“Văn Hoa, anh còn chút việc phải xử lý, em mang đĩa hoa quả này vào cho hai đứa nhỏ đi.” Tư Nhất Cẩm tháo tạp dề, xắn tay áo sơ mi để lộ đường cong cơ bắp nam tính. Sau khi dọn dẹp nhà cửa gọn gàng, anh rửa tay rồi vừa về phòng vừa thong thả cởi bỏ hai chiếc cúc áo trên cùng.
Tư Văn Hoa lẳng lặng cầm lấy chiếc đĩa, gương mặt tuấn tú không chút biểu cảm, tiến đến gõ cửa phòng em trai.
“Có người gõ cửa kìa.” Lâm Huyền Âm liếc nhìn Tư Lâm Niên đang mãi mê chơi game trước máy tính, bất đắc dĩ đứng dậy ra mở cửa.
“Anh cả cắt chút hoa quả cho hai đứa này.” Tư Văn Hoa nhìn cô nói.
Gương mặt Lâm Huyền Âm hơi ửng hồng, rõ ràng là đang ngượng ngùng: “Vâng, em cảm ơn. Phiền hai anh quá.”
“Không có gì.” Tư Văn Hoa khẽ mỉm cười, định đặt đĩa hoa quả xuống bàn.
Lâm Huyền Âm vươn tay đón lấy: “Để em làm cho.” Ngón tay cô vô tình lướt qua mu bàn tay Tư Văn Hoa. Cô định kéo đĩa về phía mình, nhưng… ơ? Chiếc đĩa không hề nhúc nhích?
Sự tiếp xúc vốn dĩ chỉ nên diễn ra trong tích tắc bỗng chốc khựng lại.
Lâm Huyền Âm xấu hổ đến mức sắp đổ mồ hôi hột. Cô không hề cố ý nha, nhưng giờ chiếc đĩa cứ trơ ra đó, Tư Văn Hoa không buông tay, mà ngón tay cô thì lại đang đặt đè lên tay anh. Rút về thì trông có vẻ làm quá vấn đề, mà không rút thì không khí thật sự quá mức ái muội.
Trên môi Tư Văn Hoa nở một nụ cười dịu dàng, trông chân thật hơn hẳn nụ cười khách sáo lúc nãy. Bàn tay anh bao phủ lấy tay Lâm Huyền Âm, giúp cô cầm chắc đĩa: “Cầm cho chắc nhé.”
“A… vâng… cảm ơn anh…” Lâm Huyền Âm ngây người, để mặc cho bàn tay lớn của Tư Văn Hoa bao bọc lấy tay mình, giúp cô đặt chiếc đĩa ngay ngắn lên bàn.
Nói thế nào nhỉ? Cảm giác có chút… kỳ lạ? Chắc là do cô suy nghĩ nhiều quá thôi.
Cô ngơ ngác nhìn Tư Văn Hoa rời khỏi phòng, rồi kéo ghế ngồi xuống cạnh Tư Lâm Niên vừa ăn hoa quả vừa xem cậu chơi game. Ừm… quả vải này ngọt thật…
“Á… vợ ơi em cũng muốn ăn.” Tư Lâm Niên đang bận combat liền há to miệng chờ được đút.
Lâm Huyền Âm cạn lời, lột vỏ một quả vải rồi nhét thẳng vào miệng cậu.
Đáp lại cô là ánh mắt phẫn nộ của Tư Lâm Niên cùng màn biểu diễn kỹ năng lột vỏ vải bằng miệng cực đỉnh của cậu.
“Lâm Huyền Âm, chị được lắm, chị muốn leo lên đầu em ngồi luôn rồi đúng không?”
“Lêu lêu đồ móng heo không có nhân quyền~”
“Chị cứ đợi đấy,” Tư Lâm Niên như nghĩ ra trò gì đó, cười đầy bí hiểm, “Cứ để chị đắc ý nốt mấy ngày này đi.” Nói xong, cậu dùng ánh mắt chứa chan sự “tình cảm” một cách kỳ quái nhìn Lâm Huyền Âm, khiến cô cảm thấy sống lưng lạnh toát. Thằng nhóc này lại định giở trò gì đây?
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Ở bên này, Tư Văn Hoa ngồi trước bàn làm việc, lặng lẽ ngắm nhìn bàn tay trắng sạch như ngọc của mình. Khoảnh khắc đầu ngón tay Lâm Huyền Âm chạm vào anh, một luồng điện xẹt qua, chảy dọc từ ngón tay về tim rồi xông thẳng lên tâm trí. Cảm giác mãnh liệt ấy khiến da đầu anh tê dại, trong giây lát cứng đờ không thể cử động.
Vừa nãy mình có làm cô ấy sợ không nhỉ?
Lúc cô ấy đỏ mặt trông thật đáng yêu… Bàn tay thì vừa nhỏ vừa mềm… Cô ấy không hề biết mùi hương thanh khiết trên cơ thể mình có sức công phá lòng người đến mức nào. Tư Văn Hoa nhắm mắt lại, đôi lông mày trên gương mặt thanh tú không tự giác mà nhíu chặt.
Biết, hay không biết, liệu có ý nghĩa gì không? Gương mặt Tư Văn Hoa hiện lên một tia khổ sở.
Cô ấy là bạn gái của Tư Lâm Niên.
Hôm nay cô ấy mặc một chiếc váy vàng nhạt, để lộ chiếc cổ trắng ngần như thiên nga. Thật muốn… thật muốn cắn lên đó một cái, để nếm thử xem rốt cuộc nó có vị gì.
Đêm đó, Tư Văn Hoa mơ một giấc mơ.
Trong mơ, Lâm Huyền Âm cười rạng rỡ, ngồi trên chiếc ghế trong phòng anh, đung đưa đôi chân thon dài khiến chiếc dép lê cũng rơi tuột xuống sàn.
“Âm Âm,” Tư Văn Hoa mỉm cười với cô, ánh mắt tràn đầy sự cưng chiều, “Lại đây với anh.”
“Làm gì cơ?” Lâm Huyền Âm dời mắt khỏi cuốn tiểu thuyết, “Á!” Thiếu nữ khẽ kêu lên, tay phải che lấy một bên mắt như thể vừa bị cái gì đó làm chói mắt.
“Sao thế?” Tư Văn Hoa lập tức đứng dậy. Người đàn ông vốn luôn ung dung, thong thả lúc này lại đầy lo lắng nắm lấy tay Lâm Huyền Âm, nhẹ nhàng trấn an cô: “Ngoan nào, để anh xem.”
Lâm Huyền Âm mở mắt ra, hàng mi dài như cánh bướm khẽ rung động theo nhịp chớp, đuôi mắt hơi xếch toát ra vẻ quyến rũ chết người: “Em chỉ đang xem thử, anh hai nhà ai mà lại đẹp trai thế này, suýt nữa thì làm chói mù mắt em rồi.” Đôi môi hồng đào đầy đặn mấp máy, những lời đường mật thốt ra có sức lay động lòng người đến lạ kỳ.
Đàn ông không ai chịu nổi sự khiêu khích, đặc biệt là khi người trêu chọc lại chính là người đang khiêu vũ trên đầu quả tim mình. Đôi mắt đen sâu thẳm của Tư Văn Hoa lúc này như chứa đầy mật rượu, chỉ muốn hôn cô đến mức không thở nổi mới thôi.
Cánh tay rắn chắc không tốn chút sức lực nào bế bổng thiếu nữ nghịch ngợm lên. Tiếng kêu khẽ của cô ngay lập tức bị vùi lấp bởi một nụ hôn sâu nồng cháy.
Ở giữa không trung không có điểm tựa, thiếu nữ chỉ biết ôm chặt lấy cổ người đàn ông, đón nhận sự nhiệt tình xen lẫn chút vụng về của anh.
Đến tận khi cảm nhận được tấm lưng chạm vào mặt đệm mềm mại, Lâm Huyền Âm mới sực tỉnh. Nhưng đã quá muộn. Tư Văn Hoa đã áp sát tới, để lại một dấu ấn đỏ rực trên chiếc cổ trắng ngần, trong khi bàn tay anh cũng chẳng chút nể nang mà bao phủ lấy đôi gò bồng đảo căng tròn, tham lam mơn trớn
Đầu vú xinh xắn chịu sự kích thích mà dựng đứng lên như hai nụ hồng mai đang nở rộ. Đáng nói là động tác của Tư Văn Hoa rất dịu dàng nhưng lại mang theo sự áp đảo của kẻ đang tuyên bố chủ quyền. Anh chậm rãi, thong thả đùa giỡn hai bầu ngực trắng ngần mềm mại như sữa bò.
“Ưm…” Lâm Huyền Âm khẽ cắn môi. Cảm giác ngứa ngáy truyền tới từ đầu vú khiến cô khó chịu đến mức muốn khóc: “Sờ đi… anh sờ vào đầu vú em đi…”
Người đàn ông tuấn tú khẽ cười, những ngón tay thon dài theo ý cô mà vân vê lên đầu vú. Anh dùng lực kẹp lấy khiến hai đỉnh hồng trướng lên thêm một vòng. Móng tay anh khẽ lướt qua phần thịt non ở đỉnh đầu, làm nụ hồng xòe ra, để lộ phần thịt hồng nhạt cực kỳ nhạy cảm bên trong. Nơi tư mật bị trêu chọc liên tục khiến ánh mắt thiếu nữ trở nên đờ đẫn, vừa đau vừa sướng, lại mang theo cả sự sợ hãi mơ hồ.
“A a… đừng gãi nữa… cảm giác kỳ lạ quá…” Lâm Huyền Âm lắc đầu né tránh, nhưng lại bị Tư Văn Hoa dùng lực đè chặt bả vai. Ngay sau đó, anh cúi đầu, ngậm lấy nụ hồng đáng thương đang đỏ bừng vào miệng, dùng đầu lưỡi không ngừng an ủi.
“Ưm…” Đầu vú trơn mịn dường như đang chơi trò trốn tìm với đầu lưỡi, trượt qua trượt lại nhưng tuyệt đối không thể thoát khỏi khoang miệng của Tư Văn Hoa.
Cảm giác ở đầu vú thực sự quá kích thích, khiến chiếc huyệt nhỏ dưới thân thiếu nữ không tự giác mà co thắt liên hồi. Ôi… đều tại anh… giữa ban ngày ban mặt mà lại khiến người ta thèm khát thế này.
Hai chân ngọc của Lâm Huyền Âm vô thức cọ xát vào nhau, muốn tìm kiếm sự an ủi cho chiếc huyệt nhỏ đang cô đơn. Hành động đó ngay lập tức bị người đàn ông nhạy cảm phát hiện. Tư Văn Hoa khẽ cười một tiếng, nhả nụ hồng sưng đỏ ra khỏi miệng.
Vào khoảnh khắc huyệt nhỏ bị xâm chiếm, Lâm Huyền Âm nhìn thấy ánh mặt trời rạng rỡ chiếu lên gương mặt điển trai của Tư Văn Hoa. Sắc đẹp ấy khiến cô choáng váng, trong cơn mê man, dường như cô nghe thấy anh thì thầm bên tai: “Về nhà thôi em.”
![Bìa [NP – YĐVBAENTT] – Chương 8: Mộng xuân của Tư Văn Hoa (1)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)