Thằng nhóc Tiểu Hải thấy có người vào cũng chẳng buồn để tâm, dùng cái đầu gối lười biếng đến mức sắp rỉ sét ra sức cọ vào cửa kính ban công, trên tay vẫn tiếp tục tra tấn con cá vàng. Nó vừa cọ vừa lầm bầm: “Bọn họ đi bệnh viện rồi, bảo chị đợi đấy.”
Lục Kim lạnh mặt chất vấn: “Mày đang làm cái gì thế?”
“Làm gì là làm gì.” Tiểu Hải hiển nhiên là không phản ứng kịp, hồi lâu sau mới “ồ” lên một tiếng dài, túm đuôi con cá vàng cười hì hì nói: “Chị nói cái này á? Chị không thấy đuôi nó xấu lắm sao, em xé ra giúp nó thì nó mới đẹp được.”
Lục Kim sải bước tiến tới, túm lấy áo Tiểu Hải định kéo nó ra. Thằng nhóc béo như một quả bóng, bị cô lôi xệch rồi ném lên sofa. Nó bắt đầu mở miệng chửi bới dơ bẩn, chân tay đạp loạn xạ, định bụng khóc lóc om sòm nhưng bị Lục Kim quát một câu “Câm miệng” làm cho im bặt.
“… Đợi ba tao về, tao sẽ mách ba…” Tiểu Hải rúc vào góc sofa, lẩm bẩm nguyền rủa, khuôn mặt mũm mĩm vẫn còn vương nước mắt, trông đáng thương cứ như thể đứa trẻ vừa rồi xé đuôi cá để giải sầu không phải là nó vậy.
Lục Kim thấy nực cười trong lòng. Thế mà vẫn có đứa vội vàng gọi Lục Thành Lâm là “ba”, thật đúng là chuyện nực cười nhất trần đời.
“Thế ‘ba’ mày đi đâu rồi?” Cô hỏi.
Tiểu Hải trừng mắt nhìn cô, nhất quyết không nói.
Lục Kim định hỏi tiếp thì bị Chu Ca Thư nắm lấy tay kéo về sát bên cạnh. Cậu khẽ lắc đầu với cô. Lục Kim nghĩ bụng cũng phải, mình chấp nhặt với đứa trẻ con này làm gì?
Tiểu Hải thừa cơ đó nhanh chân chạy tót vào trong phòng, trước khi đóng cửa còn làm vẻ mặt ghét bỏ, nhổ nước miếng về phía hai người.
Lục Kim: “…”
Chu Ca Thư cúi đầu hôn nhẹ lên tóc Lục Kim, nghiêm túc nói: “Đừng giận, không muốn ở đây thì chúng ta đi, anh đưa em đi ăn lẩu gà cốt dừa.”
Lục Kim hiểu Chu Ca Thư không muốn cô phải đối mặt với Lục Thành Lâm, cậu cũng chẳng sợ gã tìm phiền phức. Nhưng cô thì không thể mặc kệ, cô phải biết rõ Lục Thành Lâm đang tính toán cái quái gì. Nhà họ Chu sắp chuyển đi, cô không muốn giữa chừng xảy ra bất kỳ sai sót nào.
“Chị không giận.” Lục Kim nói. Cô chỉ cảm thấy áy náy khi Chu Ca Thư cũng phải chứng kiến cảnh này. “Cứ đợi đi, xem Lục Thành Lâm rốt cuộc muốn giở trò gì.”
Khoảng nửa giờ sau, khi Lục Kim đã hết kiên nhẫn định bỏ đi thì nghe thấy tiếng cười nói truyền vào từ ngoài hành lang. Trần Mỹ Cầm gần như là dìu Nhậm Tuệ đi vào, Lục Thành Lâm cầm túi thuốc bệnh viện trên tay, mặt mày hớn hở.
“Nay Nay về rồi đấy à!” Nhậm Tuệ vừa nhìn thấy Lục Kim liền hớn hở định tiến tới cầm tay cô, nhưng bị cô né tránh ngay lập tức.
Nhậm Tuệ đứng sững tại chỗ, cười không được mà giận cũng chẳng xong, vô cùng gượng gạo.
Hai mẹ con Trần Mỹ Cầm và Lục Thành Lâm vậy mà không mắng chửi gì, vẫn cười hì hì. Đặc biệt là Trần Mỹ Cầm, bà ta đon đả bắt chuyện với Chu Ca Thư.
Tiểu Hải nghe thấy tiếng động liền vọt từ trong phòng ra, nấp sau lưng Nhậm Tuệ bảo Lục Kim đánh nó.
Nhậm Tuệ vội che miệng nó lại: “Nói bậy nào, con cái nhà ai lại biết nói dối thế hả? Chị Nay Nay của con là sinh viên ưu tú của trường Đông Đại, mỗi năm học bổng lấy mấy vạn tệ đấy, đánh một đứa trẻ con như con làm gì!”
Trần Mỹ Cầm từ trong bếp đi ra, bưng nước cho Nhậm Tuệ, ấn bà ta ngồi xuống sofa rồi bảo: “Ái chà, giờ con đừng quản mấy chuyện đó, mau ngồi xuống nghỉ đi.”
Lục Thành Lâm như một ông hoàng ngồi vắt chân chữ ngũ trên sofa, tay mân mê bao thuốc rồi lại đặt xuống, vẻ mặt đắc ý nhìn Lục Kim và Chu Ca Thư, chậm rãi nói với Chu Ca Thư: “Tôi biết ngay là cậu sẽ đi theo mà. Cũng đúng thôi, sao cậu có thể không tới được chứ.”
Lục Kim thấy mấy người này diễn kịch trước mặt mình mà phát tởm, cô không nghĩ sâu xa về ý tứ trong lời nói của Lục Thành Lâm, chỉ xem như gã đang lên cơn điên. Cô chặn trước mặt Chu Ca Thư, thiếu kiên nhẫn nói: “Có gì thì nói mau đi, đừng có ở đây mà diễn trò.”
Vừa dứt lời, Nhậm Tuệ và Trần Mỹ Cầm im bặt. Nhậm Tuệ lén đưa điện thoại cho Tiểu Hải bảo nó vào phòng chơi, Trần Mỹ Cầm cũng giả vờ ho khan hai tiếng rồi ngồi xuống ghế bên cạnh.
Lục Thành Lâm đẩy túi thuốc bệnh viện ra phía trước, đắc ý tuyên bố: “Dì Nhậm của mày mang thai rồi.”
Lục Kim im lặng hai giây, rồi hỏi thẳng: “Cho nên? Đứa trẻ là của tôi cùng bà ta tạo ra hay sao?”
Ba người đối diện có nằm mơ cũng không ngờ Lục Kim lại trả lời như thế, nhất thời đờ người ra. Chu Ca Thư đứng cạnh Lục Kim, ý cười không giấu nổi trong mắt, cậu khẽ nhéo đầu ngón tay cô, nói nhỏ: “Nào, Nay Nay ngoan, không quậy nữa nhé.”
Trần Mỹ Cầm há hốc mồm, gào lên: “Nay Nay, mày không thể nói thế được! Nhậm Tuệ mang thai em trai ruột của mày đấy!”
Lục Kim thực sự bị bà già này làm cho cười lạnh: “Bà già rồi nên mắt mờ à? Mẹ tôi chết lâu rồi, bà ta có đẻ ra Na Tra cũng chẳng liên quan gì đến tôi.”
“Đúng là khác trước thật, có Chu Ca Thư đứng đây đúng là làm mày tự tin hẳn lên nhỉ.” Lục Thành Lâm đổi tư thế ngồi, tiếp tục: “Nhưng mày có làm loạn thế nào cũng vô ích, là tao sinh ra mày, trên người mày chảy dòng máu của tao.”
Lục Kim vừa nghe thấy mấy lời này liền thấy buồn nôn, hận không thể nhổ vào mặt gã. Chu Ca Thư bình tĩnh hơn nhiều, cậu che chở cho Lục Kim, hỏi Lục Thành Lâm: “Muốn cái gì thì nói thẳng đi, đừng vòng vo nữa.”
Lục Thành Lâm cười ha hả: “Vẫn là cậu thức thời. Mẹ, mẹ nói đi.”
Trần Mỹ Cầm đã nhịn không nổi từ nãy giờ, nghe vậy liền đứng bật dậy, nói một cách đương nhiên: “Đứa nhỏ Nhậm Tuệ mang trong bụng là cháu đích tôn của nhà họ Lục, là em trai ruột của mày. Mày làm chị chẳng lẽ không biết ý mà thể hiện chút đỉnh sao?”
Đòi tiền?!
Ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Lục Kim không phải là sự vô sỉ của mấy người này, mà là sự kỳ lạ. Trước khi vào tù, Lục Thành Lâm làm thầu xây dựng, lúc đó nhà họ Lục tuy không giàu nứt đố đổ vách nhưng cũng có của ăn của để. Mấy năm qua dù có tiêu xài thế nào cũng không đến mức phải ngửa tay đòi tiền cô. Đã có chuyện gì xảy ra?
“Nói gì đi chứ!” Trần Mỹ Cầm giục giã.
“Tôi đúng là rỗi hơi mới chạy đến đây một chuyến.” Lục Kim lẩm bẩm, rồi kéo Chu Ca Thư định bỏ đi, cô không muốn ở lại đây thêm một phút nào nữa.
Trần Mỹ Cầm cuống quýt định xông tới giữ Lục Kim lại nhưng bị Chu Ca Thư ngăn cản. Cậu bóp chặt cổ tay bà ta. Chàng trai chưa đầy hai mươi tuổi này khi lạnh mặt lại mang một uy lực cực lớn, khiến Trần Mỹ Cầm theo bản năng lùi lại.
“Bà tự trọng cho.” Cậu nhìn chằm chằm ba người họ, ánh mắt sắc bén, sống lưng thẳng tắp, giọng nói không nặng nhưng tự có một luồng khí thế áp đảo.
Trần Mỹ Cầm lại coi sự lịch sự của người khác là yếu đuối, bắt đầu giở trò lu loa: “Tao nói chuyện với cháu gái tao là việc riêng nhà tao, mày… sao mày lại xông vào nhà tao? Với lại, Lục Kim, tao nghe nói học bổng của mày cả mấy vạn tệ, hồi đầu nhà họ Chu còn trả cho mày tiền học thêm nữa! Mày đừng có coi tao là đứa ngốc!”
Nhậm Tuệ thấy tình hình không ổn, vội tiến tới nói với Trần Mỹ Cầm: “Mẹ, đừng giận. Nay Nay về nhà còn chưa được ăn miếng cơm nào, để con đi nấu cơm đã, cả nhà mình ngồi lại nói chuyện hẳn hoi.”
Lục Kim cười lạnh nhìn Nhậm Tuệ: “Ban đầu tôi tưởng bà ngu, không ngờ bà mới là kẻ đứng xem kịch để chờ hưởng lợi.”
Nói xong, cô quay sang Trần Mỹ Cầm: “Tôi không phải cháu gái bà, cũng chẳng liên quan gì đến đống rác rưởi nhà các người. Cho dù tôi có tiền, có cả núi vàng núi bạc, tôi cũng sẽ đem ném xuống sông nghe một tiếng bõm cho vui tai chứ một xu cũng không bố thí cho nhà các người!”
Trần Mỹ Cầm trợn tròn mắt. Ở phía kia, Lục Thành Lâm lại ra vẻ nắm chắc phần thắng, nói: “Lục Kim, đừng có mạnh miệng. Tao còn lạ gì mày nữa, không đưa cũng được, tao sẽ ngày ngày đến trường mày mà quậy, để xem mày có vác nổi cái mặt này đi đâu không!”
Lục Kim vô cảm nhìn gã: “Có giỏi thì ông cứ đi. Một kẻ giết người ra tù đi ăn xin, diễn cái vai đấy lại quá hợp ấy chứ.”
Dứt lời, cô quay người bỏ đi, tức đến nỗi quên cả kéo theo Chu Ca Thư.
Từ lúc đám người Lục Thành Lâm về đến lúc Lục Kim rời đi chỉ vỏn vẹn vài phút. Chu Ca Thư chưa nói được mấy câu, giờ Lục Kim đi rồi mới thuận tiện mở miệng. Ánh mắt cậu quét qua ba người trong phòng, cuối cùng dừng lại nhìn chằm chằm Lục Thành Lâm, gằn từng chữ: “Làm gì cũng nên có mức độ, đừng tự đẩy mình vào đường cùng.”
Lục Thành Lâm vẫn còn nhớ nỗi đau từ những nắm đấm của thiếu niên này, gã theo bản năng rụt lại, nhưng rồi lại nghĩ mình có gì mà phải sợ? Chỉ cần nắm thóp được Lục Kim, còn lo gì không có tiền tiêu?
Nghĩ đoạn, gã cười ha ha, nói với Chu Ca Thư: “Đêm đó là mày đúng không, Chu Ca Thư? Đêm đó chính là mày.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Sau khi ra khỏi tòa nhà, Lục Kim mới sực nhớ ra điều gì đó, túm lấy Chu Ca Thư hỏi: “Chú với dì không biết chuyện này chứ?!”
Chu Ca Thư ôm lấy vai cô, dịu dàng trấn an: “Yên tâm đi, anh không nói với họ đâu.”
Lục Kim lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, tựa vào người Chu Ca Thư nghỉ ngơi, lại nói: “Chuyện hôm nay anh đừng để tâm, Lục Thành Lâm là kẻ sĩ diện, ông ta sẽ không dám đến trường mình quậy đâu.”
Chu Ca Thư không đáp lại lời này, chỉ ôm cô hỏi nhỏ: “Đói rồi phải không? Chúng ta đi ăn lẩu gà cốt dừa nhé, chẳng phải em đã muốn đi từ lâu rồi sao?”
Đến khi ngồi vào bàn gọi món, Lục Kim vẫn cứ thẫn thờ. Chu Ca Thư gọi mấy lần cô cũng không nghe thấy.
“Đừng nghĩ nữa, húp chút canh đi.” Chu Ca Thư nói.
Lục Kim “ừ” một tiếng, đưa thìa canh vào miệng như một con robot được lập trình, kết quả là bị bỏng. Chu Ca Thư lại cuống cuồng lấy nước đá cho cô ngậm.
“Chuyện này không bình thường.” Lục Kim nuốt ngụm nước đá xuống, rõ ràng vẫn đang trăn trở chuyện vừa rồi, cô nói: “Dựa theo tính cách của Lục Thành Lâm, nếu không phải thực sự hết tiền thì ông ta tuyệt đối không mở miệng đòi chị. Nhưng nếu chỉ là tiêu xài bình thường thì ông ta chưa đến mức đó, chắc chắn có uẩn khúc gì đây.”
Chu Ca Thư gắp một miếng thịt gà bỏ vào bát Lục Kim, lái sang chuyện khác: “Mẹ bảo ngày 30 Tết em qua sớm một chút. Trong nhà toàn có anh với ba là đàn ông, mẹ cứ chê bọn anh nhạt nhẽo…”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Tại nhà họ Lục.
Nhậm Tuệ ngồi trên chiếc ghế treo ở ban công phơi nắng, vẻ mặt rầu rĩ nói: “Lão Lục, anh nói xem Nay Nay có thực sự đưa tiền không? Không phải vì gì khác, em chỉ sợ sau này không có tiền mua sữa bột cho con thôi.”
Lục Thành Lâm sờ lên cái bụng chưa rõ rệt của bà ta, hừ lạnh một tiếng: “Vốn dĩ cũng chẳng trông chờ gì vào cái loại con bất hiếu đó móc tiền ra. Với lại, nó thì có thể có bao nhiêu tiền chứ.”
Nhậm Tuệ nghĩ bụng, nhiều ít gì thì cũng là tiền, đào được một lần thì sẽ có lần thứ hai. Lục Kim lại sắp đi làm đến nơi rồi, kiểu gì chẳng đào ra được tiền. Nhưng bà ta không thể nói huỵch toẹt ra, chỉ hỏi: “Vậy thì tính sao?”
Lục Thành Lâm: “Nó không cho, tự khắc có người khác cho. Không có anh thì sao có nó được?! Anh cho nó một khuôn mặt xinh đẹp thế kia, mê hoặc thằng nhóc nhà họ Chu đến mức thần hồn điên đảo, nó dám không xì tiền ra sao?”
“Nó chỉ là một thằng học sinh cấp ba thì có bao nhiêu tiền?” Nhậm Tuệ hỏi, rồi nói tiếp: “Vả lại, dù nó có thì nó có chịu đưa không? Chỉ là yêu đương thôi mà…”
Lục Thành Lâm nhổ một ngụm nước bọt xuống đất, nói: “Em không hiểu đâu, thằng ranh đó ấy à, từ trước đã…”
![Bìa [ROSEMARY] – Chương 16: Sơn cùng thủy tận](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)