Hoàng hôn buông xuống, bóng tối dần xâm chiếm không gian. Nơi chân trời, những đàn hải âu sải cánh trắng muốt chao lượn trên mặt biển xanh thẳm dưới ánh nắng chiều tà diễm lệ.
Trên bãi cát không ngớt tiếng cười đùa, đám trẻ nhỏ mải miết đuổi theo những con sóng rồi lại hét lên thích thú chạy ngược vào bờ. Sự ồn ào ấy tràn ngập vẻ thanh bình và yên ả. Giữa khoảnh khắc tĩnh lặng và quý giá này, Lục Kim nhìn những đám mây trôi xa dần, trái tim mềm nhũn. Những giây phút tốt đẹp như thế này đều là do Chu Ca Thư mang đến cho cô.
Đi phía trước là ba mẹ Chu đang nắm tay nhau. Không rõ ba Chu đã nói gì mà mẹ Chu bật cười duyên dáng, rồi bà quay lại vẫy tay ra hiệu đầy phũ phàng với hai đứa trẻ: “Ba mẹ muốn tận hưởng thế giới hai người, hai đứa đi xa xa ra một chút nhé.”
Lục Kim còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy Chu Ca Thư bên cạnh thở phào một tiếng, than nhẹ: “May quá.” Như thể vừa trút bỏ được một gánh nặng nghìn cân.
Ngay sau đó, cậu quay sang nhìn cô với ánh mắt nóng bỏng, hỏi: “Em đói không?”
Mới ăn tối chưa đầy ba tiếng, đói cái gì mà đói. Lục Kim lắc đầu.
Thế là Chu Ca Thư – người đã nhẫn nhịn cả ngày – lập tức nắm lấy tay cô kéo đi.
“Đi đâu thế?” Lục Kim mỉm cười, biết rõ còn hỏi. Cô thích trêu chọc cậu, cứ nhìn thấy bộ dạng cuống quýt của cậu là cô lại thấy đáng yêu vô cùng.
Chu Ca Thư không ngoảnh đầu lại, đáp gọn lỏn: “Về phòng, chơi đồ chơi.”
Lúc mới về tới cửa, Lục Kim chưa có cảm giác gì đặc biệt. Cô gần như bị Chu Ca Thư kéo xệch vào trong. Vốn dĩ cô định ngắm cảnh biển hoàng hôn rực rỡ thêm chút nữa, muốn cùng cậu ngồi trên cát trò chuyện tâm tình, nhưng Chu Ca Thư rốt cuộc vẫn còn trẻ tuổi, ánh mắt cậu như muốn ăn tươi nuốt sống cô ngay lập tức.
Về đến phòng Lục Kim, Chu Ca Thư vừa ăn cướp vừa la làng khóa chặt cửa lại, kéo thêm một lớp rèm voan trắng nửa trong suốt. Căn phòng trở nên mờ ảo, đầy cảm xúc. Xong xuôi, cậu vội vã ôm lấy Lục Kim mà hôn ngấu nghiến.
Lục Kim khó khăn lắm mới đẩy được cậu ra, đưa tay lau mồ hôi trên trán cậu, cười bất đắc dĩ: “Tắm rửa trước đã, xem anh đổ mồ hôi đầy người kìa.”
Chu Ca Thư bấy giờ mới nhớ ra “đồ chơi” vẫn còn ở bên phòng mình chưa lấy, nhưng cậu lại không nỡ rời đi, cứ bám lấy người Lục Kim. Cậu vừa dùng phần dưới cọ vào người cô, vừa phát ra những tiếng rên rỉ làm nũng trong cổ họng: “Đồ chơi vẫn ở bên phòng kia.”
“Thì anh đi lấy đi.” Lục Kim dở khóc dở cười. Chỉ có vài bước chân thôi mà. Cô nâng mặt Chu Ca Thư lên hôn nhẹ một cái trấn an: “Ngoan, anh sang lấy đi, chị đi tắm trước.”
Chu Ca Thư lúc này mới miễn cưỡng rời khỏi cô. Hai ba phút sau khi cậu quay lại, cửa phòng tắm đã bị Lục Kim khóa trái. Cậu gõ cửa phản đối, bên trong vang lên tiếng nước róc rách, Lục Kim cười đáp: “Đợi chút, chị ra ngay.”
Quả thực rất nhanh, một lúc sau Lục Kim đã lau tóc bước ra. Chu Ca Thư thấy mình vẫn còn mồ hôi nên không dám ôm cô, chỉ cúi xuống hôn một cái rồi lao thẳng vào phòng tắm.
Lục Kim lúc này mới thấy đống “đồ chơi” cậu mang sang, đựng trong một chiếc túi màu đen, căng phồng không biết có những gì.
Hứng thú trỗi dậy, Lục Kim ném khăn tắm sang một bên, ngồi xếp bằng trên giường nghiên cứu. Cô dốc ngược chiếc túi ra, đủ loại hộp lớn hộp nhỏ rơi xuống. Chắc là lần đầu Chu Ca Thư mua mấy thứ này nên mua loạn xạ một đống, ước chừng chính cậu cũng chẳng biết chơi thế nào.
Lục Kim càng xem càng thấy ngứa ngáy trong lòng.
Dây thừng, bịt mắt lụa, phất trần lông vũ, vòng cổ, vòng khóa tinh hoàn… đại khái là Chu Ca Thư chẳng thèm xem kỹ mà cứ thế đặt mua cả bộ trên mạng.
Làm sao bây giờ? Lục Kim thầm tính toán, cô cũng muốn chơi.
Khi Chu Ca Thư bước ra, cậu thấy Lục Kim đang ngồi giữa đống đồ đạc nghiên cứu rất tập trung. Nghe tiếng bước chân, cô ngẩng đầu lên nhìn cậu. Ánh mắt đó khiến Chu Ca Thư vô thức lùi lại một bước.
“Sao… sao thế?” Chu Ca Thư hơi hoảng.
Lục Kim nhìn chằm chằm vào cơ thể còn vương hơi nước của cậu, một cái nhìn đầy trần trụi và táo bạo từ đầu đến chân. Sau một lúc lâu cô mới hỏi: “Giờ này còn mặc quần áo làm gì…” Không đợi cậu trả lời, cô nói tiếp: “Lại đây, cho chị hôn một cái.”
Chu Ca Thư ngoan ngoãn tiến tới, nửa quỳ bên mép giường ngẩng đầu chờ đợi nụ hôn của Lục Kim.
Lục Kim nâng mặt cậu lên hôn đầy tình tứ, nhưng cô không hôn tử tế mà cố tình liếm quanh vành môi, trêu đùa đầu lưỡi của cậu. Chu Ca Thư bị hôn đến mức ngoan ngoãn vô cùng, như một chú cún nhỏ nằm bò bên mép giường, ánh mắt sáng rực nhìn cô.
“Nói cho chị biết, mua mấy thứ này từ lúc nào?” Môi Lục Kim vẫn lướt nhẹ trên mặt Chu Ca Thư, giọng nói trầm thấp dịu dàng nhưng đầy nhiệt tình.
Chu Ca Thư bị hôn đến đỏ bừng mặt: “Mấy ngày trước, lúc định đi Hải Nam thì anh mua.”
Lục Kim cười: “Chẳng phải nói hôm qua mới quyết định đi sao? Đồ lừa đảo…”
Chu Ca Thư im lặng, chỉ dùng đôi mắt mềm mại nhìn cô. Tay cậu men theo mép giường bò lên, chạm vào làn da trắng ngần trên chân Lục Kim, xoa bóp từ mắt cá chân lên đến mu bàn chân.
Lục Kim bị cậu làm cho vừa ngứa vừa tê, cười tránh ra nhưng lại bị cậu túm lấy mắt cá chân kéo ngược trở lại. Cậu hôn từ ngón chân lên đến bắp chân, để lại những vệt nước bọt trên làn da đùi trắng nõn.
“Đừng mà… ngứa lắm…” Lục Kim bị ấn chặt không cử động được, cảm giác nửa thân dưới đã tê dại đi vì những nụ hôn của cậu.
Chu Ca Thư luồn tay vào váy ngủ xoa bóp mông cô, đè nghiến cô xuống dưới thân, ngậm lấy vành tai cô mà phả hơi nóng: “Muốn chơi cái nào trước?”
“Chị muốn…” Lục Kim nhìn chằm chằm vào chàng thiếu niên xinh đẹp trước mặt, ánh mắt rực lửa: “Tiểu Chu ơi, chị muốn chơi anh.”
Chu Ca Thư lúc đầu chưa kịp hiểu, nhưng sau khi thấy vẻ khát khao trong mắt Lục Kim thì liền minh bạch. Cũng tại cậu, Lục Kim ngoan ngoãn mấy tháng nay làm cậu quên mất sự táo bạo và chủ động vốn có của cô.
Chị Nay Nay của cậu đâu phải là cô bé e lệ ngượng ngùng, cô là người luôn nhiệt thành tận hưởng và không bao giờ che giấu dục vọng của mình.
Điều đó thì có gì không được chứ?
Chu Ca Thư không bao giờ từ chối bất kỳ yêu cầu nào của Lục Kim. Thậm chí ngay từ đầu, khi cô lạnh lùng đạp cậu trên giường, cậu còn chẳng nhúc nhích, huống chi là bây giờ.
Cậu ôm eo cô xoay người một cái, vị trí lập tức đảo ngược. Lục Kim ở trên, Chu Ca Thư ở dưới.
Cậu dang rộng hai tay, dâng hiến toàn bộ bản thân cho cô, mắt ánh lên ý cười: “Muốn chơi thế nào tùy em.”
Căn phòng hướng ra biển đón ánh hoàng hôn. Bên ngoài là bãi tắm riêng của khu nghỉ dưỡng, thi thoảng có người đi ngang qua. Trong phòng không bật đèn trần, lớp rèm voan nửa trong suốt chỉ đủ che chắn mờ mờ. Ánh nắng chiều len lỏi qua lớp rèm, phủ lên từng góc phòng.
Lục Kim bật chiếc đèn ngủ nhỏ đặt sàn có hình dáng kỳ lạ lên, bỗng nhiên cô lại không dám nhìn thẳng vào Chu Ca Thư.
Hai tay Chu Ca Thư bị cô dùng dây thừng cotton buộc chặt vào đầu giường. Dưới dải bịt mắt bằng lụa đen che khuất nửa khuôn mặt là sống mũi cao thẳng và đôi môi đỏ mọng. Sự tương phản giữa lụa đen và làn da trắng trẻo trông thật chói mắt. Xuống chút nữa, côn thịt của Chu Ca Thư đã cương cứng, gân xanh nổi rõ, phần gốc bị vòng khóa tinh hoàn thắt chặt, chờ đợi được chạm vào. Đôi chân cậu bị đeo vòng da đen, nối với nhau bằng một thanh bạc ngắn, buộc cậu phải luôn trong tư thế dang rộng chân, muốn khép lại cũng không được.
Vừa đáng thương, vừa gợi cảm.
Lục Kim thấy mình sắp không kềm chế được mà thốt ra lời thô tục. Ý thức của cô mông lung như vừa uống một chai rượu mạnh, chỉ biết thở dốc nóng hổi.
Chưa kịp “chơi” nhưng cô đã thấy mình chịu không nổi trước. Lục Kim phải tự điều chỉnh tâm trạng một lúc lâu.
Chu Ca Thư bị bịt mắt nên chỉ có thể ngoan ngoãn chờ đợi. Thấy mãi không có động tĩnh, cậu khẽ gọi tên cô đầy nghi hoặc.
Khi không nhìn thấy, mọi cảm giác đều trở nên nhạy cảm gấp bội. Chu Ca Thư cảm nhận được ngón tay Lục Kim men theo cổ mình đi xuống. Ngón tay ấy như mang theo lửa, thiêu đốt khiến cổ họng và lồng ngực cậu nóng rực. Cậu thấy rõ ngón tay cô lướt qua ngực, cơ bụng rồi tiến dần xuống vùng nóng bỏng bên dưới.
“Ưm… Lục Kim…” Cơ thể cậu căng cứng vì nhạy cảm, vô thức gọi tên cô.
Cô khẽ “suỵt” một tiếng: “Ngoan nào, không được cử động.”
Chu Ca Thư khẽ vâng lời, tay siết chặt ga giường, hạ quyết tâm sẽ cùng cô chơi đến cùng. Nhưng điều này thật khó, Lục Kim là một tay chơi lão luyện, kỹ thuật của cô khiến cậu như tan chảy.
Khi phần dưới bị nắm lấy, Chu Ca Thư run lên bần bật. Không phải chưa từng được cô chạm vào, nhưng lần này cảm giác lại khác hẳn. Cậu không nhìn thấy gì, chỉ có thể tưởng tượng ra tư thế và biểu cảm lúc này của Lục Kim. Tư thế này thật vô liêm sỉ, bị trói, bị banh chân tùy ý để cô đùa giỡn.
Lục Kim tuốt lươn từ trên xuống dưới, rồi sực nhớ ra điều gì đó, cô lục trong hành lý một hộp gel lô hội, bôi đầy ra lòng bàn tay ướt đẫm. Cô không nói gì mà trực tiếp nắm lấy cậu. Sự mát lạnh của gel kích thích khiến Chu Ca Thư rên rỉ, cơ thể vặn vẹo, đùi vô thức rướn lên.
Lục Kim dùng tay trái vuốt ve đùi cậu áp xuống, tay phải đột ngột buông ra như một sự trừng phạt: “Đã nói rồi, không được cử động.”
Chu Ca Thư thở hổn hển, ngoan ngoãn nằm im, phát ra những tiếng rên làm nũng: “Anh… anh không động đậy nữa.”
“Ngoan.” Cô dỗ dành rồi mới nắm lại lần nữa.
Cô vô cùng điêu luyện, xoay vòng mà vuốt, không vội vàng tuốt xuống tận gốc mà linh hoạt xoa nắn phần quy đầu nhạy cảm. Những ngón tay thon dài nhưng đầy lực của cô lướt qua lỗ sáo, khiến phần đỉnh đỏ bừng và rỉ ra dịch ngọt hòa cùng lớp gel lô hội. Mỗi nhịp chuyển động đều phát ra tiếng “chùn chụt” đầy kích thích.
Chu Ca Thư bị chơi đùa đến đỏ rực cả người, không thể kiểm soát được tiếng rên rỉ. Eo và mông cậu vô thức cong lên, đưa đẩy về phía tay Lục Kim. Tiếng vòng chân va chạm leng keng hòa cùng tiếng dây thừng căng chặt. Cậu khao khát được tiến vào trong cô, được mạnh mẽ chiếm hữu cho đến khi cô khóc lóc cầu xin mới thôi.
Nhưng thực tế, cậu chẳng thể làm gì ngoài việc để cô tùy ý đùa giỡn.
“Cầu xin chị…” Chu Ca Thư không chịu nổi sự tra tấn này, tiếng gọi mềm mỏng: “Chị Nay Nay, anh muốn bắn, cầu xin chị.”
Lục Kim cười khẽ, tay vẫn tiếp tục chơi đùa. Lúc thì tăng tốc khiến cậu hưng phấn rướn người, lúc lại bóp nhẹ hai túi tinh hoàn phía dưới. Chu Ca Thư bị hành hạ đến mức mồ hôi đầm đìa, gân xanh nổi rõ trên cổ, ý thức mơ hồ gọi tên cô.
Dải bịt mắt lụa trong lúc giằng co đã lỏng dần rồi lặng lẽ rơi xuống.
Lục Kim nhìn thấy đôi mắt đẫm lệ, xinh đẹp của Chu Ca Thư. Con ngươi đen láy sáng rực, đuôi mắt ửng hồng đầy vẻ vừa ngây thơ vừa dâm mỹ.
Xong rồi.
Cô bịt mắt cậu là vì sợ mình sẽ mềm lòng, vì đôi mắt ấy quá đẹp. Khi cậu nhìn cô bằng ánh mắt ấy, Lục Kim làm sao có thể từ chối bất cứ điều gì?
“… Lục Kim.” Cậu hổn hển gọi tên cô, chỉ nhìn cô đầy nước mắt.
Lục Kim như kẻ say, bò lên giường ngồi quỳ giữa hai chân cậu. Cô buông vòng khóa tinh hoàn ra, nhẹ nhàng liếm dọc theo vệt hằn do vòng khóa để lại, nghe thấy tiếng rên rỉ đầy thống khổ của cậu.
Cô nắm lấy phần gốc, há miệng ngậm lấy phần đỉnh. Vì cậu rất lớn nên cô không thể nuốt hết, chỉ có thể từng nhịp từng nhịp hút lấy. Chu Ca Thư kích động rướn eo thực hiện động tác ra vào nhưng vì bị trói nên không thể làm mạnh, cậu thở dốc trong sự sung sướng xen lẫn khó chịu.
Lục Kim thương cậu nên đã nới lỏng tay để thực hiện vài nhịp sâu hơn. Chu Ca Thư sướng đến mức run rẩy rồi đột ngột bắn ra đầy miệng cô.
Sau khi giải tỏa, cậu nằm vật xuống thở dốc, thấy Lục Kim đang há miệng để lộ chất lỏng trắng đục dính nhớp nháp trên đầu lưỡi và khoang miệng đỏ hồng, rồi từ từ chảy xuống khóe môi.
Cô cố tình cho cậu xem.
Chứng kiến cảnh đó, côn thịt của Chu Ca Thư vừa mới bắn xong lại bắt đầu ngóc đầu dậy.
Lục Kim muốn chơi chết cậu thật rồi, Chu Ca Thư thầm nghĩ.
![Bìa [ROSEMARY] – Chương 18: Cưỡng chế play (H+)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)