Bìa [ROSEMARY] – Chương 2: Tôi đến tìm Lục Kim
ROSEMARY

[ROSEMARY] – Chương 2: Tôi đến tìm Lục Kim

Tác giả: Hải Tiên Bì Bì Tương

2716 từ · 12 phút đọc

Tôi đến tìm Lục Kim

Lục Kim của một tháng trước có nằm mơ cũng không ngờ mình lại dính dáng đến Chu Ca Thư.

Chu Ca Thư là ai cơ chứ? Một chàng trai với vẻ ngoài tinh xảo, đẹp đến thoát tục. Từ nhỏ cậu đã luôn đứng nhất, bỏ xa người về nhì cả một đoạn dài. Khắp cái khu này không ai là không biết Chu Ca Thư, cậu chính là con nhà người ta điển hình mà các bậc phụ huynh dùng để răn dạy con cái mình. Đó là Chu Ca Thư trong mắt thiên hạ.

Còn trong lòng Lục Kim thì sao? Cậu giống như một vị thần trên cao đang rủ lòng thương xót thế gian, tách biệt hẳn với cõi trần bụi bặm. Thật khó để dùng từ đó miêu tả một thiếu niên mới 17 tuổi, nhưng từ bé đến lớn, Lục Kim chưa từng thấy biểu cảm trên mặt cậu dao động bao giờ. Trên khuôn mặt được thượng đế hôn lên ấy dường như chưa từng tồn tại niềm vui hay nỗi khổ, cậu khinh thường việc phải đáp lại tình cảm của con người, dù chỉ là một phần vạn.

Quan trọng nhất là, nhà họ Chu là hàng xóm của cô. Họ biết rõ mọi sự khốn cùng và bi thảm của cô, biết cả những quá khứ từng bị người đời chỉ trỏ, bàn tán.

Suốt một thời gian dài, Lục Kim luôn nghĩ rằng một người như Chu Ca Thư, đến việc liếc nhìn cô một cái cũng sẽ coi là lãng phí thời gian.

Thế nên, cô không thể ngờ được, vào cái ngày cậu bắt gặp cô đang outdoor với bạn trai cũ, cậu lại có thể thản nhiên buông một câu: “Chị Nay Nay, tiếng rên của chị nghe êm tai lắm.”

Lục Kim đuổi khéo gã bạn trai cũ đi, lạnh mặt hỏi cậu: “Chu Ca Thư, cậu đứng đây bao lâu rồi?”

Chu Ca Thư nhìn chằm chằm cô: “Từ lúc… chị nói với hắn đây là breakup sex*.”

(*) Breakup sex ở đây có thể hiểu ngắn gọn là có một số người họ chọn việc làm tình với nhau lần cuối để chia tay ấy mọi người. Đáng lẽ mình sẽ dùm cụm “phát súng chia tay” cơ mà nếu là cái vẻ bất cần của Lục Kim thì mình nghĩ “breakup sex” sẽ hợp hơn =))))))))))))))

Dáng vẻ của thiếu niên ấy rõ ràng là không muốn bỏ qua chuyện này. Lục Kim nghiến răng hỏi: “Cậu muốn thế nào?”

Trong bóng đêm, Chu Ca Thư bật ra một tiếng cười ngắn ngủi, lạnh lẽo đến rợn người. Cậu nói: “Lục Kim, tôi cũng muốn nếm thử mùi vị của chị.”

Lục Kim im lặng hồi lâu rồi không kiềm được mà bật cười đầy mỉa mai. Cô không cười cậu, cô cười chính mình. Nực cười cho cô bấy lâu nay vẫn tôn thờ cậu lên tận mây xanh, hóa ra cậu cũng chỉ là một kẻ phàm phu tục tử muốn nếm mùi nhân gian mà thôi.

“Chu Ca Thư, tôi thấy cậu chưa tỉnh ngủ thì có.” Dứt lời, Lục Kim quay lưng đi thẳng vào tòa chung cư, hoàn toàn không để tâm đến lời cậu nói.

Một tuần sau, kết quả thi cuối kỳ lớp 11 của Chu Ca Thư được công bố. Thành tích của cậu tụt dốc thảm hại so với trước đó. Cậu nói với ba mẹ rằng mình cảm thấy đuối sức, muốn được phụ đạo, nếu không thì ngay cả Đại học Đông Đại cũng chẳng đỗ nổi.

Mẹ Chu sực nhớ tới cô con gái nhà họ Lục hàng xóm, ba năm trước từng đỗ thủ khoa vào Đông Đại. Sẵn có giáo viên dạy kèm ngay bên cạnh, lại biết hoàn cảnh nhà cô không tốt, bà nghĩ mời cô về dạy vừa giúp được con trai, vừa coi như làm việc thiện.

Bà nội của Lục Kim nghe thấy ý định này thì vừa xua đuổi vừa mắng nhiếc, tống khứ Lục Kim sang đó. Bà ta hầm hè bảo cô tự mà kiếm tiền học phí, mắng cô là đồ con gái vịt giời, chỉ biết tiêu tốn tiền của nhà.

Khi Lục Kim đến phòng Chu Ca Thư, trên cánh tay vẫn còn vết lằn do bị bà nội dùng chổi đánh. Da cô trắng nên chỉ cần một vết xước nhỏ cũng hiện lên rõ rệt. Vết đỏ rực như máu ấy đập ngay vào mắt Chu Ca Thư.

“Bà ta lại đánh chị à?” Chu Ca Thư cau mày hỏi.

Lục Kim vốn cực kỳ ghét việc phơi bày sự bất hạnh của mình trước mặt người khác, cô lại càng sợ những ánh mắt bố thí sự thương hại. Với cô, điều đó quá đỗi mất mặt. Cô giấu cánh tay ra sau lưng, nén một bụng lửa giận nói với cậu: “Chẳng phải cậu muốn lên giường với tôi sao? Tới đi.”

Chu Ca Thư xịt thuốc Vân Nam Bạch Dược lên cánh tay cô, nhẹ nhàng xoa bóp, thấp giọng nói: “Hôm nay tôi không muốn.”

Mùi thuốc nhàn nhạt lan tỏa trong không khí, ngọn lửa giận của Lục Kim bỗng chốc bị dập tắt một cách khó hiểu. Cô cúi đầu nhìn Chu Ca Thư đang nửa quỳ trước mặt bôi thuốc cho mình. Hàng mi dài, sống mũi cao thanh tú, nhìn cậu lúc này thật đơn thuần và vô hại. Hình như… việc lên giường với cậu cũng không khó chấp nhận đến thế.

“Chu Ca Thư, chúng ta ước pháp tam chương đi*.”

(*) Ước pháp tam chương: Xuất phát từ điển tích xưa về việc chỉ giữ lại ba điều luật cơ bản để ổn định lòng dân; nay dùng để chỉ những nguyên tắc ngắn gọn, rõ ràng.

“Chị nói đi.”

“Làm tình thì được, nhưng tuyệt đối không nói chuyện tình cảm. Xuống giường là đường ai nấy đi, lời nói trên giường, ai cũng không được coi là thật.”

“… Được.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Trước khi vào nhà, Lục Kim giấu sợi dây chuyền mẹ Chu tặng vào túi trong của áo khoác. Cô hít một hơi thật sâu mới tra chìa khóa mở cửa. Trong nhà tối om đúng như dự đoán, chỉ có khe cửa phòng Trần Mỹ Cầm hắt ra một chút ánh sáng. Tiếng đài radio rè rè phát mấy bản kịch địa phương len lỏi vào từng ngóc ngách, hòa cùng ánh trăng lạnh lẽo từ cửa sổ hắt vào, khiến Lục Kim nổi một tầng da gà.

Mới thẫn thờ vài giây, cô đã bị Trần Mỹ Cầm tóm được. Bà già đã ngoài 70 mà chân cẳng vẫn nhanh nhẹn đến lạ, bà ta chạy lạch bạch từ trong phòng ra, mí mắt sụp xuống, miệng lẩm bẩm chửi rủa cô về muộn, rồi vươn đôi tay gầy guộc như vỏ cây khô ra giật lấy ba lô của cô.

Lục Kim đứng im mặc cho bà ta lục lọi, mặt không chút biểu cảm, bình thản như đang đeo một lớp mặt nạ da người.

Trần Mỹ Cầm thỏa mãn lôi ra hơn hai trăm tệ từ ngăn kéo nhỏ của ba lô, lại mắng thêm vài câu “đồ con gái vịt giời” rồi mới chịu vào phòng.

Lục Kim trở về phòng mình, khóa trái cửa. Cô ném cái ba lô vừa bị lục lọi vào góc tường, nằm vật ra giường một hồi mới lấy lại chút sức lực. Cô chậm chạp di chuyển ra bệ cửa sổ, tựa người vào khung sắt rỉ sét rồi châm một điếu thuốc.

Từ góc độ này, cô vừa vặn nhìn thấy nhà Chu Ca Thư. Căn biệt thự nhỏ hai tầng có khoảng sân không quá lớn nhưng được mẹ Chu dọn dẹp rất ngăn nắp. Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ cửa sổ khiến người ta cảm thấy dễ chịu vô cùng.

Lục Kim thả hồn treo ngược cành cây, cô không tài nào hiểu nổi với tính cách ôn hòa của ba mẹ Chu, tại sao lại nuôi dạy ra một đứa con có tính khí quái dị như Chu Ca Thư. Rõ ràng lúc nhỏ trông cũng đáng yêu, sao lớn lên lại biến thành một con tiểu hồ ly tâm cơ khó đoán thế này.

Lại còn là một con hồ ly cực kỳ quyến rũ nữa.

Bất chợt, cô nhớ lại biểu hiện của Chu Ca Thư lúc cao trào. Mỗi lần sắp bắn, cậu đều không để cô nhìn rõ mặt mình. Nếu không kịp che mắt cô, cậu sẽ vùi đầu vào cổ cô, phát ra tiếng rên trầm đục khiến người ta ngứa ngáy tâm can.

Lục Kim từng hỏi lý do, Chu Ca Thư lạnh mặt nói lúc đó biểu cảm của cậu rất dữ tợn, xấu xí, sợ làm cô hoảng.

Vốn dĩ cũng chỉ là hỏi miệng, Lục Kim chẳng để tâm đến câu trả lời thật giả lẫn lộn ấy. Cô và cậu chẳng qua cũng chỉ là một phút hứng chí của cậu thôi. Đợi đến khi cậu chán, hoặc khi cô không chịu đựng nổi nữa, hai người sẽ đường ai nấy đi.

Hút hết điếu thuốc, Lục Kim đi rửa mặt đánh răng rồi nghỉ ngơi. Khoảng hai giờ sáng, cửa chính của nhà bị đạp mạnh một cái sầm. Lục Kim đang trong giấc ngủ bị giật mình run bắn người, cô mở mắt ra, quả nhiên, tiếng bước chân loạng choạng ấy đang đến gần.

Lục Thành Lâm lại say khướt trở về.

Lục Kim nhắm mắt lại, đeo tai nghe, trùm chăn kín đầu. Mặc cho Lục Thành Lâm như một kẻ điên cuồng đập cửa phòng cô, giữa những kẽ hở của bản nhạc sôi động trong tai nghe, cô vẫn nghe thấy những lời nhục mạ từ chính người ba đẻ của mình.

Đồ đĩ, con đĩ chó, chiếc giày rách…

Vẫn những từ ngữ cũ rích, nghe phát chán.

“Đồ ngu.” Lục Kim lầm bầm một câu, nhưng giọng nói chẳng hề có chút oán hận, bình tĩnh đến mức như thể chuyện chẳng liên quan gì đến mình.

Trần Mỹ Cầm bị con trai đánh thức, vội vàng chạy ra, đau lòng vỗ nhẹ lên lưng Lục Thành Lâm, vất vả lắm mới dìu được gã về phòng nghỉ ngơi.

Hầu hạ con trai xong, bà ta lại quay sang đá vào cửa phòng Lục Kim, vừa đá vừa mắng: “Ngày nào cũng đóng cửa khư khư, không biết làm cái trò mèo gì ở trong đấy, đúng là giống hệt con đĩ mẹ của mày!”

Lục Kim thức trắng đến tận rạng sáng mới chợp mắt được một chút, nhưng giấc ngủ lại đầy rẫy những mộng mị đứt quãng. Lúc thì thấy Lục Thành Lâm đánh vợ thừa sống thiếu chết, khuôn mặt xinh đẹp của mẹ cô tím tái đến đáng sợ; lúc lại thấy Trần Mỹ Cầm lén lút véo cánh tay cô lúc nhỏ, vừa véo vừa chửi đồ vịt giời ăn hại.

Cứ thế ngủ chập chờn cho đến sáng, Lục Kim định bụng dậy sớm để rời đi cho khuất mắt mẹ con Trần Mỹ Cầm, nhưng có lẽ do hôm qua bị Chu Ca Thư giày vò quá sức nên cô ngủ quên tận 11 giờ trưa.

Ngồi thẫn thờ trên giường một lúc, cô mới nén một hơi dậy thu dọn đồ đạc. Vừa đẩy cửa ra, cô đã chạm mặt Lục Thành Lâm.

Thời trẻ Lục Thành Lâm cũng là một người đàn ông tuấn tú xuất chúng, nhưng kể từ khi phải ngồi tù 5 năm, khí chất cả người gã đã thay đổi hoàn toàn, kéo theo cả ngũ quan cũng biến dạng. Giờ đây trông gã u ám, chẳng khác gì một tên lưu manh vô học.

Lúc này, gã đang dùng đôi mắt tam giác sụp xuống vì hơi rượu và sự độc ác để chằm chằm nhìn con gái mình.

Lục Kim hoàn toàn coi gã là không khí, mắt không thèm liếc lấy một cái, thong dong đi về phía nhà vệ sinh.

“Làm ba mày mà muốn gặp mày còn khó hơn lên trời. Tới trưa mới tỉnh, đến tiếng chào cũng không biết mở mồm, tao đẻ ra mày có ích đéo gì!” Tiếng mắng chửi đầy giận dữ của Lục Thành Lâm vang lên.

Lục Kim chỉ khựng lại hai giây, rồi coi như không nghe thấy gì bước vào nhà vệ sinh, khóa trái cửa lại rồi mới bắt đầu đánh răng rửa mặt.

Điều này hoàn toàn chọc điên Lục Thành Lâm.

Trong lúc Lục Kim đang rửa mặt, gã điên cuồng phá cửa, miệng tuôn ra những lời chửi rủa mà cô đã thuộc lòng, nghe leng keng bên tai như một vở kịch hài hước.

Lục Kim vốc một vốc nước lạnh rửa mặt, ngẩng đầu nhìn cái bóng của mình trong gương. Đôi mắt ấy không chút cảm xúc, phẳng lặng như một người già lúc xế bóng.

Thật vô nghĩa, cô nghĩ thầm, sao gã không chết quách đi nhỉ? Tại sao gã không thể chết đi chứ? Một kẻ rác rưởi, bại hoại, lấy tư cách gì mà vẫn sống nhăn răng để tra tấn những người xung quanh.

Cô sớm muộn gì cũng… sớm muộn gì cũng…

Rầm!

Cánh cửa vốn đã lung lay sắp đổ bị Lục Thành Lâm đạp văng ra. Lục Kim chưa kịp ngẩng đầu đã bị một cú đá cực mạnh hất văng xuống đất. Theo bản năng, cô dùng cổ tay chống xuống để đỡ cơ thể, tất nhiên nó không thể chịu nổi toàn bộ trọng lượng ấy.

Cơn đau khiến cô đổ mồ hôi lạnh, nhưng cô vẫn cắn răng không rên một tiếng, ngược lại còn dữ tợn ngẩng đầu, trừng mắt nhìn Lục Thành Lâm không chút sợ hãi.

Ánh mắt ấy quá đỗi chân thực, giống như một chiếc móc câu tẩm độc, như thể nếu không móc được xương tỳ bà, kéo xuống cả mảng thịt của gã thì sẽ không cam lòng.

Lục Thành Lâm rùng mình trong chốc lát, nhưng cái tay của gã còn nhanh hơn cái não, gã lập tức tát cho Lục Kim một cái nảy lửa.

“Đm mày! Nhìn cái gì mà nhìn!” Gã chửi.

Lục Kim bỗng nhiên bật cười, giọng cô rất nhẹ nhưng tuyệt không hề yếu đuối: “Ông đi mà gặp bà ấy đi, bà ấy chắc chắn đang đợi ông đấy. Nhiều năm như vậy rồi, chắc bà ấy chờ đến sốt ruột lắm rồi.”

Lục Thành Lâm nổi hết da gà da vịt. Gã đã vô số lần vung nắm đấm mà không sợ hãi, gã cầm dao gọt hoa quả cũng không hề run tay, vậy mà lúc này lại bị một câu nói bâng quơ của con gái làm cho run rẩy không thôi.

Nụ cười trên môi Lục Kim càng rộng hơn, như thể thấy một chuyện gì đó mới mẻ lắm: “Ông sợ à?” Cô hỏi.

“Quái thai… mày đúng là đồ quái thai!”

Lục Thành Lâm thẹn quá hóa giận, chân gã đã giơ lên không trung, chuẩn bị cho Lục Kim một trận nhớ đời. Đúng lúc ấy, tiếng đập cửa vang lên.

Trần Mỹ Cầm bấy giờ mới chậm chạp từ trong phòng bước ra. Bà ta đi đến cửa nhà vệ sinh, dùng ánh mắt ra hiệu cho Lục Thành Lâm, rồi mới hướng ra cửa chính gọi một tiếng: “Tới đây!”

Lục Kim nhắm mắt lại ngay khoảnh khắc Lục Thành Lâm định hạ chân, nhưng đợi mãi không thấy cơn đau ập đến.

Thay vào đó, trong bóng tối, cô nghe thấy một giọng nói vô cùng trong trẻo. Giọng nói ấy giống như một đóa hồng Rosemary nở rộ trên vách đá cheo leo, cành lá và cánh hoa vươn dài xinh xắn, ngay cả những chiếc gai nhọn cũng khiến người ta thấy đáng yêu.

Đó là Chu Ca Thư.

Cậu nói: “Tôi đến tìm Lục Kim.”