Cơ thể thiếu nữ ửng lên sắc hồng của dục vọng, đôi mắt hơi xếch đẫm nước mắt, gương mặt bao phủ bởi vẻ ửng hồng mê đắm. Những tiếng rên rỉ đứt quãng tuôn ra từ cánh môi nhỏ đang hé mở. Mái tóc đen dài rối bời, vài sợi tóc dâm mỹ vắt ngang qua đôi gò bồng đảo căng tròn và vòng eo thon gọn. Theo mỗi nhịp chuyển động của chủ nhân, làn da nhạy cảm ấy lúc như muốn né tránh, lúc lại như đang đón ý nói hùa. Cảm giác ngứa ngáy xen lẫn sự đê mê không tên khiến Lâm Huyền Âm ngửa cổ ra sau, chìm đắm trong sự sung sướng đến tột cùng.
“Ưm a…” Qua làn nước mắt, mọi thứ trước mặt cô đều trở nên mông lung. Những ngón tay mềm mại tê dại đến mức không nhấc lên nổi, đầu óc trống rỗng như đang trôi bồng bềnh trên mây. Hình như có chuyện gì đó cô đã quên mất, là chuyện gì nhỉ?
Tư Văn Hoa nhìn dáng vẻ nũng nịu của người dưới thân, không thể tự chủ được nữa mà áp sát cơ thể mình xuống. Anh vừa hôn ngấu nghiến môi cô, vừa khàn giọng hỏi thấp: “Nhìn cho kỹ xem anh là ai?”
Nụ hôn nồng nhiệt như muốn trút cạn mọi dục vọng và tình yêu thầm kín bấy lâu. Lâm Huyền Âm khó thở định né tránh, nhưng chiếc cằm tinh tế đã bị bàn tay lớn của người đàn ông giam cầm, ép cô phải đón nhận nụ hôn sâu đầy chiếm hữu.
Chuyện gì… cô đã quên chuyện gì nhỉ?
Trong cơn hỗn loạn, Lâm Huyền Âm khẽ cong người vì quá đỗi nhạy cảm. Nơi môi lưỡi quấn quýt, mật ngọt không kịp nuốt xuống cứ thế chảy dọc theo khóe môi cô. Dáng vẻ mặc người xẻ thịt, mặc người ân ái này của cô đã đánh gục sự bình tĩnh cuối cùng của Tư Văn Hoa. Anh chỉ muốn ngay tại đây chơi cô đến mức cô không thể nói nên lời, biến cô thành một con điếm dâm đãng chỉ biết mở rộng huyệt nhỏ để anh rót đầy tinh dịch, làm cho trong đầu, trong tim cô chỉ toàn là hình bóng anh, không còn chỗ chứa cho bất kỳ ai khác.
Tư Văn Hoa cảm thấy dương vật dưới thân cứng đến phát đau. Động tác của anh không còn chút dịu dàng nào nữa, mà điên cuồng chọc thẳng vào sâu trong huyệt nhỏ. Tốc độ như một chiếc máy đóng cọc, cú sau mạnh hơn cú trước. Lâm Huyền Âm làm sao chịu nổi sức tàn phá này, cô lập tức bị chơi đến mức nước mắt giàn giụa.
“A a… sâu quá… sâu quá rồi…”
Lâm Huyền Âm phát ra những tiếng rên rỉ vỡ vụn. Thế nhưng chiếc huyệt nhỏ lại phản bội chủ nhân, dù cô muốn cự tuyệt nhưng nơi đó lại cực kỳ hoan nghênh cây dương vật đang xâm chiếm. Nó tiết ra vô số mật dịch để bôi trơn cho những cú ra vào thô bạo. Cửa mình lúc đóng lúc mở, mỗi khi dương vật rút ra lại kéo theo phần thịt non hồng nhạt lộn ra ngoài, nhưng ngay lập tức lại bị thứ to lớn kia thúc ngược vào tận đáy. Hai chân trắng nõn bị banh rộng hết mức để Tư Văn Hoa dễ dàng phá nát tử cung m của cô.
“Anh là ai? Nói!” Tư Văn Hoa thở dốc, tiếp tục truy hỏi thiếu nữ đang mê muội. Động tác phía dưới không hề dừng lại, dương vật khổng lồ hung hãn va chạm vào điểm nhạy cảm nhất, biến chiếc huyệt nhỏ thành một đống hỗn độn, mật dịch bóng loáng dính đầy trên quy đầu và cửa mình.
Trong mắt thiếu nữ hiện lên sự mông lung, cô bắt đầu cố gắng suy nghĩ. Vừa nãy cô đang ở trong phòng với anh hai, vậy nên… người này là anh hai sao?
“A a… là anh hai… ưm… anh hai… a a!!”
Vừa dứt câu trả lời, tử cung của cô đã bị người đàn ông chỉ làm không nói kia đột ngột đâm xuyên qua. Chiếc huyệt nhỏ của Lâm Huyền Âm thắt chặt lấy dương vật của Tư Văn Hoa. Cơn run rẩy từ sâu bên trong cộng với cảm giác bị căng giãn đến cực hạn khiến cô không thể co rút nổi nữa. Những ngón tay thon dài đẹp đẽ như tác phẩm nghệ thuật của anh tàn nhẫn nắm lấy hoa hạch của cô mà xoa bóp, nghiền nát với lực đạo như muốn chơi hỏng cô ngay tại chỗ. Đồng thời, dương vật cũng không cho cô lấy một giây nghỉ ngơi, liên tục va chạm tàn khốc vào nơi sâu nhất của huyệt đạo.
Lâm Huyền Âm trợn tròn mắt, lắc đầu liên tục, vừa khóc vừa muốn từ chối sự đối đãi thô bạo này. Bên trong huyệt nhỏ của cô… sắp bị anh làm cho hỏng mất rồi!
“Ưm… ưm… a…”
Nơi tư mật bị chơi đùa tàn nhẫn không ngừng phun ra từng đợt mật dịch nóng hổi. Nước nhiều đến mức như thể cô đã thực sự hỏng rồi vậy. Một cơn khoái cảm đáng sợ ập đến làm cô cảm thấy đầu óc không còn thuộc về mình nữa, chỉ muốn được anh đối đãi mạnh bạo hơn, dâm đãng hơn.
Đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng đập cửa dồn dập.
“Anh hai, anh có thấy vợ em đâu không?”
![Bìa [NP – YĐVBAENTT] – Chương 9: Mộng xuân của Tư Văn Hoa (2)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)