Bìa [NP – YĐVBAENTT] – Chương 36: Muốn cùng em làm đến chết
YDVBAENTT

[NP – YĐVBAENTT] – Chương 36: Muốn cùng em làm đến chết

Tác giả: Bá Khí Thảo Môi Ngưu Nãi

1222 từ · 6 phút đọc

Muốn cùng em làm đến chết

Cô gái xinh đẹp như tiên nữ đứng bên lề đường, dáng người cao ráo với khí chất nổi bật thu hút biết bao ánh nhìn của người qua đường. Nhưng Lâm Huyền Âm chẳng mấy bận tâm, đôi chân thon dài đứng thẳng tắp, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú không chút biểu cảm, ngón tay chỉ lướt nhẹ vài cái trên màn hình điện thoại.

Ôn Sơ Vân vừa ra khỏi công ty đã nhìn thấy cô gái nổi bật giữa đám đông ấy. Đang đợi cậu bạn trai trẻ tuổi sao? Thú vị đấy. Nghĩ đoạn, môi cậu khẽ nhếch lên rồi nhanh chóng trở lại vẻ bình thản, tiến lên chào hỏi:

“Lâm Huyền Âm, trùng hợp thật.”

“Vâng.” Lâm Huyền Âm khẽ gật đầu, đôi mắt đen lánh rời khỏi màn hình điện thoại chuyển sang nhìn Ôn Sơ Vân.

“Tôi nghe nói… học kỳ tới khoa Điện tử và khoa Cơ khí có đề tài chung.” Như nhìn thấy điều gì đó, Ôn Sơ Vân mỉm cười nhạt, ra vẻ hiền lành vô hại. “Cậu sẽ tham gia chứ?”

“Ưm…” Lâm Huyền Âm trầm tư một chút. Loại đề tài chung giữa hai khoa thế này chắc chắn điểm tích lũy rất cao, nhưng cậu ta hỏi vậy, chẳng lẽ cậu ta cũng muốn tham gia? “Nếu cậu tham gia thì tôi cũng tham gia.” Cô lịch sự mỉm cười.

Đôi mắt đen của Ôn Sơ Vân lóe lên một cái nhìn đầy ẩn ý, cậu cười đáp lại: “Vậy thì cùng cố gắng nhé, chào cậu.”

“Chào cậu.”

Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi lẽ ra đã kết thúc tại đó, nhưng lại bị một chiếc lá rụng kéo dài thêm. Mùa thu luôn như vậy, những chiếc lá lại bắt đầu một vòng luân hồi mới, năm này qua năm khác.

Ôn Sơ Vân giơ tay giúp Lâm Huyền Âm gạt đi chiếc lá nghịch ngợm vướng trên tóc. Chiếc lá nửa vàng nửa xanh bị cậu nhẹ nhàng vân vê trong tay, ngón tay cậu lướt qua vài sợi tóc mượt mà của cô. Hành động diễn ra rất nhanh, nhanh đến mức Lâm Huyền Âm còn chưa kịp nhận ra thì tay cậu đã thu về.

“Cậu  nói xem, lá rụng rồi, sang năm liệu có quay lại trên cành không?” Ôn Sơ Vân mỉm cười hỏi, hơi thở nhàn nhạt phả bên tai cô.

“Ưm… chắc là có…” Lâm Huyền Âm nhận ra khoảng cách giữa hai người dường như hơi gần, đang định lùi lại một chút thì Ôn Sơ Vân đã nhanh chóng ném chiếc lá xuống đất.

“Không, chúng chỉ là sự tổ hợp của protein, lignin, cellulose và carbohydrate mà thôi. Chúng không thể quyết định khởi điểm hay đích đến của mình, không thể chọn mảnh đất nào sẽ hấp thụ mình, càng không biết mình sẽ bị chuyển hóa thành thứ gì.”

“… Người khoa Điện tử các cậu đều nói chuyện kiểu này sao?” Cảm thấy Ôn Sơ Vân có chút cảm thán, Lâm Huyền Âm khẽ đùa để thay đổi không khí. “Nếu là người khoa tôi, thấy lá rụng sẽ chỉ nhắc thời tiết lạnh rồi, nhớ uống nhiều nước ấm.”

Lời đùa của cô dường như có tác dụng, nụ cười của Ôn Sơ Vân chân thật thêm một phần. Nhưng khi đứng dậy, cậu vô tình bị vấp chân, Lâm Huyền Âm nhanh tay kéo cậu lại. Cậu đứng vững, nhưng cô lại mất đà, ngã nhào vào lòng Ôn Sơ Vân.

Mùi hương này… cũng dễ chịu… nhưng không giống mùi của anh hai hay Tư Lâm Niên.

“Xin lỗi cậu, cậu không sao chứ?” Ôn Sơ Vân nhìn cô đầy áy náy, thấy thời gian mình tính toán đã đủ. Tránh để lộ sơ hở, cậu nhìn về một hướng nào đó mỉm cười kín đáo rồi chào tạm biệt Lâm Huyền Âm.

Sau khi Ôn Sơ Vân đi khuất, Lâm Huyền Âm tiếp tục đứng đợi Tư Lâm Niên. Từ phía xa, Tư Lâm Niên nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi, môi cậu mím chặt thành một đường thẳng. Sóng mắt dao động rồi hóa thành nỗi bất lực, cả người cậu giống như một chú chó lớn bị chủ bỏ rơi, mất mát và không biết phải làm sao.

Trước đây cậu hay bắt nạt Lâm Huyền Âm, chẳng qua là vì cậy vào việc cô thích cậu nhất. Nhưng hiện tại cô sẽ gặp gỡ đủ hạng người, trải qua đủ thứ chuyện. Đến một ngày nào đó, người cô thích nhất không còn là cậu nữa, cậu biết phải làm thế nào đây? Người mẹ quá cố chưa từng dạy cậu cách làm sao để một cô gái ngày càng yêu mình hơn.

Điều chỉnh lại cảm xúc, Tư Lâm Niên tiến đến phía sau Lâm Huyền Âm, ôm chặt lấy cô từ đằng sau.

“Hôm nay kẹt xe quá, em chờ lâu không?” Giọng nói nũng nịu vang lên từ đôi môi cậu.

Ánh mắt Lâm Huyền Âm hơi mờ mịt, trong đầu thoáng qua những ý nghĩ đen tối. Chắc chắn là dạo này làm tình quá nhiều rồi… Cô trấn tĩnh lại, nắm lấy tay Tư Lâm Niên ý bảo cậu buông ra.

“Giờ cao điểm mà, ai mượn em cứ đòi đến đón chị làm gì.”

Tư Lâm Niên buông tay ra, chuyển sang nắm chặt lấy tay cô.

“Hôm nay hai ông già kia tăng ca, chúng ta có thể đi ăn ngoài.” Nói đoạn, cậu lại có chút thất thần. “Em biết chúng ta bao lâu rồi chưa chính thức hẹn hò không?”

“Vậy sao…” Lâm Huyền Âm áy náy cúi đầu, cảm giác tội lỗi ập đến như thủy triều bao trùm lấy cô. “Vậy em muốn đi đâu nào?”

Sau đó, cả hai cùng nhau đi ăn, xem phim và… lên giường.

Ở bên ngoài Tư Lâm Niên tỏ ra rất ngoan ngoãn, nhưng vừa về đến nhà, cậu đã đè nghiến cô ra mà làm không ngừng nghỉ. Chỉ khi nhìn thấy cô nằm bẹp trong lòng mình, mặc cho cậu đòi hỏi, Tư Lâm Niên mới cảm thấy lỗ hổng trong tim mình tạm thời được lấp đầy.

“Ưm… đừng mà…” Giọng Lâm Huyền Âm mềm nhũn, càng lúc càng ngọt lịm. Cô bị đè ra rót tinh vào sâu trong âm đạo liên tục suốt một thời gian dài, lâu đến mức chính cô cũng không nhớ nổi, thậm chí thần trí đã bắt đầu mơ hồ, lúc thì bảo “nữa đi”, lúc lại bảo “thôi”.

Đàn ông nhà họ Tư sao ai cũng sung sức đến thế, cô giống như một đóa hoa nằm giữa mây ngàn, bị cưỡng ép phải không ngừng nở rộ, tuôn ra mật ngọt.

“Tê quá… chỗ đó tê dại hết rồi… nhưng Tiểu Lâm làm chị sướng quá… a… a…” Tiếng rên rỉ mị hoặc đột ngột vút cao, Lâm Huyền Âm lại lên đỉnh một lần nữa.

“Thật muốn làm tình với em đến chết mới thôi.” Tư Lâm Niên âu yếm hôn lên trán cô, nửa câu sau anh thì thầm rất nhỏ khiến cô không nghe rõ: “Có như vậy thì em mới vĩnh viễn không rời bỏ anh, đúng không?”