Căn phòng này ngăn cách tiếng gào thét của đại dương, ngăn cách cả sự ồn ào náo nhiệt của con người. Nó tĩnh lặng như thế giới vô tận dưới mặt biển kia, nhưng lại chẳng hề thả lỏng hay thú vị như thế, không khí gần như đình trệ tại chỗ, không dám lơ là dù chỉ một giây.
Gương mặt Chu Ca Thư trầm mặc như nước, nhưng đáy mắt lại có tia sáng nhạt nhòa lấp lánh, tựa như cầu xin, lại tựa như hoảng loạn.
Lục Kim nhìn chằm chằm cậu một lúc lâu, đột nhiên phì cười, như thể chẳng hay biết chuyện gì đang xảy ra, hỏi: “Tiểu Chu, anh làm sao thế? Nghĩ cái gì là nghĩ cái gì?”
Không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ cả nhịp tim và tiếng thở của Chu Ca Thư. Cậu không chịu bỏ qua: “Em vừa nãy…”
“Chu Ca Thư ơiiiii.” Lục Kim dường như thật sự không hiểu Chu Ca Thư đang nói gì, cũng không hiểu cơn sóng lòng đang cuộn trào trong cậu. Cô tự nhiên ngắt lời: “Đồ bơi của chị vướng quá, anh giúp chị một chút.”
Chu Ca Thư nhìn thấy cô vất vả rút ra một cánh tay, lộ ra bờ vai phải vẫn còn vết đỏ do cậu để lại. Trên bờ vai trắng ngần, vết đỏ ấy nổi bật vô cùng, như nhắc nhở Chu Ca Thư về việc người này đã cùng cậu quấn quýt một đêm nồng cháy và sống động đến thế nào.
Sẽ không đâu, Chu Ca Thư thầm nghĩ, là cậu lo lắng quá thôi, là cậu quá căng thẳng, cô ấy sẽ không…
Chu Ca Thư im lặng tiến lên phía trước, ôm lấy Lục Kim từ phía sau. Cậu ôm trọn cơ thể còn hơi ẩm ướt của cô vào lòng, đặt cằm lên đỉnh đầu cô, cọ xát đầy làm nũng, gọi khẽ: “Lục Kim, Lục Kim…”
Tiếng gọi ấy chất chứa nỗi niềm như thể vừa trải qua một kiếp người.
Lục Kim để cậu ôm một lúc, rồi xoay người lại trong vòng tay cậu, hơi nhón chân hôn lên khóe môi cậu. Chỉ chạm nhẹ rồi rời đi, cô ngập ngừng nói: “Tiểu Chu, chị…”
Chu Ca Thư: “Hửm?”
Lục Kim: “Chị đói bụng rồi.”
Chu Ca Thư: “……”
Bầu không khí dịu dàng tình tứ bị tiếng bụng kêu vang dội của Lục Kim đánh gãy. May sao, hai người vừa thu dọn xong thì nhận được điện thoại của mẹ Chu, thông báo địa điểm ăn trưa.
Trên bàn ăn, mẹ Chu biết hai đứa trẻ đi lặn biển thì chẳng ngạc nhiên chút nào, bà nói: “Dì biết ngay là Tiểu Chu sẽ dắt con đi lặn mà, nó chỉ thích mấy trò đó thôi, có gì hay đâu nhỉ?”
Lục Kim không dám nói là chính cô muốn đi, chỉ trò chuyện với mẹ Chu: “Dì ơi, buổi sáng hai người đi đâu thế?”
Mẹ Chu kéo dải khăn lụa trên cổ, hớn hở: “Đi chụp ảnh chứ đâu!” Nói rồi, bà cầm chiếc máy ảnh cơ cho Lục Kim xem, bên trong toàn là ảnh bà cầm khăn lụa tạo dáng bên bờ biển. “Con xem tấm này này, dì bảo chú con ngồi xổm xuống chụp mà chú không nghe, cứ bảo ảnh hưởng đến bố cục, con xem chú chụp chân dì ngắn một mẩu này!”
Ba Chu ngồi bên cạnh lầm bầm nhỏ giọng: “Thì bây giờ dùng app kéo chân được mà.”
Mẹ Chu liếc một cái sắc lẹm, ba Chu lập tức im bặt. Lục Kim mỉm cười giải vây cho ba Chu: “Con biết chỉnh ảnh, lát con làm cho dì.”
Câu chuyện không thể tránh khỏi việc chuyển sang vấn đề công việc sau khi tốt nghiệp của Lục Kim. Phòng ký túc xá của Lục Kim có bốn người, ngoại trừ Bạch Trà đang chờ kết quả thi thạc sĩ, hai người kia đều đã trúng tuyển thực tập từ đợt tuyển dụng mùa thu năm ngoái. Chỉ còn mình Lục Kim là chưa ổn định. Đợt tuyển dụng đó cô cũng tham gia, nhưng hầu hết là các công ty địa phương, cô cũng không rõ vì sao mình lại từ bỏ những cơ hội thực tập khá tốt đó, cứ thế chần chừ mãi.
Ba Chu thấy vẻ khó xử của Lục Kim, liền nói với mẹ Chu: “Không sao, con cái nhà mình không cần vội. Cứ hoàn thành việc học đã, nghỉ hè có thể cùng Tiểu Chu đi chơi hai tháng cho thoải mái, không vội, không vội. Thay vì em lo chuyện đó thì nên lo cho kỳ thi đại học của Tiểu Chu kìa.”
Mẹ Chu ngẩn ra, nhìn chồng đầy khó hiểu: “Tiểu Chu thì có gì mà lo? Học kỳ 1 lớp 11 nó tham gia cuộc thi Hóa học đạt giải là có suất tuyển thẳng rồi mà, sau này chỉ cần đi thi lấy lệ chờ kết quả là xong. Chuyện của con trai mình mà anh cũng quên à?”
Ba Chu: “……”
Chu Ca Thư: “……”
Lục Kim: “?”
Mẹ Chu rõ ràng biết Chu Ca Thư không cần lo kỳ thi đại học, biết rõ học lực của cậu thế nào, vậy mà vẫn chấp nhận yêu cầu “dạy kèm” của cậu, rồi tìm đến mình vào kỳ nghỉ hè năm lớp 11? Lục Kim nhất thời không thông suốt được khúc mắc này.
Nhưng tại sao?
Lục Kim rất biết mình biết ta, gia cảnh nhà cô ba mẹ Chu đều rõ, dù thế nào cô cũng không được coi là một người con dâu tốt hay ít phiền phức. Hơn nữa Chu Ca Thư còn nhỏ như vậy, cuộc đời cậu vừa mới bắt đầu, cậu có vô số cơ hội để lựa chọn, một tương lai vô cùng rộng mở, sao có thể để cậu bị vướng vào vũng bùn lầy là cô được?
Nhưng sự chân thành của ba mẹ Chu tuyệt đối không phải giả vờ. Điều gì khiến họ khẳng định và tiếp nhận cô như vậy?
“Mẹ.” Chu Ca Thư nhanh chóng chuyển chủ đề, cậu dùng đũa chung gắp thức ăn cho mẹ, bình tĩnh nhắc nhở: “Chiều nay chẳng phải hai người có hẹn đi du thuyền câu cá sao? Nếu còn chậm trễ, chắc tối nay chúng ta phải về nhà mới được ngủ đấy.”
Con trai hiếm khi có lúc tinh tế và hài hước như vậy, mẹ Chu mừng rỡ, nói với ba Chu: “À đúng rồi, ông nó ăn mau lên, lát còn về nghỉ trưa chút rồi đi…”
Khác với quan niệm du lịch của thế hệ trước, ba mẹ Chu làm việc cực kỳ bận rộn, khó khăn lắm mới không mang theo công việc đi nghỉ dưỡng nên họ tận dụng tối đa thời gian để chơi. Còn Lục Kim và Chu Ca Thư lại theo trường phái du lịch nghỉ dưỡng, chuyện gì cũng phải ngủ đủ đã, chơi một buổi sáng rồi về ngủ cả buổi chiều, tỉnh dậy đi dạo, ăn uống no nê rồi về “làm loạn”, không gì thoải mái bằng.
Trên đường về, Lục Kim và Chu Ca Thư im lặng một cách đầy ăn ý.
Chu Ca Thư quá hiểu Lục Kim, cậu biết cô không phải hạng người lười biếng, cô chắc chắn có tính toán cho tương lai của mình. Cô không nói hẳn là có lý do, mà Chu Ca Thư thì lại không dám nghĩ sâu vào lý do ấy.
Lục Kim lại thấy mình chẳng hiểu Chu Ca Thư đến thế. Cô có quá nhiều nghi vấn, nhưng bản năng cảnh báo cô rằng đừng hỏi, đừng đào sâu, có những thứ cô có lẽ không chịu đựng nổi.
Rốt cuộc họ vẫn là hai người trẻ tuổi, một người chưa đầy hai mươi, một người vừa đôi mươi, một kẻ khờ khạo trong tình yêu, một kẻ nhút nhát khi nói về tình yêu. Vì thế, một cách kỳ lạ, giờ nghỉ trưa trở thành giờ nghỉ trưa riêng biệt của mỗi người.
Chu Ca Thư trằn trọc không sao ngủ được.
Trên giường cậu có mùi đặc trưng của khách sạn, chứ không phải mùi hương ngọt ngào quen thuộc trên giường Lục Kim. Cậu biết rõ, chỉ cần Lục Kim xuất hiện trong tầm mắt, mắt và mũi cậu chỉ còn thấy mỗi cô, chỉ ngửi thấy mùi hương của cô. Phòng Lục Kim cũng có mùi khách sạn, nhưng vì có cô ở đó, cậu có thể phân biệt được cô giữa hàng vạn mùi vị khác.
Mùi không đúng, cảm giác không đúng, cũng chẳng có người để đưa tay ra là chạm vào được, Chu Ca Thư bực bội ngồi bật dậy.
Dựa vào đâu chứ? Cậu là bạn trai chính quy, là bạn trai đã ra mắt phụ huynh, cô ấy từng đợi cậu ngoài khu giảng đường, từng chính miệng nói thích cậu. Dựa vào đâu cậu không thể đường đường chính chính hỏi cô một câu rằng trong cái tương lai cô thầm tính toán ấy, rốt cuộc có cậu hay không!
Chu Ca Thư thấy hơi tủi thân, cậu ngồi xếp bằng trên giường, mắt nhìn chằm chằm vào cửa phòng.
Ba phút, cậu nghĩ, chỉ cần trong ba phút cô ấy chủ động gõ cửa, mình sẽ…
Cộc cộc cộc
Khoảnh khắc tiếng gõ cửa vang lên, Chu Ca Thư như một con cá khô gặp nước, lập tức nằm vật xuống giường, động tác lặng lẽ mà nhanh nhẹn vô cùng.
Cậu quay lưng về phía cửa, nhắm mắt giả vờ ngủ, lỗ tai như radar nhạy bén thu nhận thông tin. Cửa phòng không khóa, đó là cái bẫy Chu Ca Thư cố ý để lại. Cậu biết là Lục Kim vào, dù không tận mắt thấy, nhưng người thân thiết chỉ cần nghe tiếng gõ cửa và nhịp bước chân là có thể khẳng định chắc chắn.
Tất nhiên, cậu cũng không cần phải đoán lâu.
Vì rất nhanh Lục Kim đã linh hoạt chui tọt vào lòng Chu Ca Thư. Cô tìm thấy vị trí quen thuộc và thoải mái nhất trong ngực cậu, ngẩng đầu hôn cậu một cái, rồi nhắm mắt chìm vào giấc ngủ sâu.
Từ lúc vào cửa đến khi ngủ say, cả quá trình chưa đầy năm phút. Cô giống như một con thú nhỏ hoang dã tìm thấy tổ ấm của mình trước kỳ ngủ đông, cảm thấy an toàn là lập tức ngủ quên trời đất.
Chu Ca Thư đợi đến khi nhịp thở của Lục Kim trở nên ổn định mới mở mắt ra. Cậu thở dài, nhận mệnh ôm chặt lấy cô. Cảm nhận được cô vô thức rầm rì hai tiếng trong lòng mình, trái tim cậu mềm nhũn. Cậu nghĩ: Thôi vậy, việc gì phải ép cô ấy nói ra những lời hứa hẹn xa xôi đó? Kế hoạch của cô ấy là gì không quan trọng, dù thế nào đi nữa, mình cũng sẽ không buông tay, thế là đủ rồi.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Lục Kim tỉnh dậy trong một cơn khoái cảm không thể ngó lơ.
Vừa mở mắt, cô thấy trời đã tối dần, bầu trời ngoài cửa sổ phủ đầy ánh hoàng hôn sắc cam hồng rực rỡ hòa quyện với màu xanh của biển, đẹp vô cùng. Nhưng cảm giác đó chỉ kéo dài vài giây, vì nơi nhạy cảm đang bị đầu lưỡi linh hoạt của ai đó liếm láp đến mức sướng tê người, đùi bị ấn chặt đến run rẩy.
“Ưm…” Lục Kim cắn môi kìm nén tiếng rên, nhưng vẫn có vài tiếng lọt ra ngoài.
Chu Ca Thư cười hỏi: “Tỉnh rồi à?”
Dứt lời, cậu cũng chẳng đợi cô trả lời mà tiếp tục ngay, chỉ là đổi tư thế khác. Hai tay cậu nâng mông Lục Kim lên cao, cúi đầu mút mạnh lấy hạt ngọc đã bị cậu liếm đến cương cứng. Âm thanh mút mát vang lên chùn chụt.
Lục Kim đưa tay vuốt tóc Chu Ca Thư, không biết là muốn ấn cậu xuống hay kéo cậu lên. Phía dưới bị cậu liếm quá thoải mái, khoái cảm tê dại cứ từng đợt kéo đến liên miên.
Chu Ca Thư không phải kiểu người kín đáo trên giường. Cậu liếm chán chê rồi còn đưa tay xoa nắn, nói với Lục Kim: “Em xem, bị anh liếm đến cứng cả rồi.”
Lục Kim nức nở một tiếng. Cảnh tượng này dù gì với cô cũng là quá mức táo bạo. Nhìn thấy vùng kín của mình bị đối phương chơi đùa đến ra nước, nhạy cảm đến mức cứ chạm là run, vậy mà người nọ còn cố tình nói ra, khen nơi đó của cô xinh đẹp, quyến rũ.
“Đừng nói nữa… A… Tiểu Chu… đừng nói…” Cô run rẩy cầu xin.
Ngón tay thon dài như ngọc của Chu Ca Thư vẫn miết quanh cửa mình cô, cậu áp sát người vào cô, cắn tai cô hỏi: “Không nói chuyện này thì nói chuyện gì? Nói về việc em ngủ lâu quá, bỏ lỡ buổi chiều đi chơi dù lượn sao?”
“Ngày mai… lại đi.”
Chu Ca Thư dường như cười khẽ một tiếng rất thấp, như trêu chọc cô ham chơi, đã bị làm đến mức này rồi mà vẫn còn nhớ ngày mai đi dù lượn.
Lục Kim bị cậu hành hạ đến mức chịu không nổi, cô khép chân ma sát ngón tay cậu, chủ động hôn cậu, giục cậu tiến vào.
“Hơi sưng rồi.” Tối qua chơi quá đà, đến giờ nơi đó của Lục Kim vẫn còn hơi sưng, nên Chu Ca Thư chỉ liếm chứ không thực sự đâm vào.
Lục Kim sắp bị cậu ép đến phát khóc. Cô cảm thấy Chu Ca Thư đang cố tình treo lửng cô, không cho cô thỏa mãn mà cứ trêu chọc mãi. Cô đành dịu giọng nài nỉ: “Tiểu Chu ơi, một lần thôi… chỉ một lần thôi.”
Ngay khi lời cô vừa dứt, Chu Ca Thư đã đâm sầm vào. Dương vật thô cứng và to lớn đột ngột chạm đến điểm nhạy cảm nhất. Cậu như một chiếc máy đóng cọc, từng nhịp một rút ra rồi lại thúc hết cỡ vào sâu bên trong.
Lục Kim sướng đến mức ngón chân co quắp, vừa khóc vừa rên rỉ, vừa gọi tên Chu Ca Thư vừa kêu thoải mái. Nước tràn ra ướt đẫm cả bẹn đùi.
Động tác của Chu Ca Thư vừa nhanh vừa mạnh. Cậu giữ chặt eo Lục Kim không cho cô trốn, nhịp nào cũng chạm đến nơi sâu nhất. Môi cậu dán sát tai cô, hơi thở nóng rực: “Chị Nay Nay, chị xem, chỉ có anh mới có thể làm chị sướng thế này, sao chị rời xa anh được đây?”
Lục Kim hoàn toàn chìm đắm trong đầm lầy dục vọng, đâu còn nghe rõ cậu nói gì, chỉ biết vô thức gật đầu, hai chân kẹp chặt lấy vòng eo săn chắc của Chu Ca Thư theo từng nhịp thúc.
Khi đạt đến đỉnh điểm, gương mặt cô đỏ bừng, mơ màng nghe thấy giọng nói trầm đục và run rẩy của Chu Ca Thư: “Không được rời đi khỏi anh, biết chưa?”
Chị cũng không muốn mà.
Chị cũng luyến tiếc anh như vậy.
![Bìa [ROSEMARY] – Chương 21: Không được rời đi](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)