Bìa [NP – YĐVBAENTT] – Chương 38: Kiểm tra hoa huyệt
YDVBAENTT

[NP – YĐVBAENTT] – Chương 38: Kiểm tra hoa huyệt

Tác giả: Bá Khí Thảo Môi Ngưu Nãi

1906 từ · 9 phút đọc

Kiểm tra hoa huyệt

Là đứa nào ngủ mà không kéo rèm thế, chói mắt quá.

Ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong cơn mơ màng của Lâm Huyền Âm là vậy. Chết tiệt, đầu nặng trịch. Hôm qua… đi tụ tập với đám bạn học, rồi sau đó…??? Những chuyện xảy ra sau đó cô hoàn toàn không nhớ nổi một chút gì.

Lâm Huyền Âm cố gắng mở mắt ra, phát hiện mình đang nằm trong căn phòng mà nhà họ Tư chuẩn bị riêng cho cô. Nhưng cô về đây bằng cách nào chứ, thật sự không có một chút ấn tượng nào cả. Cô đau đầu day day huyệt thái dương rồi rời giường vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt. Suốt tuần vừa qua cô đều ở lại ký túc xá, chính xác hơn là chuỗi ngày thư viện – phòng ngủ lặp đi lặp lại, công ty cũng đã xin nghỉ, thế nên việc mình có mặt ở đây khiến cô vô cùng kinh ngạc.

Đừng bảo là đã xảy ra chuyện gì không nên có nhé, dù rằng đúng là có vài chuyện đã từng xảy ra rồi.

Đang mãi suy nghĩ vẩn vơ thì cửa phòng cô bật mở. Không hề e ngại việc cô đang mặc chiếc váy ngủ mỏng manh, Tư Văn Hoa tựa thân hình cao lớn vào khung cửa. Dáng người chuẩn người mẫu khiến anh dù chỉ đứng tùy tiện thôi trông cũng đẹp như một bức tranh.

“Tỉnh rồi à?”

“Sao anh lại ở nhà?” Lâm Huyền Âm giật mình cầm điện thoại lên xem, đã là 11 giờ trưa.

“Xem ra em say đến lú lẫn rồi, hôm nay là chủ nhật.” Tư Văn Hoa sải bước tới bên cạnh cô, một tay vòng qua ôm lấy cô vào lòng.

“Mới có một tuần không gặp mà cứ ngỡ như cả năm vậy. Nhìn cái bộ dạng này của em, chắc là cũng chẳng nhớ nổi đêm qua ai đã gọi điện nói muốn gặp anh, nói thích anh đâu nhỉ?” Tư Văn Hoa cúi đầu, đôi môi mỏng để lại từng vết đỏ chói mắt trên cổ Lâm Huyền Âm. “Em không thấy được vẻ mặt của Tiểu Lâm lúc đó nó sốc đến mức nào đâu.”

Đêm qua? Cô say rượu rồi gọi cho Tư Văn Hoa, lại còn bị Tư Lâm Niên nghe thấy? Tim cô đập nhanh liên hồi, cảm giác tội lỗi đầy kích thích này…

Không không, không thể nào, dù có nói thế thật thì chẳng phải là vì một trò chơi vạn năng mang tên “Thật hay Thách” sao? Chậc, Lâm Huyền Âm, mày đúng là gái tồi chính hiệu rồi.

“Đang nghĩ vẩn vơ cái gì đấy? Yên tâm đi, anh lừa em thôi.” Người đàn ông đứng sau khẽ cười thấp. “Nhưng tối qua lúc anh gọi, em say khướt đến mức điện thoại cũng là bạn học nghe hộ đấy.”

“Dám ở bên ngoài uống đến mức đó, xem ra anh phải dạy cho em một bài học nhớ đời rồi.”

Lâm Huyền Âm định quay lại nhìn mặt anh thì bị anh ấn ngược trở về. Khi anh tỏ ra bá đạo cô chẳng hề sợ, nhưng lúc anh dùng tông giọng ôn hòa, thậm chí là mang theo ý cười thế này, trong lòng cô lại dâng lên nỗi bất an.

“Này… anh đừng có làm bừa…” Không thấy được mặt anh, cô chỉ cảm nhận được những ngón tay thon dài của anh vén váy ngủ mình lên, mơn trớn bên dưới lớp quần lót.

“Không gặp lâu như vậy, em không nhớ anh sao? Hay là…” Tư Văn Hoa vừa nói vừa gặm nhẹ bờ vai tròn trịa của cô, “Em ở bên ngoài ăn vụng rồi?”

“Làm… làm gì có chuyện đó…” Đôi mắt trong trẻo của Lâm Huyền Âm bắt đầu phủ một tầng dục vọng theo từng động tác của anh. “Anh không biết là em bận học thế nào đâu…”

“Kẻ lừa đảo, bận đến mức một tin nhắn cũng không rảnh để gửi sao?” Gương mặt thanh tú của người đàn ông thoáng hiện nét u ám nhưng nhanh chóng được che giấu đi. “Vậy thì anh đành phải tự mình kiểm tra rồi.”

Nói rồi anh đặt cô nằm xuống tấm nệm mềm mại, hất tung chiếc váy ngủ màu trắng và ném chiếc quần lót nhỏ xíu sang bên cạnh giường. Lâm Huyền Âm vùi gương mặt đỏ bừng vào gối, tư thế quay lưng về phía anh khiến cô cảm thấy mất an toàn.

“Anh… anh đừng quá đáng quá… a…”

Ngón tay của Tư Văn Hoa bất ngờ đâm thẳng vào khiến cô thốt lên kinh ngạc. Hoa huyệt chưa hoàn toàn ướt át co rút lại, cố gắng chống cự vật thể lạ xâm nhập.

“Chỗ này, đã bị gã đàn ông nào khác đâm vào chưa?” Tư Văn Hoa chậm rãi đưa ngón tay ra vào, từng chút từng chút một như đang rà soát bên trong âm đạo của thiếu nữ.

Chết tiệt… ngứa quá… Một cảm giác tê dại từ phần thân dưới bốc lên. Đã lâu rồi cô không làm chuyện đó, ký ức về những lần hoan ái trước đây lập tức lấp đầy tâm trí. Những ngón tay cô túm chặt lấy ga giường, mặt đỏ rực nhưng lại xấu hổ không dám nói ra chữ “muốn”.

“Không có… anh nhanh tay chút đi…”

Tiếng rên nhỏ xíu phát ra từ nệm, Lâm Huyền Âm vùi mặt sâu vào như một con đà điểu.

“Hả? Anh không nghe rõ.” Gương mặt tuấn tú của Tư Văn Hoa nở một nụ cười cực kỳ mê hồn, tiếc là Lâm Huyền Âm không nhìn thấy. “Nhưng Âm Âm vốn là đứa trẻ hay nói dối, nên tốt nhất là anh cứ thong thả kiểm tra vậy.”

Nói đoạn, ngón tay anh vừa thọc rút vừa xoay tròn, thực sự rà soát từng ngóc ngách trong hoa huyệt cô. Nơi đó đã quá quen với sự xâm lấn, những thớ thịt mềm mại không ngừng mút lấy ngón tay anh như thể đang mong chờ một thứ gì đó to lớn và cứng cáp hơn thay thế.

“Chỗ này ra nước nhanh thật đấy, muốn đến thế sao?” Rút hai ngón tay đang vùi sâu trong hoa huyệt ra, anh nhìn chất dịch trong suốt dính trên đầu ngón tay rồi cười hỏi.

“Em…” Muốn đến thế sao? Lâm Huyền Âm mơ màng cắn môi, cuối cùng cũng thành thật đối diện với dục vọng của mình: “Em… muốn…”

“Làm sao anh biết em nói thật hay giả đây, Âm Âm?” Anh thì thầm bên tai cô giọng nói nhẹ bẫng nhưng lại khiến đầu óc cô nổ tung.

“Hay là, em chứng minh cho anh thấy đi. Chúng ta vẫn còn một chỗ chưa kiểm tra đấy.”

“Chỗ nào cơ?”

“Cửa tử cung của em đấy. Anh muốn biết xem có gã đàn ông nào đâm tới đó chưa. Nhưng mà, chỗ đó thì nên kiểm tra thế nào nhỉ?” Chẳng ai ngờ được người đàn ông đẹp tựa trích tiên như anh lại có thể nói ra những lời như vậy. Chỉ nhìn gương mặt ấy thôi, người ta sẽ chẳng bao giờ liên tưởng nổi hai chữ “tình dục” với anh.

Lâm Huyền Âm khóc không ra nước mắt, làm gì có ai khác chứ, chỉ là thi cử bận quá thôi mà.

“Chắc là, anh đành phải dùng dương vật của mình thử một lần vậy.” Ngón tay anh xoay vòng quanh miệng huyệt nhưng nhất quyết không chịu tiến thêm bước nào.

Người đàn ông này khơi gợi toàn bộ ham muốn của cô nhưng lại không cho cô một sự sảng khoái dứt khoát.

“Ưm… rốt cuộc anh muốn thế nào?”

Tư Văn Hoa nheo mắt: “Anh muốn xem dáng vẻ khi em chủ động để anh đâm vào sẽ ra sao.”

Lâm Huyền Âm hoàn toàn chịu thua trước cái thú vui quái đản của anh, chỉ đành chiều theo, chấp nhận số phận mà tự tay cởi thắt lưng của người đàn ông trước mặt. Phần thân dưới của anh đã căng phồng lên, cô đỏ mặt giải phóng dương vật của anh ra ngoài.

Vẫn là… có chút khó khăn quá… Đôi mắt đẹp của cô nhộn nhạo sóng nước, bĩu môi nhìn anh đầy cầu khẩn nhưng Tư Văn Hoa rõ ràng là không thèm đoái hoài tới.

Anh dùng ngón tay quết lấy chút mật dịch vương ở miệng huyệt rồi bôi lên hạt đậu nhỏ. Sự kích thích đột ngột tại điểm nhạy cảm nhất khiến thắt lưng Lâm Huyền Âm nhũn ra ngay lập tức.

“Xem đi Âm Âm, cơ thể em thèm muốn đến mức không chịu nổi rồi này.”

Lâm Huyền Âm cắn môi, ngồi dậy nửa quỳ trên người Tư Văn Hoa, tay đỡ lấy dương vật của anh rồi chậm rãi ngồi xuống. Dù đã được bôi trơn nhưng kích cỡ ngón tay sao có thể so được với thứ này. Quy đầu lớn nghiền nát những thớ thịt non trong hoa huyệt, nhờ vào trọng lực cô mới đưa được một nửa vào trong, nửa còn lại bị mắc kẹt, không cách nào xuống thêm được nữa.

Tư Văn Hoa trông chẳng có vẻ gì là vội vàng, anh vẫn giữ nụ cười điềm đạm, chiếc áo sơ mi trắng phanh rộng lộ ra những múi bụng săn chắc trên làn da trắng muốt. Anh cứ thế nhàn nhã tận hưởng sự phục vụ của cô.

Lâm Huyền Âm cắn chặt môi, xem ra anh ta nhất quyết muốn làm cô mất mặt mới thôi. Thật quá đáng mà, nhưng cô không tin là anh không muốn. Rõ ràng người khơi mào là anh, sao anh có thể tỏ ra bộ dạng bất cần, sẵn sàng phủi tay bỏ mặc như vậy chứ?

âm Huyền Âm rủ hàng lông mi dày, khi ngẩng đầu lên, gương mặt thanh tú đã mang vẻ mê hoặc kỳ lạ, ánh mắt tối sầm lại vì khát khao đang sục sôi.

“Chẳng phải nói muốn kiểm tra em sao?” Cô ghé đầu sát lại, răng khẽ cắn vào đôi môi đỏ nhuận của anh, ánh mắt tập trung như thể đang nhìn người tình mình yêu sâu đậm nhất đời, nhưng lời nói thốt ra lại phóng đãng kinh người: “Anh không đâm tới tận cùng thì làm sao biết cửa tử cung của em đã bị kẻ khác đâm vào hay chưa?”

“Hay là, em nên đi tìm người khác thử xem sao nhỉ…”

Lâm Huyền Âm chưa kịp nói hết câu, nụ cười trên mặt Tư Văn Hoa đã biến mất, thay vào đó là nét u ám trầm mặc. “Em dám sao?”

“Vậy sao anh còn không mau cho em ăn no đi?”

Dứt lời, Lâm Huyền Âm không thể thốt thêm được tiếng nào nữa. Bởi vì anh đã siết chặt lấy eo cô, bất thình lình thúc mạnh một cú không chút thương tiếc vào tận đáy. Hoa huyệt co rút dữ dội, bị lấp đầy đến mức căng ra trắng bệch.

Cô nghĩ, quả nhiên là đùa quá trớn rồi, nhưng cảm giác vừa đau vừa sướng này… thật sự quá kích thích…