cùng thoải mái và nhẹ nhõm. Ngoài giờ đi dạy kèm, cô ở nhà cùng Chu Ca Thư học tập. Cô sửa luận văn tốt nghiệp, Chu Ca Thư học kiến thức chuyên ngành. Thỉnh thoảng hai người nổi hứng lên nhà kính chăm sóc hoa, kết quả làm chết một gốc quân tử lan mà mẹ Chu vất vả đấu giá được hai năm trước. Cả hai bị mắng cho vuốt mặt không kịp, đồng thời bị cấm cửa khỏi nhà kính trong vòng một năm.

Đêm đó, Chu Ca Thư lén lẻn vào phòng Lục Kim quấn quýt đòi làm tình, còn than thở: “Tiếc quá, sắp tới không làm ở nhà kính được nữa rồi.”

Lục Kim tức đến mức suýt chút nữa đá cậu xuống giường.

Đúng ngày kết thúc khóa dạy kèm, Lục Kim nhận được lương. Cô đã tính toán kỹ số tiền này, cô sẽ mời Chu Ca Thư đi ăn và mua quà cho ba mẹ Chu.

Chu Ca Thư ăn bữa trưa do Lục Kim mời, ấm ức hỏi: “Tại sao ba mẹ có quà mà anh chỉ có mỗi bữa cơm thế này?”

Lục Kim dỗ dành: “Chiếc khăn lụa chị định mua cho dì hơi đắt, nên phần của anh bị cắt giảm rồi.”

“Thế anh đòi thứ khác được không?” Mắt Chu Ca Thư lóe lên tia sáng không tốt lành gì.

Lục Kim liếc cậu một cái, tiếp tục ăn: “Không được.”

“Anh đã nói là gì đâu!” Chu Ca Thư phản đối.

Lục Kim hạ thấp giọng: “Chị không thể đồng ý với yêu cầu nhất định phải sinh đôi con gái cho anh đâu!”

Chu Ca Thư: “… Sao em biết anh định nói cái đó.”

Đôi tình nhân trẻ ngồi taxi về nhà, dọc đường rất vui vẻ. Lục Kim càng nhìn chiếc khăn lụa càng thấy hợp với mẹ Chu, cứ mở hộp ra ngắm nghía mãi, nghĩ xem tối nay tặng thế nào cho phải phép.

Nhưng xe bất ngờ bị chặn lại ở ngay cổng khu biệt thự. Nhân viên bảo vệ cuống cuồng chạy lại giải thích rằng có một bà lão hễ thấy xe đi vào là chặn đầu, họ còn chưa chạm vào người bà ta đã nằm lăn ra đất ăn vạ, cảnh sát đã được gọi đến nhưng tình hình rất khó giải quyết.

Lục Kim hạ cửa kính xe nhìn ra, hóa ra là Trần Mỹ Cầm!