Bìa [ROSEMARY] – Chương 28: Trở lại quá khứ 2
ROSEMARY

[ROSEMARY] – Chương 28: Trở lại quá khứ 2

Tác giả: Hải Tiên Bì Bì Tương

2471 từ · 11 phút đọc

Trở lại quá khứ 2

Thông thường, lớp chín sẽ tan học lúc 9 giờ 40 phút tối, nhưng Lục Kim đã thẫn thờ suốt cả ngày. Sau khi kết thúc chương trình buổi chiều, cô xin phép giáo viên về sớm. Giáo viên biết hoàn cảnh gia đình cô nên không hỏi gì nhiều mà đồng ý ngay.

Về đến nhà, cô tình cờ gặp mẹ Chu đang đón Chu Ca Thư tan học. Bà đeo khuyên tai ngọc trai, mái tóc chải chuốt gọn gàng, vừa xinh đẹp vừa ưu nhã. Bà hơi ngạc nhiên hỏi sao Lục Kim lại về sớm thế.

Lục Kim lễ phép chào: “Nhà con có chút việc nên về trước ạ.”

Bên cạnh, Chu Ca Thư cứ nằng nặc đòi Lục Kim sang nhà mình chơi, còn nói với mẹ rằng ba của chị Nay Nay là người xấu. Mẹ Chu ngượng chín mặt, vội bịt miệng con trai lại và xin lỗi Lục Kim.

“Không sao đâu ạ.” Lục Kim gượng cười, vẫy tay chào tiểu Chu Ca Thư đang bị bịt miệng rồi nhanh chóng bước vào tòa nhà.

Thang máy dừng ở tầng năm, Lục Kim hốt hoảng chạy về phía căn hộ. Cửa nhà đang khép hờ. Cô cảm thấy như mình vừa bước vào một vùng chân không, không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.

Trong nhà còn hỗn loạn hơn cả tối qua, ghế dựa gãy nát, chổi bị gãy, tóc rụng vương vãi khắp nơi, thức ăn bị giẫm nát nhừ, và Vệ Thư Vân đang ngồi bệt dưới đất dựa vào tường với những vết thương mới trên chân.

Nhưng Lục Kim chưa kịp lên tiếng đã bị Vệ Thư Vân bịt miệng kéo vào phòng. Một người phụ nữ gầy gò, ngày thường nhu nhược vô cùng, vậy mà khoảnh khắc này lại bộc phát sức mạnh lớn đến thế.

“Sao con lại về giờ này!” Vệ Thư Vân nén giọng, đồng tử và đôi môi đều run rẩy.

Lục Kim nghiến răng hỏi: “Ông ta đâu? Ông ta đang ở trong nhà phải không?”

“Con đi mau, đi mau đi! Ông ta vẫn còn nhớ chuyện tối qua, cơn giận vẫn chưa tan đâu.” Vệ Thư Vân như phát bệnh thần kinh, lôi từ trong túi ra rất nhiều tiền lẻ tích góp được nhét cho Lục Kim: “Con sang nhà bạn ở tạm vài ngày đi, đi mau!”

“Con không đi, con…”

Lục Kim chưa dứt lời thì nghe thấy tiếng xả nước bồn cầu trong nhà vệ sinh. Cô định lao ra ngoài nhưng đã bị Vệ Thư Vân điên cuồng đẩy vào tủ quần áo. Cú đẩy mạnh đến mức gáy Lục Kim đập vào thành tủ đau nhức, mắt tối sầm lại. Vệ Thư Vân nhân lúc cô đang ôm đầu ngồi thụp xuống, liền lấy một chiếc áo ngắn tay buộc chặt hai tay nắm của cửa tủ lại.

“Vệ Thư Vân! Vệ Thư Vân! Chết ở xó nào rồi!” Ngoài phòng, Lục Thành Lâm lại gào thét.

Vệ Thư Vân ngoảnh lại nhìn cánh cửa tủ đã được buộc chặt, nghiến răng bước ra ngoài.

Lục Thành Lâm đánh đã mệt, gã ngồi chễm chệ trên sofa như một ông tướng, sai bảo Vệ Thư Vân như người hầu, thậm chí không có lấy một chút tôn trọng tối thiểu: “Tao đi làm nuôi mày bao nhiêu năm nay, vậy mà chút việc nhà mày cũng làm không xong. Đm! Một ngày không đánh là mày quên mất mình tên gì ngay, mau đi nấu cơm cho tao!”

Vệ Thư Vân đứng ở góc phòng khách xa Lục Thành Lâm nhất, tay vô thức bám chặt vào mép tường như thể phải dùng hết sức bình sinh mới đứng vững được. Bà nhìn gã, run rẩy nói: “… Tôi muốn… ly hôn… với ông.”

“Mày nói cái gì?” Lục Thành Lâm đang dựa lưng thả lỏng liền bật dậy như lò xo. Gã nhìn chằm chằm vợ với ánh mắt hung tợn, như thể không tin nổi con chó nhỏ hiền lành mình nuôi bấy lâu lại dám quay lại cắn chủ: “Mày nhắc lại lần nữa xem?!”

Nhìn Lục Thành Lâm như vậy, đột nhiên Vệ Thư Vân không còn sợ hãi nữa. Bà cố gắng đứng thẳng lưng, kiên định lặp lại lần nữa: “Tôi muốn ly hôn với ông! Ly hôn!”

Một khay trái cây bất thình lình bay thẳng về phía Vệ Thư Vân, vỡ tan tành dưới đất. Ngay sau đó, Lục Thành Lâm lao tới như một con linh cẩu, vật ngã người vợ nhu nhược xuống sàn. Gã cưỡi trên người bà, không nương tay tát tới tấp. Điều gã không ngờ là người luôn nhẫn nhục như Vệ Thư Vân lần này không chịu nhục nữa, bà cắn chặt lấy tay Lục Thành Lâm như liều chết, bắt đầu cuộc phản kháng đầu tiên trong đời.

Lục Thành Lâm đau đến trắng bệch mặt, gã điên cuồng túm tóc ép bà phải nhả ra, gầm lên: “Con đĩ! Mày muốn ly hôn à? Không có cửa đâu! Mày muốn đi hú hí với nhân tình hả, mày có chết cũng phải chết ở cái nhà này!”

Ánh mắt Vệ Thư Vân đờ đẫn, bà rơi vào một trạng thái cực kỳ bất thường, dường như không còn cảm nhận được đau đớn trên cơ thể. Bà vớ lấy một mảnh vỡ của khay trái cây, chĩa đầu nhọn về phía Lục Thành Lâm, lặp đi lặp lại: “Ông đánh Nay Nay của tôi, tôi phải ly hôn, ly hôn…”

Lục Thành Lâm ôm bàn tay bị cắn chảy máu đầm đìa, nhìn bà cười khinh bỉ: “Sao, mày còn muốn giết tao à? Mày dám không?!”

Vệ Thư Vân nhìn thẳng vào gã, giọng run rẩy nhưng đanh thép: “Tôi muốn ly hôn, tôi muốn mang Nay Nay đi.”

Lúc này, từ trong phòng Lục Kim phát ra tiếng đập cửa rầm rầm kịch liệt. Lục Kim đã tỉnh táo lại sau cú va chạm, nghe thấy tiếng cãi vã xô xát bên ngoài cô sốt ruột đến phát điên, nhưng cánh cửa tủ quần áo không tài nào mở ra được.

Mắt Lục Thành Lâm nheo lại: “Con ranh ăn cháo đá bát đó ở bên trong?!”

Vệ Thư Vân dựng cả tóc gáy, bà nắm chặt mảnh vỡ, chắn trước cửa phòng Lục Kim như một con chim ưng bảo vệ con non.

Lục Thành Lâm nhấc chân định xông vào. Tối qua gã bị Lục Kim đánh cho ra nông nỗi ấy, chỉ chờ tối nay đánh trả một trận cho bỏ ghét.

Vệ Thư Vân không chút do dự, cầm mảnh vỡ đâm thẳng về phía gã. Lục Thành Lâm không ngờ bà dám làm thật, không kịp tránh né, cánh tay bị rạch một đường dài, máu lập tức rỉ ra!

“Đm nó mày dám thật à!” Lục Thành Lâm thẹn quá hóa giận, gã điên cuồng chạy vào bếp lấy một con dao gọt hoa quả, vừa múa may vừa lao về phía Vệ Thư Vân: “Tránh ra cho tao! Không thì tao giết mày! Tao giết mày cùng lắm cũng chỉ ngồi tù vài năm thôi! Tránh ra!”

Trong tủ quần áo, Lục Kim đã hoàn toàn tỉnh táo. Cô ra sức đập cửa tủ, gào lên xé lòng: “Lục Thành Lâm, ông dám động vào mẹ tôi xem! Đồ súc sinh, ngoài đánh vợ con ra thì ông chẳng dám làm gì khác, đồ hèn nhát!”

Lục Thành Lâm hoàn toàn bị kích động, gã lồng lộn chửi rủa: “Con đĩ này! Đồ ăn cháo đá bát!”

Vệ Thư Vân còn căng thẳng hơn cả gã. Bà canh giữ cánh cửa đó, đầu óc toàn là hình ảnh những giọt nước mắt uất ức của con gái. Bà nghĩ, bà sinh ra cô, mang cô đến thế giới này để cô phải chịu mắng nhiếc, đòn roi, chịu bao nhiêu cực hình. Nay Nay của bà thông minh như thế, xinh đẹp như thế, cô mới mười lăm tuổi, cô còn cả một tương lai dài phía trước. Làm mẹ như bà, ít nhất cũng phải bảo vệ con được một lần, dù chỉ một lần duy nhất này thôi.

“Nếu ông muốn đánh con gái tôi, có giỏi thì giết tôi trước đi! Lục Thành Lâm, ông đừng hòng đụng vào con gái tôi!”

Trong tủ quần áo, nước mắt Lục Kim tuôn rơi lã chã, cô khóc lóc gọi: “Mẹ ơi, mẹ chạy đi, chạy mau đi, con không cần mẹ làm vậy đâu, mẹ chạy đi mà mẹ…”

Vệ Thư Vân dường như không còn nghe thấy tiếng khóc của con nữa. Bà đã bị cuộc sống, bị người chồng hợp pháp dồn vào đường cùng không còn lối thoát. Sự ngược đãi kéo dài không chỉ hủy hoại cơ thể mà còn tra tấn tinh thần bà đến kiệt quệ.

Thôi kệ, bà nghĩ, kết thúc tất cả đi. Dùng cái mạng quèn này đổi lấy sự bình yên cho con gái, không lỗ, không hề lỗ.

“Lục Thành Lâm, không phải ông luôn bảo tôi ngoại tình sao?” Vệ Thư Vân đột nhiên cười, nhìn chằm chằm gã, gằn từng chữ: “Đúng thế đấy, tôi bỏ ba mẹ để gả cho hạng cặn bã như ông, sao tôi có thể không ngoại tình cơ chứ? Trên đời này, bất kỳ người đàn ông nào cũng tốt hơn ông gấp vạn lần! Ông là cái thứ gì chứ? Đánh vợ đánh con, chỉ biết ở nhà làm oai làm phước, đồ rác rưởi! Tôi không còn mặt mũi nào quay về tìm ba mẹ mình, tôi sống còn ý nghĩa gì nữa? Tôi muốn kéo hạng rác rưởi như ông cùng xuống địa ngục!”

Nói đoạn, Vệ Thư Vân điên cuồng cầm mảnh vỡ đâm tới. Lục Thành Lâm bị những lời đó kích động đến đỏ gay mặt, không chút suy nghĩ, gã vung dao chém thẳng vào người bà.

“Giết mày! Giết chết cái đồ đĩ điếm này!”

“Dám cắm sừng tao à, giết chết mày!”

“Đồ chó đẻ!”

“Mẹ ơi! Mẹ ơi!”

“Lục Thành Lâm, ông đừng đụng vào mẹ tôi, cầu xin ông, a a a a!”

Sau một hồi hỗn loạn kịch liệt là tiếng chửi rủa, tiếng dao đâm vào da thịt. Cả không gian im bặt trong vài giây, rồi một tiếng động trầm đục vang lên khi cơ thể nặng nề ngã xuống sàn.

Cánh cửa tủ quần áo bị Lục Kim đẩy ra được một khe hở nhỏ.

Ánh sáng mờ ảo lọt vào, chiếu lên gương mặt trắng bệch của cô bé. Cô há hốc miệng, ngay cả tiếng khóc cũng không phát ra được. Cô sững sờ nhìn con dao cắm ngập trong bụng mẹ, cơ thể Vệ Thư Vân như một đống thịt nát, ngã quỵ xuống sàn.

Lục Thành Lâm run rẩy lùi lại, bất thình lình vấp ngã ngồi bệt xuống đất. Gã lẩm bẩm trong cơn hoảng loạn: “Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ… chôn, đúng rồi, phải chôn… không được, không được, phải nghĩ cách, nghĩ cách…”

“Đều tại con chó này… Nó ngoại tình… Nó đáng đời!”

“Tìm người… giúp mình… Con đĩ này nó hại tao…”

Lục Thành Lâm run rẩy bò dậy, lảo đảo chạy ra ngoài!

Trong tủ quần áo, Lục Kim hoàn toàn bất động. Cô hóa thành một bức tượng đá, đến hơi thở cũng như biến mất. Máu từ người Vệ Thư Vân không ngừng tuôn ra từ vết thương, từ miệng, mũi… đỏ tươi và nồng nặc. Chỉ một loáng sau, mùi máu tanh đã bao trùm khắp căn phòng.

Lục Kim không còn chút sức lực nào. Cô mở miệng muốn gọi mẹ, nhưng không một âm thanh nào phát ra được, như thể bị ai đó bóp nghẹt cổ họng, đau đớn đến mức cả người co rút.

Lục Thành Lâm dính đầy máu, gã điên cuồng chạy xuống lầu như ruồi mất đầu!

Tiểu Chu Ca Thư lúc này đang tựa vào cửa sổ nhìn ra ngoài. Cậu có chút không yên tâm về chị Nay Nay, nhưng không dám sang nhà chị. Dưới bóng đêm, cậu tận mắt thấy Lục Thành Lâm với một cánh tay đầy máu chạy qua. Gần như ngay lập tức, cậu xoay người lao xuống cầu thang. Mẹ Chu gọi với theo: “Đi đâu đấy Tiểu Chu, mau vào ăn cơm!”

Tiểu Chu Ca Thư chưa bao giờ chạy nhanh đến thế, gió rít bên tai, tim đập thình thịch như đánh trống. Cả hai thang máy đều đang ở tầng cao không xuống kịp, cậu liền lao thẳng vào thang bộ.

Cửa nhà họ Lục mở toang, lộ ra một bầu không khí im lặng quỷ dị.

Tiểu Chu Ca Thư từng bước đi vào, run rẩy gọi: “Chị Nay Nay ơi…” Đi qua huyền quan, vào đến phòng khách, rẽ vào góc nhỏ là đến phòng Lục Kim. Một dòng chất lỏng đỏ tươi đang chậm rãi chảy ra, cậu ngửi thấy mùi tanh nồng của sắt gỉ.

Tiểu Chu Ca Thư chết trân tại chỗ.

Bước chân cậu khựng lại, giọng run rẩy kinh hoàng, gần như bật khóc vì sợ nhưng vẫn gọi: “Chị Nay Nay ơi, chị ở đâu…”

Không có lời hồi đáp.

Tiểu Chu Ca Thư sợ vô cùng, định quay đầu chạy trốn nhưng vẫn gọi: “Chị Nay Nay ơi…”

Bên trong vọng ra tiếng động cực nhỏ.

Phịch… bịch bịch…

Tiểu Chu Ca Thư nhích từng chút một vào trong. Đoạn đường ngắn ngủi mà cậu đi mất ba phút.

Vệ Thư Vân nằm giữa vũng máu đỏ tươi, hình ảnh đó in hằn vào đồng tử cậu!

Tiểu Chu Ca Thư ngã ngồi xuống đất!

Dì Vệ chết rồi… Dì Vệ chết rồi!

Cùng lúc đó, cửa tủ quần áo lại vang lên tiếng bịch bịch.

“Chị Nay Nay… là chị phải không…” Giọng Chu Ca Thư mang theo tiếng khóc sợ hãi.

Từ trong tủ quần áo phát ra một âm thanh cực kỳ khàn đặc, yếu ớt đến mức không thể nghe rõ là gì, như thể chỉ là một âm tiết bật ra từ cuống họng.

Chu Ca Thư nhìn thấy chiếc áo đang buộc chặt tay nắm cửa tủ.

Nếu muốn cứu Lục Kim, nghĩa là cậu phải bước qua người Vệ Thư Vân. Cơ thể bà ngã xuống chắn ngay lối vào phòng.

Chu Ca Thư cần phải vượt qua thi thể của người phụ nữ chết không nhắm mắt, dẫm lên vũng máu còn ấm nóng để đi cứu người chị hàng xóm mà cậu thích nhất.