Bìa [ROSEMARY] – Chương 11: Chú sư tử trắng nhỏ
ROSEMARY

[ROSEMARY] – Chương 11: Chú sư tử trắng nhỏ

Tác giả: Hải Tiên Bì Bì Tương

2786 từ · 13 phút đọc

Chú sư tử trắng nhỏ

Đó là một không gian đen tối, chật hẹp và gần như bị bịt kín. Chỉ có một tia sáng lẻ loi xuyên qua khe hở hẹp hòi chiếu lên những ngón chân bị mài rách của cô bé. Cô bé như bị nhốt trong một chiếc hộp, thấp thỏm ôm lấy hai đầu gối, cuộn tròn người lại như một đứa trẻ sơ sinh. Mùi rỉ sắt nồng nặc bám vào những hạt bụi trong không khí, thi nhau tràn vào chiếc “rương” nhỏ bé ấy. Mùi vị đó nóng rẫy, cô bé bị hun đến mức không ngừng run rẩy, đôi mắt dán chặt vào nơi ánh sáng lọt vào.

Ánh mắt sợ hãi ấy như thể đang đối diện với vực sâu.

Chẳng biết bao lâu trôi qua, có lẽ là vài phút, cũng có lẽ là vài giờ, bỗng có tiếng hít thở dồn dập và tiếng bước chân truyền đến.

Cô bé liều mạng rúc vào góc, dù đã lùi đến mức không thể lùi thêm được nữa. Cô không dám khóc thành tiếng, nhưng những giọt nước mắt lớn cứ thế lã chã rơi xuống.

Cuối cùng, tiếng bước chân dừng lại ngay trước mặt cô.

Tiếng kim loại va chạm với gỗ vang lên, người kia dường như đang cố gắng “mở rương”. Hơi thở của cô bé căng thẳng đến đình trệ, cơ thể run như cầy sấy.

Đột nhiên, một giọng nói còn non nớt nhưng kiên định truyền vào:

“Đừng sợ… Đừng sợ… Em tới rồi…”

Giọng nói ấy còn run rẩy hơn cả cô bé, mang theo tiếng nức nở và nỗi sợ hãi thầm kín, nhưng vẫn cố gắng gượng để an ủi cô.

Chiếc “rương” được mở ra, ánh sáng ập đến như thủy triều.

Trong vùng sáng chói lòa ấy, tầm mắt cô bé mờ mịt, loáng thoáng ngửi thấy mùi hương giống như trong điện thờ Phật, mùi trầm hương sâu lắng, lúc đầu thanh ngọt, sau lại lắng xuống thành một tầng hương ấm áp và trầm ổn.

Mùi hương ấy bao bọc lấy cô, đưa cô vào vùng an toàn.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

“Này! Nay Nay, nghĩ gì thế?” Bạch Trà đẩy Lục Kim một cái, nhỏ giọng nói: “Sao đang thẫn thờ mà mồ hôi lạnh chảy đầy trán thế kia?”

Khi Lục Kim theo bản năng quay đầu nhìn Bạch Trà, đôi mắt cô vẫn đầy vẻ ngơ ngác, như thể không hiểu bạn mình đang nói gì. Trên bục giảng, giảng viên vẫn đang thao thao bất tuyệt, phòng học đầy ắp những gương mặt trẻ tuổi, ngoài cửa sổ là những cây bạch quả lá vàng rực rỡ.

Không có chiếc “rương” nào cả, không có tiếng bước chân, cũng không có mùi rỉ sắt buồn nôn ấy.

“… Không có gì.” Lục Kim đáp, lòng vẫn còn sợ hãi.

Cô không biết phải diễn tả thế nào, giữa thanh thiên bạch nhật mà cô lại nằm mơ giữa ban ngày sao? Những ký ức xa lạ ấy như bị ai đó cưỡng ép nhét vào đầu cô.

Nhưng đó cũng chỉ là một đoạn nhạc đệm nhỏ, sau giờ học, Lục Kim đã ném chuyện này ra sau đầu. Bởi vì có một chuyện còn kỳ quái hơn đã tìm đến tận cửa.

Trần Mỹ Cầm thế mà lại chủ động gọi điện bảo cô về nhà một chuyến.

“Không đi.” Lục Kim chẳng cần suy nghĩ, định cúp máy luôn.

Trần Mỹ Cầm mắng vài câu rồi cuống quýt nói: “Ba mày sắp kết hôn rồi, con trai của tiểu Nhậm sẽ chuyển sang ở phòng mày, mau về mà dọn đồ đạc đi, đừng để lúc mất lại bảo cái thân già này lấy mất nha!”

Khoảnh khắc đó, Lục Kim tưởng mình nghe lầm. Kết hôn? Lục Thành Lâm muốn kết hôn? Chuyện nực cười gì thế này, chỉ cần bỏ chút công sức ra thăm dò thì không thể không biết đống chuyện thối nát của ông ta, người đàn bà nào điên đến mức dám gả cho một gã cặn bã có tiền án giết người cơ chứ!

Cân nhắc hồi lâu, Lục Kim vẫn quyết định đi một chuyến.

Hôm nay ít tiết, chỉ có hai tiết chuyên đề buổi sáng. Buổi trưa Lục Kim hẹn gặp Chu Ca Thư ăn cơm, định ăn xong sẽ về xem Lục Thành Lâm và Trần Mỹ Cầm rốt cuộc định giở trò gì.

Chu Ca Thư đã đợi sẵn ở cửa ga tàu điện ngầm. Khi Lục Kim ra khỏi trạm, cô thấy cậu một tay đút túi quần, một tay cầm điện thoại, đứng im lìm nhìn về phía này như một hòn vọng thê, đáng yêu vô cùng.

“Chẳng phải bảo anh đợi ở quán sao?” Lục Kim bất đắc dĩ nói.

Chu Ca Thư không đáp lời, dùng sự im lặng để phản kháng. Một tuần chẳng gặp được mấy lần, khó khăn lắm mới được ăn bữa trưa cùng nhau, cậu hận không thể dính lấy cô từng phút từng giây. Từ ga tàu đến quán ăn mất năm phút đi bộ, cậu không muốn lãng phí năm phút quý giá ấy.

Lục Kim có tính cách thế nào cũng chẳng hiểu nổi Chu Ca Thư đang nghĩ gì, chỉ biết đứa trẻ này tính tình bướng bỉnh, cô cũng không quản nổi, muốn đợi thì cứ để cậu đợi thôi, chẳng có gì to tát.

Mùa thu là lúc ăn mì gạch cua ngon nhất, Lục Kim dẫn Chu Ca Thư đến một quán lâu đời của người gốc Đông Châu, chọn vị trí cạnh cửa sổ trên tầng hai, chỉ cần ngẩng đầu là thấy cả một trời sắc thu.

Bên trong Chu Ca Thư mặc áo sơ mi đồng phục mùa hè, bên ngoài khoác một chiếc áo len cardigan. Đây là chiếc áo Lục Kim mua cho cậu cách đây không lâu, lúc đi dạo phố với Bạch Trà thấy nó là cô không rời mắt được. Chất len thô mềm mại, chạm vào xù xù, lúc đó cô đã nghĩ Chu Ca Thư mặc vào chắc chắn sẽ đáng yêu lắm.

Quả nhiên, một Chu Ca Thư mềm mại, xù xù thực sự rất đáng yêu.

Vốn dĩ làn da cậu đã trắng, sau khi uống chút trà nóng, đôi môi và gò má đều ửng hồng. Mặc chiếc áo len màu kem, cậu trông giống hệt như một chú sư tử trắng nhỏ. Thừa dịp quán đang vắng người, cậu cứ không nhịn được mà dựa sát vào người Lục Kim, sắp ép cô vào góc tường luôn rồi.

Lục Kim nhìn đôi mắt trong veo của cậu mà lòng ngứa ngáy, nhưng không tiện hôn cậu ở nơi công cộng, đành xoa xoa mặt cậu để trấn an. Ai ngờ không chạm vào thì thôi, vừa chạm vào cậu càng muốn làm nũng, đôi mắt chớp chớp nhìn Lục Kim, con ngươi chỉ biểu đạt đúng ba chữ: “Hôn anh đi.”

“Ngoan nào.” Lục Kim bật cười, chút khó chịu buổi sáng bị sự mềm mại của Chu Ca Thư xua tan sạch sành sanh.

Mì gạch cua được bưng lên, hai người vừa thì thầm vừa trộn mì. Lục Kim gắp một đũa mì thật lớn đút vào miệng Chu Ca Thư. Cậu trước giờ luôn không có cách nào từ chối cô, há miệng ăn hết cả vào, hai má căng phồng lên, còn đâu vẻ lạnh lùng thường ngày nữa.

Ăn xong, Lục Kim tiễn cậu về trường. Dọc đường cô không hề nhắc đến việc mình định về nhà họ Lục, bởi vì Chu Ca Thư dường như còn để tâm đến chuyện đó hơn cả cô, cô không muốn cậu phải bận lòng suy nghĩ nhiều.

“Vào đi.” Gần đến cổng trường, Lục Kim buông bàn tay đang nắm tay Chu Ca Thư ra.

Đầu ngón tay Chu Ca Thư khẽ run, ban đầu cậu không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt Lục Kim khiến cô không nhịn được mà bật cười, thúc giục: “Muốn gì thì nói cho chị nghe nào.”

Chu Ca Thư đưa vẻ mặt tủi thân ra, hồi lâu mới rặn được một câu: “Muốn hôn em.”

Lục Kim nhìn quanh dòng người qua lại, hỏi: “Ở đây á?”

Chu Ca Thư cũng biết ở đây không được, cậu nắm lấy góc áo Lục Kim kéo cô vào con hẻm nhỏ. Lục Kim thích nhất là nhìn dáng vẻ dỗi hờn của cậu, nên mặc kệ cho cậu quậy.

Đông Châu là thành phố kết hợp hoàn hảo giữa hiện đại và cổ điển, những con ngõ nhỏ quanh co thế này đặc biệt nhiều, nhất là quanh trường trung học trực thuộc. Lục Kim cũng không biết mình bị Chu Ca Thư kéo vào con hẻm hẻo lánh nào, cứ thế mơ hồ bị cậu ấn vào tường mà hôn.

Chu Ca Thư hôn rất hung dữ, cậu nâng mặt Lục Kim không cho cô cử động, quấn lấy môi lưỡi cô mà điên cuồng đoạt lấy. Đầu lưỡi xâm nhập vào khoang miệng cô quấy đảo, vẫn chưa thấy đủ còn ngậm lấy lưỡi cô mà mút, nụ hôn ướt át quấn quýt như thể sợ có “chú sư tử nhỏ” khác đến tranh giành với mình. Mãi đến khi hai tay Lục Kim ôm lấy lưng cậu, dịu dàng vỗ về, sự xao động ấy mới lặng lẽ dịu đi, nhưng cậu vẫn chưa chịu rời ra, cứ hôn mãi không biết chán, Lục Kim vừa nhúc nhích là cậu lại hừ nhẹ, làm nũng vô cùng.

Đến khi thực sự hôn đủ, đôi môi Lục Kim đã bị cậu làm cho đỏ mọng, lấp loáng nước bọt. Cậu dùng ngón tay cái lau đi, rồi lại áp tới hôn một cái thật kêu.

“Được rồi.” Lục Kim đưa tay đẩy cậu ra một chút để có không gian thở dốc, lại sợ cậu thấy tủi thân nên đành dỗ dành: “Sắp đến giờ rồi, mau vào đi thôi. Đợi anh nghỉ chị sẽ dành nhiều thời gian bên anh hơn, được không?”

Chu Ca Thư hiểu rõ ý nghĩa của việc “dành nhiều thời gian bên nhau” là gì, vì thế cậu mới ngoan ngoãn quay lại trường. Cứ đi một bước lại ngoái đầu nhìn một lần, lưu luyến không rời, còn đâu cái vẻ tất cả tránh xa tôi ra lúc trước nữa chứ.

Tiễn xong tiểu tổ tông, Lục Kim tìm một chỗ vắng hút một điếu thuốc để chuẩn bị tâm lý rồi mới bắt tàu điện ngầm về nhà họ Lục.

Thang máy dừng ở tầng 5, Lục Kim vừa bước vào hành lang đã nghe thấy tiếng cười nói truyền ra từ trong nhà. Đó rõ ràng là tiếng cười của một người phụ nữ, nghe chừng tuổi tác cũng không lớn lắm.

Vừa bước chân vào nơi này, Lục Kim đã không nhịn được mà nhíu mày, lúc gõ cửa gương mặt hiện rõ vẻ mất kiên nhẫn.

“Mẹ, mẹ đừng nhúc nhích, để Tiểu Hải ra mở cho.” Tiếng nói loáng thoáng truyền ra từ bên trong.

Chẳng mấy chốc cửa mở, là một cậu bé khoảng mười tuổi. Cửa mở ra nhưng nó vẫn dán mắt vào điện thoại chơi game, chỉ ngẩng đầu liếc một cái rồi hét vào trong: “Mẹ, là một người đàn bà.” Nói xong liền ôm điện thoại chạy biến vào trong, đúng chuẩn một đứa trẻ hư nghiện game.

Lục Kim bước vào cửa, suýt chút nữa đâm sầm vào một người phụ nữ trẻ.

Người phụ nữ dường như đang rửa bát, trên eo còn quấn tạp dề. Bà ta vội vàng lau vệt nước trên tay, rụt vai rụt cổ ngập ngừng hỏi: “Ôi, đây là Nay Nay phải không, lớn lên xinh đẹp quá. Dì là… dì là…”

Ngập ngừng nửa ngày, bà ta vẫn không thốt ra nổi một danh xưng nào.

Lục Kim cũng ngẩn người ra. Người phụ nữ này trông rất giống… mẹ của cô. Đôi mắt, khuôn miệng, thậm chí cả cái khí chất dịu dàng đến mức có phần nhút nhát ấy, quá giống…

Trần Mỹ Cầm đúng lúc này đi tới, gắt gỏng: “Đây là dì Nhậm của mày, hôm qua vừa đăng ký kết hôn với ba mày xong. Dì ấy cứ nhất định đòi gọi mày về ăn bữa cơm, trưa nay làm rõ một bàn thức ăn mà chẳng thấy mày đâu, điện thoại cũng không nghe, mày bị mù hay bị điếc hả!”

Nhậm Tuệ mỉm cười kéo kéo ống tay áo Trần Mỹ Cầm, lấy lòng gọi một tiếng “Mẹ”, dường như đang tìm cách giải vây cho Lục Kim.

Lục Kim đã lấy lại tinh thần. Cô nhàn nhạt liếc Trần Mỹ Cầm một cái, không thèm tiếp lời bà ta mà đi thẳng về phòng mình. Đẩy cửa ra, đập vào mắt là đống chăn nệm hỗn độn và đồ đạc vứt lung tung đầy đất.

Nhậm Tuệ thấy cô đứng khựng ở cửa không vào liền vội vàng tiến lên, lao vào phòng thu dọn, lúng túng nói: “Ôi thật là, đều tại thằng Tiểu Hải, con trai nên bừa bãi quá. Nay Nay con yên tâm, dì dọn dẹp sạch sẽ cho con ngay đây.”

“Dọn cái đéo gì!” Lục Thành Lâm vừa mới đi mua thuốc lá về, vừa vào cửa đã nghe thấy vợ mới của mình khép nép xin lỗi Lục Kim, lửa giận tức khắc bốc lên: “Lục Kim, mau thu dọn đồ đạc của mày đi, nhường phòng này cho em trai mày ở.”

Lục Kim quay đầu nhìn Lục Thành Lâm, rồi lại nhìn người phụ nữ trông có vẻ hiền thục trước mặt, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Lục Thành Lâm vứt điếu thuốc trong miệng xuống, dùng chân di di cho tắt, mắng: “Đồ ăn cháo đá bát, mày cười cái gì!”

Lục Kim chẳng hề nao núng: “Tất nhiên là vì những chuyện ông làm quá nực cười nên tôi mới cười rồi. Lục Thành Lâm, ông nhìn mặt vợ ông mà không gặp ác mộng sao? Ông có biết mình buồn cười đến mức nào không?”

Lục Thành Lâm nghe vậy mặt đỏ gay vì tức, vừa nhấc chân định xông tới đánh người thì bị Nhậm Tuệ cản lại. Bà ta đóng vai người hòa giải khuyên ngăn: “Thôi mà ông Lục, chấp nhặt với con làm gì. Em nghe nói Nay Nay học ở Đông Châu đấy, học trường tốt thế chắc chắn là thông minh rồi, lỡ đánh hỏng đầu óc nó thì ông có mà hối hận.”

Lục Kim khoanh tay nhìn họ diễn kịch. Quả thực, diễn còn hay hơn cả vở kịch trên sân khấu Đông Châu vừa rồi. Mấy người này bày ra bộ mặt quỷ quyệt ấy, tưởng cô là kẻ ngốc chắc?

Quả nhiên, Trần Mỹ Cầm lập tức bắt nhịp: “Lục Kim, sau này mỗi cuối tuần mày phải về một chuyến để bổ túc văn hóa cho Tiểu Hải. Tao đã nhờ người xem bói rồi, Nhậm Tuệ có thể sinh thêm cho nhà này một đứa con trai nữa, Tiểu Hải chính là ngôi sao may mắn mang lại phúc khí cho em trai nó đấy!”

Gây ra tiếng động lớn như vậy nhưng thằng bé Tiểu Hải kia vẫn cứ nằm ườn trên sofa chơi game, mặc cho chuyện gì xảy ra cũng chẳng hề lay chuyển nổi nó nửa phân.

Lục Kim cuối cùng cũng hiểu vở kịch hôm nay là vì cái gì. Cô quay người vào phòng, mất vài phút thu dọn nốt đống đồ lần trước còn sót lại nhét vào túi, rồi quay lại nói với cái đám người không biết xấu hổ trong căn phòng này: “Liên quan đéo gì đến tôi.”

Trần Mỹ Cầm bị làm nhục mặt, tức khắc định giở trò lua loa, nhưng bị Lục Kim quát cho một câu “Bà câm miệng đi”, thế là bà ta nghẹn họng không thốt ra lời.

“Vốn dĩ tôi còn đang nghĩ là loại người nào mà dám gả cho Lục Thành Lâm.” Lục Kim cười nhìn Nhậm Tuệ, nhìn đến mức bà ta phải rùng mình mới nói tiếp: “Hóa ra là bà. Bà mưu cầu cái gì tôi không biết, cũng chẳng quan tâm, nhưng chỉ muốn khuyên bà một câu, quý trọng sinh mạng mình đi, đừng để con trai bà còn nhỏ mà đã mất mẹ.”