Bìa [NP – YĐVBAENTT] – Chương 7: Hai ông anh đó, chị muốn thì cứ lấy đi!
YDVBAENTT

[NP – YĐVBAENTT] – Chương 7: Hai ông anh đó, chị muốn thì cứ lấy đi!

Tác giả: Bá Khí Thảo Môi Ngưu Nãi

1050 từ · 5 phút đọc

Hai ông anh đó, chị muốn thì cứ lấy đi!

Lâm Huyền Âm vừa trải qua một bữa tối mà cảm giác như thức ăn đều vô vị như nhai sáp. Tại sao lại thế ư? Còn không phải vì cái ánh nhìn cứ như có như không của hai anh em nhà họ Tư, cùng với những lần họ “vô tình” gắp thức ăn chăm sóc cô quá mức hay sao.

Cuối cùng cũng xong bữa tối, Lâm Huyền Âm định bụng phụ giúp dọn dẹp bát đĩa thì lập tức bị cả ba người đàn ông nhà họ Tư đồng thanh ngăn cản.

“Để anh làm cho.” Tư Nhất Cẩm chủ động thu dọn, động tác vô cùng thành thạo, xem ra ngày thường anh là người gánh vác việc nhà chính trong gia đình.

Tư Văn Hoa nhìn Lâm Huyền Âm rồi lại liếc sang Tư Lâm Niên, anh trầm mặc một lát, ngón tay thon dài đẩy nhẹ gọng kính một cách lịch thiệp: “Hay là, để anh đưa Lâm tiểu thư về nhé?”

“Không cần đâu anh hai, vợ em ngủ ở phòng em là được rồi. Ngày mai chị ấy không có tiết, không cần về trường sớm.” Tư Lâm Niên vừa nói vừa đưa tay véo má Lâm Huyền Âm một cái, khiến cô giật mình trợn mắt lườm cậu một cái cháy mặt.

“Như vậy không ổn đâu.” Tư Văn Hoa mím môi, người đàn ông tuấn tú lúc này hơi rủ mắt, hàng mi dài che khuất ánh nhìn sau lớp kính, chẳng mấy ai chú ý đến sự khác lạ trong biểu cảm của anh lúc này.

Đúng lúc đó, Tư Nhất Cẩm vừa bưng bát đĩa vào bếp liền lên tiếng: “Huyền Âm à, hôm nay cũng muộn rồi, lát nữa em cứ ngủ ở phòng Lâm Niên đi. Còn Lâm Niên, em ra sofa mà ngủ.”

Tư Lâm Niên nghe vậy thì khóe miệng nhếch lên đắc ý: “Vâng, vâng, rõ ạ!” Mặc kệ Lâm Huyền Âm đang dùng ánh mắt không lời để kháng nghị, cậu vẫn hớn hở ôm lấy chị đẹp mềm mại lôi tuột về phòng.

Thằng nhóc này… Tư Văn Hoa lặng lẽ nhìn theo bóng lưng hai người bọn họ, lồng ngực như có tảng đá lớn đè nặng, cảm thấy khó thở vô cùng. Bàn tay đẹp đẽ như một tác phẩm nghệ thuật của anh khẽ siết chặt thành nắm đấm rồi lại nhanh chóng buông lỏng, nhanh đến mức chẳng ai kịp phát hiện. Tư Văn Hoa hít một hơi sâu để bình ổn tâm trạng, sau đó đứng dậy đi vào bếp giúp Tư Nhất Cẩm dọn dẹp vệ sinh.

“Lâm Niên cũng trưởng thành rồi, cũng đã có bạn gái rồi.” Tư Nhất Cẩm vừa xếp bát vào máy rửa bát vừa khẽ cảm thán với em trai.

“Thời gian trôi nhanh thật đấy.” Tư Văn Hoa lau bàn ăn, động tác trên tay không hề dừng lại, “Nếu có thể quay ngược thời gian thì tốt biết mấy.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Ở bên này, Lâm Huyền Âm vừa vào đến phòng đã thoát khỏi vòng tay của Tư Lâm Niên. Cô tung ra một cú đẩy dứt khoát, trực tiếp ấn cậu ngã nhào xuống giường, động tác mượt mà ngoài dự đoán.

Tư Lâm Niên ôm đầu xuýt xoa một tiếng, ngước mắt nhìn cô với vẻ mặt hơi ngơ ngác, lại có chút ấm ức tội nghiệp.

Lâm Huyền Âm một tay túm lấy cổ áo cậu, cậu cũng chẳng buồn phản kháng, cứ thế để cô nhìn chằm chằm.

“Em để chị ngủ lại đây, hai anh trai của em sẽ nghĩ thế nào hả? Đồ ngốc này!” Lâm Huyền Âm áp sát mặt vào Tư Lâm Niên, nhìn thẳng vào mắt cậu. Vốn dĩ đang định nổi cơn thịnh nộ nhưng nhìn thấy ánh mắt kia, cơn giận của cô bỗng chốc tan biến sạch sành sanh.

“Hóa ra là vì chuyện này à…” Tư Lâm Niên dùng lực ở cánh tay, chỉ trong chớp mắt vị trí của hai người đã đảo ngược hoàn toàn. Cậu đè cô xuống dưới thân: “Chị là sinh viên tỉnh lẻ lên đây học, lại chẳng có người thân bên cạnh. Cứ coi nhà em như nhà chị đi, đừng có suy nghĩ nhiều quá.”

Lâm Huyền Âm phồng má, giọng điệu rõ ràng đã mềm mỏng hơn: “Nhưng đó là anh trai của em chứ có phải của chị đâu.”

“Hai lão ấy hả? Chị thích thì em tặng cho chị luôn đấy,” Tư Lâm Niên khinh khỉnh bĩu môi, “Em chả ham đâu. Chị không biết anh cả lảm nhảm đến mức nào đâu, đúng là một ông già siêu cấp phiền phức.”

Lâm Huyền Âm: Kinh ngạc.JPG.

Anh cả chững chạc, điềm đạm nhà họ Tư mà lại là ông già lảm nhảm sao? Thật sự nhìn không ra nha. Nhưng Lâm Huyền Âm đánh giá Tư Lâm Niên một lượt, có một đứa em trai như yêu tinh không lúc nào để người ta yên lòng thế này thì Tư Nhất Cẩm có trở thành kẻ hay lẩm bẩm cũng là điều dễ hiểu… Đều là bị đời đưa đẩy cả thôi…

“Thế còn anh hai thì sao? Anh ấy có vẻ ít nói, kiểu người thư sinh, hiền lành cứ nói chuyện với con gái là đỏ mặt ấy, trông cũng khá đáng yêu mà.” Lâm Huyền Âm hồi tưởng lại.

“Thôi xin đi! Chị không biết ngày thường anh ấy nghiêm túc đến mức nào đâu, lúc nào cũng trưng cái mặt hình sự ra để huấn luyện em. Nói thật đấy, cả hai ông anh này em biếu chị hết.” Sự ghét bỏ của Tư Lâm Niên dường như muốn tràn ra khỏi căn phòng.

Này! Ai đến đánh chết cái thằng nhóc đang sướng mà không biết hưởng này hộ tôi với? – Lâm Huyền Âm thầm nghĩ trong lòng.

Tác giả có lời muốn nói:

Chương sau sẽ là màn ăn thịt cực cháy nhé! Mình cực kỳ thích anh hai luôn, dù bây giờ mới chỉ có thể để anh ấy ăn thịt trong mơ thôi nhưng đảm bảo sẽ không làm các nàng thất vọng đâu~ Khặc khặc.