Bìa [ROSEMARY] – Chương 19: Không thể khống chế (H+)
ROSEMARY

[ROSEMARY] – Chương 19: Không thể khống chế (H+)

Tác giả: Hải Tiên Bì Bì Tương

2007 từ · 9 phút đọc

Không thể khống chế (H+)

Chu Ca Thư cảm thấy sớm muộn gì mình cũng có ngày chết trên người Lục Kim, nhưng nghĩ kỹ lại thấy chết như vậy cũng tốt, có điều trước khi mình chết, nhất định phải làm cho Lục Kim “chết” đi sống lại mới thôi. Để cô chỉ có thể ở dưới thân cậu mà sung sướng. Người khác, ai cũng không được.

Mặc dù chưa từng làm loạn trước mặt Lục Kim, cũng luôn nhẫn nhịn không ăn dấm với đống nợ cũ trước kia của cô, nhưng điều đó không có nghĩa là Chu Ca Thư không giận. Cậu không giận vì cô chơi bời, mà giận chính mình băn khoăn quá nhiều nên không ra tay sớm hơn. Hiện giờ người đã nằm gọn trên giường mình, Chu Ca Thư thực sự không thể khống chế nổi nữa.

Từ lúc tháo dây thừng trói buộc đến giờ đã hơn một tiếng, Lục Kim bị làm đến mức không thốt ra được chữ nào, cả người như con cá bị nhấc lên bờ, không thở nổi, chỉ có thể nằm liệt mềm nhũn trên giường. Cứ mỗi lần bị chạm vào là cô lại vô thức co rút, run rẩy, đó là phản ứng tự nhiên khi cơ thể đạt đến khoái cảm quá mức.

Nhưng vẫn chưa xong, Chu Ca Thư vẫn chưa buông tha cô.

Cậu dùng dây thừng buộc hai cổ tay Lục Kim lại với nhau, đè lên đỉnh đầu, cúi xuống hôn môi cô. Đầu lưỡi cậu chỉ liếm láp bên ngoài chứ không thâm nhập, cố tình trêu chọc cho cô ngứa ngáy khôn nguôi. Tay kia cậu chạm vào vùng kín ướt đẫm, nhẹ nhàng xoa nắn trên khe thịt, khiến Lục Kim run rẩy toàn thân mà vẫn bị đè chặt bên dưới, không sao nhúc nhích được. Trông cô lúc này thật đáng thương.

“Có thoải mái không?” Chu Ca Thư khàn giọng biết rõ còn hỏi, thưởng thức biểu cảm của Lục Kim khi bị khoái cảm tra tấn đến sắp phát điên.

Lục Kim bị biến thành thế này, trong lòng có luồng khí không tên, nhất quyết không nói thật. Cô không nhìn Chu Ca Thư, đứt quãng nói dối: “Không… không thoải mái…”

Chu Ca Thư cười khẽ, hiểu rằng cô đang thẹn thùng. Nụ hôn của cậu men theo cổ đi xuống, cố tình để lại những vết đỏ quanh xương quai xanh để ngày mai cô không thể mặc những chiếc váy hở hang. Sau đó cậu thỏa mãn nói: “Không sao, hôm nay nhất định sẽ làm em thoải mái.”

Cậu không nói thêm lời nào, lật người Lục Kim lại để cô nằm sấp trên giường, đệm một chiếc gối dưới đầu cô. Lục Kim theo bản năng ôm lấy gối định trốn nhưng bị Chu Ca Thư dùng ưu thế thể trọng đè nghiến xuống.

Hai chân Lục Kim bị ép sát, Chu Ca Thư từ khe hở hẹp ấy đâm mạnh vào. Tư thế này vốn không thuận tiện để ra vào, nhưng vì Lục Kim quá nhiều nước nên cậu vẫn dễ dàng đóng đinh cô dưới thân. Đôi tay trẻ tuổi đầy lực của cậu chống hai bên vai cô, hai chân quỳ hai bên mạn sườn, từng nhịp từng nhịp đâm thật sâu vào cơ thể cô.

Lúc này toàn thân Lục Kim đều là điểm nhạy cảm, từ cửa mình đến tận sâu bên trong, bị Chu Ca Thư đâm đến mức cứ chạm là ra nước. Chỉ chưa đầy hai phút, chân Lục Kim đã thẳng đờ rồi cong lên, cô không thốt lên lời, vùi mặt vào gối thở dốc, lại một lần cao trào co rút. Cơ bắp trên đôi chân trắng muốt run rẩy điên cuồng vì khoái cảm quá dày đặc. Nếu không bị Chu Ca Thư đè lại, có lẽ cô đã ngã lăn xuống giường.

Chu Ca Thư tạm dừng một chút chờ cô qua cơn, cúi xuống hôn lên cổ cô, liếm sạch mồ hôi và mút ra những vết đỏ mới, giống như chú chó nhỏ đang đánh dấu lãnh thổ. Nhìn những vết đỏ ấy cậu mới thấy vừa mắt. Người này là của cậu, toàn bộ đều là của cậu.

Cơn run rẩy vừa dứt, Chu Ca Thư lại gấp gáp động tác. Cậu im lặng mà nỗ lực làm việc. Lục Kim hơi sợ, chân tay muốn bò về phía trước để trốn chạy, bắp chân đập xuống nệm chống cự nhưng vô ích. Chu Ca Thư nhích người lên, đè chặt cô hơn, côn thịt vẫn ổn định cắm sâu trong cơ thể cô. Cậu khóa chặt vai cô, khiến nửa thân trên của cô bất động hoàn toàn, rồi dùng lực từ lưng, eo, mông và đùi thúc thật mạnh vào sâu nhất. Từng thớ cơ trên người cậu nổi rõ, toát lên vẻ gợi cảm của sức mạnh bùng nổ.

Lục Kim không nhớ mình đã cao trào bao nhiêu lần, vì giây phút nào cô cũng cảm nhận được khoái cảm chí mạng đó. Nó quá nhiều khiến cô bắt đầu sợ hãi, cảm giác như sắp chết vì không thể kiểm soát nổi cơ thể mình nữa.

“Chị sai rồi… Ưm…” Lục Kim thở dốc, phát ra tiếng khóc vụn vặt và lời cầu xin loạn xạ: “Anh ơi… chị sai rồi…”

Chu Ca Thư vuốt ve tấm lưng đẫm mồ hôi của cô một cách dịu dàng, nhưng nửa thân dưới lại chẳng hề thương tiếc, vẫn liên tục thúc mạnh. Mỗi nhịp đều chạm đến nơi sâu nhất, nghiền nát sự phản kháng của cô. Cậu khàn giọng hỏi: “Sai ở đâu?”

Lục Kim thút thít: “Không… không biết.”

Chu Ca Thư thúc một cái thật mạnh, Lục Kim thét lên, lại một lần cao trào nữa. Khoái cảm từ bên trong lan ra tận da thịt bên ngoài như bị điện giật. Âm đạo liên tục thắt chặt rồi thả lỏng, phun ra dịch nóng làm ướt đẫm cả ga giường.

“Không biết?” Chu Ca Thư nghiến răng, nhưng tay lại lau nước mắt cho cô rất nhẹ nhàng. “Chị Nay Nay, nghĩ kỹ lại xem nào, sai ở đâu, hửm?”

Trong đầu óc mông lung của Lục Kim chợt hiện ra một tia sáng, cô nức nở: “Không nên làm tình với người khác rồi để anh nhìn thấy.”

Cô đang nói về lần trước khi hai người chưa chính thức bên nhau, cô bị Trần Xước ép vào góc tường hôn trong tiểu khu. Lúc đó tay Trần Xước đã thò vào trong áo cô, cảnh tượng ấy trông chẳng khác gì một vụ mây mưa ngoài trời, và Chu Ca Thư đã nhìn thấy tất cả.

Chu Ca Thư vốn không thực sự giận chuyện cũ, nhưng Lục Kim nói sai không phải là vì cô làm tình, mà là vì “để cậu thấy”, điều này khiến Chu Ca Thư thực sự tức giận muốn chết.

“Lục Kim… Em thật sự… muốn chết mà!”

Lần cuối cùng, khi ánh trăng sắp lặn, Lục Kim bị Chu Ca Thư ép đứng thẳng, tay chống lên lan can ban công. Cậu bóp chặt eo cô từ phía sau, ra sức thúc mạnh không để lại đường sống. Lục Kim bị làm đến mức không kêu thành tiếng, chỉ có thể há miệng thở dốc vì thiếu oxy.

Một tay Chu Ca Thư bóp lấy ngực cô, dùng lực nghiền nát đầu vú đã sưng đỏ vì bị hôn trước đó. Chỉ trong mười mấy giây, eo và đùi Lục Kim lại run rẩy kịch liệt, bụng nhỏ co rút, nước mắt sinh lý rơi từng giọt.

Cậu cắn lên bả vai trắng ngần của cô, bóp cằm ép cô nhìn ra biển đêm mênh mông: “Lục Kim, em nhìn xem, đẹp biết bao.”

Lục Kim không nói được lời nào.

Cậu lại thầm thì: “Tiếc là trên bãi cát không có người. Nếu có, mọi người sẽ biết rằng chỉ có Chu Ca Thư anh mới có thể chơi em, chỉ có anh mới làm em thoải mái đến mức khóc ra được.”

Lục Kim phải mất nửa ngày mới mắng ra được một câu: “… Cái… đồ tiểu vương bát đản!”

Chu Ca Thư vẫn ở trong cơ thể cô, phần quy đầu tròn trịa nghiền nhẹ lên điểm nhạy cảm nhất, cậu cười thấp: “Tiểu sao? Hai tiếng trước em còn khen anh lớn mà.”

“Ưm… Thật sự không chịu nổi nữa.” Lục Kim mềm giọng cầu xin: “Chồng ơi, không được đâu, bắn cho chị đi.”

Đầu Chu Ca Thư như nổ tung! Lục Kim chưa bao giờ gọi cậu như vậy. Lúc này, bộ não thiên tài của cậu chỉ còn lại hai chữ: Chồng ơi.

“… Lục Kim…” Cậu gọi tên cô liên tục như để xác nhận, vừa thúc vừa thở dốc: “Gọi lại một lần nữa, gọi lại lần nữa đi…”

“… Chồng ơi…”

Chu Ca Thư như được tiếp thêm liều thuốc kích thích, cậu hưng phấn điên cuồng, si mê chiếm hữu cô giữa bóng đêm tĩnh lặng trước mặt biển đen thẫm. Một lần nữa, cả hai cùng đạt tới đỉnh điểm.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Khi mặt trời sắp nhô lên khỏi mặt biển, Lục Kim chìm vào một giấc mơ.

Trong mơ, cô ngồi một mình ăn uống trong căn phòng u tối. Chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ trên trần không bật, chỉ có mấy chiếc đèn tường tỏa ánh sáng vàng mờ nhạt. Căn phòng rộng lớn nhưng chỉ có một chiếc bàn dài cho mười mấy người ở chính giữa. Trên bàn bày đầy thức ăn, canh thịt, rau củ, trái cây… nhưng tất cả đều thối rữa, bốc mùi buồn nôn.

Lục Kim ngồi ở giữa bàn, ngay dưới chiếc đèn chùm lung lay sắp rụng. Khung cảnh đối xứng đến quỷ dị. Trước mặt cô có một đĩa thức ăn đậy bằng nắp bạc, mùi thịt chín tỏa ra ngào ngạt.

Nắp mở ra, bên trong là một tảng thịt cực dày, trông như năm miếng bít tết chồng lên nhau, vẫn còn sống nhăn và rỉ máu tơ. Lục Kim phấn khích đến mức biểu cảm vặn vẹo.

Cô biết đống thịt đó là của Lục Thành Lâm. Không ai nói, nhưng cô tin chắc chắn như vậy.

Cô không cầm dao nĩa bình thường mà nắm chặt trong lòng bàn tay như cầm vũ khí, rồi hung hăng đâm phập lưỡi dao lạnh lẽo vào đống thịt ấy. Cô cảm nhận được lưỡi dao lút sâu vào thớ thịt. Cô điên cuồng đâm, chém, băm nát nó.

“Chết đi! Chết đi! Băm nát ông ta!” Lục Kim gào thét không thành tiếng, nước mắt chảy ra vì quá hưng phấn. Nhìn đống thịt của Lục Thành Lâm bị mình băm thành đống bét nhè, cô không thể khống chế nổi sự khoái trá.

Nhưng dần dần, cô nhận ra mình không kiểm soát được đôi tay nữa. Đôi tay như một cỗ máy tự động lặp lại động tác băm chém. Chu Ca Thư không biết từ lúc nào đã ngồi đối diện, lạnh lùng nhìn cô.

“Lục Kim, em làm anh thất vọng quá.” Cậu nói.

Ngay sau đó, chiếc đèn chùm trên trần rơi xuống, đập trúng Lục Kim trước khi cô kịp thét lên. Cô tỉnh giấc.

Chu Ca Thư kéo cô vào lòng, vỗ về tấm lưng cô như dỗ dành đứa trẻ: “Ác mộng à? Đừng sợ, có anh đây.”

Lục Kim run rẩy rúc vào lòng cậu, lặng lẽ rơi lệ. Cô không nhớ rõ hết giấc mơ, nhưng cô nhớ rất rõ cảm giác hưng phấn đến điên dại khi đâm vào “đống thịt” của Lục Thành Lâm. Cảm giác muốn dùng bất cứ thứ gì sắc nhọn để làm gã chảy sạch máu, da thịt tách rời…