Bìa [ROSEMARY] – Chương 13: Ma xui quỷ khiến (H)
ROSEMARY

[ROSEMARY] – Chương 13: Ma xui quỷ khiến (H)

Tác giả: Hải Tiên Bì Bì Tương

2825 từ · 13 phút đọc

Ma xui quỷ khiến (H)

Trên đường trở về trường, Lục Kim cứ thẫn thờ suốt cả quãng đường. Trong đầu cô tràn ngập những lời mẹ Chu vừa nói. Cô luôn cảm thấy có gì đó không đúng, từ biểu cảm đến thần thái của bà, rõ ràng là kiểu lời nói có ẩn ý nhưng lại không tiện nói thẳng ra.

Mọi chuyện đều quá kỳ quái. Việc mẹ Chu bình thản chấp nhận chuyện cậu con trai đang học lớp 12 yêu đương với cô hàng xóm lớn tuổi hơn đã là một chuyện lạ; việc bà ám chỉ điều gì đó nhưng không nói rõ cũng rất lạ; việc Chu Ca Thư lại tạm nghỉ học đúng vào năm mẹ cô qua đời càng lạ hơn; và cả câu nói của Lục Thành Lâm lúc giận quá mất khôn: “Thằng nhóc nhà họ Chu là chỗ dựa của nó”.

Lục Kim biết rõ ký ức của mình về năm đó rất đứt quãng và mờ nhạt. Cô cũng hiểu rằng bản thân đang cố tình trốn tránh, nhưng vì điều đó chưa ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại nên cô không để tâm. Nhưng giờ thì khác…

Cô đã có Chu Ca Thư.

Vệ Thư Vân là ranh giới cuối cùng trong lòng Lục Kim mà không ai được phép chạm tới. Ranh giới đó thuộc về tình mẫu tử cốt nhục, cô có thể tự giày vò bản thân, nhưng người khác thì không thể.

Trong lòng Lục Kim mơ hồ có vài phỏng đoán, nhưng lại thấy thật khó tin. Trong phút chốc, muôn vàn suy nghĩ hỗn độn khiến cô không sao gỡ rối nổi.

Những dấu hỏi nặng nề bị giọng nói báo trạm trên tàu điện ngầm đánh nát. Lục Kim ngẩng đầu lên mới phát hiện mình đã ngồi quá đến trạm trường trung học trực thuộc Đông Đại.

Như có ma xui quỷ khiến, Lục Kim bước xuống xe.

Trời đã tối hẳn, các hàng quán ăn vặt hai bên cổng trường đều đã dọn sạch, chỉ còn ánh trăng nhạt nhòa giao thoa với ánh đèn từ phòng bảo vệ, nhưng Lục Kim bỗng thấy lòng mình bình yên đến lạ.

Nghĩ đến việc Chu Ca Thư đang ở trong một lớp học nào đó, có lẽ đang làm bài, hoặc đang đeo tai nghe gật gù buồn ngủ… thế nào cũng được. Tóm lại, chỉ cần nghĩ đến việc cậu đang mặc chiếc áo len mềm mại cô mua, ở một nơi cách cô không xa, cô liền thấy thế giới này cũng chưa đến nỗi quá tệ.

Càng nghĩ lại càng thấy cồn cào. Nếu Lục Kim về thẳng trường thì có lẽ không sao, nhưng đứng ở cổng trường trung học này vài phút, lòng cô bỗng dâng lên nỗi cồn cào khó tả, cô nhớ Chu Ca Thư da diết.

Lục Kim cân nhắc một lát, định vào trong đi dạo một vòng, cũng không định làm phiền cậu.

Cô thuyết phục bác bảo vệ hồi lâu, bảo là đến thăm em trai, lại còn để lại thẻ sinh viên để làm tin và đăng ký thông tin mới được vào cổng.

Không giống như trường đại học náo nhiệt, nơi trời tối vẫn đầy rẫy các cặp đôi ôm ấp bên lề đường, trường trung học tĩnh lặng vô cùng. Vì đang trong giờ tự học tối nên trên đường hầu như không có bóng người. Gió đêm thổi qua mang theo hương hoa quế, Lục Kim kéo chặt áo, vô thức mỉm cười.

Nửa đêm nửa hôm thế này, cô lại chịu lạnh đi lang thang trong sân trường tối om làm gì không biết. Nếu trước đây có ai nói với Lục Kim rằng sau này cô sẽ yêu đương đến mức này, chắc có đánh chết cô cũng không tin.

Đi bộ đến vườn hoa nhỏ trước khu giảng đường, Lục Kim nhìn chằm chằm vào những ô cửa sổ sáng đèn, thầm nghĩ chỉ ngồi năm phút thôi rồi đi ngay, tuyệt đối không ở lại lâu.

Đang thất thần nhìn ô cửa sổ, điện thoại trong túi bỗng rung lên liên hồi. Lục Kim móc ra xem, ba chữ “Chu Ca Thư” hiện lên rõ mồn một.

Giờ này chẳng phải cậu đang lên lớp sao?

Lục Kim vội vàng nghe máy: “… Alo?”

Giọng Chu Ca Thư qua loa điện thoại đặc biệt trầm mát, hình như cậu đang đi bộ, mang theo tiếng thở dốc cực nhỏ, cậu hỏi: “Lục Kim, em đang ở đâu?”

Lục Kim không hiểu ý cậu, đang định trả lời thì thấy Chu Ca Thư bước ra khỏi khu giảng đường, sải bước dài đi về phía cổng trường.

“Sao thế?” Lục Kim hỏi.

Chu Ca Thư khựng lại. Cậu nhớ đến việc mình vừa nói dối giáo viên là bị đau đầu để xin ra ngoài khám bác sĩ. Một lát sau, giọng nói khàn khàn của cậu pha lẫn chút tủi thân khó nhận ra, trút hết nỗi nhớ nhung vào tai Lục Kim: “Anh đã nói dối giáo viên, anh không có bệnh, nhưng mà anh rất nhớ em. Anh không đợi nổi đến kỳ nghỉ, anh muốn gặp em ngay bây giờ.”

“Tiểu Chu ơi.” Lục Kim mỉm cười nhìn bóng dáng cố chấp quật cường dưới màn đêm kia, nhẹ giọng nói: “Anh quay đầu lại nhìn xem.”

Không ai hỏi tại sao người kia lại ở đây, cũng không ai nói thêm một lời thừa thãi nào. Chu Ca Thư nắm lấy tay Lục Kim kéo đi. Cô có thể cảm nhận được hơi nóng không ngừng truyền tới từ lòng bàn tay cậu.

Gần ra đến cổng Lục Kim mới nhớ ra, giờ vẫn chưa đến lúc tan học, mà trường quản rất nghiêm, Chu Ca Thư có ra ngoài được không?

“Được.” Chu Ca Thư kiệm lời như vàng, góc mặt đanh lại. Từ góc độ của Lục Kim nhìn sang, cậu đẹp đến mê hồn. Cô quá hiểu cậu, biết rõ trạng thái hiện tại của cậu là đang nén một bụng tâm sự không chỗ phát tiết.

Cũng không biết Chu Ca Thư đã nói gì với bảo vệ mà lấy lại được thẻ sinh viên của Lục Kim rồi thuận lợi rời trường. Hai người bắt xe đến khách sạn quen thuộc. Suốt quãng đường, Chu Ca Thư nắm chặt tay Lục Kim nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nhất định không quay đầu lại nhìn cô.

Mãi đến khi mở phòng, bước vào cửa, Chu Ca Thư ném đồ đạc sang một bên, nới lỏng cúc áo sơ mi đồng phục. Sau khi ngửa đầu thở hắt ra một hơi thật sâu, đôi mắt cậu nhìn thẳng vào Lục Kim, gằn từng chữ: “Lục Kim, đêm nay em đừng mong được ngủ.”

Hồi mới bắt đầu, Lục Kim thấy sắc mặt này của cậu chỉ nghĩ đứa trẻ này đến cả chuyện giường chiếu cũng lạnh lùng như một cây xương rồng giữa sa mạc. Nhưng giờ đây, cô có thể thấy rõ tình cảm bị kìm nén dưới đáy mắt cậu, mãnh liệt và rực lửa, như muốn xuyên thấu lớp vỏ bọc mà chạm đến tận linh hồn cô.

Cô tiến lên ôm lấy eo cậu, kiễng chân cắn một cái vào cằm cậu, rồi lại đưa lưỡi liếm nhẹ, thấp giọng khiêu khích: “Chỉ mới nghĩ đến anh thôi chị đã ướt rồi, Tiểu Chu ơi, anh phải nói được làm được đấy nhé.”

Lục Kim khiến Chu Ca Thư tê dại cả da đầu, hận không thể lập tức xử cô ngay tại chỗ. Lục Kim trước giờ luôn là kẻ không chịu thua trên miệng, lúc chưa bắt đầu thì không ai quậy bằng cô, nhưng khi lâm trận lần hai là cô chịu không thấu, lại bắt đầu nũng nịu mắng mỏ. Lần nào mà chẳng khiến Chu Ca Thư mồ hôi đầy trán mới chịu thôi?

“Em đợi đấy…” Chu Ca Thư bị cô ôm cứng, nghiến răng nghiến lợi thốt ra một câu: “Lát nữa em có xin tha cũng vô ích.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Phòng tắm khách sạn có một bồn tắm hình tròn, đối diện là một tấm gương lớn có thể phản chiếu rõ mồn một mọi thứ đang diễn ra.

Tiết trời cuối thu, trong phòng ngoài phòng đều đã tràn ngập hơi lạnh, nhưng phòng tắm lại bị bao phủ bởi hơi nước nóng hổi, trắng xóa mờ mịt, càng làm tăng thêm vẻ mời gọi.

Lục Kim bị Chu Ca Thư bắt quỳ trong bồn tắm, hai tay chống lên thành bồn, ngửa đầu đón nhận nụ hôn dồn dập của cậu. Những giọt nước men theo cổ lăn xuống bầu ngực, đọng lại trên đầu vú đỏ rực vì hơi nóng, rồi rơi xuống cái “tõm”.

Làn da Chu Ca Thư trắng trẻo, đôi môi cũng bị hôn đến đỏ rực, mái tóc đen bị hơi nước làm cho mềm rủ xuống, nhưng gương mặt lại đanh lại, quyến rũ vô cùng. Trông cậu như một đứa trẻ ngây thơ vô hại, nhưng lại đang bận rộn làm chuyện sắc tình nhất thế gian. Có lẽ vì đã lâu không gần gũi da thịt như vậy, Chu Ca Thư giống như một chàng trai trẻ chưa trải sự đời, không kìm được mà lấy dương vật cứng nóng của mình thúc vào Lục Kim, xoa nắn bầu ngực cô, thở dốc hôn cắn sau gáy và tai cô.

Hạ thân Lục Kim đã bắt đầu rỉ nước, dính nhớp. Bị Chu Ca Thư thúc tới thúc lui như vậy cô có chút không chịu nổi, chủ động khép chân vô thức kẹp lấy cậu, dùng nơi nhạy cảm mà ma sát liên tục. Đùi cô run rẩy dữ dội vì khoái cảm, chẳng mấy chốc đã mở miệng rên rỉ, thốt ra một câu đứt quãng: “… Tiểu Chu…”

Chu Ca Thư phối hợp với động tác của cô, đầu lưỡi bất chợt thọc sâu vào tai cô. Tai Lục Kim vốn rất nhạy cảm, lại ngay thời điểm mấu chốt này, âm cuối của cô trở nên ngân dài và mềm nhũn, vô cùng câu người.

“Lục Kim…” Chu Ca Thư phả hơi nóng vây quanh tai trái cô.

“Ưm.” Lục Kim theo bản năng đáp lại.

“Em thích anh, đúng không? Em thích anh.”

Lục Kim bị giọng nói của cậu làm cho mềm nhũn cả người, chưa kịp trả lời đã nghe cậu nói tiếp: “Nếu không sao em lại chủ động đến tìm anh mà không nói trước, em cũng nhớ anh, đúng không?”

Chu Ca Thư liên tục hỏi mấy câu “đúng không”, cứ như một đứa trẻ nhất định phải đòi bằng được câu trả lời từ miệng Lục Kim, vừa đáng yêu vừa đáng thương.

Lục Kim quay đầu hôn lên môi cậu, thì thầm giữa những nụ hôn quấn quýt: “Đúng thế, anh nói đều đúng hết, a…”

Câu trả lời này giống như phát súng lệnh. Lục Kim còn chưa dứt lời, âm cuối đã hoàn toàn biến điệu, bởi vì côn thịt nóng bỏng, thô dài và nổi đầy gân xanh của Chu Ca Thư đã đột ngột đâm vào!

Trong phút chốc, hơi thở của Lục Kim gần như đình trệ. Dù đã làm vô số lần, việc tiếp nhận cậu vẫn khiến cô thấy hơi quá sức. Một tay cô chống lên thành bồn tắm, tay kia bóp chặt lấy tay Chu Ca Thư đang ôm eo mình, khó khăn lắm mới thốt ra được một câu: “Ưm… Chậm, chậm lại một chút.”

Chu Ca Thư siết chặt lấy Lục Kim, khống chế cô trong lòng mình, không cho cô nhúc nhích dù chỉ nửa phân. Càng thúc vào sâu, hơi thở của cậu càng nặng nề, tim đập càng lúc càng nhanh. Sự kích thích sinh lý lúc này hoàn toàn không sánh bằng sự thỏa mãn trong tâm trí. Sự mê luyến của cậu dành cho Lục Kim đã đạt đến mức chính cậu cũng thấy khó tin. Ở trường, khi mẹ gọi điện nói Lục Kim đã về nhà, cậu đã bắt đầu kìm nén cảm xúc, nén cho đến tận buổi tối. Nỗi nhớ cô khiến cậu bứt rứt cả người, không thể ngồi yên nổi một khắc. Vội vàng nói dối giáo viên, vừa ra khỏi cổng quay đầu lại đã thấy cô đứng dưới màn đêm nhìn mình cười, khoảnh khắc đó không ai hiểu nổi tâm trạng của cậu, chỉ muốn nhai nát cô nuốt vào bụng, cất giữ thật kỹ trong lồng ngực mình.

“Lục Kim…” Chu Ca Thư thở dốc dữ dội: “Em không biết đâu, anh… thích em, cực kỳ cực kỳ thích. Anh sợ em có chuyện gì mà không nói với anh, sợ em tủi thân, sợ em buồn, em không biết đâu, không biết đâu.”

Cậu đã bắt đầu những cú thúc mạnh bạo. Tai Lục Kim giờ đây chỉ còn tiếng nước nhớp nháp do sự ra vào nhanh chóng tạo nên, chẳng còn nghe thấy gì khác nữa. Cô chỉ loáng thoáng nghe thấy “thích, thích”, khoái cảm điên cuồng chạy khắp cơ thể, cô mềm nhũn chỉ có thể bám víu lấy Chu Ca Thư mặc cậu làm gì thì làm.

“Thoải mái không? Thế này có thoải mái không?” Chu Ca Thư thúc vào nơi nhạy cảm nhất của cô, khàn giọng hỏi, tông giọng ngọt ngào như rót mật.

Sao có thể không thoải mái chứ? Điểm yếu của Lục Kim thì Chu Ca Thư đều nắm rõ. Nhìn bộ dạng cô lúc này là biết đã bị làm cho sướng phát điên rồi. Nhưng Lục Kim xưa nay không phải kẻ da mặt mỏng, cô rên rỉ đáp lại: “Thoải mái… Anh dùng lực nữa đi… Ưm…”

Chu Ca Thư vốn còn sợ cô không chịu nổi, giờ nghe được câu này thì còn lý do gì để thu mình lại nữa, lập tức tăng tốc độ.

Nước trong bồn tắm bị những động tác của Chu Ca Thư làm bắn tung tóe ra ngoài, nhưng Lục Kim lại cảm thấy mình như đang nằm giữa những cơn sóng dữ, chân tay không còn thuộc về mình, bị từng đợt sóng triều đẩy lên đỉnh điểm hết lần này đến lần khác. Lần nào Chu Ca Thư làm cô cũng rất hung bạo, nhưng cô lại thích, thích cái cách cậu vội vàng muốn có cô, thích thần sắc như muốn dìm chết cô dưới thân mình mỗi lần như thế. Cô quá cần cảm giác được yêu thương một cách thô bạo như vậy. Chu Ca Thư, từ thể xác đến tâm hồn, đã trao cho cô những điều mà chưa ai từng trao.

Chẳng bao lâu sau, đùi Lục Kim run rẩy dữ dội hơn, cả người ửng hồng. Cô ngẩng cổ, hé miệng nhưng dường như bị ai đó bóp nghẹn cổ họng nên không phát ra tiếng. Nơi giao hợp đẫm nước bị nghiền nát thành một màu hồng dâm đãng, nơi nhạy cảm nhất bên trong bị Chu Ca Thư thúc chặt, cơ thể co rút liên hồi trong những cú thúc nhanh mạnh. Hoa huyệt như cái miệng nhỏ không ngừng đóng mở, bao bọc lấy cậu thật chặt. Dâm thủy dính nhớp rỉ ra không ngừng, Lục Kim không kìm được rên rỉ, gọi tên Chu Ca Thư hết lần này đến lần khác.

Chu Ca Thư xoa nắn hạt châu của cô để giúp cô duy trì khoái cảm, hôn lên mặt cô, kiên nhẫn đáp lại: “Anh đây, anh ở đây.”

Sau một hiệp, sức lực Lục Kim đã cạn sạch bảy tám phần. Chu Ca Thư lau qua người cho cô rồi bế cô lên giường, đặt cô nằm xuống thật nhẹ nhàng, rồi lập tức cúi người đè lên để da thịt quấn quýt. Đắp chăn lên, cậu ôm chặt cô vào lòng trong bóng tối, hôn cô tỉ mỉ từng chút một.

“Tiểu Chu ơi.” Lục Kim gọi cậu.

Nụ hôn của Chu Ca Thư kéo dài đến xương quai xanh của cô, mút cho nơi đó đỏ ửng lên: “Ưm.”

Lục Kim vuốt ve mái tóc mềm sau gáy cậu, nói: “Anh đừng lo lắng, chị rất ổn.”

Cả hai vẫn chưa nói rõ ràng mọi chuyện, nhưng dường như cả hai đều đã hiểu rõ. Chu Ca Thư không trả lời câu nói của Lục Kim, cậu hơi nhổm người lên quan sát kỹ từng đường nét trên khuôn mặt cô, từng phân từng li đều là vẻ đẹp khiến cậu canh cánh trong lòng. Một lúc lâu sau, cậu mới cúi người hôn lên hàng mi còn đọng nước của cô.