Lục Kim thẫn thờ ngồi một lát rồi tìm cớ vào nhà vệ sinh gọi điện thoại. Cô không nhớ nổi đã bao lâu rồi mình không chủ động bấm dãy số của Lục Thành Lâm, lúc chạm vào màn hình điện thoại, tay cô run lên vì giận dữ.
Điện thoại rất nhanh đã thông suốt, Lục Kim im lặng không nói gì, hận không thể khiến cả tiếng thở của mình cũng không truyền đến đầu dây bên kia.
“Ồ, còn biết gọi điện thoại cơ đấy?” Giọng nói châm chọc mỉa mai của Lục Thành Lâm vang lên từ ống nghe, “Người ta bảo con không chê mẹ khó, chó không chê nhà nghèo, cái loại chó như mày sao lại chê nghèo yêu giàu thế hả? Sao, cơm nhà họ Chu rắc vàng à mà hở tí là mày chạy sang đó, mày tưởng mày đi vòng vèo thêm vài bước là người khác không biết chắc? Sao tao lại sinh ra cái loại đồ vô liêm sỉ như mày chứ!”
Bàn tay cầm điện thoại của Lục Kim dùng sức đến mức đầu ngón tay trắng bệch, nhưng giọng nói lại khắc chế đến mức bình tĩnh lạ lùng: “Tôi là chó thì ông là cái thứ gì? Đồ chó già không có tim phổi…”
Quả nhiên, Lục Kim chưa dứt lời, Lục Thành Lâm ở đầu dây bên kia đã tuôn ra một tràng thô tục, từ việc lăng mạ bộ phận sinh dục đến hỏi thăm tổ tông mười tám đời. Người này một khi đã phát điên là chẳng màng gì cả, tổ tông của Lục Kim cũng chính là tổ tông của gã, tổ tông nhà họ Lục dưới suối vàng mà biết được chắc đêm nay sẽ giáng một đạo sét đánh chết gã mất.
Lục Kim che micro lại không nghe, đợi hồi lâu thấy tiếng động nhỏ dần mới lạnh mặt quát: “Ông câm miệng cho tôi, có rắm thì mau thả đi.”
Lục Thành Lâm đại khái là thực sự có vấn đề về thần kinh, vừa rồi còn là mưa rền gió dữ chửi bới ầm ĩ, giờ lập tức thu lại phong ba mà nói tiếng người: “Con ranh, ăn cơm nhà họ Chu đến mức tự tin gớm nhỉ. Tao bảo cho mày biết, mày mau cút về đây cho tao, tao có việc muốn nói!”
“Nói ngay bây giờ đi.”
“Được thôi, tao đến thẳng nhà họ Chu mà nói nhé.”
Lục Kim tức đến bốc hỏa nhưng không dám nói lớn tiếng, đè thấp giọng hung tợn cảnh cáo: “Lục Thành Lâm, ông dám!”
Lục Thành Lâm cười ha hả: “Mày cá xem tao có dám hay không!”
Đầu óc Lục Kim bị Lục Thành Lâm kích thích đến mức căng thẳng như một sợi dây thun kém chất lượng, chỉ cần cử động nhẹ là huyệt thái dương lại giật đau dữ dội. Đúng lúc này, có vài tiếng gõ cửa vang lên, bên ngoài là giọng nói mát lạnh của Chu Ca Thư gọi tên cô: “Lục Kim.”
“Ơi.” Lục Kim che micro lên tiếng đáp lại.
Chu Ca Thư hỏi: “Có chuyện gì sao?”
Lục Kim đáp: “Không có gì, chị ra ngay đây!”
Nói xong, Lục Kim đè thấp giọng nói với Lục Thành Lâm: “Ngày mai tôi sẽ qua nhà ông. Ông mà dám quấy rầy nhà họ Chu thì cứ đợi đấy.”
Không đợi Lục Thành Lâm kịp phản hồi, cô lập tức ngắt điện thoại, tựa lưng vào tường, đôi mắt vô thần thẫn thờ một lúc rồi thở hắt ra một hơi thật sâu. Cô đến trước gương rửa tay rồi dùng nước lạnh tạt lên mặt cho tỉnh táo, nhìn chính mình trong gương với vẻ mặt đầy mệt mỏi, cô lại thở dài.
Trước khi mở cửa, Lục Kim còn tự cổ vũ chính mình, tuyệt đối đừng để lộ ra chút manh mối nào. Nhưng vừa đẩy cửa nhìn thấy mặt Chu Ca Thư, cô liền vô thức thả lỏng, cả người như nhẹ bẫng đi. Chu Ca Thư đối với cô dường như có một loại ma lực, thứ ma lực như đã ăn sâu vào trong xương tủy.
Chu Ca Thư đưa tay lau đi những giọt nước trên chóp mũi Lục Kim, cau mày hỏi: “Là ông ta phải không?”
Lục Kim giả ngu: “Gì cơ?”
“Vừa mới hứa với ba là có chuyện gì phải thương lượng cùng nhau xong. Lục Kim, em không thành thật gì cả.” Chu Ca Thư nhìn chằm chằm cô.
Ánh đèn treo trên hành lang tỏa ra màu vàng nhạt, lặng lẽ phủ lên đỉnh đầu Chu Ca Thư một lớp vầng sáng. Lục Kim nhìn gương mặt anh tuấn đầy hơi thở thanh xuân của cậu một lúc, cuối cùng vẫn không nhịn được mà loạng choạng bước tới nhào vào lòng cậu, đem toàn bộ trọng lượng cơ thể đè lên người cậu.
“…” Chu Ca Thư sững sờ vài giây, sau đó dùng lực nâng mông cô lên, ôm trọn cô vào lòng như ôm một đứa trẻ, đung đưa dỗ dành: “Anh sai rồi, anh không nên nói em không thành thật, được chưa nào?”
Khóe môi Lục Kim cong lên, cảm thấy Chu Ca Thư ngốc nghếch một cách đáng yêu. Rõ ràng là một người thông minh như thế, sao có thể đáng yêu đến mức này chứ? Nhưng cô vẫn chiều theo ý cậu, khẽ “ừ” một tiếng.
Chu Ca Thư lại nói: “Anh chỉ là… rất lo lắng cho em, sợ em có chuyện gì không nói với anh. Anh quá căng thẳng thôi.”
Lục Kim nghiêng mặt tựa lên vai Chu Ca Thư, khẽ rướn người dùng môi cọ lên chiếc cổ trắng ngần thon dài của cậu, nhẹ giọng trả lời: “Chị biết… Tiểu Chu ơi, chị đều biết cả. Chỉ là chị không biết phải nói với anh thế nào.”
Nhiều năm như vậy, Lục Kim đã sớm quen với việc một mình gánh vác cái túi hành trang nặng trĩu này, cái túi ấy họ Lục, như đã mọc rễ trên lưng cô, từng sợi rễ dây dưa lấy ngũ tạng lục phủ của cô. Cô không ném đi được, cũng không thoát ra nổi. Cô không thể thỉnh cầu sự giúp đỡ từ người khác, thậm chí không thể nói ra những chuyện cũ kinh hoàng này với người bạn thân nhất. Cô và nó cùng bị giam cầm trong một nhà ngục, vốn tưởng rằng đời này sẽ bị cái túi này kéo xuống cùng thối rữa, nhưng Chu Ca Thư đã kéo cô, túm lấy cô, dùng thân xác máu thịt làm vật hiến tế để xây cho cô một bức tường thành tránh xa những thứ mục rỗng.
Cậu cam tâm tình nguyện, nhưng cô lại không nỡ.
Cô muốn cậu mãi mãi cao ngạo, muốn cậu tránh xa thị phi, muốn mắt cậu không thấy dơ bẩn, tâm cậu không dính bụi trần. Cô muốn cậu tận hưởng đoạn tình cảm này với mình, rồi đi trên con đường đời vốn dĩ phải bằng phẳng của cậu, chứ không phải không ngừng giúp cô dọn dẹp đống hỗn độn.
Điều này đối với cô thực sự quá đỗi khó xử.
Chu Ca Thư buông Lục Kim xuống, mặt đối mặt với cô im lặng một lát, đột nhiên hỏi: “Lục Kim, rốt cuộc em xem anh là gì?”
Lục Kim không hiểu.
Chu Ca Thư tiếp tục: “Em nghĩ tại sao anh lại muốn yêu đương với em? Chẳng lẽ anh chỉ muốn được em ngủ cùng hai năm rồi chia tay sao? Không phải đâu Lục Kim, em biết anh đang nghĩ gì mà, đúng không? Anh muốn ở bên em, không phải một ngày hai ngày, cũng chẳng phải một năm hai năm. Mà là chờ đến lúc em già rồi quên mất bộ răng giả để ở đâu, em cũng chỉ có thể gọi anh giúp em tìm thôi.”
“…” Đầu óc Lục Kim ong ong, không hiểu sao hai chữ “răng giả” lại phóng đại lên trong đầu cô. Cô mấp máy môi, thận trọng hỏi: “Chu Ca Thư, chị có thể nói là chị hơi muốn cười không?”
Chu Ca Thư: “… Lục Kim, em dám cười thành tiếng thử xem…”
Lục Kim nén cười: “Nếu anh không nói đến răng giả thì chị đã không buồn cười rồi.”
Rốt cuộc không nhịn nổi, Lục Kim nghiêng đầu cười đến mức bả vai run bần bật.
Một lúc lâu sau, Chu Ca Thư không nhịn được nữa, định ấn người xuống hôn cho một trận, nhưng vừa nâng mặt Lục Kim lên liền phát hiện cô đã khóc đầy mặt tự bao giờ.
Chu Ca Thư hơi lúng túng, chân tay không biết đặt vào đâu, đành cứng đờ ôm cô vào lòng, từng cái từng cái vỗ về lưng cô, vuốt ve theo xương sống. Cậu cũng không biết dỗ dành thế nào cho phải, chỉ có thể nói một cách thẳng thừng: “Đừng khóc, đừng khóc nữa được không.”
“… Đều tại anh cả đấy.” Lục Kim túm lấy vạt áo Chu Ca Thư, đem những giọt nước mắt không ngừng tuôn rơi quẹt hết lên áo cậu, giọng run rẩy dữ dội: “Anh làm gì mà cứ nhất định phải chọc cho chị khóc thế hả.”
Chu Ca Thư cạn lời, thở dài nhận phần lỗi về mình: “Đều tại anh, anh quá đáng thật.”
Lục Kim không buông tha: “Chu Ca Thư anh thật phiền!”
Chu Ca Thư: “Ừ, chỉ phiền mình em thôi.”
Khi cơn cảm xúc đi qua, Lục Kim cũng không muốn khóc nữa, lại bắt đầu phì cười, thoát ra khỏi vòng tay Chu Ca Thư, nhìn chỗ áo trước ngực cậu bị nước mắt mình làm ướt sũng, nói: “Bị chị làm ướt rồi kìa.”
Chu Ca Thư thong thả đáp: “Đâu phải lần đầu tiên em làm ướt áo anh.”
Lục Kim mất một lúc lâu mới phản ứng lại được là Chu Ca Thư đang nói “chuyện ấy”, cô lườm cậu một cái đầy giận dỗi: “Chị đi rửa mặt.”
Đợi Lục Kim từ phòng vệ sinh bước ra, Chu Ca Thư đi cùng cô ra phòng khách chào tạm biệt ba mẹ để về trường.
Mẹ Chu vội can: “Muộn thế này rồi đừng về nữa, dì đã dọn phòng cho con rồi, định bụng tối nay giữ con ở lại đây mà.”
Mẹ Chu đương nhiên là có ý tốt và đầy chân thành, nhưng Lục Kim sao dám mặt dày ở lại, hơn nữa trong lòng cô cũng có nhiều băn khoăn nên đã khéo léo từ chối. Cuối cùng, sau một hồi thuyết phục, mẹ Chu mới đồng ý để Chu Ca Thư đưa Lục Kim về.
Quãng đường từ nhà họ Chu đến Đông Đại không gần cũng không xa, đi bộ mất khoảng 40 phút. Lúc này đã gần 10 giờ đêm, Lục Kim còn có chuyện muốn nói với Chu Ca Thư nên hai người chậm rãi đi bộ đến ga tàu điện ngầm.
Sắp đến Tết, người trên đường đông hơn thường lệ, các trung tâm thương mại và cửa hàng đều trang hoàng rực rỡ. Nhìn qua chỉ thấy ngoài tuyết đọng là những mảng màu đỏ rực. Chu Ca Thư đút tay vào túi áo Lục Kim, nghịch những ngón tay cô, nắn nót từng ngón một như món đồ chơi yêu thích.
Trên tàu điện ngầm không quá đông, Lục Kim và Chu Ca Thư còn tìm được chỗ ngồi dựa vào vách toa giữa. Hơi ấm phả ra nhè nhẹ, Lục Kim lấy hết can đảm bắt đầu nói với Chu Ca Thư chuyện của Lục Thành Lâm.
Chu Ca Thư nhíu mày hỏi: “Vậy nên em đã đồng ý ngày mai qua đó?”
Lục Kim: “Ừ, ông ta hận không thể để chị biến mất thật xa, lần này đột nhiên chủ động gọi chị về, chắc chắn là có mưu đồ gì đó.”
“Lục Kim, em không cần lo ông ta sẽ làm gì nhà anh. Ông ta chẳng còn gì cả, thì làm gì nổi chứ?” Chu Ca Thư khuyên nhủ.
Lục Kim nở nụ cười bất đắc dĩ: “Chính vì ông ta không còn gì cả nên chị mới lo. Tiểu Chu, kẻ trọc đầu chẳng sợ bị túm tóc, huống hồ ông ta còn là một kẻ giết người!”
Chu Ca Thư im lặng một lát rồi nói: “Ngày mai anh đi cùng em, không được từ chối.”
Lục Kim: “… Chu Ca Thư, thực ra anh không cần…”
“Anh nhất định phải đi.” Chu Ca Thư nhìn chằm chằm cô, lặp lại lần nữa: “Anh nhất định phải đi.”
Lục Kim cúi đầu cười, dịu dàng đáp: “Được rồi, anh đi cùng chị nhé.”
Thời gian ở bên nhau luôn ngắn ngủi. Khi đưa Lục Kim đến dưới ký túc xá, Chu Ca Thư vẫn dặn dò: “Ngủ một giấc thật ngon nhé, đừng nghĩ ngợi gì cả, ngày mai anh đến đón em.”
Lục Kim: “Không cần đón đâu, anh đi đi lại lại cũng chẳng có nghĩa lý gì.”
Chu Ca Thư lườm cô một cái: “Có nghĩa lý mà.”
Lục Kim: “… Được rồi.”
Dù thế nào thì đêm đó Lục Kim rốt cuộc cũng không ngủ ngon. Gần sáng mới miễn cưỡng nhắm mắt được một lát thì bắt đầu mơ mộng hỗn loạn. Lúc vừa tỉnh dậy và đang đánh răng thì điện thoại của Chu Ca Thư gọi đến, cậu đã đứng dưới ký túc xá rồi.
Lục Kim mồm đầy bọt kem đánh răng đi ra ban công nhìn xuống, Chu Ca Thư với dáng người cao ráo vẫy tay với cô, còn hiếm hoi lộ ra một nụ cười nhạt.
Lục Kim chợt cảm thấy, ngày hôm nay dường như cũng không gian nan đến thế.
Xuống lầu, việc đầu tiên Lục Kim làm là nói với Chu Ca Thư: “Chắc chắn là do chuyện răng giả hôm qua anh nói đấy, tối qua chị nằm mơ thấy rụng răng cả đêm, sợ muốn chết.”
Câu nói làm Chu Ca Thư cũng không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Hai người ăn sáng xong mới đi qua đó, căng tin Đông Đại có món bánh bao chiên nước và hoành thánh rất nổi tiếng. Ăn no nê xong Lục Kim còn có tâm trạng nói đùa: “Xong rồi, ăn no uống đủ có thể ra chiến trường rồi.”
Khoảng 9 giờ 15 phút, Lục Kim và Chu Ca Thư bước vào thang máy. Cô suy nghĩ một chút rồi vẫn nói với cậu: “Lát nữa lỡ như có đánh nhau, anh…”
“Ông ta đánh không lại anh đâu.” Chu Ca Thư nói.
Lục Kim: “Ai nói chuyện đó, ý chị là anh đừng thật sự động tay động chân với ông ta, đừng để Trần Mỹ Cầm quay sang ăn vạ anh.”
Đến tầng, Chu Ca Thư sải bước ra trước. Không hiểu sao cửa nhà họ Lục không đóng, cứ thế khép hờ.
Hai người đẩy cửa bước vào, trong nhà yên tĩnh vô cùng. Phòng khách không có một bóng người, Lục Kim gọi “Lục Thành Lâm” một tiếng cũng không có ai trả lời.
Chu Ca Thư véo nhẹ Lục Kim một cái, hất cằm về phía ban công, cau mày nói với cô: “Em nhìn kìa.”
Chỉ một liếc mắt đó thôi, Lục Kim đã nổi hết da gà da vịt.
Tiểu Hải, con trai của Nhậm Tuệ đang đứng trên ban công, vẻ mặt đầy phấn khích dựa vào bể cá mà xé đuôi cá, từng con từng con một. Thậm chí có con cá vây lưng đã bị xé đứt đoạn, đang vùng vẫy một cách tuyệt vọng.
![Bìa [ROSEMARY] – Chương 15: Cá vàng vẫy đuôi](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)