Khu nghỉ dưỡng sở hữu một đoạn bãi biển riêng rất dài, nước trong cát trắng, cảnh biển đẹp đến nao lòng. Điều quan trọng nhất là trên suốt hơn 500 mét đường bờ biển này rất thưa thớt bóng người, nhìn qua cũng chỉ có chừng mười mấy vị khách. Nhắm mắt nằm trên ghế bãi biển có thể an ổn đánh một giấc nồng, tai chỉ nghe thấy tiếng sóng vỗ rì rào như bản nhạc thôi miên, tuyệt đối không có bất kỳ tiếng ồn ào nào quấy rầy.
Lục Kim quấn chiếc áo chống nắng, thu mình trên ghế bãi biển để chợp mắt. Đột nhiên, miệng cô bị nhét vào một quả anh đào ngọt lịm. Cô hé mắt nhìn rõ thủ phạm đang đút đồ ăn cho mình, rồi hừ một tiếng đầy vẻ không kiên nhẫn, xoay người tiếp tục ngủ.
Người nọ khẽ cười, dường như nhìn thấy cô cáu kỉnh là niềm vui của cậu vậy. Cậu rất kiên nhẫn di chuyển sang phía bên kia, ngồi xếp bằng trên cát, đặt cằm lên tay vịn của ghế bãi biển, ánh mắt dính chặt lấy Lục Kim, hỏi: “… Em giận anh hả?”
Lục Kim không thèm đáp, cố tình ngó lơ cậu.
Chu Ca Thư chột dạ sờ mũi. Lục Kim tức giận cũng là điều dễ hiểu. Ngày hôm qua, à không đúng, phải nói là rạng sáng hôm nay, cậu đã lăn lộn quá lâu, lại còn để lại đầy dấu vết trên người cô. Đống quần áo Lục Kim mang theo cơ bản đều không mặc được nữa, chỉ có thể khoác thêm áo chống nắng bên ngoài để che chắn. Lúc ăn sáng mẹ Chu đã nhìn ra, bà liên tục lườm con trai mình, suýt chút nữa đã mắng cho cậu một trận ngay trên bàn ăn nếu không có ba Chu can ngăn.
Sau bữa sáng, vợ chồng nhà họ Chu đi riêng với nhau. Trước khi đi, mẹ Chu còn vỗ vào cánh tay con trai một cái như lời cảnh cáo cậu phải biết tiết chế. Chu Ca Thư thì chẳng thấy xấu hổ gì, chỉ có Lục Kim bên cạnh là ngượng đến mức muốn vùi đầu xuống cát.
Thế là mới có cảnh tượng như lúc bắt đầu.
Lúc này tâm tình Chu Ca Thư đang rất sảng khoái. Cậu lặng lẽ đứng dậy, chen vào ngồi cùng trên chiếc ghế bãi biển. Thực ra chiếc ghế này rất lớn, hai người lớn nằm vẫn thoải mái, nhưng Chu Ca Thư cứ nhất quyết phải dán chặt lấy Lục Kim. Giữa tiếng hải âu vờn quanh, cậu ôm lấy eo cô vào lòng, hôn nhẹ sau tai cô, phả hơi nóng dỗ dành: “Ngoan, đừng giận anh nữa mà.”
Thực ra Lục Kim không hề vì chuyện đó mà tức giận, cô cùng lắm chỉ thấy ngượng ngùng trên bàn ăn một chút thôi. Điều khiến cô bứt rứt là cơn ác mộng buổi sáng cứ như loài dây leo có độc bám lấy tâm trí, cộng thêm việc bị Chu Ca Thư hành hạ nên cả người không còn chút sức lực, cứ đặt lưng xuống ghế là muốn ngủ.
“Chú với dì đi đâu rồi?” Mãi lâu sau, Lục Kim mới lười nhác hỏi một câu, coi như là bắt lời với Chu Ca Thư chứ không chấp nhặt cậu nữa.
Chu Ca Thư không ngờ Lục Kim lại dễ dàng bỏ qua như vậy, đôi mắt cậu sáng lên, lại càng ra sức nép sát vào người cô như muốn dính chặt làm một, đáp: “Anh không biết, hai người họ lúc nào chẳng thế.”
Một khi đã dính lấy nhau thì đâu còn nhớ trong nhà có một cậu con trai lớn vừa cao vừa thẳng thế này nữa.
Lục Kim vẫn nhắm mắt, than thở một câu: “Thật tốt quá.”
Chu Ca Thư định nói “Đừng lo, sau này chúng ta cũng sẽ như vậy”, nhưng cậu suy nghĩ một chút rồi lại thôi. Có những lời nói ra cũng vô nghĩa, cậu sẽ thực hiện từng bước một, để Lục Kim không còn phải ngưỡng mộ bất kỳ ai nữa, đó mới là điều quan trọng nhất.
Nằm một lát, Lục Kim mới nhớ ra chuyện Lục Thành Lâm. Chu Ca Thư vốn đã hứa tối qua sẽ kể cho cô nghe, nhưng tình hình tối qua thì ai còn tâm trí đâu mà nhớ đến cái kẻ phiền phức đó. Thừa dịp lúc này bốn bề vắng lặng, cô mới lên tiếng hỏi.
Chu Ca Thư chậm rãi kể lại những gì điều tra được.
Lục Kim nghe xong thì cơn buồn ngủ bay sạch, cô nhìn cậu đầy vẻ không thể tin nổi: “Loại người như Lục Thành Lâm mà lại đem tiền chu cấp cho Nhậm Tuệ sao?”
Chu Ca Thư cũng thấy khó hiểu, nhưng thông tin cậu tra được là như vậy: “Chồng cũ của Nhậm Tuệ nợ rất nhiều tín dụng đen, thẻ tín dụng cũng bị quẹt sạch. Vì những khoản tiền này phát sinh trong thời kỳ hôn nhân, Nhậm Tuệ lại không có bằng chứng cụ thể chứng minh chúng không liên quan đến mình, nên bọn đòi nợ chỉ có thể tìm bà ta. Lúc chúng tìm đến nơi, Nhậm Tuệ đã mang thai, Trần Mỹ Cầm vì lo cho đứa cháu nội nên đành bấm bụng chi tiền để giải quyết ổn thỏa.”
“Có gì đó… không đúng lắm.” Lục Kim ngẫm nghĩ. Cô hiểu rõ Lục Thành Lâm và Trần Mỹ Cầm, loại người như họ làm sao nỡ tiêu tiền cho người khác? Cứ cho là vì đứa trẻ trong bụng Nhậm Tuệ đi, nhưng Nhậm Tuệ thì có bao nhiêu tiền để họ bấu víu về lâu dài?
Chu Ca Thư cắt ngang dòng suy nghĩ của cô: “Có lẽ Nhậm Tuệ cũng có vấn đề.”
Lục Kim đột ngột mở mắt, nhìn chằm chằm vào Chu Ca Thư: “Ý anh là sao?”
“Vẫn chưa điều tra ra rõ ràng.” Chu Ca Thư cúi xuống hôn lên hàng mi mỏng manh của cô, không muốn cô phải bận tâm chuyện không vui lúc này, cậu nửa đùa nửa thật chuyển chủ đề: “Vui thế sao? Nhìn em cười kìa.”
Lục Kim không hề giấu giếm: “Tất nhiên là vui rồi, nhìn mấy con chó cắn nhau thì còn gì thú vị bằng.”
Chu Ca Thư mắc chứng “hội chứng Lục Kim” giai đoạn cuối, triệu chứng cơ bản là Lục Kim nói gì cũng đúng, làm gì cũng hay. Vì vậy, những lời lẽ có phần đại nghịch bất đạo này trong tai người khác có thể khó nghe, nhưng với cậu thì chẳng có vấn đề gì, ngược lại cậu còn thấy vẻ mặt cười thầm của cô đáng yêu vô cùng. Cậu phụ họa: “Vậy chúng ta cứ tọa sơn quan hổ đấu* thôi.”
(*) Toạ sơn quan hổ đấu: ngồi trên núi xem hai con hổ đánh nhau.
Lục Kim gật đầu, cảm thấy tinh thần sảng khoái hẳn lên. Cô quàng cổ Chu Ca Thư, chủ động hôn cậu một cái rồi hào hứng nói: “Tiểu Chu ơi, mình đi chơi đi! Đừng nằm đây nữa, lãng phí thời gian lắm.”
Chu Ca Thư không dám nhắc là chính cô đòi nằm ngủ ở đây, cậu cam tâm tình nguyện nhẫn nhục, dịu dàng hỏi: “Em muốn chơi gì?”
“Lặn biển, mô tô nước, dù lượn? Em đều muốn chơi hết.” Lục Kim phấn khích đếm từng món, rồi chợt thấy vẻ mặt ngập ngừng của Chu Ca Thư: “Sao thế?”
Chu Ca Thư im lặng một lúc, hình như là rất ngại ngùng, mãi sau mới chần chừ đáp: “Lặn biển và mô tô nước anh có thể đi cùng em, còn dù lượn thì không được.”
Lục Kim nhất thời chưa hiểu: “Tại sao?”
Chu Ca Thư mím môi không nói. Cậu lại bày ra vẻ mặt lãnh đạm, cao ngạo như trước kia, vẻ ngoài vốn để ngăn người lạ đến gần. Nhưng bây giờ Lục Kim đã hiểu, thực ra chẳng phải vậy.
Trên đời này còn có ai dịu dàng và mềm lòng hơn cậu nhóc Chu Ca Thư này sao? Không có đâu.
Lục Kim nhìn cậu, khóe môi bật ra tiếng cười: “Tiểu Chu, anh sợ à?”
Chu Ca Thư né tránh ánh mắt của Lục Kim, tay quờ quạng lấy quả anh đào bên cạnh. Ai ngờ vừa định nhét vào miệng thì Lục Kim đã rướn tới, đưa đầu lưỡi cuốn đi mất, rồi thản nhiên nhai đầy đắc ý ngay trước mặt cậu.
Khổ nỗi Chu Ca Thư nhìn bộ dạng đắc thắng của cô thì chẳng giận nổi, chỉ muốn làm cô vui vẻ hơn nữa.
“… Anh hơi sợ độ cao.” Khi cậu thốt ra mấy chữ đó, đôi mắt không chớp nhìn Lục Kim như thể đang nhìn một đóa hoa. Chờ đến khi Lục Kim bật cười sảng khoái, cậu mới lén cong khóe môi.
Nước biển buổi sáng trong vắt, rất thích hợp để lặn. Chu Ca Thư đưa Lục Kim đi chơi trò này trước. Hai người về biệt thự thay đồ, vừa ra cửa đã gặp lại bác tài xế hôm qua. Nghe nói họ muốn đi lặn, bác lập tức liên hệ người quen và đưa họ đến gặp huấn luyện viên.
Chu Ca Thư tuy ít khi thân thiết với người ngoài nhưng lại là người rất trọng lễ nghĩa, cậu khách sáo cảm ơn bác tài. Ngược lại, bác tài xế có phần quá cung kính, cứ luôn miệng “Cậu đừng nói thế”, “Cậu khách sáo quá”.
Lục Kim như sực nhớ ra điều gì, thầm thì với Chu Ca Thư: “Àaaaa, chị chợt nhớ ra, bạn trai chị hình như là một phú nhị đại chính hiệu.”
Chu Ca Thư thấy ý cười trong mắt cô liền hiểu cô đang trêu mình, cậu thuận theo: “Ừ, còn là kiểu rất giàu nữa.”
“Giàu cỡ nào? Có thể cho chị ăn anh đào mỗi bữa không?”
“Chôn em trong núi anh đào cũng được.”
Hai người đùa giỡn vài câu rồi nghiêm túc nghe huấn luyện viên chỉ dẫn. Thực ra chủ yếu là Lục Kim nghe, còn Chu Ca Thư lặn khá giỏi, cậu vốn đã định đưa cô đi khám phá cảnh đẹp dưới lòng đại dương.
Lặn biển là một trải nghiệm kỳ diệu. Khoảnh khắc mặt nước bao trùm lấy cơ thể, một cảm giác mất thính giác ập tới, toàn thế giới bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách lạ kỳ. Tầm nhìn hơi nhòe đi, các giác quan bị hạn chế, chân tay trở nên vụng về vì lực cản của nước.
Lục Kim cảm thấy như mình vừa lạc vào một thế giới khác trong nháy mắt. Ở đây không có tổn thương, không có cái chết, không có những cuộc cãi vã hay dục vọng vô chừng mực, chỉ có một màu xanh thẳm vô tận.
Cô không hề căng thẳng hay quẫy đạp như những người lặn lần đầu. Ngược lại, cô hoàn toàn thả lỏng, để mặc dòng nước vỗ về cơ thể, cho đến khi bắt đầu từ từ chìm xuống.
Nếu có thể cứ mãi như thế này…
Đột nhiên, tay Lục Kim bị một bàn tay khác nắm lấy. Quay đầu lại, Chu Ca Thư đang nhìn cô qua lớp kính lặn trong suốt. Cậu nắm chặt tay cô, tay kia chỉ về một hướng để cô nhìn theo.
Đó là một đàn cá biển sọc cam đen, xếp hàng ngay ngắn bơi xuyên qua làn nước, trông cực kỳ đáng yêu. Trong sự im lặng của đại dương, Chu Ca Thư dắt Lục Kim bơi về phía đó. Đàn cá không hề sợ người, ngược lại còn tinh nghịch sáp lại gần. Lục Kim bấy giờ mới nhớ ra mình có mang theo thức ăn cho cá, đám cá này đã quen được du khách cho ăn nên chủ động đến xin đồ.
Sau khi thích nghi với môi trường, tầm nhìn của Lục Kim ngày càng rõ nét. Những đàn cá đủ màu sắc và rặng san hô rực rỡ là những cảnh tượng thường thấy nhất. Thậm chí còn có những loài thực vật giống như hoa cúc dại, uốn lượn theo dòng nước. Đây quả thực là một thế giới hoàn toàn khác biệt so với trên mặt đất.
Dưới nước không có khái niệm thời gian, khi phải kết thúc buổi lặn để nổi lên, Lục Kim vẫn còn lưu luyến. Chu Ca Thư đưa cô nổi lên mặt nước với tốc độ rất chậm, suốt cả quá trình cơ bản không cần đến sự giúp đỡ của huấn luyện viên.
Lên bờ, đầu óc Lục Kim vẫn còn hơi mông lung. Cô ngoảnh lại nhìn biển vài lần mà không nhận ra bàn tay Chu Ca Thư đang nắm lấy tay mình đang run rẩy vì dùng lực quá mạnh.
Huấn luyện viên lau mặt, mỉm cười nhìn cặp đôi nổi bật này, lắc đầu nói: “Kiểu này chắc tôi chẳng cần xuống cùng cũng không sao, bạn trai cô chuyên nghiệp lắm.” Nói đoạn, anh ta còn giơ ngón tay cái với Chu Ca Thư.
Lục Kim mỉm cười không đáp. Lúc dưới biển không thấy mệt, giờ lên bờ mới thấy chân tay nặng trịch, không còn chút sức lực nào.
Sau khi huấn luyện viên đi khỏi, Chu Ca Thư và Lục Kim đi vào phòng tắm riêng để thay đồ. Bộ đồ lặn bó sát vào người, Lục Kim lại mỏi rã rời nên khó cởi, cô gọi Chu Ca Thư giúp một tay nhưng mãi không thấy cậu trả lời.
Quay đầu lại, cô thấy ánh mắt Chu Ca Thư thẫn thờ, dường như đang chìm đắm trong suy nghĩ nào đó, hoàn toàn không nghe thấy tiếng gọi của cô. Lục Kim huơ huơ tay trước mắt cậu: “Nghĩ gì thế?”
Chu Ca Thư sực tỉnh, đồng tử co rút lại trong tích tắc. Cậu nhìn cô, vô thức hỏi: “Sao thế?”
Lục Kim thắc mắc: “Lại còn hỏi chị sao thế, gọi anh nãy giờ rồi, nghĩ gì mà xuất thần vậy?”
“Nghĩ về em.” Chu Ca Thư thốt ra theo bản năng.
Lục Kim: “… Chị đang ở ngay đây mà.”
Chu Ca Thư đứng thẳng người, cúi xuống nhìn Lục Kim, hỏi từng chữ một: “Lục Kim, lúc nãy mới vừa xuống nước, em đã nghĩ gì?”
![Bìa [ROSEMARY] – Chương 20: Lặn xuống đáy biển](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)