Bìa [ROSEMARY] – Chương 1: Tiết học sinh lý (H)
ROSEMARY

[ROSEMARY] – Chương 1: Tiết học sinh lý (H)

Tác giả: Hải Tiên Bì Bì Tương

1966 từ · 9 phút đọc

Tiết học sinh lý (H)

Hoàng hôn mùa hạ oi bức, tiếng ve sầu kêu vang không dứt, ánh tà dương xuyên qua tán lá ngô đồng rậm rạp, chiếu từng vệt sáng vào không trung. Dưới bóng cây, những cụ già đang dắt theo trẻ nhỏ vui đùa; nửa quả dưa hấu vừa lấy ra từ tủ lạnh còn phả chút hơi lạnh, phần ruột ngọt nhất ở giữa đã bị khoét sạch sẽ.

Trong buổi chiều tà nóng hầm hập ấy, bên ngoài thảnh thơi và tự tại, hoàn toàn không ai chú ý tới bên khung cửa sổ tầng hai của căn biệt thự nhà họ Chu, Lục Kim đang bị Chu Ca Thư liếm đến mức cao trào liên tiếp.

Theo kế hoạch, Lục Kim vốn không định làm tình với Chu Ca Thư, bởi ba mẹ Chu đi du lịch đã ấn định ngày về là hôm nay.

Thế nhưng khi Lục Kim đang thành thật giảng giải đề thi toán đại học năm ngoái cho Chu Ca Thư, cậu lại giữ vẻ mặt lạnh lùng, từng chữ từng câu cực kỳ nghiêm túc hỏi cô: “Lục Kim, làm không?”

Dù là người có đời sống cá nhân hỗn loạn như Lục Kim cũng có chút không chịu nổi với sự trực tiếp của Chu Ca Thư. May mà hơn nửa tháng nay cô cũng đã quen với tính cách này của cậu, nên chỉ ngẩn người một lát rồi uyển chuyển đáp: “Ba mẹ cậu sắp về đến nhà rồi.”

Chu Ca Thư buông bút, bóp chặt eo Lục Kim, một tay bế thốc cô lên ngồi trên bàn sách, rồi dưới ánh mắt vừa kinh ngạc vừa dung túng của cô, cậu cúi người hôn cô.

Thực tế, dù hai người đã làm tình với nhau hơn nửa tháng, nhưng số lần chính thức hôn môi lại cực kì ít. Lục Kim không quá quen thuộc, cô dùng đầu lưỡi chống đối muốn đẩy lưỡi cậu ra ngoài, nhưng hành động đó ngược lại càng thêm trêu ngươi. Đầu lưỡi cô bị Chu Ca Thư mút chặt trong miệng hồi lâu, khiến khóe môi Lục Kim không ngừng chảy nước miếng, nụ hôn nồng cháy đến mức thân mật quá độ.

Trước khi Lục Kim nổi giận, Chu Ca Thư cuối cùng cũng buông cô ra, men theo cổ cô liếm dần xuống dưới.

Khác với một Lục Kim hoàn toàn chìm đắm trong cuộc hoan lạc, dù động tác có kịch liệt đến đâu thì biểu cảm của Chu Ca Thư vẫn luôn lãnh đạm. Khổ nỗi Lục Kim lại cực kỳ thích dáng vẻ này, cô thích nhìn khuôn mặt xinh đẹp lạnh lùng kia của Chu Ca Thư đang nghiêm túc châm lửa trên người mình từng chút một.

Sự mâu thuẫn giữa hai thái cực này thường mang lại khoái cảm gấp bội.

Ví dụ như hiện tại, sau khi Chu Ca Thư ngậm hai hạt đậu trước ngực Lục Kim đến mức sưng đỏ cứng ngắc, cậu liền tùy ý tách hai chân cô ra, hất tung vạt váy cô lên ngang hông, cách một lớp quần lót mà liếm cắn nơi tư mật của cô. Chẳng mấy chốc, lớp vải mềm mại kia đã bị liếm đến ướt đẫm, thậm chí có dâm thủy chảy ra cũng đều bị đầu lưỡi của Chu Ca Thư cuốn lấy rồi nuốt xuống cổ họng.

Lục Kim chẳng chút ngại ngùng mà tận hưởng khoái cảm Chu Ca Thư mang lại, cô chủ động cởi quần lót, tùy tiện mở rộng hai chân, để mặc nụ hoa đang rỉ nước đối diện với mặt Chu Ca Thư, gương mặt ửng hồng nhìn cậu.

Chu Ca Thư ăn mặc chỉnh tề, trông đúng chất một thiếu niên chính trực, vậy mà lại không hề do dự quỳ gối trước mặt Lục Kim, đôi tay bóp chặt cặp đùi trắng nõn của cô, vùi đầu vào giữa hai chân cô liếm láp phát ra tiếng “chùn chụt”.

Chất lỏng rỉ ra từ miệng huyệt của Lục Kim đều bị Chu Ca Thư mút hết vào miệng, không để sót giọt nào. Đầu lưỡi cậu linh hoạt lách vào bên trong, cọ xát lên những vách thịt mềm, đồng thời cậu còn tách một bàn tay ra, ấn lên điểm nhạy cảm nhất của cô mà xoay vòng nghiền nát.

Lục Kim bị cậu làm cho sướng đến mức thở dốc, không thể ngồi vững, mông khó nhịn mà vặn vẹo. Chiếc bàn sách vốn ngăn nắp giờ bị hai người bày bừa lộn xộn, đề thi nhăn nhúm, văn phòng phẩm rơi đầy đất.

Máy điều hòa vẫn đang phà hơi lạnh, nhưng không khí trong phòng không hề giảm bớt sự nóng ẩm. Giữa những cái liếm láp ngày càng kịch liệt của Chu Ca Thư, Lục Kim căng cứng ngón chân và vòng eo, đầu ngửa ra sau đầy mê dại, tay lại không nương tình mà siết chặt lấy tóc Chu Ca Thư.

“Chu Ca Thư… A… Chỗ đó… Ưm…” Giọng Lục Kim đã mang theo tia nức nở sắp sụp đổ vì cao trào.

Cửa sổ đang mở, do Lục Kim sợ mùi trong phòng quá nồng sẽ bị ba mẹ Chu phát hiện, lúc này cô lại nghe rõ mồn một tiếng xe dừng và tắt máy dưới lầu.

Cô đột ngột mở bừng mắt, chưa kịp nói gì đã bị Chu Ca Thư ngậm chặt lấy điểm nhạy cảm mà mút mạnh. Bên trong bị hai ngón tay thon dài của cậu đâm chọc đến mức nước chảy lênh láng, cùng lúc đó, giọng nói của ba mẹ Chu dưới lầu vang lên rõ rệt.

Mẹ Chu: “Lấy đồ mua cho con bé ra trước đã, còn hộp bào ngư kia nữa, đừng để nó bị hỏng!”

Ba Chu: “Biết rồi biết rồi, em nói nhỏ thôi, thằng bé chắc đang học bù đấy, chúng ta đừng làm phiền nó.”

Mẹ Chu: “Anh không nói em cũng quên mất, lấy cho Nay Nay sợi dây chuyền ở trong xe nữa.”

Lục Kim căng thẳng đến mức tay chân tê dại, khoái cảm từ thân dưới điên cuồng ùa lên toàn thân, cô liều mạng nhẫn nhịn tiếng rên rỉ suýt chút nữa thốt ra khỏi miệng. Dưới sự phối hợp nhịp nhàng giữa tay và miệng của Chu Ca Thư, cô run rẩy mà đạt tới đỉnh điểm.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Mẹ Chu gõ cửa phòng Chu Ca Thư rồi đẩy ra, đập vào mắt bà là cảnh Lục Kim đang cầm bút nghiêm túc giảng giải cho Chu Ca Thư. Mẹ Chu mỉm cười hài lòng, gọi một tiếng Tiểu Chu, rồi vội vàng nói: “Nay Nay, vất vả cho cháu quá.”

“Dì ạ, dì về lúc nào thế, bọn cháu không nghe thấy gì cả.” Lục Kim trước mặt người lớn luôn cực kỳ ngoan ngoãn, diễn kịch lại càng dễ như trở bàn tay. Cô định đứng dậy nhưng bị mẹ Chu cản lại.

“Đừng đứng lên, dì chỉ qua xem một chút thôi, hai đứa cứ tiếp tục đi, dì đi gọt trái cây cho hai đứa ăn.”

Suốt quá trình đó, Chu Ca Thư chỉ lạnh nhạt gọi một tiếng “mẹ”, chẳng hề có chút nhiệt tình hoạt bát nào của một chàng trai mười bảy tuổi. Cũng may mẹ Chu đã quen với tính cách này của con trai, hoàn toàn không nhận ra điểm bất thường giữa hai người, và càng không thể ngờ được rằng, cô gái ngoan ngoãn Lục Kim trong mắt bà, bên dưới lớp váy trống trơn chẳng mặc gì cả, thậm chí nơi chân tâm vẫn còn treo những vệt dâm thủy chưa kịp lau sạch sau trận cao trào.

Khi mẹ Chu ra ngoài, Lục Kim mới thả lỏng. Cô rút mấy tờ giấy vệ sinh lau khô giữa hai chân, rồi lôi chiếc quần lót từ dưới chăn của Chu Ca Thư ra. Dù lớp vải đã ướt đẫm nhưng cô vẫn buộc phải mặc vào.

Sau khi tạm thời thu xếp ổn thỏa, cô mới lạnh mặt nói với Chu Ca Thư: “Chuyện như thế này, tôi không muốn xảy ra lần thứ hai.”

Chu Ca Thư tựa người vào lưng ghế, đôi đồng tử đen láy lười nhác nhìn Lục Kim, cứ như người vừa vùi đầu giữa hai chân cô không phải là cậu vậy. Cậu không có biểu cảm gì, giọng điệu cũng lãnh đạm hờ hững: “Người vừa cao trào dường như không phải là tôi.”

Sắc mặt Lục Kim không mấy tốt đẹp, cô gọi tên Chu Ca Thư như một lời cảnh cáo, chắc mẩm cậu sẽ thỏa hiệp.

Trên thực tế, Chu Ca Thư quả thực đã nhường bước, cậu thản nhiên đáp một câu: “Biết rồi.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Bữa tối được dùng tại nhà họ Chu. Ba mẹ Chu đều là những người lương thiện và nhiệt tình, họ chẳng bao giờ ngờ tới cô con gái hàng xóm mà mình bỏ tiền mời về kèm cặp con trai lại dám lén lút làm tình với cậu. Học bù thì chẳng được bao nhiêu, nhưng phim người lớn thì ngày nào cũng diễn.

“Nay Nay, ăn nhiều vào con, bào ngư này sáng sớm mới vớt lên đấy, dì và ba Tiểu Chu tự tay chọn đấy.” Mẹ Chu nói.

Lục Kim hơi ngượng ngùng, luôn miệng cảm ơn dì.

Mẹ Chu gắp cho con trai một con, rồi hỏi: “Tiểu Chu, mấy ngày nay học bù thấy thế nào?”

Chu Ca Thư nuốt thức ăn trong miệng xuống, uống một ngụm nước rồi mới chính thức trả lời: “Khá tốt ạ, có nhiều chỗ chị Nay Nay giảng một cái là con hiểu ngay.”

Lục Kim suýt chút nữa thì sặc nước. Cái tên Chu Ca Thư này, không chỉ có khuôn mặt đẹp hàng cực phẩm, mà nói dối cũng thuộc hàng cực phẩm nốt.

Học bù? Bù cái gì cơ, tiết học sinh lý hay là thực hành đóng phim người lớn?

Dùng bữa xong, mẹ Chu lấy sợi dây chuyền ngọc trai mua cho Lục Kim ra. Cô từ chối mãi nhưng vẫn không ngăn nổi sự nhiệt tình của bà, đành phải ngượng ngùng nhận lấy, cô cảm thấy món quà này thật nóng bỏng tay, lòng đầy bất an.

Ba Chu bảo Chu Ca Thư tiễn Lục Kim một đoạn. Hai người ra khỏi biệt thự nhà họ Chu, thực chất chỉ đi khoảng 50 mét là đến nhà Lục Kim.

Khu của họ gồm cả biệt thự và chung cư, tuy ở cùng một chỗ nhưng giá cả và môi trường sống vẫn chênh lệch rất nhiều.

Nhà Lục Kim ở tầng 5, thang máy vừa mở, Lục Kim còn chưa kịp từ biệt thì đã bị Chu Ca Thư một tay kéo tuột vào lối thoát hiểm cầu thang bộ.

“Ưm…”

Lục Kim bị Chu Ca Thư ép vào tường hôn ngấu nghiến. Cô vất vả lắm mới thoát ra được, dùng hết sức đẩy cậu một cái, lạnh mặt nói: “Chu Ca Thư, những gì chúng ta đã thỏa thuận lúc đầu, cậu không quên đấy chứ?”

Trong bóng tối, Lục Kim không nhìn rõ biểu cảm của Chu Ca Thư, không biết rằng đôi mắt vốn luôn lạnh nhạt kia giờ phút này lại chứa đầy dục vọng và tình cảm bị kìm nén.

“Tôi không quên.” Cậu nói.

Cô từng nói, chúng ta có thể làm tình, nhưng tuyệt đối không nói chuyện tình cảm. Xuống giường là đường ai nấy đi, lời nói trên giường, ai cũng không được coi là thật.