“Đừng sợ… Đừng sợ… Có em đây…”
Đó là một giọng nói non nớt nhưng vô cùng kiên định. Giọng nói ấy run rẩy dữ dội, mang theo tiếng khóc nức nở nghẹn ngào, khác xa với hình ảnh dũng sĩ diệt rồng trong truyện cổ tích, nhưng lại đáng tin cậy đến lạ lùng.
Lục Kim cảm thấy mình như chìm nghỉm giữa đại dương sâu thẳm không thấy bàn tay, trước mắt chỉ là hư vô. Giọng nói đó như từ trên cao truyền xuống, xuyên qua tầng tầng lớp lớp rào cản, dịu dàng bao bọc lấy cô.
Là ai đang nói?
Là ai tới… cứu cô?
Có thứ gì đó được mở ra, ánh sáng ập đến như thủy triều. Giữa vầng sáng chói mắt, Lục Kim theo bản năng che mắt lại, rồi đổ gục vào lòng một người. Cái ôm đó thật đơn bạc, nhỏ bé, vòng tay vây quanh cô tuy nhỏ nhưng ấm áp. Những giọt nước mắt nóng hổi rơi trên cổ cô, như muốn làm cô bỏng rát.
“… Tiểu… Chu…” Cô nghe thấy giọng nói khàn đặc, khó nghe của chính mình.
“Em đây.” Cậu đáp.
Mẹ Chu nghe thấy tiếng còi cảnh sát mới nhận ra có chuyện chẳng lành. Bà xông vào nhà họ Lục trước cả cảnh sát, chỉ cách nhau chừng mười mét, mặc kệ tiếng gọi phía sau, bà chạy thục mạng. Khi vừa lao vào nhà, bà hét lên một tiếng rồi ngã khuỵu xuống đất.
Vệ Thư Vân nằm giữa vũng máu đỏ tươi, mùi máu tanh nồng đến mức khiến người ta ngạt thở. Những dấu chân máu nhỏ xíu kéo dài từ cửa đến tận tủ quần áo, đó là bằng chứng cho việc có người đã vượt qua thi thể, dẫm vào máu để đi cứu người. Hai đứa trẻ đang cuộn tròn trong góc phòng, đứa lớn mặt trắng bệch ngất xỉu, đứa nhỏ thì sợ đến mức tinh thần hoảng loạn, đôi mắt đờ đẫn không hồn.
“Tiểu Chu!” Mẹ Chu thét lên kinh hoàng.
Năm sáu cảnh sát lập tức xông vào khống chế hiện trường.
“Chăng dây phong tỏa! Chụp ảnh toàn bộ căn phòng! Chú ý không được làm hỏng hiện trường! Đi tìm ban quản lý tòa nhà trích xuất camera! Pháp y sao còn chưa tới!”
“Đội trưởng Ngô, ở đây có hai đứa trẻ!”
“Đội trưởng Ngô, nạn nhân vẫn còn hơi thở!”
“120 tới chưa?”
“Mau cứu người!”
Lục Kim cảm thấy mình được bế lên giữa những âm thanh ồn ào, rồi bị đặt nằm lên cáng. Cô muốn mở mắt nhưng mí mắt nặng như ngàn cân. Sau khi vắt kiệt chút sức lực cuối cùng mà không có kết quả, cô lịm đi trong cơn hôn mê sâu hơn.
Cả hai đứa trẻ và Vệ Thư Vân đều được đưa vào cùng một bệnh viện.
Khi ba Chu hay tin chạy đến bệnh viện, Chu Ca Thư vừa mới truyền dịch xong và thiếp đi. Bác sĩ nói cậu bị hoảng loạn quá độ, không có vấn đề gì lớn về thể chất nhưng nhất định phải theo dõi điều trị tâm lý.
Mẹ Chu cũng sợ đến mất mật, gục vào lòng chồng khóc nức nở. Hồi lâu sau bà mới bình tĩnh lại để kể sơ qua tình hình.
“Con bé nhà họ Lục sao rồi?” Chu Càng Cần nhíu mày hỏi.
Mẹ Chu lắc đầu, mặt vẫn chưa hết bàng hoàng: “Vẫn hôn mê, tình hình không ổn lắm. Hình như con bé tận mắt chứng kiến mẹ mình bị đâm. Anh không thấy đâu, máu chảy đầy nhà, người lớn còn chẳng chịu nổi kích thích đó huống chi là trẻ con.”
“Còn mẹ con bé?”
“Chắc là không qua khỏi.”
Vợ chồng nhà họ Chu túc trực ở bệnh viện suốt đêm. Chu Ca Thư được truyền thuốc an thần, mãi đến trưa hôm sau mới tỉnh. Mẹ Chu lại ôm con khóc một trận, hỏi dồn dập xem cậu có đói không, khát không, có đau chỗ nào không.
Tiểu Chu Ca Thư tinh thần vẫn còn hoảng hốt, giọng khàn đặc hỏi: “Chị Nay Nay đâu rồi ạ?”
Ba mẹ Chu không khuyên can được con, đành dẫn cậu đi tìm. Lục Kim nằm trên giường bệnh, sắc mặt và môi đều trắng bệch đáng sợ. Tiểu Chu Ca Thư không dám chạm vào cô, chỉ đứng cách một mét nhìn cô, đôi mắt đẫm lệ hỏi ba mẹ xem chị có sao không.
Ba Chu dỗ dành con trai: “Không sao đâu, chị Nay Nay chỉ là quá mệt, cần nghỉ ngơi thật tốt thôi.”
Cảnh sát nhanh chóng tìm đến Chu Ca Thư để tìm hiểu sự việc. Mẹ Chu ban đầu không muốn con trai phải dính líu thêm nữa, lòng người mẹ nào nỡ để con mình phải hồi tưởng lại cảnh tượng kinh hoàng đó. Nhưng không còn cách nào khác, mọi chuyện vẫn phải được làm sáng tỏ.
Sau khi Chu Ca Thư lấy lời khai xong, vợ chồng họ Chu mới biết Vệ Thư Vân đã tử vong do cấp cứu không thành công. Hơn nữa, vụ án này là do chính Lục Thành Lâm gọi cảnh sát và cấp cứu 120, nên việc lấy lời khai chỉ là thủ tục hành chính.
“Nghĩa là sao?” Mẹ Chu khó hiểu.
Chu Càng Cần thở dài: “Nghĩa là Lục Thành Lâm thuộc diện tự thú, cộng thêm việc Vệ Thư Vân chết tại bệnh viện… Nếu ông ta thuê được luật sư giỏi, khả năng cao là sẽ không phải ngồi tù quá lâu.”
Mẹ Chu bủn rủn tay chân, ngồi bệt xuống ghế: “Nhưng ông ta giết người… giết người mà…” Bà không thể tin nổi sự bất công này.
Ba ngày sau.
“Con bé giường số 2 vẫn vậy à?”
“Suỵt, nói nhỏ thôi. Từ lúc tỉnh đến giờ cứ đờ đẫn thế đấy, hỏi gì cũng không nói. Cảnh sát đến mấy lần rồi mà không cạy nổi nửa lời.”
“Haiz… Tội nghiệp thật, nghe nói tận mắt thấy ba giết mẹ nên bị sốc tâm lý.”
“Nhà nó không còn ai sao? Sao chẳng thấy ai chăm nom?”
“Ấy, nhắc mới nhớ, hôm qua bà nội nó đến đấy. Bà ta hung dữ lắm, coi con bé như kẻ thù ấy, một xu cũng không chịu bỏ ra, đến ngụm nước cũng chẳng cho cháu gái uống. Quậy phá nửa tiếng rồi bỏ đi, cuối cùng hình như là nhà hàng xóm phải đứng ra trả tiền viện phí.”
“Thật là tạo nghiệp! Mẹ thế nào thì sinh ra con thế nấy!”
“Suỵt! Đừng nói nữa, người hàng xóm giàu có đến kìa.”
Mẹ Chu xách cặp lồng thức ăn bước vào. Lần nào vào phòng bệnh bà cũng cố tỏ ra vui vẻ nhẹ nhàng, nhưng đã ba ngày rồi Lục Kim vẫn không có phản ứng. Chỉ khi bà nhắc đến Chu Ca Thư, con ngươi của cô mới khẽ chuyển động một chút, trông mới giống một người đang sống.
“Nay Nay, hôm nay dì nấu canh đầu cá nấu đậu phụ, con có thích không?”
Lục Kim ngồi trên giường bệnh, cúi đầu, vô thức cậy móng tay.
Mẹ Chu nắm lấy bàn tay cô, mỉm cười: “Dì nấu canh ngon lắm, con uống hai bát nhé. Bác sĩ nói sức khỏe con ổn rồi, uống xong dì dẫn con đi tìm Tiểu Chu chơi, được không?”
“…” Lúc này Lục Kim mới chậm chạp ngẩng đầu lên.
Mẹ Chu đặt bát canh vào tay cô, như thể đọc hiểu được suy nghĩ dưới gương mặt vô cảm ấy: “Dì không lừa con đâu, uống hết dì sẽ dẫn con đi gặp Tiểu Chu.”
Lục Kim uống canh cá từng chút một, chậm đến mức người giường bên cạnh nhìn mà cũng thấy sốt ruột thay. Nhưng mẹ Chu vẫn kiên nhẫn ngồi bên cạnh chờ, ai không biết còn tưởng bà là mẹ ruột của cô.
Giữ đúng lời hứa, khi Lục Kim ăn xong, mẹ Chu đi làm thủ tục xuất viện. Bác sĩ dặn dò rằng vết thương thể xác của Lục Kim dễ trị, nhưng trạng thái đóng kín tâm hồn hiện tại là vấn đề tâm lý, cần đến cơ sở chuyên khoa để điều trị.
Mẹ Chu hiểu rõ điều đó. Lần này bà đưa Lục Kim đi gặp bác sĩ tâm lý, nơi con trai bà cũng đã tiếp nhận điều trị được hai ngày. Chu Ca Thư cũng bị sốc, nhưng tình trạng của Lục Kim rõ ràng là nghiêm trọng hơn nhiều.
Mẹ Chu đưa Lục Kim đến văn phòng tư vấn tâm lý tốt nhất Đông Châu. Tiểu Chu Ca Thư vừa kết thúc liệu pháp âm nhạc cuối cùng dưới sự đồng hành của ba. Thấy Lục Kim, mắt cậu sáng hẳn lên, cả người không còn ủ rũ nữa.
Mẹ Chu thầm nghĩ lời vị bác sĩ tâm lý kia nói quả không sai, cô bé đó chính là liều thuốc của con trai bà.
“Chị Nay Nay!” Tiểu Chu Ca Thư chạy lên gọi.
Lục Kim vẫn im lặng, nhưng cô quan sát Chu Ca Thư rất kỹ, như muốn xác nhận cậu là một người bằng xương bằng thịt, khỏe mạnh và chân thực.
Tiểu Chu Thư không để ý, cậu móc từ túi ra thanh chocolate nhân hạt đưa cho Lục Kim: “Chị thích ăn cái này, tặng chị nè. Em còn nhiều lắm, đều tặng chị hết.”
Thời gian trôi qua từng chút một, lâu đến mức mẹ Chu tưởng Lục Kim sẽ không phản ứng gì, thì cô chậm rãi đưa tay phải ra. Cảnh tượng đó giống như một thước phim đen trắng quay chậm, không khí như ngừng trôi, Lục Kim vậy mà đã nhận lấy thanh chocolate đó.
Đứng từ xa, bác sĩ tâm lý thu trọn cảnh tượng này vào mắt. Bà thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ: Vẫn còn cứu được.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Khoảng thời gian tiếp theo đối với vợ chồng họ Chu trôi qua vô cùng chậm chạp. Theo luật pháp, Lục Kim hiện tại phải do bà nội giám hộ, nhưng Trần Mỹ Cầm chỉ lo cho con trai, lại hay ăn vạ. Dưới sự yêu cầu của nhà họ Chu và sự can thiệp của các đơn vị liên quan cùng Hội phụ nữ, nhà họ Chu được phép tạm thời chăm sóc Lục Kim, nhân viên hội phụ nữ sẽ đến kiểm tra mỗi ngày.
Vợ chồng họ Chu thay phiên nhau đưa hai đứa trẻ đi gặp bác sĩ tâm lý. Chu Ca Thư dù tình hình khá hơn nhưng cũng không mấy lạc quan. Với một đứa trẻ 11 tuổi, chứng kiến hiện trường giết người và phải bước qua thi thể là bóng ma tâm lý đủ ám ảnh cả đời. Còn đối với người trực tiếp trải qua như Lục Kim, tình hình phức tạp hơn nhiều. Sau khi hội chẩn, các chuyên gia quyết định dùng liệu pháp thôi miên vì các phương án ban đầu đều thất bại.
Mẹ Chu không hiểu về tâm lý học, nghe đến thôi miên thấy thật huyền bí, nhưng vì không còn cách nào nên đành đánh liều thử một phen.
Kết quả thôi miên thực sự nằm ngoài dự đoán của mọi người.
Lục Kim vốn im lặng bỗng bắt đầu nói chuyện, nhưng ký ức của cô đã xuất hiện sự sai lệch. Cô hoàn toàn xóa sạch cảnh tượng tận mắt thấy mẹ bị sát hại, và tin chắc rằng mình chỉ biết tin mẹ mất qua thông báo của cảnh sát. Không chỉ vậy, cô còn quên sạch những hành động của Chu Ca Thư liên quan sâu sắc đến sự việc đó.
“Áp lực quá lớn sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến ký ức. Trường hợp của con bé giống như chứng mất trí nhớ chọn lọc. Cơ thể con bé không chịu nổi kích thích quá mạnh, nên não bộ đã thay nó đưa ra lựa chọn quên đi sự thật quá đau đớn và xây dựng một ký ức mới nhẹ nhàng hơn. Đây là cách con bé tự tìm cho mình một con đường sống.”
Vợ chồng họ Chu bàng hoàng không nói nên lời. Hồi lâu sau mới hỏi: “Vậy sau này con bé có nhớ lại không?”
Bác sĩ lắc đầu: “Điều này nằm ngoài dự đoán của chúng tôi. Nếu không có tác động ngoại lực mạnh mẽ, có thể con bé sẽ không bao giờ nhớ lại và sống bình yên cả đời. Nhưng nếu có biến cố…”
“Thì sẽ thế nào?”
“Căn bệnh tiềm ẩn trong cơ thể sẽ bùng phát trở lại. Giấu càng lâu, hậu quả càng nặng. Nhưng theo tình hình hiện tại, giữ bí mật là lựa chọn tốt nhất.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Vệ Thư Vân mất được một tháng mười ba ngày.
Lục Thành Lâm bị đưa ra xét xử.
Vì bị cáo Lục Thành Lâm có tình tiết tự thú, thái độ thành khẩn, vụ án thuộc diện giết người trong trạng thái kích động mạnh, nên bị tuyên phạt 4 năm 5 tháng tù giam.
Bốn năm năm tháng.
Chưa đầy 1700 ngày.
Đó là cái giá để mua mạng của một người vợ.
Tác giả có lời muốn nói:
Về mức hình phạt mình đã tham khảo ý kiến bạn bè chuyên môn và tra cứu một số vụ án thực tế. Mức án 4 năm 5 tháng là hoàn toàn có khả năng xảy ra trong thực tế (các bạn có thể tra cứu thêm trên mạng).
![Bìa [ROSEMARY] – Chương 29: Trở lại quá khứ 3](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)