Bìa [ROSEMARY] – Chương 17: Muốn chơi “đồ chơi”
ROSEMARY

[ROSEMARY] – Chương 17: Muốn chơi “đồ chơi”

Tác giả: Hải Tiên Bì Bì Tương

2399 từ · 11 phút đọc

Muốn chơi “đồ chơi”

Sáng ngày 28, Lục Kim đang vùi mình trong phòng ký túc xá để viết luận văn tốt nghiệp. Chiếc máy nướng bánh mì đang nướng hai lát bánh mì đường đỏ, hương vị thơm ngọt lan tỏa khắp căn phòng nhỏ. Cô vừa viết vừa lơ đãng nghĩ ngợi, chiều nay phải tìm cái cớ để không gặp Chu Ca Thư, tranh thủ đi trung tâm thương mại mua chút quà tặng ba mẹ Chu. Ngày 30 Tết mà đi tay không thì thật quá bất lịch sự.

Bánh mì nhảy lên, cô lấy một miếng cắn vào miệng. Mới ăn được hai miếng đã nghe tiếng gõ cửa. Cứ ngỡ là dì quản lý đi kiểm tra phòng, cô luống cuống tay chân định giấu chiếc máy nướng đi, kết quả vừa mở cửa ra đã thấy anh người yêu tươi ngon mọng nước của mình đứng đó.

“Sao anh vào được… Ưm…!”

Chưa kịp nói hết câu, Lục Kim đã bị Chu Ca Thư ấn vào sau cánh cửa mà hôn lấy hôn để, trên tay cô vẫn còn cầm nửa lát bánh mì giơ lơ lửng giữa không trung.

Chu Ca Thư hôn cho đã đời mới buông ra, chép chép miệng nhận xét: “Ngọt.”

“Cái này còn ngọt hơn này.” Lục Kim nhét miếng bánh mì vào miệng cậu, hỏi: “Sao anh lên đây được? Dì quản lý tòa này nổi tiếng nghiêm khắc lắm mà.”

“Vì anh đẹp trai.”

Lục Kim: “…”

Chu Ca Thư vùi đầu vào cổ Lục Kim, hít hà mùi hương ấm áp vương chút hơi ngủ của cô, cười nói: “Anh đưa căn cước công dân cho dì ấy rồi, bảo là nửa tiếng nhất định sẽ ra.”

Lục Kim bán tín bán nghi nhìn cậu.

Chu Ca Thư lại hôn lên mặt cô một cái: “Sao thế?”

Lục Kim: “Nửa tiếng… có đủ cho anh… một lần không?”

Chu Ca Thư lúc đầu chưa phản ứng kịp, đến khi hiểu ra thì đột ngột bế bổng cô lên, đè sát vào sau cửa. Cậu vừa cọ chóp mũi mình vào mũi cô, vừa hỏi đầy vẻ gợi tình: “Anh có đủ hay không, chẳng lẽ em không phải người rõ nhất sao, hửm?”

Lục Kim lập tức thấy hồn vía bay mất một nửa. Hồi Chu Ca Thư mới ở bên cô, cậu nào có biết mấy chiêu này, mặt thì vừa lạnh vừa cứng, một câu dỗ dành cũng không biết nói, chỉ biết ấn cô xuống giường mà làm đến chết đi sống lại. Bây giờ thì ngày càng xảo quyệt, biết dùng sắc đẹp để câu dẫn cô, mà khổ nỗi cô lại cực kỳ dính chiêu này.

Giả vờ ho khan hai tiếng, Lục Kim che khuôn mặt đỏ bừng hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì mà đến đây?”

Chu Ca Thư bấy giờ mới sực nhớ ra, vội vàng đặt cô xuống: “Mau thu dọn đồ đạc đi, ba mẹ đang chờ chúng ta dưới lầu.”

Lục Kim: “…?”

Chu Ca Thư nói: “Năm nay không ăn Tết ở nhà nữa, chúng ta đi Hải Nam, chuyến bay lúc 11 giờ.”

Lục Kim còn chưa kịp định thần đã bị Chu Ca Thư thúc giục thu dọn hành lý. Trước khi đi cô còn nhớ ra máy nướng bánh mì đang bị giấu, liền mở cửa lấy ra. Cứ thế, cô bị cậu nắm tay vội vã kéo xuống lầu, đầu óc trống rỗng suốt cả quãng đường.

Lúc xuống lấy lại căn cước công dân, dì quản lý nhìn thấy Chu Ca Thư nắm chặt tay Lục Kim liền trêu: “Hai chị em cháu tình cảm tốt ghê nhỉ.”

Chu Ca Thư nghiêm túc đáp: “Dì ơi, cháu là bạn trai của cô ấy.”

Lục Kim nhìn thấy vẻ mặt “Thật không ngờ con bé Lục Kim này dám làm hại mầm non tổ quốc” của dì quản lý thì ngượng chín mặt, vội vàng lôi Chu Ca Thư chạy thẳng.

Ba mẹ Chu quả nhiên đang đợi ở dưới. Mẹ Chu chờ hai đứa nhỏ đã lâu, gần như thò hẳn đầu ra ngoài cửa sổ xe gọi lớn: “Nay Nay! Mau lên con, chúng ta sắp muộn rồi!”

Ba Chu ngồi ở ghế lái cười nói: “Làm gì đến mức đó, còn sớm mà, đủ để chúng ta đến đó ăn bữa sáng.”

Mẹ Chu lườm ông một cái: “Anh thì biết cái gì, phải tranh thủ lúc con bé Nay Nay chưa kịp phản ứng mà ‘bắt cóc’ đi chứ. Con bé này cứ hay khách sáo với chúng ta, anh không biết con trai anh đã nát óc thế nào mới đưa được người về nhà đâu.”

Thực tế chứng minh mẹ Chu đã đúng. Trên đường ra sân bay, bà không ngừng nói với Lục Kim về những kế hoạch ở Hải Nam với giọng điệu tự nhiên, thân thuộc, khiến Lục Kim có cảm giác như chuyến đi bất ngờ này thực chất đã được sắp xếp từ lâu.

Đợi đến khi cả nhà vào phòng chờ VIP và bắt đầu ăn uống, Lục Kim mới tìm được dịp hỏi: “Dì ơi, sao đột nhiên mình lại đi Hải Nam ạ?”

Mẹ Chu lén đá vào chân con trai: “À, dì bảo Tiểu Chu nói với con từ trước rồi mà, kết quả thằng nhóc này lại quên mất.”

Chu Ca Thư vui vẻ gánh cái nồi này cho mẹ, cậu gắp miếng dâu tây trong đĩa salad của mình sang đĩa Lục Kim, nói: “Vâng, con cứ ngỡ là con nói với chị ấy rồi.”

Lục Kim định hỏi thêm gì đó nhưng mẹ Chu đã linh hoạt chuyển chủ đề sang việc đi làm spa thư giãn ngay khi vừa đến nơi.

“Dì hẹn trước cả rồi, hai cái người kia chán chết đi được, chẳng bao giờ chịu đi cùng dì. Năm nay may mà có Nay Nay đi cùng.” Mẹ Chu hào hứng nói.

Lục Kim sao nỡ làm bà mất hứng, vả lại cô cũng không phải người ngốc, cô hiểu rõ mọi hành động của ba mẹ Chu là vì ai. Đã nhận tấm chân tình này thì không nên giả vờ từ chối, thế là cô thả lỏng tâm trạng, vui vẻ bắt đầu chuyến hành trình đến Hải Nam.

Lên máy bay, chỗ ngồi của ba mẹ Chu ở ngay phía trước đôi trẻ. Chu Ca Thư cuối cùng cũng có không gian riêng để thân mật với Lục Kim. Cậu lén nắm tay cô, rồi tự nhiên tựa người vào cô, dính người không chịu nổi.

Lục Kim thấp giọng hỏi: “Anh định đi Hải Nam từ lúc nào?”

Chu Ca Thư không dám nói là sau khi gặp Lục Thành Lâm mới quyết định, liền nói dối: “Tối qua mẹ đột nhiên quyết định thôi.”

Lục Kim biết cậu nói dối nhưng cũng không truy hỏi thêm, trái lại cô hỏi: “Lục Thành Lâm sau đó không tìm riêng anh chứ?”

“Không có.” Chu Ca Thư trả lời không chút do dự. Cậu chăm chú nhìn Lục Kim, nhân lúc không ai chú ý liền nhanh chóng hôn cô một cái, nói: “Anh biết tại sao ông ta lại vội vã đòi tiền rồi.”

Lục Kim vội hỏi: “Vì sao?!”

Chu Ca Thư cười cười: “Muốn biết không?”

Lục Kim: “Tất nhiên!”

Chu Ca Thư lại xích lại gần cô hơn, thần thần bí bí: “Muốn biết… thì tối nay cho anh vào phòng em đi.”

Lục Kim do dự: “Chú với dì đều ở đó mà.”

“Anh đi lén.”

Lục Kim cắn răng gật đầu.

Chu Ca Thư lại bồi thêm một câu: “Anh muốn chơi vài món ‘đồ chơi’.”

Lục Kim lườm cậu: “Chu Ca Thư, anh đừng có được đằng chân lân đằng đầu.”

Chu Ca Thư bày ra vẻ mặt “Anh cứ muốn chơi đấy”.

Lục Kim đành chịu thua: “… Được rồi.”

Hơn ba giờ sau, máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế Phượng Hoàng.

Một thanh niên mặc vest chỉnh tề cầm biển đón đang đợi sẵn. Thấy gia đình ba Chu, anh ta vội vàng tiến tới giúp đỡ hành lý, nhiệt tình nịnh nọt: “Tổng giám đốc Cao của chúng tôi biết tổng giám đốc Chu và gia đình đến nên định đích thân ra đón, không may lại có cuộc điện thoại gọi đi Thâm Quyến gấp, mong ngài đừng trách ạ.”

Xe đón là một chiếc BMW đen 7 chỗ, tài xế lái xe rất vững và lịch sự im lặng suốt quãng đường. Thanh niên kia trước đó đã tìm hiểu và biết nhà họ Chu chỉ có một con trai, không rõ sao lại xuất hiện thêm một cô gái xinh đẹp, nhưng anh ta cũng không tọc mạch hỏi han mà lặng lẽ nhắn tin bảo phía bên kia chuẩn bị thêm đồ dùng cho một người nữ nữa.

Xe dừng trước một căn biệt thự trong khu nghỉ dưỡng cao cấp. Thanh niên kia giúp sắp xếp hành lý rồi chuẩn bị rời đi, không quên nhắn lại là tài xế sẽ ở lại phục vụ gia đình. Ba Chu khách sáo cảm ơn.

Căn biệt thự rất lớn, có ba tầng, phía sau là vườn hoa, phía trước nhìn ra biển. Phòng của Lục Kim và Chu Ca Thư ở tầng hai, sát cạnh nhau, ban công hai phòng cũng thông nhau, cơ bản là chỉ cần bước chân qua là tới. Chu Ca Thư thay một bộ áo thun quần đùi đơn giản rồi bắt đầu ngắm nghía cái ban công, không quên kiểm tra lại mấy món “đồ chơi” mang theo.

Đợi một lát không thấy Lục Kim ra khỏi phòng, cậu bắt đầu sốt ruột, đôi chân dài bước một bước đã sang ban công phòng cô. Tiếng gõ cửa sổ làm Lục Kim giật mình: “Sao anh lại sang đây?”

Chu Ca Thư không đáp, đón lấy lọ kem chống nắng giúp cô bôi lên sau gáy và thắt lưng. Nhìn làn da trắng đến phát sáng của cô, mắt cậu như đỏ lên, không kiềm chế được mà cúi xuống hôn cô.

Lục Kim bị hôn đến ngứa ngáy, vừa cười khanh khách vừa né tránh: “Đừng quậy nữa, chị vừa mới bôi kem chống nắng xong mà.”

Bàn tay Chu Ca Thư luồn xuống dưới váy sờ soạng đùi cô, nhào nặn hồi lâu rồi khàn giọng nói: “Anh nhịn không nổi rồi, không muốn đợi đến tối nữa.”

Lục Kim vội đẩy cậu ra: “Chú với dì đang đợi chúng ta đấy.”

Chu Ca Thư cũng chỉ là nói cho sướng miệng chứ cậu biết chưa đến lúc vào tiệc chính. Cậu hít một hơi thật sâu, ấn cô xuống hôn thêm một lúc lâu mới áp chế được ngọn lửa trong lòng, sau đó ngoan ngoãn giúp cô bôi nốt kem chống nắng.

Đột ngột chuyển từ mùa đông sang mùa hè, Lục Kim mặc một chiếc váy hai dây, đường cong rõ rệt lại trắng trẻo vô cùng, rất thu hút ánh nhìn. Lúc sắp ra cửa, Chu Ca Thư lại đổi ý, cứ nhất quyết đòi cô thay bộ khác. Nhưng mở tủ quần áo ra thấy toàn là kiểu này, cậu lại bắt đầu không vui. Lúc xuống lầu, đến mẹ Chu cũng nhận ra bộ mặt hầm hầm của con trai mình.

Dẫu sao cũng là mẹ, mẹ Chu thừa hiểu con trai mình đang nghĩ gì. Bà hào hứng kéo tay Lục Kim đi trước, cố tình nói lớn: “Kệ hai cái người đó đi con, hai cha con nhà này cùng một đức tính cả thôi. Nay Nay, chúng ta đi!”

Thế là hai người phụ nữ rực rỡ đi phía trước, hai người đàn ông cau mày đi phía sau như hai con chó giữ mồi, bám sát không rời.

Sau bữa cơm trưa muộn, mẹ Chu hứng khởi kéo Lục Kim đi làm spa. Hai cha con nhà họ Chu vốn không thích trò này, đặc biệt là Chu Ca Thư. Cậu cực kỳ phản cảm với việc bất kỳ ai ngoại trừ Lục Kim chạm vào cơ thể mình, và chỉ cần nghĩ đến cảnh Lục Kim đang bị người ta xoa tinh dầu, sờ khắp cơ thể là cậu đã thấy bứt rứt không yên.

Ba Chu thong dong thổi gió biển, nhấp một ngụm bia lạnh rồi hỏi Chu Ca Thư: “Con nhờ Vương Tùng điều tra Lục Thành Lâm à?”

Chu Ca Thư “vâng” một tiếng.

Ba Chu hỏi tiếp: “Tự mình xử lý được không?”

“Được ạ.” Chu Ca Thư đáp. Cậu vốn là đứa trẻ ít nói, nhưng lại bồi thêm một câu: “Ba, ba đừng nói với mẹ nhé, không là Lục Kim sẽ biết mất.”

Ba Chu ra vẻ đương nhiên: “Chút chuyện nhỏ này đâu cần để vợ ba phải bận tâm.”

Dù sao cũng là thương con, ba Chu nghĩ một lúc rồi dặn Chu Ca Thư: “Nếu xử lý không được thì cũng không sao, còn có ba đây. Nhà mình không có thói quen ngược đãi con cái đâu, con muốn thế nào cũng được, miễn đừng để mình bị thương là tốt rồi.”

Hai cha con hiếm khi có dịp ở riêng, nhân lúc hai tổ tông trong nhà đang chăm sóc da dẻ liền trò chuyện khá rôm rả. Đến khi hai người phụ nữ bước ra thì đã là hoàng hôn.

Mẹ Chu hào hứng hỏi ba Chu xem mình có thay đổi gì không, ba Chu như một diễn viên phụ chuyên nghiệp, liên tục tán thưởng bà.

Chu Ca Thư cố tình kéo Lục Kim đi phía sau, lén gãi lòng bàn tay cô, cứ nhìn cô chằm chằm không dứt khiến Lục Kim đỏ cả mặt.

“Đừng nhìn nữa.” Cô thẹn quá hóa giận lườm cậu một cái, nhưng Chu Ca Thư lại thấy cô đáng yêu vô cùng, chỉ hận không thể để cô lườm thêm cái nữa.

Gương mặt Chu Ca Thư không biểu lộ gì nhiều, nhưng đôi mắt lại không giấu nổi cảm xúc, si mê và cố chấp: “Đẹp lắm.”

“Không cho nhìn.”

“Đẹp, muốn chơi với em.”

“Chơi cái gì?”

“Muốn chơi ‘đồ chơi’.”