Chiều ngày hôm sau, Lục Kim tìm đến tận nhà họ Lục khiến Trần Mỹ Cầm sợ khiếp vía. Lục Thành Lâm đã ra ngoài đánh bài, trong nhà chỉ còn người già và trẻ nhỏ. Chứng kiến cảnh Lục Kim từng cầm dao chém loạn xạ trong nhà cộng thêm số tiền lớn mà Lục Thành Lâm vòi vĩnh được từ chỗ Chu Ca Thư, thái độ của Trần Mỹ Cầm đối với Lục Kim xoay ngoắt 180 độ. Thấy cô mà bà ta cứ như thấy một vị hung thần vừa đáng sợ lại vừa là “mỏ vàng”, vừa kinh hãi vừa nịnh nọt.
“Được rồi, đừng diễn nữa.” Lục Kim mỉa mai sự xun xoe của bà nội, liếc mắt nhìn chằm chằm Nhậm Tuệ: “Tôi đến tìm bà ta.”
Nhậm Tuệ sửng sốt, nụ cười giả tạo trên mặt suýt không giữ nổi.
Trần Mỹ Cầm lại hiểu lầm, tự đắc nói: “Ấy! Con bé này cuối cùng cũng biết điều rồi đấy. Tao bảo này, đợi tiểu Nhậm sinh con, nhà họ Lục chúng ta sẽ có người nối dõi. Mày có thêm đứa em trai là điều tốt vô cùng, sau này có chuyện gì thì ngoài anh chị em ruột thịt ra ai giúp được mày chứ? Mày thật sự phải cảm ơn tiểu Nhậm đấy!”
Lục Kim nhìn bà lão rồi lại nhìn Nhậm Tuệ, phụt cười một tiếng: “Không sai, tôi thật sự phải ‘cảm ơn’ bà ta rồi.”
Trần Mỹ Cầm vui vẻ đi dọn dẹp bữa trưa, trong phòng khách chỉ còn lại Lục Kim và Nhậm Tuệ. Nhậm Tuệ bị ánh mắt của Lục Kim xoáy vào đến mức rợn người, bà ta đỡ lấy eo ngồi xuống góc sofa, cười gượng gạo: “Con ngồi đi Nay Nay, ba con sắp về rồi đấy.”
Lấy Lục Thành Lâm ra dọa mình sao? Lục Kim thầm nghĩ, rốt cuộc là ai sợ ai, trong lòng bà ta hẳn phải rõ như gương sáng.
Lục Kim cũng chẳng khách sáo, ngồi phịch xuống sofa, thản nhiên hỏi: “Dì Nhậm, nghe nói ngày dự sinh là tháng tư à?”
Nhậm Tuệ “a” một tiếng: “Đầu tháng tư.”
“Tháng tư thì tốt, không nóng không lạnh, cả người lớn lẫn trẻ con đều đỡ khổ.” Lục Kim cười tủm tỉm nhìn Nhậm Tuệ như thể đang quan tâm thật lòng, rồi đột nhiên đổi giọng: “Có điều… đến lúc đó chắc phải thuê một căn phòng khác để chăm sóc đứa bé thôi.”
“Cái gì?” Nhậm Tuệ ngẩn ra.
Lục Kim hơi nghiêng người tới gần, nhìn chằm chằm vào mắt Nhậm Tuệ, hạ thấp giọng: “Chẳng phải tôi đã nói với dì rồi sao, mẹ tôi chết trong chính căn phòng này. Dì biết không, có những căn nhà người lớn ở thì không sao, nhưng trẻ con mới lọt lòng…”
Nhậm Tuệ sợ đến mức không thốt nên lời, há hốc mồm ôm bụng lùi lại, lắp bắp: “Mày… mày nói bậy!”
“Nhưng cũng không sao.” Lục Kim ngồi thẳng dậy, rút điện thoại ra, nhét thẳng tai nghe vào tai Nhậm Tuệ: “Tôi có bản nhạc an thần ở đây, dì nghe thử đi.”
Nhậm Tuệ định giật tai nghe ra chửi một câu “đồ tâm thần”, nhưng âm thanh truyền đến khiến bà ta chết lặng tại chỗ!
“Mày… sao mày có… tao…” Nhậm Tuệ hoảng loạn đến mức nói không thành tiếng, răng va vào nhau lập cập, mồ hôi hột chảy ròng ròng.
Lục Kim mỉm cười nhẹ nhàng: “Suỵt! Đừng căng thẳng dì Nhậm. Dì yên tâm, tôi không đến để vạch trần dì đâu.”
Nhậm Tuệ nhìn Lục Kim như nhìn một kẻ điên: “… Mày… mày muốn thế nào?”
Lục Kim thở phào một hơi: “Tôi chỉ muốn làm một cuộc giao dịch. Làm tốt việc của tôi, thì dù dì có lừa Lục Thành Lâm ra đường đi ăn xin cũng không liên quan đến tôi.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Trên đường về trường, Lục Kim cảm thấy cả người nhẹ nhõm. Nhìn bầu trời chập choạng tối cô cũng thấy đẹp, ngửi thấy mùi khoai nướng, hạt dẻ hòa lẫn với mùi đậu phụ thối cô cũng thấy dễ chịu. Đi ngang qua một quán bar nhỏ đang có chương trình kỷ niệm mua một tặng một, cô không kìm được vào uống vài ly. Lúc này chưa đến giờ cao điểm, quán rất vắng, cô lặng lẽ uống xong rồi rời đi. Khi đi đến cổng trường với gương mặt ửng hồng vì men rượu, thấy Chu Ca Thư đang đứng cạnh xe, cô còn tưởng mình nhìn nhầm.
Lục Kim không uống quá nhiều, đầu óc vẫn tỉnh táo nhưng có chút ngà ngà say. Cô ngây ngốc đi đến trước mặt cậu, hỏi: “Anh về rồi à? Chẳng phải mai mới về sao?”
Sắc mặt Chu Ca Thư rất tệ, cậu đưa tay chạm lên mặt cô, nhíu mày: “Em uống rượu?”
Lục Kim dùng tay ra hiệu một chút: “Chỉ một tí thôi.”
Chu Ca Thư thở ra một hơi, gõ cửa kính xe nói với người bên trong: “Chú Cung, chú ra ngoài hút điếu thuốc trước đi.”
Tài xế Cung hiểu ý đây là muốn đuổi khéo mình, liền nhanh chóng xuống xe.
Chu Ca Thư kéo Lục Kim đang ngơ ngác lên ghế sau. Áp suất trong xe thấp đến đáng sợ. Nhìn gương mặt lạnh như tiền của Chu Ca Thư, Lục Kim không hiểu chuyện gì, rụt rè hỏi: “Anh ơi, anh sao thế?”
Lúc này Chu Ca Thư mới quay sang nhìn cô, bắt đầu thẩm vấn: “Hai ngày nay em đã đi đâu?”
“Chị… chị đi dạy thêm mà…”
Cậu ngắt lời cô: “Lục Kim, đừng nói dối.”
“Tiểu Chu…”
Chu Ca Thư nhìn chằm chằm cô, sắc mặt khó coi vô cùng. Dù đã nén giọng nhưng vẫn để lộ sự nóng nảy: “Để anh nói cho em nghe, ngày hôm qua em theo đuôi Nhậm Tuệ đến khu nhà trọ Ngũ Hà, hôm nay lại vừa từ nhà họ Lục về, có phải không?!”
Lục Kim sững sờ: “Sao anh… biết?”
Chu Ca Thư đưa điện thoại cho cô xem. Trong đó toàn là ảnh chụp Lục Kim đang nép bên cửa sổ nghe lén ở nhà trọ của Đinh Lỗi. Lục Kim càng xem mặt càng trắng bệch. Lúc đó cô hoàn toàn không ý thức được mình bị chụp lén, thậm chí không nghe thấy tiếng bước chân nào.
Chu Ca Thư nhìn cô, vừa xót xa vừa tức giận, lòng như lửa đốt. Bầu không khí trong xe căng thẳng đến cực điểm.
“Lục Kim, em có đoán được lúc anh ở trong phòng thi nhìn thấy những bức ảnh này thì cảm thấy thế nào không? Em có biết anh sợ đến mức nào không?” Tay Chu Ca Thư run lên, “Đinh Lỗi từng có tiền án cướp bóc hành hung, Nhậm Tuệ thì cùng một giuộc với hắn, từng ngồi tù ba năm vì tội lừa đảo, hồi trẻ còn làm quản lý ở vũ trường. Hai hạng người như thế, em theo đuôi họ lâu như vậy mà không bị phát hiện là do em gặp may thôi! Chỉ cần hôm qua xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, ông nội nó chứ, em bảo anh phải làm sao! Em có nghĩ đến hậu quả không!”
Nói đến cuối, giọng Chu Ca Thư đã nghẹn ngào, hốc mắt đỏ hoe. Rõ ràng cậu đã bị dọa cho khiếp vía.
Chút hơi men của Lục Kim tan biến sạch sành sanh vì sợ hãi. Cô há miệng nhưng không nói nên lời.
Chu Ca Thư lại hỏi: “Hôm nay em qua đó làm gì?”
Lục Kim không dám nhìn cậu, cúi đầu, giọng run rẩy như đứa trẻ làm sai: “Chị đi tìm Nhậm Tuệ, uy hiếp bà ta phải tìm cách ngăn Lục Thành Lâm quấy rầy anh, nếu không chị sẽ vạch trần mọi chuyện của bà ta.”
Chu Ca Thư sững lại.
Lục Kim đổ người ra ghế xe, cảm thấy chân tay tê dại không theo ý muốn. Đôi mắt cô nhìn Chu Ca Thư nhưng lại như không thấy gì, một màn sương mù mịt của sự tội lỗi. Cô ngơ ngác nói: “Anh biết không, dạo gần đây chị cứ mơ mãi một giấc mơ. Trong mơ anh nằm trước mặt chị, toàn thân là máu, anh oán trách chị đã hại anh. Chị sợ lắm, đến số 120 cũng không bấm nổi, chỉ biết ôm lấy anh mà nhìn máu cứ chảy mãi, chảy mãi…”
Nghe cô nói vậy, Chu Ca Thư xót xa vô cùng. Cậu kéo cô ngồi lên đùi mình, ôm chặt vào lòng, vuốt ve lưng cô trấn an: “Xin lỗi, là anh sai, anh không nên nặng lời với em. Đừng sợ, anh ở đây, ngay bên cạnh em, không đi đâu cả.”
Lục Kim vùi đầu vào ngực cậu, run rẩy không ngừng, ánh mắt vẫn thẫn thờ: “Đừng xin lỗi, sao anh lại phải xin lỗi chị? Là chị không tốt, là chị đã kéo chân anh, chị… không tốt…”
“Không đâu, em rất tốt.” Chu Ca Thư hôn cô, cũng bắt đầu lúng túng: “Chúng ta không nghĩ nữa nhé, về nhà thôi, ba mẹ đang đợi chúng ta ăn cơm.”
Nước mắt Lục Kim đột ngột vỡ òa. Cô khóc nấc lên, lời nói lộn xộn: “Chu Ca Thư, anh gạt chị… anh đi tìm Lục Thành Lâm, ông ta uy hiếp anh phải không? Chị thấy hết rồi. Anh cũng không đi Bắc Kinh, anh đi đâu hả Chu Ca Thư… xin lỗi, đều tại chị cả…”
Chu Ca Thư đau đớn đến nghẹt thở, cậu chỉ biết ôm chặt lấy cô, vừa hôn vừa dỗ dành để cô bình tĩnh lại. Lục Kim mấy ngày nay luôn ở trong trạng thái phản ứng căng thẳng mà chính cô không biết. Hàng loạt tin tức ập đến khiến đầu óc cô như cuộn chỉ rối. Cô vừa lo sợ vừa phải gồng mình tỏ ra thản nhiên, sự mâu thuẫn đó đẩy cô đến bờ vực sụp đổ. Việc Chu Ca Thư bất ngờ trở về và thái độ căng thẳng của cậu chính là giọt nước tràn ly.
Khoảng nửa tiếng sau, do hơi men cộng với việc kiệt sức sau khi phát tiết, Lục Kim dần thiếp đi. Chu Ca Thư gọi chú Cung quay lại, đưa cô về biệt thự Tân Giang.
Suốt dọc đường cô ngủ rất sâu. Chu Ca Thư nhìn hàng mi ướt đẫm của cô mà lòng nặng trĩu. Về đến nhà, cậu không gọi cô dậy mà bế thẳng vào cửa. Ba mẹ Chu thấy cảnh này đều kinh ngạc, nhìn nhau cảm nhận được chuyện chẳng lành.
Một lát sau, mẹ Chu không nhịn được định lên lầu, bị ba Chu cản lại: “Em đừng đi, em không thấy mắt con trai em đỏ ngầu lên rồi sao? Để hai đứa tự giải quyết đi.”
“Thấy nên mới sốt ruột chứ.” Mẹ Chu thở dài, nhưng rốt cuộc không lên lầu, buồn rầu than: “Chuyện này là sao không biết, con trai em đang yên đang lành…”
Ba Chu ôm vai vợ: “Được rồi, con trai em đâu phải lần đầu thế này, yên tâm đi.”
Mẹ Chu gạt tay chồng ra, lườm một cái: “Anh đang an ủi hay đang chọc tức em đấy!”
Hồi lâu sau, Chu Ca Thư mới từ trên lầu xuống, kể rõ tình hình cho ba mẹ nghe. Cả ba người ngồi quanh bàn trà, gương mặt ai nấy đều u sầu.
Mẹ Chu phá vỡ sự im lặng, cẩn thận đề nghị: “Hay là mai mời bác sĩ Bạch qua một chuyến, trạng thái của Nay Nay thế này…”
“Không được.” Chu Ca Thư buột miệng, “Chưa đến mức đó đâu mẹ. Con không muốn cô ấy phải chịu khổ thêm lần nào nữa.”
Ba Chu nhíu mày: “Chuyện nhà họ Lục hai đứa đừng can thiệp nữa. Thi xong rồi con cũng không cần quay lại trường. Muốn để Nay Nay ở nhà hay đưa con bé ra nước ngoài khuây khỏa đều được. Ngay từ đầu đáng lẽ ba không nên đồng ý để hai đứa trẻ ranh các con làm loạn!”
“Cảm ơn ba mẹ, xin lỗi vì đã gây phiền phức cho mọi người.” Chu Ca Thư mệt mỏi đáp.
Ba Chu phất tay, hỏi tiếp: “Con đã nói với Nay Nay là con chọn Đại học Trung Sơn chưa?”
Chu Ca Thư đáp: “Vẫn chưa. Cô ấy… có chút khó chấp nhận, cứ thấy vì mình mà con lỡ mất Bắc Kinh. Hôm nay nảy sinh chuyện này cũng một phần vì thế.”
“Hệ cử nhân liên thông tiến sĩ 8 năm của Trung Sơn cũng rất tốt, ba mẹ không có ý kiến gì. Con cứ nói chuyện kỹ với Nay Nay, không phải chuyện gì to tát đâu.” Ba Chu nói.
Chu Ca Thư gật đầu, rồi nhìn sang mẹ Chu vẫn đang im lặng nãy giờ: “Mẹ…”
Mẹ Chu vừa thở dài vừa lắc đầu: “Tiểu Chu, mọi chuyện bên ngoài con có thể che chắn cho Nay Nay, điều đó không vấn đề gì. Con là đàn ông, bảo vệ người mình yêu là trách nhiệm, ba mẹ chưa bao giờ trách con vì chuyện đó. Nhưng vấn đề của chính bản thân con bé, con không thể gánh thay được. Con không thể nuôi con bé trong lồng kính cả đời.”
Chu Ca Thư im lặng hồi lâu, cố chấp nói: “Con nguyện ý nuôi cô ấy trong lồng kính, bao lâu cũng được.”
“Con bé sẽ không muốn thế đâu.”
“Mẹ…!”
“Tiểu Chu, sớm muộn gì cũng có ngày Nay Nay sẽ nhớ lại. Chính mắt con bé đã chứng kiến cái chết của mẹ mình, rào cản tâm lý này con bé phải tự mình bước qua.”
![Bìa [ROSEMARY] – Chương 26: Cẩu huyết nhân gian 2](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)