Vở kịch [Những kẻ không nên được sinh ra] kể về một đôi vợ chồng ân ái sinh ra đứa con bị bệnh tim bẩm sinh. Giống như bao bậc cha mẹ vĩ đại khác, họ dốc hết tiền tiết kiệm chữa trị cho con, nhưng một năm, hai năm, rồi năm năm trôi qua, căn bệnh như một cái túi không đáy. Họ bán sạch nhà cửa, mỗi người làm ba công việc một lúc nhưng vẫn không đủ. Phải làm sao đây?
Một ngày nọ, người chồng nói với vợ: “Em đi làm gái đi, như thế mới nhanh có tiền phẫu thuật cho con.”
Người vợ khóc suốt đêm, rồi đồng ý.
Mỗi đêm, người chồng đi làm ở bến tàu về lại đạp xe chở vợ đến nhà khách. Về sau có khách muốn đến tận nhà, người chồng nghiến răng ngồi xổm ngoài cửa căn phòng thuê rẻ tiền hút thuốc, nghe tiếng vơi mình nức nở rên rỉ bên trong.
Có lần người chồng uống say, vừa mở cửa thấy khách đang ấn vợ mình lên bàn ăn mà ra vào, ông ta đánh gã khách một trận rồi đuổi đi, sau đó hung hăng trút nắm đấm xuống thân hình gầy gò của vợ.
Ông ta vừa đánh vừa chửi rủa: “Đồ đĩ điếm, rên sướng thế cơ à, cô có xứng với con không!”
Người vợ nằm im dưới đất cho chồng đánh chửi, đôi mắt ráo hoảnh không một giọt lệ.
Tình trạng đó kéo dài nửa năm. Đến gần Tết năm đứa trẻ 6 tuổi, nó chết trên bàn mổ. Thân hình nhỏ thỏ rướm đầy sẹo mổ, gương mặt bé xíu chẳng còn chút thịt, trông như đứa trẻ bước ra từ trại tị nạn.
Hai vợ chồng ôm xác con khóc rống một trận, rồi đem vòng hoa đến đặt trước cổng bệnh viện làm loạn suốt một tháng, kiếm được 50 vạn tiền bồi thường.
Người vợ lẩm bẩm: “Có ngần này tiền, chẳng đủ mua lại căn nhà cũ.”
Người chồng rít thuốc, đếm xấp tiền mới rút từ ngân hàng, nhổ một bãi đờm xuống đất rồi cười: “Thì em lại đi kiếm tiếp đi.”
Người vợ rụt vai, rụt rè gật đầu.
Họ thuê căn nhà rộng hơn, khách đến ngày càng nhiều. Nửa đêm đầu họ ngủ với vợ, nửa đêm sau đánh bài với chồng. Túi tiền của họ ngày một căng phồng, họ mua lại được căn nhà lớn năm xưa.
Lại một năm mới đến, hai vợ chồng đốt tiền giấy cho con.
“Bảo bảo, thôi thì cũng coi như ba mẹ không có lỗi với con nữa rồi. Con nhất định phải phù hộ cho ba mẹ sinh được một đứa em trai khỏe mạnh nhé.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Lục Kim không ngờ đó lại là một câu chuyện như vậy. Bạn trai của Bạch Trà diễn vai người chồng cực kỳ sống động, khoảnh khắc anh ta xô ngã cô gái đóng vai vợ xuống đất, cả lễ đường vang lên những tiếng hít khí lạnh.
Tiếng bàn tán từ hàng ghế sau loáng thoáng truyền lại.
“Này, cốt truyện này làm tớ nhớ đến một vụ. Hồi tụi mình học cấp hai, ở khu Giang Dương có vụ án giết vợ đó, cậu nhớ không?”
“Sao không nhớ được! Hình như cuối cùng chỉ xử hơn 5 năm?”
“Nghe nói lúc đó con gái ông ta cũng ở…”
Tiếng thảo luận bị ngắt quãng.
Chu Ca Thư quay đầu lại, mặt không cảm xúc nói: “Bạn học, có thể giữ im lặng một chút không?”
Lục Kim cúi đầu, bàn tay Chu Ca Thư đang siết chặt lấy tay cô. Ngón tay cậu rất đẹp, nhưng lúc này vì dùng lực quá mạnh mà các khớp xương trở nên trắng bệch rồi ửng đỏ.
Thật ngốc, Lục Kim thầm nghĩ. Đã bao lâu trôi qua rồi, những lời đàm tiếu vô thưởng vô phạt ấy chẳng còn là gì với cô, ngược lại chính Chu Ca Thư mới là người để ý quá mức.
Lục Kim nắm ngược lại tay cậu, mười ngón tay đan chặt vào nhau, từ đầu ngón tay vuốt chậm rãi xuống kẽ tay, thong thả nhưng vô cùng kiên định.
Ngón tay cái của Chu Ca Thư chậm rãi mơn trớn lên mu bàn tay cô, như an ủi, lại như vỗ về.
“Muốn đi không?” Chu Ca Thư tựa lưng vào ghế, nghiêng mặt nhìn Lục Kim, hỏi nhỏ bằng chất giọng nghe chừng rất bình tĩnh.
Lục Kim cười khẽ: “Tiểu Chu, chị không sao đâu…”
Chu Ca Thư không nhìn cô nữa, hàng mi rủ xuống che đi cảm xúc, nhưng Lục Kim cảm nhận rõ rệt một nỗi đau xót đang tràn ra.
Cậu nói: “Nhưng anh thì có sao. Lục Kim, anh không muốn xem nữa, anh muốn hôn em.”
Hai kẻ đào ngũ khom lưng cẩn thận xuyên qua đám đông để ra khỏi lễ đường.
Khoảnh khắc tiếp xúc với ánh nắng rực rỡ bên ngoài, Lục Kim bỗng thấy tim mình hẫng đi một nhịp như vừa trải qua một kiếp người. Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh, rồi cúi đầu nhìn bàn tay vẫn đang bị Chu Ca Thư nắm chặt, trái tim lơ lửng dường như dần trở về đúng chỗ.
Lục Kim hơi ngẩng đầu nhìn Chu Ca Thư, hai người ăn ý nhìn nhau đắm đuối.
Rời khỏi khuôn viên trường, điểm đến là một khách sạn quen thuộc họ từng ghé qua.
Vừa vào phòng, Lục Kim đã bị Chu Ca Thư ấn vào sau cửa mà hôn. Nụ hôn của cậu không hề yên phận, đôi tay luồn vào dưới vạt áo cô. Vừa liếm láp đôi môi và đầu lưỡi cô đầy tình sắc, cậu vừa xoa nắn vùng hông cô một cách điêu luyện. Cảm thấy chưa thỏa mãn, cậu linh hoạt cởi cúc và kéo khóa quần jean của cô, bàn tay lần theo đường cong thắt lưng luồn vào trong, cách một lớp quần lót mỏng manh mà vuốt ve cặp mông đầy đặn.
Lục Kim ngửa đầu, đôi môi bị hôn đến sưng đỏ, đầu lưỡi tê dại. Cậu khống chế cô từ trên xuống dưới, những luồng điện khoái cảm bắt đầu tích tụ trong cơ thể cô.
Nhưng cô là Lục Kim, cô chưa bao giờ là kẻ thụ động trong tình ái. Nỗi khát khao đối với cơ thể trẻ trung, mạnh mẽ của Chu Ca Thư trong cô cũng chẳng kém gì cậu.
Bàn tay Lục Kim luồn vào áo Chu Ca Thư, từ cơ bụng đến ngực, cô mơn trớn không rời, rồi vòng ra sau lưng, ôm chặt lấy tấm lưng rộng và săn chắc. Những khối cơ bắp căng tràn sức mạnh nổi lên rõ rệt nhưng không quá thô kệch, mang một độ cong hoàn hảo.
Chu Ca Thư thở dốc, nhanh chóng lột phăng chiếc áo trên người. Cậu biết lẽ ra nên lên giường ngay lúc này, nhưng đôi chân lại không nhích đi nổi nửa bước. Thoát y xong, cậu lại nâng mặt Lục Kim lên hôn, như thể đi thêm vài bước cũng là lãng phí thời gian. Đôi tay cậu không biết đặt đâu cho vừa, từ cổ vai đến thắt lưng, nơi nào cậu cũng yêu thích không rời.
Lục Kim cảm nhận được sự nôn nóng nhiệt tình của cậu, cô mỉm cười, nắm lấy cổ tay cậu kéo về phía mép giường. Cô nhẹ nhàng đẩy một cái, ấn cậu ngồi xuống, rồi từ từ quỳ sụp xuống trước mặt cậu.
Chu Ca Thư lúc này mới hiểu cô định làm gì, đuôi mắt cậu đỏ rực vì căng thẳng. Cậu vừa khao khát vừa bối rối nhìn cô, định đỡ cô dậy vì không nỡ để cô làm chuyện này, nhưng khoái cảm trỗi dậy trong cơ thể là thật. Cậu không thể lừa dối chính mình, cậu muốn thấy Lục Kim say mê ngậm lấy mình, cậu muốn bắn vào miệng cô.
Vừa kéo quần lót của Chu Ca Thư xuống, côn thịt nóng hổi đã bật ra. Thứ to lớn này thực sự chẳng mấy đẹp đẽ, gân xanh nổi cộm, tím đỏ rực rỡ. Thật khó hình dung một Chu Ca Thư xinh đẹp, lạnh lùng lại sở hữu một hung khí thô bạo đến vậy.
Lục Kim nhìn cậu với đôi mắt chứa đầy ý cười như có móc câu, cô cúi đầu, đầu lưỡi liếm qua môi một vòng như thể chuẩn bị thưởng thức một món ăn cực kỳ ngon miệng.
Chu Ca Thư hưng phấn đến run rẩy cả người.
Lục Kim một tay đỡ lấy gốc, há miệng ngậm lấy phần đỉnh. Cô còn chưa kịp liếm láp gì, Chu Ca Thư đã phát ra tiếng hừ từ cổ họng. Thứ này quá lớn, Lục Kim chỉ có thể miễn cưỡng ngậm lấy quy đầu, co rút cơ khoang miệng để hút, rồi đẩy ra nuốt vào liên tục. Cô còn cố tình dùng đầu lưỡi liếm lấy lỗ nhỏ ở đỉnh, quả nhiên nghe thấy tiếng rên rỉ kìm nén của cậu.
Chu Ca Thư đắm đuối nhìn Lục Kim. Một tay cậu chống lên giường, tay kia luồn vào tóc cô, nhìn chiếc lưỡi nhỏ nhắn liếm láp hạ thân mình. Tai cậu tràn ngập tiếng nước chùn chụt dâm mỹ, khoái cảm tinh thần lúc này còn lớn hơn cả thể xác. Hai loại cảm giác đan xen khiến cậu điên cuồng, cậu không kìm được mà đưa đẩy hạ thân về phía miệng cô, tiến sát vào cổ họng.
“Đừng cử động… Của anh lớn quá, chị không ngậm hết được.” Lục Kim làm một lúc thì thực sự không chịu nổi nữa.
Chu Ca Thư thở dốc phát ra tiếng cười có phần đắc ý, cậu đưa tay sờ mặt cô, chạm vào đôi môi đọng nước. Ban đầu ánh mắt ấy là sự thương xót bình thường, nhưng Lục Kim thấy nhiệt độ trong đáy mắt cậu tăng vọt, như một đống lửa trại rực cháy đến cực hạn.
Cậu như một con sói đầu đàn kiêu hùng vừa đoạt được vị trí, việc đầu tiên là giao phối với con sói cái kiêu hãnh nhất. Cậu hung hăng cắn vào cổ cô, tha cô lên đỉnh núi của mình, liếm láp một trận điên cuồng. Đợi đến khi con cái dịu dàng nức nở dưới thân, cậu mới đem thứ đang rỉ nước của mình cắm vào cơ thể cô.
Chu Ca Thư bế thốc Lục Kim lên rồi ấn xuống giường. Cậu bắt cô quỳ bò, lột sạch quần áo cô ném xuống đất. Cậu quỳ phía sau, dán chặt vào lưng cô, tay nắm lấy bầu ngực đầy đặn, hôn cắn khắp làn da lưng như một con thú đang động dục. Hạ thân cậu không ngừng cọ xát, thúc vào mông cô liên hồi.
Hôn hít chán chê phía trên, cậu hơi lùi lại, vô sỉ tách hai cánh mông của Lục Kim ra để quan sát. Huyệt nhỏ bị tách mở, cậu dễ dàng thấy nơi ấy đang rỉ nước, mấp máy như một đóa hoa kiều nộn đang tiết mật, sống động vô cùng.
Chu Ca Thư chẳng suy nghĩ gì, cúi xuống ngậm lấy, biến thái luồn lưỡi vào liếm láp như thể nếm được thứ gì quý giá lắm. Cậu nuốt sạch những dòng mật dịch ngọt ngào ấy, vẫn thấy chưa đủ nên giữ chặt eo mông không cho cô cựa quậy, liếm đến mức nơi đó của Lục Kim chảy nước không ngừng, rồi tất cả đều chui vào bụng cậu.
Đây mới thực sự là nước sữa hòa nhau.
Lục Kim kêu đến khản cả giọng, hai đùi run rẩy dữ dội. Khoái cảm điên cuồng hành hạ dây thần kinh, khiến cô như rơi vào kỳ động dục của động vật, cô ra sức lắc mông, không chút xấu hổ mà đưa nơi nhạy cảm về phía miệng Chu Ca Thư, hy vọng cậu mạnh hơn, mạnh hơn nữa. Cuối cùng khi không chịu nổi sự kích thích ấy, cô run rẩy cầu xin trong tiếng khóc: “Tiểu Chu ơi, đừng làm thế nữa, mau cho vào đi.”
Chu Ca Thư nghe lời ngay lập tức. Cậu giữ người cô cho vững, để cô quỳ thật tốt rồi đâm thẳng từ phía sau. Huyệt nhỏ của Lục Kim vừa ướt vừa chặt, dù dịch nhiều cũng không dễ vào. Chu Ca Thư gồng đến mức nổi gân cổ mới vào được một nửa, cậu khàn giọng nói: “Nay Nay, thả lỏng ra…”
Lục Kim nức nở, cố gắng thả lỏng theo lời cậu. Dù mới chỉ vào được một nửa nhưng cảm giác đã rất tuyệt, cô vô thức co rút để mút lấy cậu, sau đó tự mình đưa đẩy mông qua lại, ngẩng cổ rên hừ hừ đầy thỏa mãn.
Chu Ca Thư mất sạch lý trí. Cậu muốn dịu dàng nhưng Lục Kim lại cố tình quyến rũ cậu. Hai tay cậu siết chặt eo cô, hùng hổ đâm tới tấp, trong tiếng thét chói tai của Lục Kim, cậu đã đâm chạm tới nơi sâu nhất. Không đợi cô kịp định thần, cậu đã bắt đầu dập liên hồi. Cậu nhìn chằm chằm nơi giao hợp giữa hai người, một màu đỏ ướt át. Cơ quan nam tính thô tráng vô sỉ ra vào huyệt nhỏ xinh xắn, sự đối lập mạnh yếu rõ rệt tạo nên một vẻ đẹp vừa dữ dội vừa mang tính áp đảo.
Không thể nhìn thêm nữa, Chu Ca Thư dời mắt đi, nếu nhìn tiếp chắc Lục Kim khỏi xuống giường mất.
Chẳng biết đã đâm bao lâu, Lục Kim sắp quỳ không vững, đầu gối bị ma sát đến đỏ ửng và hơi đau, nhưng khoái cảm dưới thân cứ từng đợt ập đến. Cô cố gắng gượng, bị Chu Ca Thư làm đến mức khóc không thôi.
“Không… không được nữa, Tiểu Chu ơi… ưm…”
Gần như ngay lúc hét lên, sau một hồi cơ thể co giật kịch liệt, cô đổ gục xuống giường như một con rối đứt dây, các khớp xương rã rời không nghe theo sai khiến, mí mắt nặng trĩu tưởng chừng có thể ngủ thiếp đi ngay lập tức.
Chu Ca Thư nằm đè lên người cô, hôn lên tấm lưng đẫm mồ hôi, để lại từng dấu vết đỏ rực. Côn thịt cứng rắn vẫn còn cọ xát giữa hai chân cô, cậu mỉm cười thì thầm bên tai cô: “Đừng ngủ, anh còn chưa bắn mà.”
![Bìa [ROSEMARY] – Chương 10: Anh muốn hôn em (H)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)