Bìa [ROSEMARY] – Chương 27: Trở lại quá khứ 1
ROSEMARY

[ROSEMARY] – Chương 27: Trở lại quá khứ 1

Tác giả: Hải Tiên Bì Bì Tương

2397 từ · 11 phút đọc

Trở lại quá khứ 1

Bảy năm trước.

Khi đó Lục Kim đang học lớp chín. Trên đường đi học thêm buổi tối về, cô ghé vào một tiệm nhỏ ven đường ăn hoành thánh. Ở nhà chắc chắn là không chuẩn bị cơm tối cho cô, Vệ Thư Vân còn đang ốc không mang nổi mình ốc, suốt ngày sống trong nơm nớp lo sợ, con gái học lớp tám hay lớp chín bà cũng chẳng nhớ rõ.

Bà lão bán hoành thánh là người tốt, thấy Lục Kim hay tới ăn nên lần nào cũng cho thêm vài cái. Lục Kim vốn đặc biệt nhạy cảm với lòng tốt của người khác, lần nào ăn xong cô cũng xếp bát gọn gàng vào khay, lau sạch bàn, khi trả tiền thì bỏ thêm một tệ vào thùng giấy, nhiều hơn nữa thì cô cũng không có.

Về đến nhà, quả nhiên Vệ Thư Vân đang dọn dẹp phòng khách. Nghe tiếng cửa mở, thấy là Lục Kim, bà mới thở phào, gương mặt mệt mỏi hỏi cô đã ăn gì chưa.

Lục Kim nhìn vết bầm tím mới xuất hiện trên khóe mắt mẹ, nghiến răng hỏi: “Ông ta lại đánh mẹ à?”

Vệ Thư Vân nghe thấy từ “đánh” thì cả người run lên, né tránh ánh mắt của con gái, ấp úng nói: “Con vào phòng làm bài tập đi, ba con ngoài đánh bài rồi, tối nay chắc không về đâu.”

Những cuộc đối thoại như thế này đã xảy ra vô số lần. Lục Kim từ sự phẫn nộ, sợ hãi ban đầu dần chuyển thành sự tức giận đối với sự hèn nhát của mẹ và sự tê dại đến lạnh lùng. Cô siết chặt nắm đấm, không nói lời nào bước vào phòng, khóa trái cửa lại.

Chưa đầy mười phút sau, cửa nhà họ Lục lại vang lên tiếng gõ. Ngoài phòng khách, Vệ Thư Vân dựng cả tóc gáy; trong phòng ngủ, ngòi bút của Lục Kim khựng lại, cô nín thở lắng nghe động tĩnh.

May mắn thay, người đến là một cậu bé xinh đẹp, con trai nhà biệt thự bên cạnh – Chu Ca Thư.

“Dì ơi, con đến tìm chị Nay Nay hỏi mấy bài toán ạ.” Tiểu Chu Ca Thư cầm cuốn sách bài tập, nở một nụ cười hồn nhiên, trông đáng yêu cực kỳ.

Vệ Thư Vân vội vã cho cậu vào: “Chị Nay Nay ở trong phòng đấy, con vào đi.”

Tiểu Chu Ca Thư rất lễ phép: “Con cảm ơn dì ạ.”

Lục Kim ở trong phòng đã nghe thấy tiếng, lúc này đã mở khóa cửa. Đợi cậu nhóc vào, cô lại tỏ vẻ không đồng tình, hỏi: “Sao em lại tới nữa? Chị đã bảo em đừng tới đây rồi mà.”

“Tối nay em thấy ông ta đi ra ngoài rồi mới tới đấy!” Tiểu Chu Ca Thư mặt đầy vẻ ‘em thông minh chưa, mau khen em đi’.

Lục Kim thở dài, vò tóc cậu: “Bài nào không biết? Nói nhanh rồi còn về nhà.”

Cầm cuốn sách bài tập lên, Lục Kim mới phát hiện đó là đề Toán Olympic. Cô thầm nghĩ cậu nhóc này không đơn giản, mới mười một tuổi đã làm đề khó thế này. May mà cô vẫn có thể giảng qua cho cậu, chứ vài năm nữa chắc cô cũng đành bó tay với bài tập của cậu mất.

Chu Ca Thư là một đứa trẻ thông minh, bốn bài toán lớn Lục Kim chỉ mất nửa tiếng là giảng xong. Cô lập tức giục cậu về ngay. Tiểu Chu Ca Thư thần bí móc từ đâu ra mấy thanh chocolate nhân hạt đưa cho cô, bảo là rất ngon, cậu đã nếm thử thay chị Nay Nay rồi.

Lục Kim mỉm cười, vỗ vỗ đầu cậu: “Chị không thích ăn ngọt, em mang về mà ăn.”

Tiểu Chu Ca Thư cuống quýt không biết làm sao, liên tục nhét những thanh chocolate ngoại nhập đó vào ngăn kéo của cô, bộ dạng như thể cô không ăn là cậu sẽ khóc cho cô xem. Nhét xong, cậu cầm sách bài tập chạy biến.

Lục Kim nhìn đống chocolate mà dở khóc dở cười. Nhìn hồi lâu cô cũng không nhịn được, xé một cái ra ăn. Đúng như lời Chu Ca Thư nói, có hạt vụn và việt quất khô, thơm ngọt rất ngon.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Khi Chu Ca Thư xuống đến dưới lầu, cậu nhìn thấy Lục Thành Lâm đang bước đi loạng choạng vì say rượu từ xa. Cậu âm thầm đặt vài hòn đá cuội lấy từ bụi cỏ lên bậc thềm trước cửa nhà. Khi đi lướt qua gã nát rượu, cậu trừng mắt nhìn gã một cái đầy căm ghét. Chưa đầy một phút sau, quả nhiên nghe thấy tiếng Lục Thành Lâm kêu thảm vì ngã đau.

Cậu nhóc giơ tay chữ V tự thưởng cho mình dưới bầu trời đêm, tung tăng chạy về nhà.

Nhưng ở phía bên kia, Vệ Thư Vân và Lục Kim lại không được yên ổn như vậy.

Thanh chocolate của Lục Kim mới ăn được một nửa thì tiếng gõ cửa điên cuồng vang lên. Không phải gõ bằng khớp ngón tay, mà là dùng lòng bàn tay đập mạnh, đây là thói quen của Lục Thành Lâm mỗi khi nổi điên.

Vệ Thư Vân căng thẳng nuốt nước bọt, cẩn thận ra mở cửa. Lục Thành Lâm tay ôm cái mũi đang chảy máu vì ngã, gào thét chửi bới: “Mẹ nó, mày chết rồi à? Gõ cửa to thế mà không nghe thấy, người chết mở cửa còn nhanh hơn mày!”

Vệ Thư Vân không dám cãi lại, hoảng loạn đi tìm khăn giấy đưa cho gã: “Sao… sao lại ra nông nỗi này.”

Lục Thành Lâm ném cuộn giấy thừa vào người vợ, mặt đỏ gay chửi bới không ngớt, những lời lẽ thô bỉ nhất đều tuôn ra: “Có phải mày mong tao xảy ra chuyện để đi hú hí với nhân tình không!”

Vệ Thư Vân lý nhí đáp: “Tôi không có…”

Chỉ ba chữ ngắn ngủi chẳng biết đã chạm vào dây thần kinh nào của gã, hoặc có lẽ chỉ cần bà lên tiếng là đã chọc giận gã. Lục Thành Lâm vớ ngay cái gạt tàn trên bàn trà ném vào người vợ. Vẫn chưa hả giận, gã đỏ mắt nhìn quanh xem có thứ gì có thể dùng làm vũ khí để đánh vợ tiếp hay không.

“Rầm” một tiếng, cửa phòng ngủ bật mở. Khi Lục Thành Lâm theo bản năng nhìn sang, chiếc ghế gỗ trong tay Lục Kim vừa vặn nện thẳng vào mặt gã, khiến gã ngã ngửa ra sau.

Cuộc chiến bùng nổ ngay lập tức.

Vệ Thư Vân vào can ngăn liền bị gã đá một cú vào bụng, bà ôm bụng co quắp trên sàn không dám cử động, bò vào gầm bàn mà khóc nức nở. Phòng khách như vừa có cơn bão đi qua. Lục Thành Lâm túm tóc con gái, đá vào người cô, chửi rủa: “Đồ ăn cháo đá bát! Cái thằng ranh con nhà họ Chu vừa sang tìm mày phải không? Tí tuổi đầu không học điều tốt, học mẹ mày cái thói mồi chài đàn ông, đồ đĩ điếm!”

Hai tay Lục Kim bẻ ngón tay út của Lục Thành Lâm theo một góc độ không tưởng. Gã nghiến răng kêu gào, nhưng cô không hề mảy may động lòng, nhấc chân đá thẳng vào hạ bộ gã. Chờ khi gã đau đớn nằm lăn ra sàn, cô lại dùng hết sức bình sinh giẫm lên cái mũi đang chảy máu của gã.

“Súc sinh! Ông tưởng ông là cái thứ gì? Chó má! Ông mà còn dám đánh mẹ, tôi nhất định sẽ cởi hết quần áo đứng trước cổng tòa thị chính mà tố cáo ông. Xem ai là kẻ không biết xấu hổ! Xem ai!” Lục Kim vừa đá vừa gào thét, nhưng tay chân cô cũng đang run rẩy. Dù hai năm qua đã trải qua bao nhiêu lần, dù bề ngoài có hung dữ đến đâu, cô vẫn chỉ là một đứa trẻ. Sự tàn nhẫn ấy thực chất chỉ là ngoài mạnh trong yếu.

Vệ Thư Vân khóc lóc bò dậy, liều mạng lôi Lục Kim vào phòng, run rẩy khóa trái cửa, lấy bàn chặn lại rồi ngồi bệt xuống sàn mà khóc.

Lục Kim vẫn chưa thoát khỏi trạng thái kích động, nhìn bộ dạng nhu nhược của mẹ, cô càng thêm giận dữ: “Tại sao mẹ chỉ biết chịu đòn thôi vậy? Con đã nói với mẹ bao nhiêu lần rồi, bảo mẹ ly hôn mẹ không nghe, bảo mẹ phản kháng mẹ cũng không nghe! Chính vì thế mà cảnh sát mới không thèm quản chuyện của chúng ta! Tại sao mẹ lại cứ như vậy!”

Vệ Thư Vân khóc lóc kéo tay con gái, liên tục xin lỗi. Nhìn thấy vết thương trên cánh tay cô, bà khóc thảm thiết hơn, nhưng tuyệt nhiên không nói được câu nào ra hồn.

Lục Kim gào lên trong sụp đổ: “Mẹ đừng khóc nữa! Người bị đánh là con kia mà! Tại sao con phải chịu đựng những thứ này? Tại sao lần nào cũng là con đứng ra bảo vệ mẹ? Tại sao lại là con!”

Vệ Thư Vân run rẩy: “Mẹ… mẹ sợ lắm.”

Sức lực của Lục Kim biến mất trong tích tắc. Cô nhìn mẹ mình như nhìn một thứ gì đó xa lạ, nghẹn ngào hỏi: “Con không biết sợ sao mẹ? Mẹ nghĩ con không biết sợ hay sao?”

Môi Vệ Thư Vân run bần bật, bà nhìn đứa con gái đầy thương tích của mình, không nói nên lời. Cơ thể bà còng xuống, vẻ dịu dàng xinh đẹp ngày nào đã bị sự hành hạ suốt thời gian dài bào mòn sạch sẽ, trông bà chẳng khác nào một bệnh nhân tâm thần suy dinh dưỡng nặng.

Lục Kim ngồi liệt trên giường, ánh mắt nhìn vào hư không, nước mắt rơi lã chã. Giọng cô nhỏ dần, chất chứa nỗi niềm: “… Tại sao mẹ lại sinh con ra chứ? Tại sao hả mẹ…”

Sự yên bình ngắn ngủi đầy áp lực của hai mẹ con không kéo dài được lâu. Sau khi cơn đau qua đi, Lục Thành Lâm định xông vào tiếp, gã điên cuồng đập cửa. Vệ Thư Vân khóc lóc cầu xin Lục Kim đừng ra ngoài nữa, nói gã uống say rồi, lát nữa mệt sẽ đi ngủ thôi.

Quả nhiên, Lục Thành Lâm đập một hồi không được, hơi men bốc lên, gã vừa chửi rủa những lời dơ bẩn vừa quay về phòng ngủ.

Vệ Thư Vân ngủ lại trong phòng Lục Kim. Khi con gái đã ngủ, bà lén dậy lấy thuốc đỏ bôi cho cô. Vừa bôi bà vừa rơi nước mắt, đầu óc toàn là câu hỏi đầy oán hận của con: Tại sao sinh con ra mà không bảo vệ được con?

Tại sao ư? Chính bà cũng muốn biết tại sao.

Ngày đó bà đã đánh cược tất cả, bất chấp sự phản đối của ba mẹ để theo Lục Thành Lâm. Người đàn ông đó từng quỳ dưới chân bà thề thốt sẽ yêu thương bà cả đời. Bà đã mù quáng đoạn tuyệt với gia đình, rời xa quê hương để cùng gã đến Đông Châu. Tại sao bây giờ lại rơi vào kết cục này?

Câu hỏi của con gái như một nhát rìu chém vào lòng bà. Con gái nhà người ta thì đang làm nũng vì không muốn đi học thêm, còn con gái bà đã phải đứng ra chắn đòn cho mẹ.

Một lần, hai lần… vô số lần…

Bà phải làm sao để Nay Nay của bà không phải chịu khổ cực này nữa?

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Sáng sớm hôm sau, mới hơn 6 giờ Vệ Thư Vân đã dậy, gọi Lục Kim thức giấc để cô nhanh chóng đi học trước khi Lục Thành Lâm tỉnh dậy.

Lục Kim cầm số tiền lẻ mẹ nhét cho, hỏi: “Còn mẹ thì sao?”

Vệ Thư Vân đáp: “Mẹ không sao đâu, ông ta uống say quá sẽ không nhớ gì đâu, không sao đâu.”

Lục Kim im lặng hồi lâu mới nói: “Nếu ông ta định đánh mẹ, mẹ hãy chạy nhanh đi, chạy đến chỗ tòa nhà quản lý mà trốn, buổi tối đợi con về đón mẹ.”

Vệ Thư Vân rơm rớm nước mắt gật đầu: “Mẹ biết rồi, con đi đi, cố gắng học hành đừng lo chuyện ở nhà.”

Lục Kim đeo cặp sách, vừa đi vừa ngoảnh lại. Trong lòng cô luôn có một dự cảm kỳ lạ, cảm thấy hôm nay mẹ mình có gì đó không ổn, nhưng mọi thứ dường như vẫn giống như mọi ngày.

Ra khỏi thang máy, bước ra khỏi cổng tòa nhà, cô theo bản năng nhìn lên. Vệ Thư Vân đang đứng bên cửa sổ nhìn cô. Thấy con gái ngoảnh lại, bà không ngừng vẫy tay giục cô đi mau, nhưng bản thân bà vẫn đứng đó, ló ló đầu nhìn theo.

Ánh mắt ấy… đau thương và nặng trĩu.

Lục Kim thấy thắt lòng, cô vẫy tay chào mẹ rồi mới bước tiếp. Đi qua góc rẽ nhà họ Chu, tiểu Chu Ca Thư đã đợi sẵn ở cửa, thấy cô liền chạy lại bên cạnh.

“Ông ta lại đánh chị rồi.” Cậu nhóc mếu máo nhìn vết trầy xước trên tay cô.

Lục Kim lau nước mắt cho cậu, thở dài: “Tiểu Chu, em khóc cái gì chứ.”

Tiểu Chu Ca Thư lúc đó còn chưa cao bằng Lục Kim, một đứa trẻ nhỏ xíu, gầy gò, nghiến răng nghiến lợi nói: “Em thật sự muốn giết ông ta!”

Lục Kim im lặng hồi lâu mới xoa đầu cậu: “Tiểu Chu, đừng can thiệp vào chuyện nhà chị nữa. Em không quản được đâu, cũng không đáng đâu. Chị biết trước đây toàn là em giúp báo cảnh sát, cảm ơn em. Về đi.”

“À còn nữa, chocolate ngon lắm, cảm ơn em nhé.”