Căn phòng rơi vào một sự im lặng chết chóc.
Có lẽ mối quan hệ giữa Lục Kim và Lục Thành Lâm thực sự đã tệ đến mức không thể cứu vãn, nhưng không ai ngờ cô lại nói thẳng thừng và trắng trợn như thế trước mặt Nhậm Tuệ, thậm chí ngay cả Tiểu Hải cũng phải ngẩng đầu lên nhìn.
Lục Thành Lâm tức đến mức môi trắng bệch, đứng sững tại chỗ. Có lẽ gã nhớ lại hành động điên cuồng liều mạng lần trước của Lục Kim nên trong lòng vô thức nảy sinh vẻ kiêng dè đối với chính con gái mình.
Nhậm Tuệ lại là người phá vỡ thế bế tắc này.
Bà ta cười hì hì, dịu dàng nói: “Xem đứa trẻ này kìa, sao lại nói đùa lung tung thế? Dì và ba con là thật lòng kết hôn, chuyện trước kia dì cũng nghe mẹ kể cả rồi. Nói cho cùng ấy mà, làm đàn bà quan trọng nhất là phải hiền thục, mẹ con ngoại tình trước thì sao có thể trách ông Lục được, hơn nữa chuyện đó chỉ là ngoài ý muốn thôi, ông Lục sau đó chẳng phải đã gọi y…”
“Câm miệng!” Lục Kim đột nhiên quát lên. Ánh mắt cô sắc lẹm nhìn chằm chằm Nhậm Tuệ, mắng nhiếc: “Mẹ tôi thế nào không đến lượt bà nói, quản cho tốt cái miệng của mình đi.”
Nói xong, Lục Kim quay người bỏ đi, mặc cho Trần Mỹ Cầm ở phía sau không ngừng chửi rủa cũng không hề quay đầu lại.
“Mẹ mày ngoại tình trước.”
“Làm đàn bà quan trọng nhất là phải hiền thục.”
“Ba mày không cố ý, làm con thì không nên trách ông ấy.”
……
Những lời này, những kiểu nói mát mẻ chiếm cứ cái gọi là đỉnh cao đạo đức này, Lục Kim đã nghe không biết bao nhiêu lần từ năm mười lăm tuổi.
Họ dựa vào chút quan hệ huyết thống mỏng manh, dựa vào thân phận trưởng bối, từng người một, dù nam hay nữ, đều chẳng biết xấu hổ mà chạy đến trước mặt cô để giáo huấn.
Họ nói người chết không thể sống lại, họ nói một bàn tay không vỗ nên tiếng, họ nói tất cả đều là báo ứng, họ nói con phải tha thứ cho ba mình, phải hiếu thuận với ba mình.
Họ làm ngơ trước sự độc địa khắc nghiệt của Trần Mỹ Cầm, làm ngơ trước những vết thương chằng chịt trên người mẹ Lục Kim suốt bao năm qua, làm ngơ trước căn nhà đẫm máu của nhà họ Lục.
Họ là những kẻ mù đang mở mắt, là những khán giả cao cao tại thượng, là những kẻ tiếp tay cho nhát dao cuối cùng mà Lục Thành Lâm đâm vào mẹ cô!
Họ dựa vào sự “không liên quan đến mình” mà gieo rắc cái gọi là “lòng nhân từ”, tự cho mình là thương xót mà dàn dựng một vở kịch nực cười, mỗi người đều có tâm địa xảo quyệt hơn cả ảnh đế ảnh hậu. Mẹ nó! Một lũ rác rưởi cùng sói làm bạn!
Ông ta, bọn họ, các người… làm sao dám… làm sao dám chứ!
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Tháng 6 năm 200X
Vệ Thư Vân đứng đợi rất lâu ở cổng phía Đông trường trung học trực thuộc Đại học Đông Châu. Trên mặt và cánh tay bà đều có vết thương, giữa mùa hè nóng nực mà bà vẫn đeo khẩu trang, mặc áo dài tay quần dài kín mít.
Chín rưỡi tối tan học, Lục Kim theo dòng người đi ra ngoài. Cô quá xinh đẹp nhưng tính cách lại quái gở, lầm lũi đi một mình.
Vệ Thư Vân vội vã đón lấy cô, gọi khẽ: “Nay Nay, Nay Nay!”
Lục Kim mười lăm tuổi đanh mặt lại, cau mày nhìn bà hỏi: “Sao mẹ lại tới đây? Ông ta lại đánh mẹ à?!”
“Không phải…” Vệ Thư Vân nôn nóng móc từ trong túi ra một xấp tiền lẻ nhăn nhúm nhét vào tay Lục Kim, nói lắp bắp: “Hai ngày tới con… đừng về nhà, tìm nhà bạn học nào đó ở tạm vài đêm, đừng về nhà…”
“Tại sao?” Lục Kim nắm chặt hai nắm đấm, hàm răng run bần bật nhưng vẫn nghiến răng gầm nhẹ đầy bướng bỉnh: “Con không sợ ông ta… Con không sợ!”
Vệ Thư Vân run rẩy hơn cô nhiều, hốc mắt bà đỏ hoe, nói: “Chiều nay có một cậu bé đến nhà tìm con, bảo là bạn học. Ba con uống rượu rồi, hiện giờ… hiện giờ… Nay Nay, nghe mẹ, đừng về…”
Lục Kim nhìn Vệ Thư Vân, hỏi: “Còn mẹ… mẹ thì sao?”
Vệ Thư Vân mỉm cười, một giọt nước mắt rơi xuống, trong bóng đêm nhìn không rõ, mờ ảo như không tồn tại. Bà nói: “Trước đây con oán trách mẹ không bảo vệ được con, mẹ xin lỗi con. Lúc đó mẹ quá sợ hãi, thực xin lỗi Nay Nay. Hiện giờ mẹ sẽ bảo vệ con. Mẹ không sao đâu, con đừng lo! Đợi ba con bình tĩnh lại, con hãy về.”
Nói xong, Vệ Thư Vân quay người chạy đi. Trong túi bà còn thủ một bao thuốc lá, là Lục Thành Lâm sai bà đi mua, bà chỉ tranh thủ được chút thời gian này để lén đi báo tin cho Lục Kim.
Lục Kim nhìn bóng lưng bà biến mất trong bóng đêm, nói khẽ một câu: “Mẹ ơi, con không có bạn học nào để ở nhờ cả…”
Lúc đó Lục Kim không biết rằng, đó là lần cuối cùng cô nhìn thấy một Vệ Thư Vân còn sống, biết thở và biết rơi nước mắt.
Sáng sớm hôm sau, cô từ nhà nghỉ rẻ tiền đi đến trường. Giữa tiết học thứ hai, cô bị giáo viên gọi đi. Trong văn phòng có hai cảnh sát đang đợi, một trong số đó là nữ cảnh sát, nhìn cô với ánh mắt đầy thương xót.
Tim Lục Kim đập nhanh đến mức chính cô cũng thấy sợ hãi.
Cô theo họ đến Bệnh viện Nhân dân thành phố Đông Châu.
Nữ cảnh sát nói cho cô biết trên đường đi, rằng ba cô đêm qua đã ngộ sát mẹ cô, nửa đêm chính gã gọi 120 rồi ra đầu thú.
Vì vậy, thi thể đầu tiên Lục Kim nhìn thấy trong đời chính là mẹ mình.
Cô không biết rằng, hóa ra khi máu người chảy cạn sẽ có màu xám trắng, giống như màu bầu trời âm u sáng sớm ở Đông Châu, mù mịt nhìn không rõ, chỉ thấy lờ mờ trên mái tóc dài đen nhánh của bà dính những vệt máu đã khô.
Đầu óc Lục Kim trống rỗng, khoảnh khắc đó khái niệm về cái chết trong cô là con số không. Trong ấn tượng của cô, Vệ Thư Vân trước đây vốn dịu dàng xinh đẹp, nhưng sau khi bị Lục Thành Lâm bạo hành thường xuyên thì trở nên nhát gan sợ sệt, ngay cả khi Lục Kim bị đánh bà cũng không dám vào can.
Lục Kim thì khác, cô như một con nghé con, luôn che chắn trước mặt Vệ Thư Vân khi bà bị đánh, xông vào cắn cánh tay Lục Thành Lâm, sau đó bị gã quật ngã xuống đất rồi lại bò dậy, dùng những lời thô tục nhất để mắng nhiếc gã.
Cô không phải chưa từng oán trách. Có một lần bị tát sưng cả mặt, cô vừa tức vừa hận chất vấn Vệ Thư Vân, tại sao mẹ lại nhát gan thế, tại sao mẹ không bảo vệ con như con bảo vệ mẹ.
Ánh mắt Vệ Thư Vân né tránh, sụt sùi rơi lệ nói: “Mẹ cũng sợ.”
Khi đứng trước thi thể Vệ Thư Vân, Lục Kim đã nghĩ: Tại sao mình lại đi oán trách bà chứ? Mình rõ ràng biết bà nhát gan, biết bà bị đánh nhiều hơn mình, bà là mẹ mình mà, sao mình có thể… sao mình có thể như vậy.
Lục Kim nhớ lại đêm qua bà đứng trước mặt mình trong màn đêm, là một con người bằng xương bằng thịt, với những giọt nước mắt còn ấm nóng, run rẩy nói với cô: “Thực xin lỗi Nay Nay, hiện giờ mẹ sẽ bảo vệ con.”
Cảnh sát nói bà được đưa đến bệnh viện lúc mười hai giờ rưỡi, do mất máu quá nhiều nên không qua khỏi.
Từ chín rưỡi đến mười hai giờ rưỡi. Chỉ có ba tiếng đồng hồ.
Thế là cô không còn mẹ nữa. Cô mất mẹ rồi.
Vệ Thư Vân đã thực hiện lời hứa của mình, bà dùng cái chết để đổi lấy bản án 5 năm tù cho Lục Thành Lâm.
Lục Kim từ cô bé mười lăm tuổi gầy yếu đã trưởng thành đến năm hai mươi tuổi. Dù Lục Thành Lâm đã ra tù hai năm nay, gã cũng chẳng chiếm được chút hời nào từ chỗ cô.
Bảy năm trôi qua, Lục Thành Lâm bình yên vô sự cưới vợ mới. Lục Kim đã có ý nhắc nhở Nhậm Tuệ, nhưng bà ta không biết tốt xấu thì cô cũng đã tận tình tận nghĩa rồi.
Đi xuống lầu, Lục Kim nhịn không được dụi dụi mũi. Cô cũng tự thấy mình rỗi hơi, biết thừa về nhà sẽ gặp cảnh gì mà vẫn đâm đầu vào rước bực vào thân.
Vừa ra khỏi cổng tiểu khu, Lục Kim tình cờ gặp mẹ Chu Ca Thư. Từ lần trước mẹ Chu tìm cô đến nay đã vài tháng họ chưa gặp lại. Chủ yếu là Lục Kim thấy ngại, cứ nhìn thấy mẹ Chu là cô lại thấy chột dạ, dù sao đi quyến rũ con trai đang học lớp 12 của người ta thì nói thế nào cũng là không đúng.
Nhưng mẹ Chu vẫn nhiệt tình như cũ, cứ thế kéo Lục Kim từ cổng về nhà mình, bảo trong nhà có nấu chè hạt khiếm thảo nhất định phải bắt cô vào uống một bát.
Vào đến huyền quan, rồi phòng khách, trên bàn trà cắm hoa hồng màu champagne, bức ảnh gia đình có Chu Ca Thư đang xụ mặt… Mọi ngóc ngách nhà họ Chu cô đều quen thuộc, đặc biệt là căn phòng có ánh nắng đẹp nhất trên tầng hai, nơi cô và Chu Ca Thư lén lút chốt cửa sổ để làm tình.
“Nghĩ gì thế?” Mẹ Chu đặt bát chè thơm ngọt vào tay Lục Kim, mùi hương mật hoa quế thoang thoảng bay tới.
Lục Kim mỉm cười đáp: “Không có gì ạ, cảm ơn dì.”
Mẹ Chu ngồi đối diện, tao nhã cầm thìa sứ, dường như vô tình hỏi: “Sao tự nhiên con lại về đây?”
Mấy chuyện rắc rối nhà họ Lục thì nhà họ Chu đều biết rõ, Lục Kim cũng không định giấu bà, liền đáp: “Lục Thành Lâm kết hôn, chẳng hiểu sao lại gọi con về. Chắc là vợ ông ta sợ mang tiếng đối xử tệ với con riêng nên mới gọi con về ăn bữa cơm thôi ạ.”
Mẹ Chu gật đầu, do dự một lát rồi nói: “Người phụ nữ đó đến đây cũng nhiều ngày rồi, dì và Tiểu Chu đều biết. Thằng bé không nói cho con là vì không muốn con phiền lòng, con đừng trách nó nhé.”
Lục Kim sửng sốt, lập tức trả lời: “Sao có thể ạ, cậu ấy… cũng là vì muốn tốt cho con thôi.”
Chủ đề cứ thế tự nhiên chuyển sang Chu Ca Thư. Nói đến đoạn hứng khởi, mẹ Chu còn lên lầu lấy rất nhiều album ảnh từ nhỏ đến lớn của Chu Ca Thư cho Lục Kim xem.
Chu Ca Thư vốn không thích chụp ảnh, mặt cứ đờ ra không nhìn ống kính, giữa lông mày còn có chút vẻ bực bội, nhưng năm nào cũng có ảnh, chứng tỏ dù ghét nhưng cậu vẫn phối hợp.
Có một năm ảnh rất ít, chỉ có vài tấm, Chu Ca Thư trông cũng đặc biệt gầy gò yếu ớt.
“Đây là năm 200X, Tiểu Chu vì lý do sức khỏe mà phải bảo lưu việc học nửa năm. Thế nên không chụp ảnh mấy.” Mẹ Chu chủ động giải đáp thắc mắc.
200X? Lục Kim giật mình. Đó chính là năm mẹ cô qua đời. Năm đó trạng thái của cô cũng cực kỳ tệ, sống mơ mơ màng màng, nhưng cô thế mà hoàn toàn không biết chuyện Chu Ca Thư từng tạm nghỉ học?
“Cậu ấy bị làm sao ạ? Sức khỏe có vấn đề gì nghiêm trọng không dì?” Lục Kim hỏi.
Mẹ Chu cười nói: “Cũng không hẳn là vấn đề thể chất, mà là tâm lý… Haizz, chuyện qua cả rồi, dì nói với con mấy chuyện này làm gì, mau ăn đi kẻo nguội.”
Mẹ Chu không muốn nói nhiều, Lục Kim cũng chỉ có thể nén lại sự tò mò.
Trước khi đi, mẹ Chu tiễn Lục Kim ra khỏi tiểu khu. Lúc chia tay, bà đột nhiên nói: “Thực ra dì và chú Chu đều không phải người hoài cổ, chỗ này dì ở cũng chán rồi, vốn định đổi nhà từ lâu rồi, nhưng Tiểu Chu lại thích ở đây, làm ba mẹ như dì cũng chẳng còn cách nào khác.”
Lục Kim nghe ra ẩn ý trong lời bà. Cô muốn nói gì đó nhưng lại chẳng biết nói gì cho phải, hé miệng rồi lại không thốt ra được chữ nào.
Mẹ Chu không làm khó cô, chỉ vỗ vỗ vai cô, thở dài đầy thâm ý: “Con cũng đừng trách dì nói chuyện không khéo, dì chỉ có mỗi đứa con trai này, lúc nào cũng muốn xót nó nhiều hơn một chút. Con về đi, lúc nào rảnh thì qua bầu bạn với nó nhiều hơn nhé.”
![Bìa [ROSEMARY] – Chương 12: Cùng sói làm bạn](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)