Bìa [ROSEMARY] – Chương 30: Trở lại quá khứ 4
ROSEMARY

[ROSEMARY] – Chương 30: Trở lại quá khứ 4

Tác giả: Hải Tiên Bì Bì Tương

2480 từ · 11 phút đọc

Trở lại quá khứ 4

Lục Kim chia tay Trần Xước vào tháng thứ hai sau khi yêu nhau. Cô thậm chí còn chẳng buồn nói hai chữ “chia tay”. Đó là một lần đi dạo phố với Bạch Trà, cô tình cờ thấy Trần Xước đang đút đồ ăn cho một cô gái khác trong tiệm bánh ngọt đối diện. Cô chỉ bĩu môi, thậm chí chẳng thèm gọi Bạch Trà xem, rồi lẳng lặng chặn hết mọi phương thức liên lạc với hắn.

Ngày hôm sau, khi Trần Xước gọi điện không được, nhắn tin thì phát hiện mình đã bị cho vào danh sách đen mới nhận ra sự tình không ổn. Hắn tìm thời khóa biểu rồi đứng đợi ngoài phòng học của Lục Kim. Hắn cứ ngỡ sẽ thấy một Lục Kim u sầu, nào ngờ lại thấy cô ngồi ở hàng cuối cười nói vui vẻ với cô bạn cùng phòng Bạch Trà.

Tan học, Trần Xước rất khôn ngoan không nhắc chuyện bị chặn liên lạc, mà vẫn trưng ra bộ mặt thâm tình ấm áp như thường lệ, cầm hai chai nước tiến lại gần: “Anh mới mua đấy, vẫn còn vụn băng này.”

Lục Kim không nhận, bảo Bạch Trà đi trước. Bạch Trà nhận thấy bầu không khí có biến, nhưng chẳng có vẻ gì là lo lắng, cô nàng liếc xéo Trần Xước một cái rồi kéo tay bạn trai mình rời đi.

“Trần Xước, tôi đã nói với anh là thị lực của tôi đặc biệt tốt chưa? Cả hai mắt đều là 10/10 đấy.” Giọng Lục Kim nhẹ nhàng thanh thoát, không hề có chút giận dữ, cứ như đang tán gẫu bình thường.

Trần Xước chưa kịp phản ứng, tay vẫn cầm hai chai nước đá đứng ngây ra đó. Những người đi ngang qua đều tò mò liếc nhìn hai người, Trần Xước và Lục Kim đều là những gương mặt nổi tiếng đẹp đôi ở Đại học Đông Châu.

Lục Kim cười: “Hôm qua anh uống milkshake hương khoai môn ở đường Đông Đại đúng không?”

Sắc mặt Trần Xước lập tức thay đổi. Hắn không còn màng đến việc đang ở nơi đông người, cuống quýt giải thích: “Không phải… đó chỉ là một cô bạn cấp ba của anh, cô ấy từ xa đến Đông Châu tìm anh, anh thực sự không nỡ để cô ấy một mình. Lục Kim, em nghe anh nói, anh thực sự không có gì với cô ấy…”

“Ầy…” Lục Kim bị hắn chọc cười, đưa tay ra hiệu ngăn lại rồi bất đắc dĩ nói: “Anh hiểu lầm rồi Trần Xước. Tôi không có ý trách anh. Nói sao nhỉ, chỉ là tôi cực kỳ ghét vị khoai môn. Tôi thấy khẩu vị của chúng ta khác nhau quá lớn, không hợp để tiếp tục ở bên nhau đâu, thật đấy.”

Trần Xước sững sờ như vừa nghe thấy một bí mật động trời. Hắn trưng ra bộ mặt “cô đang nói cái quái gì thế” nhìn Lục Kim. Khi cô quay người định đi, hắn nhanh tay lẹ mắt giữ cô lại, hỏi như thể mình mới là nạn nhân: “Lục Kim, cái lý do vô lý đó mà cô cũng bắt tôi tin à? Cô chẳng qua chỉ muốn tìm cớ để chia tay tôi thôi!”

“Sao lại là lý do được? Đó là suy nghĩ thật lòng của tôi mà.” Thái độ của Lục Kim tốt đến lạ lùng, chẳng giống một người vừa phát hiện bạn trai ngoại tình chút nào. Cô còn tốt bụng bồi thêm: “Ờm… nếu anh thấy chuyện ngoại tình xứng đáng làm lý do chia tay hơn thì tôi cũng đồng ý luôn.”

Sau khi quay người đi, Lục Kim lại không nhịn được ngoảnh đầu lại nói với gã bạn trai cũ đang đờ đẫn: “Vị khoai môn thực sự rất kỳ quặc, lần sau anh có thể dẫn cô ấy đi thử món mochi xoài ở tiệm đó, ngon lắm đấy.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Về đến ký túc xá, Bạch Trà cũng ở đó. Thấy Lục Kim, cô nàng lập tức trưng ra bộ mặt hóng hớt: “Mau mau mau! Tớ chuẩn bị sẵn bắp rang bơ với Coca rồi. Vũ Ca rủ đi xem phim tớ còn chẳng đi để đợi cậu kể chuyện đây.”

Lục Kim dở khóc dở cười, kể lại toàn bộ sự việc.

Bạch Trà tiếc rẻ giậm chân: “Sao hôm qua cậu không bảo tớ! Là lúc hai đứa mình đi lấy số chờ ăn lẩu đúng không? Biết thế tớ chả thèm vào xếp hàng ăn lẩu, đánh ghen là việc tớ muốn làm nhất đời này đấy. Lục Kim, cậu đã phá hủy ước mơ của tớ cậu biết không! Hay giờ chúng mình đi tìm người đánh Trần Xước một trận đi?”

“Có nghiêm trọng thế không.” Lục Kim cười đến chảy nước mắt: “Ước mơ của cậu đúng là hạc giữa bầy gà.”

Bạch Trà cũng biết chuyện đánh ghen là không thể, thở dài: “Trần Xước trông thành thật thế, sao lại làm cái trò ngoại tình rẻ tiền vậy nhỉ?”

Lục Kim nhún vai, thản nhiên đáp: “Không sao, dù sao chúng tớ cũng kẻ tám lạng người nửa cân thôi.”

Bạch Trà không đồng ý: “Nói thế không đúng nhé. Cậu tuy yêu nhiều người thật, thời gian yêu cũng ngắn thật, hay đòi chia tay thật, nhưng chưa bao giờ cậu bắt cá hai tay trong lúc đang yêu cả.”

“Thôi được rồi, định khen tớ là đóa hoa sen trắng gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn đấy à? Tối nay ăn lẩu cay tê xào khô nhé, tớ bao.”

“Ơ? Sao tự dưng lại mời khách? Học bổng lại về túi à?”

“Ăn mừng tớ trở lại cuộc sống độc thân.”

Khoảng thời gian tiếp theo, Lục Kim mới thấu thế nào là dai như đỉa đói. Phòng học, sân vận động, thư viện, siêu thị… bất cứ nơi nào Lục Kim xuất hiện, Trần Xước đều có mặt ngay lập tức để giải thích, nhận lỗi, giả nghèo giả khổ. Chiêu trò thay đổi xoành xoạch khiến ngay cả giảng viên cố vấn cũng biết chuyện, còn đứng ra khuyên nhủ như người hòa giải rằng đôi trẻ cãi nhau đừng nóng nảy quá, phải cho đối phương bậc thang mà xuống.

“Em cũng không muốn đâu thầy.” Lục Kim thở dài, diễn sâu vô cùng: “Nhưng cô gái kia cứ nhắn tin cho em suốt, bảo em thành toàn cho mối tình thanh mai trúc mã bị chết yểu của họ. Em không nỡ lòng nào…”

Giảng viên ho húng hắng vài cái, không biết nói gì thêm, đành chuyển sang chuyện chính: “Khoản vay hỗ trợ sinh viên của em cần cung cấp căn cước công dân và văn bản đồng ý của người giám hộ hợp pháp. Thầy nhớ nhà em ở ngay thành phố này mà, sớm nộp cho thầy nhé.”

Lục Kim mỉm cười gật đầu, nhưng vừa ra khỏi văn phòng là mặt cô biến sắc ngay. Bảo cô về cái nhà đó còn khó hơn bắt cô uống milkshake khoai môn gấp trăm lần. Dạo này sao toàn chuyện bực mình thế không biết, sao thủy nghịch hành ốp vào người à?

Nhưng nói gì thì nói vẫn phải về. Sau khi ăn tối đơn giản với Bạch Trà ở căng tin, Lục Kim rời trường về nhà họ Lục. Ban ngày Lục Thành Lâm luôn lúi húi ở sòng bạc, chỉ có buổi tối mới có thể tóm được gã.

Trên tàu điện ngầm, Lục Kim đã cảm thấy có ai đó đang nhìn chằm chằm mình, nhưng nhìn quanh chẳng thấy ai khả nghi. Mãi đến khi vào khu chung cư, cô mới phát hiện ra là cái tên dở hơi Trần Xước.

Trời đã sập tối, ráng chiều mờ nhạt sắp bị mây đen che khuất. Đây là lúc cư dân đi làm về, đường xá đông đúc người qua kẻ lại. Lục Kim sợ phiền phức nên kéo Trần Xước vào một lùm cây tương đối kín đáo.

“Nói đi, rốt cuộc anh muốn cái gì?” Lục Kim lạnh lùng hỏi.

Trần Xước vội vã giải thích: “Anh thật sự không có gì với cô ấy cả, chỉ là… ăn một bữa cơm thôi. Đêm đó anh ngủ ở ký túc xá, không tin em cứ đi hỏi bạn cùng phòng anh! Anh đã nói rõ với cô ấy rồi, cô ấy sẽ không làm phiền em nữa đâu.”

Lục Kim khoanh tay trước ngực: “Thế thì sao?”

Trần Xước trưng ra bộ mặt đáng thương, có vẻ rất chân thành: “Thế nên chúng mình làm hòa được không? Anh thề sau này sẽ không bao giờ có chuyện như vậy nữa.”

Lục Kim nhìn gã, đột nhiên nói: “Anh biết không, hồi nhỏ tôi rất thích một con chó lang thang trong khu này, tôi gọi nó là Bao Bao. Nó vừa đáng yêu vừa ngoan, mỗi lần tôi lén cho ăn nó đều liếm tay tôi. Nhưng tôi không dám bế nó về nhà, tôi nghĩ ở trong khu chung cư sẽ an toàn hơn. Thế rồi một ngày nó biến mất, không biết là được ai nhặt về nuôi hay bị bắt giết rồi, bao nhiêu năm tôi vẫn nhớ nó.”

“Anh ấy à, trông anh rất giống nó. Đừng hiểu lầm, tôi không có ý xúc phạm anh đâu, thật đấy, anh đẹp trai lắm, phải cảm ơn ba mẹ anh. Ừm… Tôi kể chuyện này là muốn nói rằng, ngay từ đầu tôi đồng ý yêu anh không phải vì say rượu lúc họp CLB, cũng chẳng phải vì thích anh đến thế đâu. Tôi đồng ý vì anh mang lại cảm giác thân thiết giống như Bao Bao mà thôi. Thế nên chuyện anh ngoại tình, tôi thực sự không giận, tin nhắn cô gái kia gửi tôi thấy cũng thú vị lắm. Có lẽ đúng như anh nói, tôi chỉ thấy chán và muốn chia tay thôi. Xin lỗi nhé.”

Trần Xước đờ người hồi lâu, lâu đến mức Lục Kim tưởng mình sắp bị mắng chửi thậm tệ, hắn lại hỏi một câu ngoài dự kiến: “Giờ anh không giống… Bao Bao nữa sao?”

Lục Kim nhìn đôi mắt rũ xuống rất đẹp của hắn: “… Giống thì vẫn giống.”

Trần Xước tiến lại gần, bất ngờ ôm chầm lấy Lục Kim, nâng mông cô lên tì vào một gốc cây già, hôn lên môi cô và nói: “Anh không phiền những lời em vừa nói đâu. Lục Kim, tháng ngày ở bên nhau em cũng rất vui vẻ mà, chúng ta không hề lạc nhịp.”

Lục Kim thực sự bị màn thể hiện của Trần Xước khơi lại chút hứng thú. Cô cười ôm lấy cổ hắn để khỏi ngã, hỏi: “Anh định làm một cú breakup sex ở đây à?”

“Anh không muốn chia tay, anh chỉ muốn cho em biết chúng ta ở bên nhau sẽ rất vui vẻ. Em cũng thích cảm giác kích thích mà, đúng không?” Trần Xước hôn lên cổ Lục Kim, phía dưới đã có phản ứng.

Trong lùm cây tĩnh lặng vô cùng, chỉ có tiếng gió thổi lá cây xào xạc. Gió mùa hè nóng hôi hổi, như nhuốm màu hoàng hôn, mang theo hương gỗ sồi đặc trưng của rượu Tequila. Bóng tối hoàn toàn bao trùm.

Đột nhiên, có người dẫm lên lá khô đi tới, bật đèn pin điện thoại soi thẳng vào hai người.

Lục Kim giật mình đẩy Trần Xước ra, đưa tay che bớt ánh sáng chói mắt nhưng giọng vẫn bình tĩnh hỏi: “Ai đó?”

“Chị Nay Nay.” Người đó gọi cô, giọng nói mát lạnh như mặt hồ dưới lớp băng dày, nhưng lời lẽ lại chẳng hề khách khí: “Tiếng rên của chị nghe êm tai lắm.”

Giọng nói này là, Chu Ca Thư?

Sao lại là cậu ấy?

“Trần Xước, anh đi trước đi.” Lục Kim nói.

Trần Xước chẳng chút do dự, chân đã sẵn sàng chạy từ trước, nghe vậy liền vắt chân lên cổ mà biến.

Đèn pin tắt đi, gương mặt xinh đẹp của thiếu niên dưới màn đêm vẫn nổi bật như thế. Cậu nhìn chằm chằm Lục Kim, dần tiến lại gần, nói bằng giọng không chút ấm áp: “Chị Nay Nay, hắn cứ thế bỏ mặc chị mà đi rồi kìa.”

Lục Kim lạnh mặt hỏi: “Chu Ca Thư, cậu đứng đây bao lâu rồi?”

Chu Ca Thư đáp: “Từ lúc… chị nói với hắn đây là breakup sex.”

Chẳng có đứa trẻ bình thường nào lại bình thản xem người khác làm chuyện đó ngoài trời như vậy. Chu Ca Thư rõ ràng là rắp tâm bất lương. Lục Kim nghiến răng hỏi: “Cậu muốn thế nào?”

Dưới ánh trăng lạnh lẽo, thiếu niên phát ra một tiếng cười ngắn ngủi, khẽ khàng đến mức làm da đầu người ta tê dại: “Lục Kim, tôi cũng muốn nếm thử vị của chị.”

Lục Kim cảm thấy cậu nhóc này chắc học đến lú người rồi. Nghe nói dạo trước cậu vừa tham gia cuộc thi Hóa học quốc gia danh giá: “Chu Ca Thư, tôi thấy cậu chưa ngủ tỉnh đâu.”

Tối hôm đó, Lục Kim vẫn không xin được chữ ký của Lục Thành Lâm cho khoản vay. Cái đồ súc sinh đó cố tình làm khó cô, phả hơi rượu nồng nặc vào mặt cô: “Vay mượn cái rắm! Con mẹ nó, mày đi làm đĩ đi chẳng phải tốt hơn à! Quay đầu lại không trả được rồi định bắt ông đây gánh nợ thay chắc, nằm mơ đi!”

Chuyện vay vốn thất bại hoàn toàn. Bước ngoặt xuất hiện khi mẹ của Chu Ca Thư mời cô đến nhà phụ đạo cho cậu, mức lương gấp đôi bình thường.

Lục Kim không thể không dao động. Học bổng chưa về, cô sắp cạn túi rồi.

Ngày đầu tiên đến dạy kèm, thiếu niên ngồi trên ghế bên cửa sổ nhìn cô. Ánh sáng ngược chiều bao quanh cậu một lớp vàng nhạt. Gương mặt cậu đẹp đến không tưởng, và ẩn dưới biểu cảm lạnh lùng đó là một sự điên cuồng mà Lục Kim không nhìn thấu được.

Có lẽ lúc đó, não bộ đã cảnh báo cô rằng: Chàng trai trước mắt này, cô không nên lại gần.

Thế nhưng, cô lại nói: “Chu Ca Thư, chúng ta ước pháp tam chương. Làm chuyện đó thì được, nhưng tuyệt đối không nói chuyện tình cảm. Xuống giường là đường ai nấy đi. Lời nói trên giường, ai cũng không được coi là thật.”