Bìa [ROSEMARY] – Chương 3: Chị có đau không?
ROSEMARY

[ROSEMARY] – Chương 3: Chị có đau không?

Tác giả: Hải Tiên Bì Bì Tương

2412 từ · 11 phút đọc

Chị có đau không?

Thái độ của Trần Mỹ Cầm đối với Chu Ca Thư gần như là nịnh bợ. Người bình thường hẳn là không thể hiểu nổi cái đầu của bà già này nghĩ gì mà lại đi dùng những lời lẽ khúm núm để lấy lòng một cậu thiếu niên hàng xóm chưa đầy 18 tuổi, nhưng bà ta lại làm điều đó một cách cực kỳ tự nhiên.

Cửa miệng bà ta cứ một câu “Tiểu Chu”, hai câu “Tiểu Chu”, thân thiết như thể đang nhìn đứa cháu đích tôn bảo bối vừa mới chào đời của mình vậy.

Mặc cho Chu Ca Thư từ đầu đến cuối vẫn giữ vẻ mặt nhàn nhạt, cậu nhanh chóng bước đến trước cửa nhà vệ sinh.

Lục Thành Lâm đang đỡ Lục Kim từ dưới đất lên, hay đúng hơn là gã đang bóp chặt cánh tay cô, lôi xếch lên như kéo một con chó chết. Lục Kim ngửi thấy mùi trên người gã mà buồn nôn, vùng da bị gã chạm vào lập tức nổi một tầng da gà.

Nhưng cô không hề tránh né, vì Chu Ca Thư đang nhìn.

“Tiểu Chu đến chơi à.” Mặt Lục Thành Lâm không vồn vã như Trần Mỹ Cầm, nhưng tuyệt đối là tốt hơn hẳn so với lúc nãy. Có lẽ gã sợ xấu chàng hổ ai, hoặc có lẽ vì ánh mắt của Chu Ca Thư quá mức trực diện, gã thậm chí còn giải thích một câu: “Lục Kim nó bị ngã.”

Chu Ca Thư không nhìn rõ mặt Lục Kim, cô cúi gầm đầu, để mặc ba mình thao túng như một con rối gỗ, chỉ có những giọt mồ hôi trên trán là hiện rõ mồn một.

“Thế à.” Giọng nói của cậu lạnh lẽo như sương tuyết mùa đông, lời thốt ra lại đâm thẳng vào yếu huyệt: “Tôi còn tưởng chị Nay Nay bị ai đánh chứ.”

Cơ mặt Lục Thành Lâm giật giật mấy cái, chưa kịp phản ứng thì Trần Mỹ Cầm đã nhanh nhảu chen vào:

“Ôi dào Tiểu Chu ơi, cậu nói gì thế, chúng tôi thương nó còn chẳng hết, hai thân già này kiếm tiền nuôi nó đi học, làm gì có chuyện đánh với đập.”

Chu Ca Thư im lặng nhìn Lục Kim, dường như đang mong đợi cô nói gì đó. Nhưng đợi hồi lâu, Lục Kim chỉ khẽ ngẩng đầu, dùng đôi mắt đen trắng phân minh đầy đạm mạc nhìn cậu, hỏi: “Cậu đến đây làm gì?”

Lúc này Chu Ca Thư mới như sực nhớ ra mục đích ban đầu, cậu đáp: “Có vài bài toán tôi không giải được, muốn qua hỏi chị.”

Lục Kim “ừ” một tiếng, lặng lẽ thoát khỏi bàn tay như gọng kìm sắt của Lục Thành Lâm. Cô vào nhà khoác ba lô lên vai rồi đi ra ngay lập tức, tốc độ nhanh đến kinh ngạc.

Khi đứng trong thang máy, Chu Ca Thư đứng phía sau Lục Kim. Nhìn bóng lưng thẳng tắp của cô, cậu thầm nghĩ: Tại sao người này chưa bao giờ biết cầu cứu nhỉ?

Việc đó khó đến vậy sao? Tại sao không nói với cậu một câu: “Chu Ca Thư, giúp tôi với”, cho dù chỉ là một ánh mắt cầu khẩn thôi cũng được mà.

Ra khỏi tòa nhà, Lục Kim chỉ im lặng bước đi, bước chân cô rất nhanh, rõ ràng là muốn thoát khỏi cái “nhà” kia càng sớm càng tốt.

Chu Ca Thư đột ngột dừng lại. Cậu giấu bàn tay đang siết chặt trong túi quần, giữa bầu không khí oi nồng, cậu khẽ hỏi: “Chị Nay Nay, chị có đau không?”

Sống lưng Lục Kim run lên như một con rối bị đứt dây, rõ ràng là sắp vỡ tan tành nhưng vẫn phải cố gồng mình giữ chút hơi tàn cuối cùng.

Nhưng Chu Ca Thư thấy rõ tay phải cô đang run rẩy không ngừng.

“Chu Ca Thư, tại sao cậu lại đến nhà tôi?” Lục Kim hỏi.

“Tôi có bài…”

“Tôi hỏi cậu, tại sao lại đến nhà tôi!”

Chu Ca Thư mím môi, nói: “Tối qua tôi đụng trúng ông ta, ngửi thấy mùi rượu.”

Cái “ông ta” đó, dĩ nhiên là ám chỉ Lục Thành Lâm.

Lục Kim thoáng thấy chóng mặt. Cô luôn cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh bên ngoài, dù trong căn phòng đó có xảy ra chuyện gì, cô cũng gắng gượng để mình trông như đang sống trong một gia đình bình thường. Cô có thể chịu đựng sự chua ngoa của Trần Mỹ Cầm, sự u ám đáng sợ của Lục Thành Lâm, nhưng cô không thể chịu đựng được những ánh mắt dị nghị của hàng xóm, không chịu được tiếng tặc lưỡi thương hại mà họ dành cho cô.

“Chu Ca Thư, có phải cậu thấy tôi rất đáng thương không?” Cô hỏi.

Nhưng Chu Ca Thư lại lắc đầu. Cậu bước tới nắm lấy bàn tay trái của Lục Kim, nói: “Chị Nay Nay, chúng ta đi bệnh viện.”

Giọng điệu thiếu niên rất nhẹ nhàng, nhưng lại tản phát ra một sự dịu dàng nồng đượm. Đằng sau lớp vỏ bọc ngăn cách người khác ngàn dặm kia, dường như ẩn giấu một điều gì đó khó nói thành lời, một điều gì đó lấp lánh khiến người ta không nhịn được mà muốn xích lại gần.

Lục Kim bị ánh sáng ấy mê hoặc, vô thức đi theo cậu.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Kết quả kiểm tra là bong gân cổ tay. Đối với Lục Kim, đây là kết quả tốt nhất rồi, không gãy xương đã là chuyện đáng ăn mừng.

Khi bác sĩ hỏi nguyên nhân, Lục Kim hờ hững nói là do ngã. Bác sĩ ngẩng đầu nhìn cô, lầm bầm một câu: “Ngã kiểu gì mà khéo thế không biết.”

Lúc quấn băng gạc, Lục Kim không hề phát ra một tiếng động nào. Mồ hôi trên trán túa ra như mưa, cô vẫn cắn răng chịu đựng, khiến bác sĩ cũng phải khen ngợi một câu: “Cô bé này khá đấy.”

Lúc kê đơn, bác sĩ dặn dò một số điều cần lưu ý nhưng toàn nhìn về phía Chu Ca Thư mà nói: “Tình trạng của chị cậu hơi đặc biệt, tay bị thương không được mang nặng, phải chú ý nghỉ ngơi. Mỗi ngày chườm lạnh ba đến bốn lần, mỗi lần 15-20 phút, bôi cao Tam Thất hoạt huyết, nhớ kỹ chưa?”

Lục Kim định giải thích, nhưng lại nghe thấy tiếng Chu Ca Thư trả lời cực kỳ nghiêm túc. Cậu còn chủ động hỏi thêm một số vấn đề về ăn uống, trông dáng vẻ vô cùng trịnh trọng.

Ra khỏi bệnh viện, vấn đề trước mắt là tiếp theo nên đi đâu. Lục Kim quyết định không về nhà, Chu Ca Thư cũng không yên tâm.

“Tôi về trường.” Lục Kim nói, “Chắc thời gian tới phải phiền cậu qua đó học bù…”

Nói đến một nửa, cô im bặt. Chu Ca Thư có thực sự cần học bù hay không, cả hai đều tự hiểu rõ. Vốn dĩ chỉ là một cái cớ để lén lút bên nhau, sao giờ lại thành ra lẽ đương nhiên thế này.

Nhưng Chu Ca Thư không cho Lục Kim cơ hội suy nghĩ kỹ, cậu nhanh chóng đồng ý, nói ngày mai sẽ cầm đề thi đến Đại học Đông Đại tìm cô.

“Ăn cơm trước đã.” Chu Ca Thư nói.

Lần này Lục Kim hiếm khi không từ chối. Chu Ca Thư đã bỏ ra mấy tiếng đồng hồ vì cô, cô nên mời cậu một bữa.

Nhà hàng là do Chu Ca Thư chọn, một nơi có mức giá khá cao. Lục Kim không biết rằng, nơi này nổi tiếng với các món ăn hầm thuốc bắc chuyên để bồi bổ cơ thể.

Dù đây không phải mức tiêu dùng hằng ngày của mình, Lục Kim vẫn rất sảng khoái bước vào. Khi cô đưa thực đơn cho Chu Ca Thư, cậu cũng không từ chối, hỏi han phục vụ rất kỹ rồi gọi vài món.

Lục Kim mãi tìm chìa khóa ký túc xá nên không chú ý Chu Ca Thư nói gì với phục vụ. Đến khi cậu gọi món xong, cô vẫn chưa tìm thấy.

“Sao thế?” Chu Ca Thư hỏi.

“Chìa khóa ký túc xá…” Lục Kim đáp theo bản năng, cô dùng bàn tay trái còn khỏe mạnh lục tung cái ba lô mà vẫn không thấy gì.

Chu Ca Thư lấy cái túi lại, nói: “Để tôi tìm giúp chị.”

Kết quả vẫn trắng tay.

Lục Kim gọi cho cô bạn cùng phòng ở lại trường dịp hè, bạn cùng phòng rất xin lỗi nói rằng mình đang đi du lịch với bạn trai, mai mới về.

“Không sao đâu.” Lục Kim nói với bạn, “Cậu cứ chơi vui đi, mai gặp nhé.”

Giọng điệu của Lục Kim khi nói chuyện với bạn cùng phòng mềm mỏng hơn nhiều, đuôi mắt chân mày đều mang theo nét nhu hòa, khác hẳn với dáng vẻ thường ngày khi đối mặt với Chu Ca Thư.

Cậu không kìm được mà nhìn cô đăm đăm.

“Gì thế?” Lục Kim cúp điện thoại, mới phát hiện ánh mắt không chút kiêng dè của Chu Ca Thư.

Chu Ca Thư cụp mắt xuống, đáp: “Không có gì. Chị Nay Nay, tối nay chị ngủ…”

“Mướn phòng là được.” Lục Kim ngắt lời đề nghị định nói của Chu Ca Thư.

Chu Ca Thư im lặng gật đầu.

Nhưng rồi, cậu nghe thấy giọng nói của Lục Kim mang theo chút sương mù mờ ảo, giống như một sợi lông vũ mềm mại nhất lướt qua nơi nhạy cảm nhất trong tim cậu.

Khiến nhịp tim cậu đập rộn ràng như trống vây, rung động không thôi.

“Cậu có muốn… đi cùng tôi không?”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Gần Đại học Đông Đại có không ít khách sạn bình dân, giá cả và môi trường đều rất vừa tầm. Lục Kim quen cửa quen nẻo thuê một phòng, trong lòng lại không ngừng tự vấn bản thân có phải điên rồi không.

Chu Ca Thư không cho cô cơ hội hối hận.

Có lẽ do nhân viên dọn dẹp không chú ý, rèm cửa vẫn đóng kín, trong phòng phảng phất mùi ẩm mốc nhẹ, không mấy dễ ngửi nhưng lại rất hợp với không khí của nơi này.

Đôi nam nữ trẻ tuổi, dưới sự thôi thúc của dục vọng, mang theo sự kích tình run rẩy mà làm tình thâu đêm trong một khách sạn rẻ tiền. Thật hoang đường, nhưng lại vô cùng hấp dẫn đối với những cơ thể tràn ngập hơi thở thanh xuân.

Chu Ca Thư khóa trái cửa, lập tức ép Lục Kim lên lớp kính mờ của phòng tắm. Động tác của cậu vừa gấp vừa nhanh, nhưng lại cẩn thận tránh vết thương ở tay phải của cô. Cậu áp chế cô lên mặt kính, một tay ôm lấy eo cô từ phía sau, một tay lót dưới mặt Lục Kim để tránh cô chạm trực tiếp vào lớp kính mờ bám bụi.

Cậu hôn lên tai cô, liếm láp từ trong ra ngoài, ngậm lấy như đang thưởng thức một viên kẹo, xoay tròn dây dưa. Một nụ hôn đầy hạ lưu, khiến tai Lục Kim ướt đẫm, cơ thể cô bắt đầu run rẩy nhẹ mới chịu thôi.

Tay phải Lục Kim không còn sức lực, căn bản không đẩy nổi Chu Ca Thư, huống hồ cô cũng chẳng có ý định đẩy cậu ra. Cô đang khao khát cơ thể mạnh mẽ của cậu, khao khát biểu cảm rõ ràng là vô cùng nhiệt tình nhưng lại đầy vẻ kiềm chế của cậu.

Cho đến khi Chu Ca Thư bóp mặt cô để thực sự hôn lên môi cô.

Đầu tiên cậu liếm dọc theo kẽ môi, rồi ngậm lấy làn môi mềm mại của cô mà mút mạnh. Đợi mãi không thấy cô hé môi phối hợp, cậu hạ thấp giọng nói: “Chị Nay Nay, mở miệng ra.”

Lục Kim không đáp lời, nhưng cũng không còn chống đối. Chu Ca Thư có chút thiếu kiên nhẫn, hơi dùng sức bóp mặt Lục Kim, cưỡng ép cô mở khoang miệng ướt át ra.

Lưỡi cô hồng nhạt, Chu Ca Thư nhìn chằm chằm, rồi ngậm lấy thứ nhỏ bé đáng yêu quá mức ấy vào miệng mình, dùng sức quấn lấy, răng nhẹ nhàng nghiền mài, như thể không biết phải nâng niu món bảo bối này thế nào cho đủ, cứ dây dưa mãi không dứt.

Lục Kim hơi không chịu nổi sự thân mật này, gốc lưỡi cô gần như bị cậu mút đến tê dại. Lúc này cô mới nhớ ra mình muốn làm tình với cậu, chứ không phải nói chuyện tình cảm. Cô nức nở một tiếng, bắt đầu cựa quậy, cũng may Chu Ca Thư nhanh chóng buông cô ra.

Đây chính là điểm Lục Kim rất thích ở Chu Ca Thư, dù là khi tình nồng ý đậm nhất, cậu dường như cũng có thể rút ra rất nhanh.

Điều này cho Lục Kim một cảm giác nhẹ nhõm không thể diễn tả bằng lời.

“Muốn lên giường không?” Chu Ca Thư dường như vẫn còn dán mắt vào môi cô.

Lục Kim thấy hơi rợn tóc gáy, cô nâng bàn tay đang quấn băng lên, nửa đùa nửa thật nói: “Hôm nay tôi không chịu nổi đâu, cậu nhẹ tay một chút.”

Vừa lên đến giường, Chu Ca Thư như biến thành người khác. Sự lo lắng của Lục Kim không phải không có lý, cậu trông có vẻ không mấy hứng thú với chuyện này, nhưng lần nào cũng làm rất hung bạo và tàn nhẫn, nhưng mà Lục Kim lại cực kỳ thích cái kiểu đó.

Cô không thể không thừa nhận, khi làm tình với Chu Ca Thư, cô trải nghiệm được một loại điên cuồng và kích thích chưa từng có, cái loại khoái cảm kịch liệt ấy gần như khiến cô nghiện mất rồi.

Lục Kim khẳng định chắc chắn một điều rằng, cô muốn ngủ với Chu Ca Thư, cực kỳ muốn.