Chu Ca Thư đúng là đói đến phát điên. Lần làm trong phòng tắm chỉ tạm thời giải tỏa cơn khát khó tả dưới đáy lòng, cậu nhanh chóng đè Lục Kim xuống giường để thực hiện lần thứ hai đầy gấp gáp.
Lục Kim bị những cú thúc chậm rãi nhưng đầy uy lực của cậu làm cho run rẩy không ngừng. Tiếng rên rỉ của cô nhẹ như tiếng mèo kêu, đuôi mắt ửng đỏ một mảng, rõ ràng là dáng vẻ được phục vụ đến cực kỳ thỏa mãn. Đôi chân cô mềm nhũn, đến mức không còn sức để quấn lấy eo Chu Ca Thư, cứ thế trượt xuống như không xương.
Thế nhưng Chu Ca Thư cứ nhất định muốn làm khó cô. Một bên dùng thứ to lớn đáng sợ kia đâm mạnh vào nơi nhạy cảm nhất của cô, một bên lại ép cô phải quấn chặt chân quanh eo mình. Lục Kim làm gì còn sức lực, cô lầm bầm phản kháng.
Chu Ca Thư cúi đầu hôn liếm nơi khóe môi cô, giọng khàn đặc dỗ dành: “Lục Kim, ôm anh, ôm chặt lấy anh.”
Lục Kim đứt quãng đáp: “Không… không còn sức.”
Chu Ca Thư thở dốc cười khẽ, bàn tay lớn nhào nặn bắp đùi trắng nõn mịn màng của cô đến mức ửng đỏ, rồi đột ngột vỗ mạnh một cái. Lục Kim khẽ thốt lên một tiếng, huyệt thịt tự động co thắt lại hút chặt lấy Chu Ca Thư. Cậu nếm được vị ngọt, lại vỗ thêm vài cái, thấp giọng nói: “Không còn sức? Thế này chẳng phải là rất có lực sao, hửm?”
Lục Kim bị một đứa trẻ làm cho đến mức này, trong lòng cũng thấy hổ thẹn vô cùng, nhưng phản ứng cơ thể thì không lừa được người. Lúc này cô đã gần đến đỉnh điểm, khoái cảm tích tụ quá mức khiến cô có cảm giác hoảng sợ như sắp bị xé nát. Sự sung sướng điên cuồng ấy lan tỏa đến từng ngõ ngách của cơ thể, khiến cô theo bản năng túm chặt ga giường định chạy trốn lên phía trên. Nhưng sao Chu Ca Thư có thể để cô tùy ý như vậy vào lúc này? Cậu lập tức khống chế cô dưới thân, vừa hôn vừa dùng hết kỹ xảo và sức lực thúc vào sâu nhất. Nơi giao hợp của hai người ướt đẫm dâm dịch do động tác kịch liệt, thậm chí còn đánh ra cả bọt trắng. Cuối cùng, trong tiếng rên rỉ vỡ vụn của Lục Kim, cả hai cùng chạm tới đỉnh cao.
Cơn cao trào lần này kéo dài rất lâu. Hồi lâu sau Lục Kim vẫn chưa hồi sức nổi, cô nhắm mắt rúc vào lòng Chu Ca Thư, thở khẽ, sắp ngủ thiếp đi.
Chu Ca Thư đã ăn no được một nửa, tâm trạng tốt lên rất nhiều. Cậu để Lục Kim nghỉ ngơi một lát, ôm eo cô dán chặt vào người mình. Nụ hôn của cậu đi từ đuôi lông mày đến mí mắt, từ chóp mũi xuống khóe môi. Cậu chăm chú nhìn ngắm gương mặt cô, nhìn một lúc lại không nhịn được mà hôn lên đó. Như bị bỏ bùa mê, chính Chu Ca Thư cũng không giải thích nổi tại sao mình lại thích cô đến thế. Từ lần đầu gặp mặt cậu đã muốn tiếp cận cô, cảm thấy cô ở đâu cũng đẹp tuyệt vời. Lúc nhỏ chưa hiểu thích là gì, sau này đến tuổi biết yêu cái đẹp thì càng không thể dứt ra. Ban ngày chỉ cần nhìn thấy cô một cái là vui mừng khôn xiết, ban đêm nằm mơ cũng toàn thấy cô.
Sau này Lục Thành Lâm càng lúc càng điên cuồng, hàng xóm xung quanh ai mà chẳng nghe thấy những tiếng đổ vỡ loảng xoảng từ nhà họ, nhưng ai nấy đều cúi đầu giả vờ như không biết. Thời buổi này ai dám quản chuyện bao đồng vợ chồng nhà người ta đánh nhau? Lỡ rước họa vào thân thì phiền phức khôn lường. Chỉ có mỗi cậu ngốc nghếch cứ lao lên tầng 5, nhưng lúc đó cậu chỉ là một thằng nhóc tì thì giúp được gì? Cậu bị ba mẹ khóa trái trong phòng không cho ra ngoài, lòng nóng như lửa đốt, chỉ có thể báo cảnh sát, nhưng sau đó cảnh sát cũng chẳng thèm đến.
Tình cảnh nhà họ Lục ngày càng nghiêm trọng. Chu Ca Thư trơ mắt nhìn Lục Kim từ một cô bé hay nói hay cười như đóa hoa trở nên lạnh nhạt hơn. Khi cô cúi đầu né tránh mọi người, cậu đã chặn cô lại, nhìn nước mắt cô rơi từng giọt, cô thở dài bảo cậu: “Chu Ca Thư ơi, em khóc cái gì chứ?”
Chu Ca Thư nghiến răng nghiến lợi: “Em thật sự muốn… giết ông ta!”
Lục Kim im lặng hồi lâu, đưa tay lau nước mắt cho cậu, nói: “Tiểu Chu, em đừng nhúng tay vào chuyện nhà chị, em không quản nổi đâu, cũng không đáng đâu. Về đi.”
Lại sau đó, nhà họ Lục thực sự xảy ra chuyện lớn. Cậu thấy Lục Thành Lâm tay đầy máu, chạy trốn ngang qua cửa sổ nhà cậu như một con chó hoang. Không ai hiểu nổi lúc đó cậu đã sợ hãi đến mức tim gần như ngừng đập, vừa đứng lên là mắt tối sầm lại, chân nhũn ra không đi nổi.
Cuối cùng… lại trải qua mấy tháng sóng gió, tạo hóa trêu ngươi mới thành cục diện hôm nay. Cậu trơ mắt nhìn Lục Kim thay hết bạn trai này đến bạn trai khác, rồi cuối cùng vẫn không kìm lòng được mà nhúng tay vào. Mẹ cậu qua hai năm sóng gió vừa rồi cũng hiểu rằng không thể ngăn cản nổi cậu, sợ lại xảy ra chuyện gì nên đành mặc kệ cậu quậy phá.
Hiện tại cậu còn có thể ôm cô trong lòng, hôn cô và có được tình cảm của cô, đó là chuyện cậu chưa từng dám mơ tới. Ước mơ trở thành sự thật chính là thế này, Chu Ca Thư cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Một lúc sau, Lục Kim mới khôi phục chút ý thức. Cô hé đôi mi còn vương mồ hôi nhìn cậu rồi lại nhắm mắt, như thể sợ cậu sẽ tiếp tục hiệp nữa, liền trốn trong chăn giả vờ làm con đà điểu.
Chu Ca Thư biết cô đã tỉnh, cậu lôi khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào của cô ra khỏi chăn, nhìn một hồi lâu mới hỏi đầy thâm ý: “Tại sao đi tìm anh mà không nói cho anh biết?”
Lục Kim nửa nhắm nửa mở mắt, giọng khàn khàn chuyển chủ đề: “Dì nói cho anh biết chị về nhà một chuyến phải không?”
“Tại sao lại đến trường anh?” Chu Ca Thư rất cố chấp, không ngại phiền phức lặp lại câu hỏi, chỉ muốn nghe chính miệng cô nói ra đáp án đó.
Lục Kim cười khẽ: “Chu Ca Thư, anh thật sự phiền phức quá đi.”
Chu Ca Thư nhìn nụ cười xinh đẹp của cô, trái tim lại đập loạn nhịp như hươu chạy, hận không thể móc tim ra cho cô thấy, từ trong ra ngoài chỉ viết duy nhất tên Lục Kim. “Em nói đi, tại sao lại đến trường anh?”
Lục Kim cười đến híp mắt như vầng trăng khuyết, đột ngột ngẩng đầu hôn cậu một cái, nói: “Chị rất nhớ anh, muốn được ở gần anh một chút, tốt nhất là ngẩng đầu lên có thể nhìn thấy anh. Chị muốn đi trên con đường mỗi ngày anh đều đi, hít thở bầu không khí anh từng hít thở, cho nên mới đi tìm anh. Lúc thấy anh bước ra, chị vui đến nỗi chẳng biết mình là ai nữa, chỉ muốn kéo anh đi thuê phòng, muốn làm tình với anh, muốn nghe anh gọi tên chị, muốn nghe tiếng thở dốc của anh lúc lên đỉnh. Chu Ca Thư, chị thích anh đến mức ấy, anh đã vừa lòng chưa?”
Chu Ca Thư nghe mà sững sờ. Trời đất chứng giám, cậu vốn chỉ mong Lục Kim nói một câu “chị nhớ anh”, vậy mà Lục Kim lại nói nhiều như thế. Tình yêu của cô trực diện và nồng cháy ập vào mặt khiến cậu choáng váng đầu óc. Cậu há miệng nhưng không nói nên lời, mãi lâu sau mới nghiến răng gọi tên Lục Kim.
“Hửm?” Lục Kim híp mắt cười nhìn cậu.
Mắt Chu Ca Thư sáng rực: “Đêm nay em đừng hòng ngủ.”
“… Tiểu Chu ơi chị sai rồi, thực ra chỉ là chị ăn no quá nên đi dạo thôi mà, a…đừng quậy, thật đấy, ưm…”
“… Câm miệng.”
“Tiểu Chu ơi…. A…”
“Ở đây thoải mái không, hửm?”
“Thoải… mái… chậm lại chút đi.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Thời gian trôi nhanh, chẳng mấy chốc đã đến kỳ nghỉ đông. Trong hai tháng này, Lục Kim và Chu Ca Thư hẹn hò như bao cặp đôi bình thường khác. Đôi khi Chu Ca Thư còn giở trò xấu, chưa đến lúc nghỉ đã lén chuồn đi tìm Lục Kim. Lục Kim trong điện thoại thì ra vẻ nghiêm túc, nhưng hễ thấy mặt cậu là đầu hàng ngay, lần nào cũng chiều theo cậu. Cũng may Chu Ca Thư trong việc học tập chưa bao giờ khiến người khác phải lo lắng, vẫn duy trì được phong độ xuất sắc của mình. Mẹ Chu cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, thỉnh thoảng còn gọi hai đứa về nhà ăn cơm, rõ ràng là đã coi Lục Kim như người nhà.
Lục Thành Lâm có vẻ sống khá ổn với Nhậm Tuệ, hàng xóm tầng trên thậm chí đã dám bắt chuyện giao lưu với Nhậm Tuệ. Bà ta không yếu đuối như vẻ bề ngoài, ngược lại là một người phụ nữ rất khéo léo. Có lần Mẹ Chu đi ngang qua còn nghe thấy Nhậm Tuệ nói với người khác trong vườn hoa rằng Lục Thành Lâm rất nghe lời bà ta. Những chuyện rắc rối đó cũng không cần thiết phải kể cho Lục Kim, tránh để cô thêm phiền lòng.
Lục Kim chưa bao giờ đòi tiền nhà, điện thoại thậm chí còn không lưu số của Trần Mỹ Cầm. Ngày thường cô không bao giờ chủ động liên lạc với bà già đó, Lục Thành Lâm thì càng không cần nói đến, cha con họ như kẻ thù không đội trời chung. Hai tháng trước kỳ nghỉ đông, Lục Thành Lâm có lẽ sống khá thoải mái nên cũng chẳng thèm tìm phiền phức với Lục Kim, nhờ thế mà cô cũng được thảnh thơi.
Phòng ký túc xá của Lục Kim có bốn người. Bạch Trà thi thạc sĩ xong đã sớm cùng bạn trai đi tránh rét ở miền Nam xa xôi. Hai người còn lại cũng đã về nhà, chỉ còn mình Lục Kim ở lại ký túc xá. Cô đăng ký ở lại trường theo đúng thủ tục, bắt cô về nhà họ Lục chẳng khác nào giết cô. Nhà họ Chu cũng từng mời cô sang ở nhưng Lục Kim thấy ngại nên không đồng ý.
Nhưng điều đó không quan trọng. Trước đây thỉnh thoảng cô còn cảm thấy cô đơn khi ở một mình, giờ có thêm Chu Ca Thư, cô sắp quên luôn chữ “cô đơn” viết thế nào rồi.
Mọi chuyện thay đổi vào ngày tuyết lớn phủ kín thành phố. Mẹ Chu nấu lẩu gọi Lục Kim sang ăn, còn đặc biệt dặn Chu Ca Thư nhất định phải đưa người về.
Lục Kim hiểu ý tốt của mẹ Chu, nhưng mỗi lần về cô đều phải cố tình đi đường vòng để tránh gặp Lục Thành Lâm hay Trần Mỹ Cầm. Không phải Lục Kim sợ họ, cô chỉ sợ mang lại phiền phức cho nhà họ Chu.
Chu Ca Thư hiểu cô đang nghĩ gì. Cậu muốn bảo cô đừng lo, nhưng cũng biết tâm tư cô sâu sắc thế nào nên cứ để cô đi đường vòng.
Bầu trời âm u, đèn đường đã bật sáng. Dưới ánh đèn, những bông tuyết lớn như lông ngỗng hiện rõ mồn một, nhìn ra xa chỉ thấy một màu trắng xóa. Đông Châu hiếm khi có tuyết lớn thế này. Rất nhiều trẻ em ra ngoài chơi ném tuyết. Không biết ai đã dùng khuôn kẹp tuyết hình con vịt, xếp từng hàng vịt con đều tăm tắp trên những chiếc xe đỗ trong tiểu khu, trông vô cùng vui mắt.
Lục Kim nhìn một lúc rồi nói với Chu Ca Thư: “Giống anh lúc trước.”
Chu Ca Thư: “?”
“Lạnh lùng, mà còn cứng miệng.”
Chu Ca Thư: “… Chúng ta mau về thôi, mẹ đợi sốt ruột rồi đấy.”
Vào trong nhà là một thế giới hoàn toàn khác, vô cùng ấm áp. Trên bàn ăn, nồi lẩu đang sôi sùng sục tỏa hương thơm phức. Ba mẹ Chu đều là những người hiền hậu và biết chừng mực, không để Lục Kim cảm thấy chút không thoải mái nào. Trong bữa ăn, mẹ Chu còn liên tục nháy mắt ra hiệu cho Chu Ca Thư gắp thức ăn cho Lục Kim.
Chu Ca Thư gắp cho Lục Kim một viên thịt nóng hổi, đầy vẻ dịu dàng nói: “Đây là mẹ đặc biệt làm cho em đấy, mẹ biết em thích ăn món này.”
Lục Kim chẳng màng nóng vội vàng bỏ vào miệng, vừa ăn vừa cảm ơn dì, khen ngợi tay nghề của mẹ Chu hết lời.
Mẹ Chu tươi cười rạng rỡ, trêu chọc: “Dì cũng hiếm khi thấy con trai mình nói chuyện nhỏ nhẹ như vậy đấy. Dì phải cảm ơn con đã chịu lấy cái thằng nhóc rắc rối này, giúp dì và chú Chu bớt đi một nỗi lo.”
Lục Kim nghe vậy thì mặt đỏ bừng, hồi lâu sau mới bẽn lẽn cười đáp: “Không đâu dì, cậu ấy thực sự rất tốt, con thấy… mãn nguyện lắm rồi ạ.”
Chu Ca Thư thích nhất là nhìn dáng vẻ thẹn thùng của Lục Kim, cứ nhìn chằm chằm không dứt, ánh mắt chứa chan tình cảm như muốn tan chảy cả không gian, khiến Lục Kim ngượng đến mức bồn chồn.
Vợ chồng nhà họ Chu thấy đôi trẻ đùa giỡn cũng thấy vui lây. Đặc biệt là mẹ Chu, không ai hiểu rõ Chu Ca Thư trước đây thế nào hơn bà. Lúc đó bà chỉ biết cầu thần bái phật mong con trai được bình an, nhưng bà cũng hiểu mười phương chư Phật cũng chẳng bằng một Lục Kim. Tâm bệnh phải có tâm dược trị, giờ đây Chu Ca Thư cuối cùng đã giống một đứa trẻ bình thường, hay cười hơn hẳn. Đối với ba mẹ cậu, không có gì quan trọng hơn điều này.
Ba Chu thì trầm tính hơn, dặn dò hai đứa: “Hai đứa phải hòa thuận với nhau, có chuyện gì xảy ra trong cuộc sống cũng phải thương lượng, đừng có học theo mấy đứa trẻ ngoài kia hở tí là cãi nhau, biết chưa?”
Đợi hai đứa gật đầu, ba Chu mới thông báo một chuyện quan trọng, qua năm nay, nhà họ Chu sẽ chuyển đi. Theo tình hình nhà họ thì lẽ ra đã phải chuyển từ lâu, chưa kể nhà họ không chỉ có mỗi bất động sản này, riêng căn biệt thự ở Dương Sóc đã mua từ nhiều năm trước rồi.
Mẹ Chu cười hớn hở, miêu tả khung cảnh tươi đẹp sau này với Lục Kim: “Về sau con có qua chơi cũng thuận tiện hơn nhiều, không cần phải kiêng dè gì nữa, cả nhà mình cùng chung sống tốt đẹp.”
Lục Kim sững sờ. Những từ như “qua chơi”, “cả nhà mình” đối với cô quá đỗi xa lạ. Mẹ Chu có thể nói ra một cách dễ dàng như thế, ý nghĩa đằng sau đó Lục Kim hiểu rõ hơn ai hết. Tại sao năm nay nhà họ Chu mới chuyển đi, cô cũng hiểu. Từng việc, từng việc một đều là vì Chu Ca Thư, và vì cả cô nữa.
Có lẽ hơi nóng từ nồi lẩu làm nhòa đôi mắt, Lục Kim bỗng thấy cay mũi. Ba đẻ là một tên khốn nạn, vậy mà ba mẹ nhà người ta lại đối đãi với cô như con đẻ. Nghĩ đến những việc mình từng làm trước đây, cô thấy mình thật có đức có tài gì mà nhận được điều này…
Quay đầu sang, Chu Ca Thư đang ngồi giữa không khí náo nhiệt thơm lừng của đồ ăn nhìn cô cười, dưới gầm bàn tay cậu len lén nắm lấy tay cô. Trước mắt là ba mẹ Chu hiền hòa gần gũi, Lục Kim lớn bằng chừng này, cuối cùng mới cảm nhận được cảm giác của một “mái ấm” thực sự.
“Chú, dì, con…” Lục Kim vừa mở lời đã nghẹn ngào.
Chu Ca Thư siết chặt tay cô, vẻ mặt lo lắng nhìn cô.
Cha mẹ Chu mỉm cười chân thành, ánh mắt như muốn nói: Con ngoan, chúng ta hiểu mà.
Lục Kim không kìm lòng được cười đáp lại, kiên định nói: “Vâng, con cảm ơn chú dì ạ.”
Bữa cơm kết thúc, cả gia đình ngồi trên sofa xem chương trình tivi. Thực ra chương trình cũng chẳng có gì đặc sắc, nhưng cảnh ba mẹ con cái quây quần ăn uống vui đùa mới là điều quý giá. Chu Ca Thư bóc một quả quýt nhỏ đưa cho Lục Kim, ngay sau đó lại không thành thật định ôm eo cô, bị cô lén đánh vào tay.
Hai người đang âm thầm đùa nghịch thì điện thoại Lục Kim có tin nhắn. Cô chỉ liếc nhìn một cái, sắc mặt lập tức thay đổi đột ngột.
“Sao thế?” Chu Ca Thư hỏi.
Lục Kim gượng cười, nói không có gì.
Nhưng tin nhắn đó ghi rõ rành rành: Lục Kim, tao biết mày đang ở nhà họ Chu. Không muốn gây phiền phức cho họ thì ngoan ngoãn bò về đây cho tao.
![Bìa [ROSEMARY] – Chương 14: Mưa gió sắp đến (H nhẹ)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)