Bìa [ROSEMARY] – Chương 23: Chị nhớ anh
ROSEMARY

[ROSEMARY] – Chương 23: Chị nhớ anh

Tác giả: Hải Tiên Bì Bì Tương

2676 từ · 12 phút đọc

Chị nhớ anh

Trong đầu Lục Kim đột nhiên lóe lên một ý nghĩ dù nghe có vẻ phi lý nhưng không phải là không thể. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, cô đã thiết lập vô số phương án, đôi chân cử động nhanh hơn cả não bộ, cô lao ngay vào hầm đi bộ ngầm gần nhất.

Người đàn ông kia là ai? Tên chồng cũ đã bỏ trốn của Nhậm Tuệ sao?

Hắn liên lạc với vợ cũ từ bao giờ? Hay là, họ vốn dĩ vẫn luôn giữ liên lạc?

Lục Kim gần như chạy bộ trong đường hầm!

Ra khỏi hầm, cô phải đi ngược lại khoảng hơn trăm mét. Nhậm Tuệ đang ngồi ngay vị trí cửa tiệm KFC. Lục Kim vừa chạy vừa tính toán mình có thể làm gì. Cô lẻn vào từ cửa hông, nấp sau khu vui chơi trẻ em để nghe lén họ trò chuyện.

Cộp

Lục Kim đột ngột dừng bước, quay người nấp ngay sau một tấm biển quảng cáo lớn.

Nhậm Tuệ và những người kia đi ra rồi!

“Sao thế?” Người đàn ông hỏi.

Nhậm Tuệ thu hồi ánh mắt vừa liếc về phía sau, lắc đầu, rồi gạt bàn tay tên đàn ông đang đặt trên eo mình xuống, nói: “Anh đừng chạm vào tôi, người ta nhìn thấy không tốt.”

“Biết rồi, biết rồi.” Tên đàn ông cười ha hả, rồi nói với Tiểu Hải đang mãi chơi điện thoại: “Con trai, đi thôi.”

Đồng tử Lục Kim co rụt lại. Gã ta thực sự là ba của Tiểu Hải!

Rất nhanh, Nhậm Tuệ cùng Tiểu Hải và tên đàn ông kia cùng lên một chiếc taxi. Nhìn theo bóng chiếc xe xa dần, tim Lục Kim đập thình thịch như trống dồn.

Cơ hội đến rồi. Cô tự nhủ, trời không tuyệt đường người. Cô phải bình tĩnh lại, cẩn thận và nghiêm túc vạch ra một kế hoạch vẹn toàn để thoát khỏi Lục Thành Lâm.

Mãi đến khi trở về phòng ký túc xá, đầu óc Lục Kim vẫn như một cuộn chỉ rối, cô cứ ngẩn ngơ nghĩ về chuyện của Nhậm Tuệ cho đến khi tiếng chuông báo điện thoại hết pin tự động tắt máy kéo cô trở về thực tại.

Ánh mắt cô dừng lại trên túi đồ ăn mà Chu Ca Thư đã đặt.

Đó là một nhà hàng họ thường lui tới. Hai món mặn một món canh, tôm xào trà Long Tĩnh, gà nấu hạt dẻ và canh tam tiên. Tất cả đã nguội ngắt, đặc biệt là bát canh tam tiên, trên mặt đã kết một lớp màng mỏng.

Lục Kim không nhịn được mà mở WeChat của Chu Ca Thư ra, xem lại những tấm ảnh và video cậu gửi.

Hết lần này đến lần khác, cô phóng to từng chi tiết nhỏ. Chăn đệm màu trắng hồng, giá sách sát tường đã xếp vài cuốn sách và những món đồ trang trí nhỏ xinh, ban công có thảm tatami. Trong video, câu nói “Chờ khi em đến, nó sẽ nở hoa” của Chu Ca Thư được Lục Kim nghe đi nghe lại vô số lần, tưởng như cô có thể ngửi thấy hương hoa hồng qua màn hình.

Đẹp quá, cô nghĩ, căn phòng này trông thật ấm áp.

Nếu cô sinh ra trong một gia đình bình thường, liệu cô có thể sở hữu một căn phòng như thế không? Không cần nội thất đắt tiền, cũng chẳng cần không gian quá rộng lớn, chỉ cần một góc nhỏ là đủ. Ba mẹ có lẽ sẽ dán cho cô loại giấy dán tường màu hồng mà cô chẳng thích, sẽ đột ngột kéo rèm, giật chăn khi cô đang ngủ nướng, rõ ràng mới 9 giờ mà đã nói quá lên: “10 giờ hơn rồi, mau dậy đi thôi!”

Nếu được như vậy, cô có thể đường đường chính chính nói “Chị thích anh” với Chu Ca Thư, có thể thanh thản yêu đương, cùng cậu bàn bạc xem sau này nên ở lại Đông Châu hay đi phát triển ở những thành phố phía Nam xa xôi. Họ có thể cùng nhau góp tiền trả góp mua nhà, tạo dựng một gia đình bình thường như bao người khác.

Nhưng trên đời này không có “nếu như”.

Cô là con gái của gã cặn bã Lục Thành Lâm. Cô quá hiểu gã ta, gã như một ác quỷ ẩn mình trong vũng bùn tanh hôi, luôn muốn kéo tất cả những người xung quanh xuống vực thẳm không đáy.

Lục Kim mở hộp cơm, cứ thế ăn sạch bữa tối đã nguội lạnh. Đồ Chu Ca Thư mua, không thể lãng phí.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Tại một nơi khác của thành phố Đông Châu, biệt thự Tân Giang, căn B-07.

Mẹ Chu đẩy cửa bước vào phòng ngủ chuẩn bị cho Lục Kim. Trong bóng tối, bà bật đèn lên, thấy con trai mình đang ngồi lặng lẽ trên thảm tatami ngoài ban công.

“Làm gì đấy?” Mẹ Chu cười tiến lại gần, “Đang chiêm nghiệm nhân sinh à?”

Chu Ca Thư cúi đầu cười khẽ, im lặng một lát rồi nhỏ giọng hỏi: “Mẹ, có phải con đang gây áp lực quá lớn cho cô ấy không?”

Mẹ Chu xoa đầu con trai, dịu dàng hỏi: “Tiểu Chu, con đang sợ điều gì?”

“Con sợ mình quá nôn nóng, sợ cô ấy nhớ lại những chuyện đó, sợ cô ấy muốn trốn chạy.”

“Con đã làm rất tốt rồi, Tiểu Chu ạ. Tình yêu không phải chuyện của một người. Chúng ta đều là những người bình thường chứ không phải thần thánh, không cách nào thấu hiểu hết mọi chi tiết được. Nếu Nay Nay muốn trốn tránh, con có làm tốt đến đâu cũng vô dụng. Con hãy thả lỏng một chút, phải để cho con bé có không gian để nỗ lực, con bé cũng cần học cách yêu con tốt hơn, phải không?”

“Vâng.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Lục Kim liên hệ làm gia giáo bán thời gian. Sinh viên trường Đại học Đông Châu có ưu thế cực lớn trong công việc này, mỗi giờ lương cao hơn các trường khác từ 50 đến 100 tệ. Sau khi dạy thử và chốt thời gian với gia đình học sinh, cô đã có một kế hoạch sơ bộ, buổi sáng đi dạy, buổi chiều đến gần nhà họ Lục để theo dõi. Cô phải xác định xem Nhậm Tuệ rốt cuộc muốn làm gì thì mới có thể tính toán bước tiếp theo.

Chu Ca Thư biết cô đi dạy thêm cũng không phản đối, trái lại còn ủng hộ cô tìm việc gì đó để giết thời gian. Lục Kim hiểu rõ, cậu sợ cô lại để thời gian rơi vào tay gã khốn Lục Thành Lâm.

Ngày hôm đó, Lục Kim đang ngồi theo dõi ở một tiệm ăn nhanh đối diện cổng tiểu khu thì thấy Lục Thành Lâm dắt cả nhà lên taxi. Khu này nhiều xe ôm và taxi dù, Lục Kim lập tức bắt một chiếc đuổi theo.

Bác tài xế có lẽ không phải lần đầu gặp chuyện này, hào hứng hỏi: “Người đẹp, đi đánh ghen à?”

Lục Kim gật đầu, nói: “Lão ta còn lừa của cháu mấy nghìn tệ, bác đừng để mất dấu nhé.”

Bác tài tự tin đáp: “Cứ yên tâm, không mất được đâu.”

Điểm đến là một trung tâm thương mại. Lúc xuống xe, bác tài còn lương thiện khuyên nhủ: “Cháu gái ạ, có những hạng người không đáng để cháu lãng phí thời gian đâu. Nghe chú, đòi được tiền về thì thôi bỏ đi, xinh đẹp như cháu thì thiếu gì người tốt.”

Lục Kim đội mũ lưỡi trai kéo thấp vành mũ, cứ thế bám đuôi nhà họ Lục suốt cả buổi chiều.

Đầu tiên họ vào tiệm vàng Chu Đại Phúc ở tầng một, mua cho Nhậm Tuệ một chiếc lắc tay vàng. Lục Kim nhìn từ xa, đoán chừng không dưới 4000 tệ. Tiếp đó họ lên tầng hai, tầng ba mua quần áo, cứ như tiền nhặt được mà mua một đống đồ hiệu, cuối cùng là vào tiệm thịt nướng ăn tối. Trông họ thật sự giống như một gia đình hạnh phúc, êm ấm.

Vấn đề là, Lục Thành Lâm lấy đâu ra nhiều tiền thế? Lục Kim mới chỉ đưa có 5000 tệ, mà riêng ngày hôm nay họ đã tiêu không dưới 7000 rồi.

Rất nhanh sau đó, Lục Kim đã có câu trả lời.

Chỉ ngay ngày hôm sau, Lục Kim lại bám theo Lục Thành Lâm ra khỏi nhà, đi đến một nhà hàng. Lục Thành Lâm ngồi ở ghế sofa như đang đợi ai đó, gọi rất nhiều món. Khoảng mười phút sau, Chu Ca Thư xuất hiện trong tầm mắt Lục Kim.

Khoảnh khắc đó, Lục Kim không thể lừa dối bản thân được nữa. Thực ra cô cũng chẳng thấy bất ngờ. Trên đời này, ngoài cậu ra, còn ai có thể vì cô mà để Lục Thành Lâm chèn ép đến mức này?

Lục Kim nén lại nỗi hận thù và đau đớn đang cuộn trào, nín thở lắng nghe. Cô ngồi ngay vị trí phía sau lưng Chu Ca Thư. Ghế sofa của nhà hàng này rất cao, che chắn cho cô kín mít nhưng vẫn nghe rõ mồn một cuộc trò chuyện.

Giọng Chu Ca Thư vừa mỏng vừa lạnh: “Tiêu hết tiền rồi?”

Lục Thành Lâm cười ha hả: “Cậu không biết đấy thôi, trong nhà giờ nhiều việc cần tiêu tiền lắm, còn phải chuẩn bị tiền sữa bột tã giấy cho em trai của Lục Kim nữa.”

“Đó không phải em trai cô ấy, cô ấy không có em trai.”

“Cậu đưa tiền thì cậu nói gì cũng đúng.”

Một lát sau, Chu Ca Thư lại hỏi: “Có phải ông lại đòi tiền Lục Kim không?”

Lục Thành Lâm: “…… Nó làm chị thì chẳng lẽ không nên đóng góp chút ít?”

Chu Ca Thư: “Tôi đã nói với ông bao nhiêu lần rồi? Nếu ông dám lấy tiền của Lục Kim, ông lấy của tôi bao nhiêu tôi sẽ bắt ông nôn ra bấy nhiêu.”

Lục Thành Lâm: “Biết rồi, biết rồi. Chỉ cần cậu đưa đủ, tôi chả thèm đòi nó mấy đồng lẻ đó.”

Chu Ca Thư nhanh chóng rời đi, cậu chỉ ở lại hơn mười phút, mà phần lớn thời gian là để cảnh cáo Lục Thành Lâm không được đòi tiền hay quấy rầy Lục Kim.

Lục Kim không biết cảnh tượng này đã xảy ra bao nhiêu lần. Để đổi lấy sự bình yên cho cô, Chu Ca Thư đã đưa cho Lục Thành Lâm bao nhiêu tiền, đã tốn bao nhiêu tâm tư và lãng phí bao nhiêu thời gian?

Cậu là một nam sinh lớp 12 với tương lai rạng rỡ cơ mà.

Lục Kim có thể gồng mình chịu đựng sự hút máu không ngừng của Lục Thành Lâm, nhưng cô tuyệt đối không thể chấp nhận việc Chu Ca Thư phải gánh vác cái cuộc đời thất bại của cô lên vai mình. Chu Ca Thư là ranh giới cuối cùng của cô, là vùng đất thuần khiết không ai được phép chạm tới. Lục Kim đau lòng vô cùng. Cô không thể dựa vào tình yêu của cậu mà cứ mãi trốn sau lưng cậu như vậy. Cậu cũng chỉ mới 18 tuổi thôi mà.

Lục Thành Lâm ăn thêm một lúc thì nhận được điện thoại, gã hào hứng quát: “Thiếu một chân à? Đợi đấy tôi đến ngay”, rồi chuồn lẹ. Bữa ăn này cũng là do Chu Ca Thư thanh toán trước khi đi.

Lục Kim bắt tàu điện ngầm về trường. Giữa đường, Bạch Trà gọi điện báo tin vui, điểm thi thạc sĩ của cô ấy là 392, chắc chắn đỗ vào vòng phỏng vấn. Lục Kim bừng tỉnh khỏi trạng thái u ám, chân thành chúc mừng bạn mình. Cuối cùng cô không nhịn được mà than một câu: “Tớ thực sự ngưỡng mộ cậu.”

Bạch Trà vẫn chưa hết phấn khích: “Ngưỡng mộ tớ làm gì? Học lực của cậu tốt hơn tớ nhiều, muốn thi là đỗ ngay ấy mà! Hơn nữa cậu còn có Chu Ca Thư, trời ơi tớ mới biết ba cậu ấy là Chu Càng Cần đấy. Nay Nay à, cậu sắp gả vào hào môn rồi!”

Bạch Trà không có ý xấu, Lục Kim gượng cười rồi tán gẫu tiếp, đùa rằng khi nào Bạch Trà đỗ phỏng vấn phải khao một bữa, Bạch Trà đồng ý ngay.

Hai người nói chuyện mãi đến khi Lục Kim về đến dưới lầu ký túc xá. Từ xa, cô đã thấy Chu Ca Thư đứng ở cổng.

“Bạch Trà, tớ cúp máy nhé.”

Lục Kim thu điện thoại bước tới. Chu Ca Thư đứng cách đó không xa vẫy tay với cô, nụ cười đẹp đến nao lòng.

“Sao giờ mới về?” Chu Ca Thư tự nhiên nắm lấy tay Lục Kim, đan mười ngón tay vào nhau rồi nhét vào túi áo mình, hơi không vui nói: “Mới vừa  hết cảm, em mặc ít quá đấy.”

Trong đầu Lục Kim toàn là hình ảnh một Chu Ca Thư lạnh lùng đe dọa Lục Thành Lâm của hơn một giờ trước. Cô ngẩn ngơ nhìn chàng trai dịu dàng trước mắt, giọng khàn khàn: “Gia đình chỗ chị dạy thêm sáng nay có việc nên đổi sang buổi chiều. Sao anh lại qua đây? Chẳng phải mấy ngày nữa là anh đi thi sao?” Cuối tháng Hai Chu Ca Thư có kỳ thi tuyển thẳng, nếu không có gì thay đổi thì tháng Tư sẽ có giấy báo nhập học.

Dưới chân Chu Ca Thư là hai túi nilon lớn của siêu thị, bên trong căng phồng không biết là thứ gì.

Cậu cười bảo: “Anh đi siêu thị tiện đường mua ít đồ mang qua cho em.”

Tiện đường.

Hai cái túi nặng trĩu đó… từ lúc Chu Ca Thư rời khỏi nhà hàng đến giờ mới có hai tiếng đồng hồ. Cậu hẳn đã nghĩ bạn gái mình bị ba ruột hút máu cướp hết tiền, lương dạy thêm thì chưa đến kỳ nhận, cô không còn thu nhập nào khác ngoài tiền học bổng tích góp, không biết sẽ cầm cự được bao lâu. Trực tiếp đưa tiền thì chắc chắn cô sẽ không nhận, có khi còn giận, nhưng lại lo cô bị đói, thế là cậu mua đủ thứ đồ ăn thức uống mang đến cho cô.

Hổ thẹn, bất lực, cảm động… Trái tim nhỏ bé của Lục Kim gần như không chịu nổi những cảm xúc nặng nề này.

Chỉ là yêu đương thôi mà. Chỉ là nói chuyện yêu đương thôi mà. Sao cô lại để mình thảm hại đến mức này.

Có một khoảnh khắc, Lục Kim muốn buông xuôi tất cả, muốn hét lên hỏi Chu Ca Thư rằng rốt cuộc cậu đã đưa cho gã ngu ngốc Lục Thành Lâm bao nhiêu tiền, thời gian qua cậu đã làm những gì, và xin cậu đừng lo cho cô nữa!

Nhưng cô đã không làm vậy.

Cô luyến tiếc. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cô nhận ra sự ích kỷ của bản thân. Cô không nỡ buông tay, cô quá thích Chu Ca Thư rồi.

“Sao thế, em lại thẩn thờ rồi.” Chu Ca Thư nhận ra Lục Kim có điểm lạ, cậu kéo cô vào lòng, cúi đầu hôn lên gò má lạnh ngắt của cô.

Lục Kim bị mùi hương thanh khiết và hơi ấm trong lòng Chu Ca Thư làm cho mê mẩn. Cô ôm cậu chặt hơn, mãi mới thốt nên lời: “Không có gì, chỉ là… chị rất nhớ anh.”