Bìa [ROSEMARY] – Chương 22: Mùa hoa nở
ROSEMARY

[ROSEMARY] – Chương 22: Mùa hoa nở

Tác giả: Hải Tiên Bì Bì Tương

2521 từ · 11 phút đọc

Mùa hoa nở

Lục Kim thích những trò thể thao mạo hiểm hơn nhiều so với tưởng tượng của Chu Ca Thư, đặc biệt là dù lượn. Cô chơi liền tù tì ba lần, sau đó nghe nói có trò nhảy dù từ trên cao, cô hưng phấn kéo Chu Ca Thư đi cùng… để cậu làm người quay phim ghi hình lại toàn bộ quá trình cho mình.

Kỳ nghỉ ngắn mười ngày ở Hải Nam cứ thế trôi qua. Lúc sắp đi, Chu Ca Thư nhìn thấy rõ vẻ luyến tiếc trong mắt Lục Kim.

“Em thích nơi này à?” Cậu hỏi.

Lục Kim đáp: “Nơi này rất ấm áp, tốt hơn Đông Châu nhiều.” Thời tiết ở Đông Châu vốn khắc nghiệt, đông lạnh thấu xương, hạ nóng như thiêu, cái lạnh thì ẩm mà cái nóng thì hầm hập, chẳng bù cho Hải Nam quanh năm quần đùi áo cộc, sống ở đây thực sự dễ chịu hơn hẳn.

Chu Ca Thư không cần suy nghĩ liền bảo: “Nếu em thích, sau này chúng ta có thể chọn một thành phố phía Nam để sinh sống, Quảng Châu hay Thâm Quyến đều được.”

Lục Kim chỉ cười không nói.

Máy bay hạ cánh lúc hai giờ chiều. Theo ý của Lục Kim, ba mẹ Chu vẫn đưa cô về trường học. Trong thời gian họ đi nghỉ, nhà họ Chu đã hoàn thành việc chuyển nhà đến một căn biệt thự ở khu Tân Giang, khu nhà giàu đúng nghĩa của thành phố Đông Châu.

Mang hành lý về phòng ký túc xá, dọn dẹp sơ qua một chút, ga giường vỏ gối đều phải giặt lại, mở cửa sổ thông gió là điều cần thiết. Lục Kim run cầm cập vì lạnh. Mới đi Hải Nam có mười ngày mà cô đã không còn thích ứng nổi với thời tiết Đông Châu, đúng là con người ta không nên hưởng thụ quá nhiều mà.

Vừa ném vỏ chăn vào máy giặt, điện thoại của Chu Ca Thư đã gọi đến, bảo lát nữa qua tìm cô đi ăn tối.

Lục Kim đứng ngoài ban công hút thuốc, tiếng bật lửa vang lên lách tách. Cô phà ra một vòng khói tròn trịa vào không trung, nói: “Chị hơi mệt, muốn ngủ một giấc, anh đừng qua.”

Chu Ca Thư im lặng vài giây, đột nhiên thốt ra một câu: “Giọng thì rên đến khàn cả đi rồi mà còn hút thuốc, Lục Kim, em giỏi thật đấy.”

Lục Kim suýt thì sặc khói ngay cổ họng, bị câu nói này làm cho lúng túng như lần đầu biết hút, cô vừa cười vừa dập thuốc: “Biết rồi, chị dập máy đây.”

Một điếu thuốc mới hút được vài hơi đã bị ấn nát trong gạt tàn.

Ga giường giặt xong đem phơi ngoài ban công, nhân lúc trời còn nắng, Lục Kim ôm chăn xuống sân dưới lầu phơi. Phía trước ký túc xá nữ có một bãi cỏ với nhiều sào phơi đồ của trường. Phơi xong, cô ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ dài, định làm thêm điếu thuốc nữa thì mới nhớ ra không mang bật lửa, trong túi chỉ còn cái điện thoại lạnh ngắt.

Cô nhìn chằm chằm vào điện thoại như nhìn một vật thể lạ lẫm, hồi lâu sau mới mở khóa, bấm vào mục tin nhắn, cái chức năng mà giờ chẳng mấy ai còn dùng đến.

Hộp thư đến ngoài những tin của tổng đài thì chỉ có duy nhất một dãy số quen thuộc, tin nhắn mới nhất là từ ba ngày trước.

Là Lục Thành Lâm.

Gã nói: “Chu Càng Cần tưởng chuyển nhà là có tác dụng à? Tao đầu trọc thì sợ gì bị nắm tóc. Con trai lão ta chơi con gái tao, không đưa tiền bịt đầu mối thì cũng phải đưa tiền sính lễ chứ?”

“Lũ nhà giàu chó chết này, thế mà dám dọn đến Tân Giang cơ à?”

“Đồ đĩ điếm, tao sinh mày ra không phải để mày cho người ta chơi miễn phí.”

“Tao phải mua hẳn một cây thuốc lá mới hỏi thăm được địa chỉ mới của nhà nó đấy, tiền này sau này nhà họ Chu phải trả lại cho tao, ha ha.”

“Loại người như Chu Càng Cần chắc là sợ mất mặt lắm nhỉ? Mày nói xem nếu tao đến trước cổng công ty lão ta căng băng rôn thì sẽ thế nào?”

“Biệt thự Tân Giang, căn B-07.”

Hôm nay thời tiết Đông Châu khá đẹp, nắng vàng rực rỡ, không khí thoang thoảng mùi hương cỏ cây. Cô quản lý ký túc xá đang cho mèo hoang ăn trên cỏ, khung cảnh tràn đầy sức sống. Thế nhưng, trong lồng ngực Lục Kim lại trào dâng một nỗi căm hận thấu xương, lan tỏa khắp tứ chi.

Một nỗi hận thù điên cuồng, chỉ muốn cầm dao xẻo thịt Lục Thành Lâm từng miếng một.

Sao gã có thể, sao gã dám vô liêm sỉ đến mức này?!

Nghĩ đến việc trong người mình đang chảy dòng máu của loại người này, Lục Kim chỉ ước mình chưa từng sinh ra trên đời. Cảm giác buồn nôn mãnh liệt, không sao rũ bỏ được cứ bủa vây lấy cô, nhắc nhở cô từng giây từng phút: Mày là con gái của ông ta, là con của loại cặn bã đó.

Rốt cuộc phải làm thế nào mới kết thúc được tất cả những điều này? Làm sao mới chấm dứt được cảm giác ngạt thở ghê tởm này? Lục Kim nghĩ đến phát điên.

Lần trước không nên mềm lòng để Chu Ca Thư đưa gã đi, một người như cậu không nên chạm vào những thứ rác rưởi này. Không khí của nhà họ Lục rất bẩn thỉu, đám người nhà họ Lục là loại bẩn thỉu, họ sống như lũ dòi bọ dưới cống rãnh! Từ trong ra ngoài đều phô diễn sự đê tiện, bỉ ổi. Họ làm sao xứng được nói chuyện với Tiểu Chu của cô?

Một Chu Ca Thư tốt đẹp đến thế. Một Chu Ca Thư đáng yêu đang mong chờ một tương lai tươi sáng cùng cô.

Phải làm sao bây giờ…

Reng

Tiếng thông báo WeChat vang lên. Chu Ca Thư gửi cho cô vài tấm ảnh và một đoạn video. Đó là ảnh một phòng ngủ nữ sinh cực kỳ tinh tế và sạch sẽ, có chiếc giường êm ái, đèn trang trí phá cách, ban công có trải thảm tatami, ngoài cửa sổ là một khu vườn ngập nắng. Trong phòng trải thảm lông cừu màu trắng sữa, trên kệ gỗ có những con thú bông bằng vải, và ở tầng trên cùng là một bó hoa hồng Rosemary đang chúm chím nụ.

Trong video, Chu Ca Thư nói với cô: “Chờ khi em đến, nó sẽ nở hoa.”

Ba mẹ Chu đã chuẩn bị phòng cho cô như chuẩn bị cho con gái ruột, còn cắm sẵn những bông hồng trắng tinh khôi, đợi ngày cô đến chính là lúc hoa nở đẹp nhất.

Cổ họng Lục Kim như bị bùn đất tanh hôi lấp đầy, sức lực toàn thân biến sạch, ngay cả việc thở cũng trở nên đau đớn vô cùng.

Cô không nhớ mình đã lên lầu bằng cách nào, cứ thế lờ mờ đóng cửa sổ, leo lên giường, ôm lấy chiếc khăn quàng cổ mà Chu Ca Thư đưa cho trước khi đi rồi ngủ thiếp đi.

Khi choàng tỉnh vì ác mộng, Lục Kim thấy mình đẫm mồ hôi lạnh. Điều hòa vẫn thổi hơi ấm nhưng người cô lại lạnh buốt. Cô lau mặt, nằm lặng hồi lâu mới hoàn hồn. Điện thoại trên bàn không ngừng đổ chuông.

Lục Kim không muốn nghe, cô bịt tai trốn tránh, nhưng tiếng chuông cứ dai dẳng hết lần này đến lần khác. Cô vô thần nhìn lên trần nhà trắng toát, thở dài rồi lê bước xuống giường.

Là anh shipper, anh ta lo lắng hỏi: “Sao cô không nghe máy thế? Tôi gọi nãy giờ.”

Lục Kim bị cảm lạnh, giọng khàn đặc xin lỗi rồi bảo sẽ xuống ngay.

Xuống lầu, cô mới nhận ra trời đã sẩm tối. Nhận túi đồ ăn mới biết là Chu Ca Thư đặt cho mình. Anh shipper ngạc nhiên hỏi sao nghỉ đông rồi mà cô không về nhà, lúc nhận đơn anh còn tưởng khách điền nhầm địa chỉ.

Lục Kim không biết trả lời sao, chỉ cười khô khốc rồi xin lỗi vì đã làm mất thời gian của anh.

Mang đồ ăn lên phòng, Lục Kim lại xuống lầu một chuyến để thu chăn. Trở về, cô rửa mặt rồi ngồi thẫn thờ nhìn hộp cơm. Vài phút sau, cô hạ quyết tâm, cầm điện thoại bấm một dãy số.

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói ghê tởm của Lục Thành Lâm: “Uầy, về rồi à? Nghe bảo đi Hải Nam chơi, có mang gì về cho ba mày không đấy? Hải sản bên đó chắc ngon lắm nhỉ.”

Lục Kim lạnh lùng mỉa mai: “Ông có xứng không? Không sợ tôi đánh thuốc độc chết ông à?”

Lục Thành Lâm chẳng thèm để tâm: “Mày dám không? Giết tao thì mày phải ngồi tù, mày biết trong tù là cái dạng gì không? Ha ha, cái loại da trắng thịt mềm như mày, một dùi cui điện thôi là đánh cho lòi não ra đấy. Đến lúc đó thằng tiểu súc sinh nhà họ Chu còn thèm mày không?”

“Lục Thành Lâm, có phải ông bị dùi cui điện đánh đến mức thành cái hạng người không ra người ngợm không ra ngợm như bây giờ không?”

“Con đĩ chó, mày dám nói thế với tao à!”

“Đừng có nói nhảm nữa, chẳng phải là muốn tiền sao? Ông đang ở đâu?”

Nghe thấy chữ tiền, Lục Thành Lâm lập tức cười rộ lên, đắc ý như thể biết chắc Lục Kim sẽ khuất phục: “Ở nhà chứ đâu, tao đợi mày, mang thiếu thì đừng có trách.”

Lúc ra cửa, Lục Kim suy nghĩ một lát rồi để chiếc khăn quàng của Chu Ca Thư lại. Xuống lầu, cô chào cô quản lý rồi đi ra cây ATM rút 5000 tệ.

Trên tàu điện ngầm, cô nhận được điện thoại của Chu Ca Thư. Lục Kim sững người một lúc mới nghe máy, bảo mình vừa ngủ dậy, đã nhận được cơm hộp rồi.

Chu Ca Thư không hỏi tại sao cô không trả lời WeChat, chỉ hỏi sao giọng cô nghe lạ thế, có phải bị cảm rồi không. Đầu óc Lục Kim rối bời, cậu hỏi một câu cô đáp một câu, đối phó qua loa. Khi sắp đến nơi, Chu Ca Thư mới cúp máy.

Vào đến tiểu khu, đi ngang qua căn biệt thự cũ của nhà họ Chu, nhìn thấy một mảnh tối đen, cô thở phào nhẹ nhõm. May mà họ dọn đi rồi, cô nghĩ.

Mỗi lần bước vào nhà họ Lục, Lục Kim đều phải đấu tranh tâm lý rất lâu. Cô có một nỗi sợ hãi và áp lực không tên đối với tòa nhà này. Mỗi khi vào thang máy, cô đều có ảo giác mình không thở nổi.

Lục Thành Lâm ngồi trong phòng khách đợi cô, trên bàn trà là chai rượu trắng uống dở và mấy đĩa đồ nhắm. Trần Mỹ Cầm và Nhậm Tuệ không biết đã đi đâu.

Lục Kim ném 5000 tệ xuống sàn, tiếng tiền rơi khô khốc. Cả người cô căng như dây đàn, nhìn chằm chằm Lục Thành Lâm, gằn từng chữ cảnh cáo: “Ông mà dám đến quấy rối nhà họ Chu thì cứ thử xem, tôi sẽ không để ông lấy được một xu nào nữa đâu.”

Lục Thành Lâm liếc nhìn đống tiền màu hồng vứt vương vãi trên sàn, mặt gã đỏ gay vì men rượu, thong thả nói: “…… Chỉ có 5000 thôi à?”

Lục Kim cười lạnh: “Chê ít?”

“Ha ha, 5000 cũng là tiền.” Lục Thành Lâm lảo đảo đứng dậy khỏi ghế sofa, tiếng súng đạn ồn ào từ tivi vang lên. Gã chẳng màng thể diện, cứ thế ngồi xổm xuống nhặt tiền. “Dì Nhậm của mày tháng tư này là sinh rồi, lúc đó cần nhiều tiền lắm. Tiền sữa bột cho em trai mày đều trông cậy vào mày cả đấy…”

Lục Kim siết chặt nắm đấm, không nói lời nào, ánh mắt cô nhìn Lục Thành Lâm như muốn phóng ra dao găm.

Gã lại nói tiếp: “Dù sao thì mày không đưa, tao sẽ đi tìm tiểu Chu, tiểu Chu không có thì tìm lão Chu, ặc… đm mày!”

Lục Thành Lâm chưa kịp nói hết câu đã bị Lục Kim lao đến bóp cổ, vật ngã xuống sàn!

Đôi mắt Lục Kim hằn lên những tia máu, cô dùng hết sức bình sinh bóp chặt cổ lão: “Ông còn dám nhắc đến họ một câu nữa xem!”

Lục Thành Lâm vốn đang say rượu nên nhất thời bị cô khống chế, gã quẫy đạp loạn xạ, mặt đỏ gay vì thiếu oxy nhưng vẫn cười điên dại: “Mày… dám bóp chết… tao không… giết người… phải đi tù đấy…”

Lục Kim như bị một cái tát trời giáng làm cho tỉnh người. Cô khựng lại một giây, ngay lập tức bị Lục Thành Lâm hất văng xuống đất. Cô nhìn đôi bàn tay đang run rẩy không ngừng của mình với vẻ kinh hoàng, rồi vùng dậy chạy thăng ra khỏi cửa trong tiếng ho sặc sụa của gã.

Chạy ra khỏi tòa nhà đó, Lục Kim mới bình tĩnh lại được một chút. Chân tay cô bủn rủn, như thể bao nhiêu sức lực đã bị vắt kiệt. Trong bóng đêm, cô lảo đảo bước đi, đầu óc không ngừng hiện lên cảnh tượng vừa rồi.

Cái kẻ vừa định bóp chết Lục Thành Lâm đó, có thực sự là mình không?

Lục Kim lao vào một cửa hàng tiện lợi ven đường, mua một chai nước khoáng lớn, đứng bên miệng cống không ngừng dội nước rửa tay. Tay cô run đến mức nước văng tung tóe vào cả ống tay áo, người qua đường nhìn cô như nhìn một kẻ tâm thần.

Dội hết cả chai nước, cô đưa tay lên ngửi kỹ, xác nhận không còn mùi gì nữa mới cảm thấy cơn buồn nôn trong lòng dịu bớt.

Lục Kim bước đi trên phố như người mất hồn. Đột nhiên, nhìn qua bên kia đường, cô thấy hai bóng người quen thuộc trong cửa hàng KFC, Nhậm Tuệ và Tiểu Hải.

Nhậm Tuệ với chiếc bụng lùm lùm đang nhìn Tiểu Hải ăn ngấu nghiến. Bên cạnh họ là một gã đàn ông cao lớn nhưng lôi thôi, hắn đang thỉnh thoảng xoa bụng cô ta, dáng vẻ hai người thân mật chẳng khác gì vợ chồng.