Tư Văn Hoa vẫn giữ vẻ dịu dàng thường ngày, mua vé xong anh liền mỉm cười với Lâm Huyền Âm: “Chúng ta vào thôi.”
Đây là một công viên giải trí nổi tiếng tại thành phố A, không gian xung quanh được phủ xanh với thảm thực vật bao phủ bạt ngàn. So với sự phồn hoa bận rộn của đô thị, nơi này nghiễm nhiên là một thế giới hoàn toàn khác. Những hàng sồi xanh được cắt tỉa thành hình cầu mướt mắt, từng bụi cây rải rác trên thảm cỏ. Cây ngô đồng cao lớn dù trồng phía sau cũng che khuất hơn phân nửa ánh mặt trời. Lá ngô đồng thỉnh thoảng bay xuống theo gió thu như một cơn mưa lá, không khí tràn ngập mùi hương đặc trưng của loài cây này, cảnh đẹp tình tứ như một bài thơ.
Lâm Huyền Âm và Tư Văn Hoa đi giữa đại lộ rộng lớn, hai bên đường lá ngô đồng vàng óng rụng đầy. Một chiếc lá bị gió đưa tới đậu trên đầu Lâm Huyền Âm, Tư Văn Hoa giúp cô gạt nhẹ cho nó rơi xuống. Trong bầu không khí khiến người ta thoải mái thế này, lần đầu tiên trong mấy ngày nay Lâm Huyền Âm đã nở được một nụ cười thật sự thoải mái.
Tư Văn Hoa nhìn cô cười, bản thân anh cũng cười theo, chỉ là nụ cười có phần nhạt hơn.
Cứ như đang trong một giấc mộng.
Nhìn dáng người bên cạnh, anh bỗng nảy sinh một cảm giác không thực.
Nhưng cảm xúc đó chỉ duy trì trong thoáng chốc. Tư Văn Hoa luôn là người tỉnh táo, anh hiểu rõ trong mắt mình không nên xuất hiện tình cảm quá mức, anh sẽ coi ngày hôm nay như một kỷ niệm trân quý để chôn giấu vào tận đáy lòng.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Họ chơi tàu lượn siêu tốc, dạo quanh vườn sinh thái, trải nghiệm khu khoa học kỹ thuật. Vì trời hơi lạnh nên các trò chơi dưới nước đều bị bỏ qua. Một ngày trôi qua, Lâm Huyền Âm không thể không cảm thán, Tư Văn Hoa là kiểu người cực kỳ đúng mực, nho nhã lịch thiệp, lại là một người đàn ông trẻ tuổi biết săn sóc cẩn thận. Ở cùng anh luôn được chăm chút tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ, có đôi khi không cần cô mở miệng, anh đã chủ động sắp xếp mọi sự ổn thỏa.
Trời ngả sang màu xám bạc, khi hai người đi ngang qua vòng quay mặt trời, Lâm Huyền Âm đột nhiên khựng lại. Cô chỉ vào vòng quay nói muốn ngồi, Tư Văn Hoa mỉm cười gật đầu chiều chuộng. Anh đồng ý nhanh quá khiến lòng Lâm Huyền Âm dâng lên cảm giác tội lỗi, sau đó cô lại thêu dệt thêm câu chuyện về việc mỗi lần tới đây cùng anh hàng xóm cả hai nhất định phải ngồi vòng quay ba lần.
Tư Văn Hoa thế mà cũng tin thật.
Một vòng quay mất tận 40 phút. Hai người ngồi trong cabin nhỏ hẹp, bốn mắt nhìn nhau trân trối.
Thực ra nhìn anh, cô rất có hứng thú muốn tâm sự.
Tư Văn Hoa đem lại cảm giác rất dễ chịu. Nói thế nào nhỉ, khi anh ấy nhìn bạn, bạn giống như là cả thế giới của anh ấy vậy, ánh mắt thuần khiết, tập trung lại vô cùng nghiêm túc.
Lâm Huyền Âm đỏ mặt quay đầu đi, đẹp trai đúng là phạm quy mà…
“Anh hai lớn lên đẹp… à không, điển trai như vậy, chắc chắn có rất nhiều nữ sinh theo đuổi nhỉ.”
“Cũng bình thường thôi.”
“Thường ngày không có nữ sinh nào tới bắt chuyện với anh sao?”
Tư Văn Hoa nghĩ ngợi, quả thật khi làm việc có nhiều cô gái tới bắt chuyện, nhưng đều bị anh trực tiếp từ chối, sau đó liền có lời đồn anh không thích phụ nữ. Lúc đầu nghe cấp dưới nói, anh còn nhíu mày, sau lại nghĩ phụ nữ quả thật phiền phức nên cũng không buồn phủ nhận.
“Trước đây có, gần đây thì ít rồi.”
Có lẽ vì không đủ ưu tú, nên đứng trước mặt anh sẽ thấy tự ti chăng?
“Vâng… em nói anh nghe này, từ nhỏ bố mẹ em đã rất bận, ngay cả sinh nhật cũng không nhất định sẽ ở bên cạnh nhau, người một nhà luôn trong tình trạng gần ít xa nhiều. Khoảng thời gian trước rốt cuộc họ cũng đã ly hôn rồi. Em không có ý phản đối… em vẫn luôn ủng hộ họ ly hôn, nhưng trong thâm tâm vẫn cảm thấy có chút buồn bực. Nhưng em không thể nói với họ, nếu họ vì em mà tiếp tục miễn cưỡng chung sống cùng nhau thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.”
Lâm Huyền Âm nhìn cảnh sắc từ trên cao, trời vẫn chưa tối hẳn, mờ ảo xám xịt, nhưng các loại đèn màu đã bắt đầu bật lên. Có chút dư vị lung linh khi đêm về. Tòa lâu đài cách đó không xa được phác họa bằng ánh đèn vàng kim, khách du lịch cũng cầm theo những món đồ chơi tỏa sáng đủ màu, dòng người chen chúc xô đẩy, dường như ai cũng có mục tiêu của riêng mình.
Nhìn biểu cảm cô đơn hiếm thấy của Lâm Huyền Âm, Tư Văn Hoa có chút đau lòng. Dù sao cô cũng là một cô gái nhỏ sống trong nhung lụa, anh nhẹ nhàng kéo cô vào lòng mình. “Nếu là anh trai em, lúc này hẳn là nên cho em một cái ôm.”
Giờ phút này anh thậm chí có chút cảm kích vì sự tồn tại của gã hàng xóm kia, nhờ đó mà anh mới có một cái cớ an ủi cô.
Lâm Huyền Âm nghe nhịp tim mạnh mẽ của Tư Văn Hoa, trong không gian yên tĩnh dường như chỉ còn tiếng tim đập của anh và cô, âm thanh này làm cô an tâm đến lạ kỳ. Nghe một hồi, Lâm Huyền Âm liền nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Thấy người trong lòng nửa ngày không có động tĩnh, Tư Văn Hoa cúi đầu nhìn, không khỏi mỉm cười nhẹ. Cô thế mà lại ngủ mất rồi, nhưng anh lại có chút lo lắng, con gái mà không có chút phòng bị nào thế này là không được đâu.
Sợi tơ tình quấn quanh trái tim nhẹ nhàng vuốt ve, cảm giác thỏa mãn khi ôm cô vào lòng khiến đáy lòng anh ngứa ngáy, giống như móng vuốt của mèo con đang cào nhẹ vào đó. Ý cười không tự chủ được mà đậm thêm, nhưng rồi đột nhiên anh nghĩ, sự yếu đuối của cô, nỗi buồn của cô, sau này đều sẽ thuộc về người khác sao?
Sợi tơ siết chặt lại.
Nếu Tư Lâm Niên và cô chia tay, có phải mình đã có thể đường đường chính chính nói với cô câu “Anh thích em” không?
Từ trước đến nay anh đều đóng vai một người em hiểu chuyện, một người anh biết chăm sóc em trai.
Anh không thể buông lơi, áp lực lên vai Tư Nhất Cẩm đã rất lớn, anh không thể gia tăng thêm gánh nặng cho anh cả. Tính cách Tư Lâm Niên còn chưa chín chắn, anh cũng cần chỉ dẫn em trai mọi mặt. Cuộc sống luôn bận rộn, anh vẫn luôn kìm nén, nhẫn nhịn, nhưng lúc này anh lại hiếm khi có thể thở phào một hơi.
Cảnh đêm rất đẹp. Ánh trăng cũng đẹp. Thật muốn cùng cô chia sẻ.
Ở điểm cao nhất của vòng quay lần thứ ba, bờ môi hồng hào của Tư Văn Hoa nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán Lâm Huyền Âm.
Sau đó anh mới đánh thức cô.
“Em ngủ quên rồi, lát nữa xuống dưới sẽ lạnh đấy.” Tư Văn Hoa nhìn ánh mắt có chút mơ màng của cô, cưng chiều xoa đầu cô, chỉ tay ra ngoài cửa sổ. “Nhìn kìa.”
Lâm Huyền Âm đỏ bừng mặt, nhanh chóng tỉnh táo lại, nhìn theo hướng tay anh chỉ.
Đèn hoa rực rỡ, đêm chưa tàn. Cảnh tượng lung linh như lạc vào bến Tần Hoài hoa lệ. Mọi thứ hư ảo như một giấc mộng dưới trăng.
Một lần nữa, Lâm Huyền Âm lại cảm nhận được sức quyến rũ chết người từ con người Tư Văn Hoa.
Bầu không khí này quả thực quá tệ, không phải vì nơi nào không tốt, mà là vì nó quá tuyệt vời.
Cứ như thể nếu không có chuyện gì xảy ra thì thật không hợp lý chút nào.
Tuy nhiên, quả thực chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Bước xuống vòng quay mặt trời, luồng không khí lạnh bất chợt khiến cả hai đều rùng mình.
Tư Văn Hoa săn sóc giúp Lâm Huyền Âm cài lại quần áo.
Lâm Huyền Âm nhìn khuôn mặt đẹp đến mức cực phẩm của anh mà ngẩn ngơ.
Lúc này cô còn thấy hâm mộ Tư Lâm Niên vì có một người anh trai vừa đẹp vừa tốt tính thế này.
“Đi thôi.” Người đàn ông vươn tay về phía cô, tay anh cũng rất đẹp, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, giống như một tác phẩm nghệ thuật.
Lâm Huyền Âm không tự chủ được mà nắm lấy tay anh.
Thật ấm áp làm sao.
Có chút giống bố.
Đôi mắt cô đột nhiên thấy cay cay. Nước mắt cũng theo đó mà rơi xuống.
Hành động này làm Tư Văn Hoa hoảng sợ, lúc đầu anh có chút luống cuống, sau đó liền bình tĩnh lại, dùng ngón tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt cho cô.
Những lời an ủi cứ quanh quẩn nơi đầu môi, cuối cùng anh chỉ nói một câu:
“Trong lòng em có lẽ có rất nhiều chuyện, không muốn nói thì đừng nói.”
Người này tại sao lại tốt đến vậy chứ…
Lâm Huyền Âm khịt mũi, vành mắt đỏ hoe ngẩng đầu lên, vẫn không quên mục đích hôm nay của mình. “Anh ở bên em thêm một lát nữa đi. Được không anh?” Cô nhìn chằm chằm anh, ánh mắt đầy vẻ uất ức.
“Được.” Tư Văn Hoa nhìn cô, gật đầu chiều chuộng.
Hai người lên xe, nhìn cảnh sắc lùi lại nhanh chóng, Lâm Huyền Âm không khỏi nghi hoặc. Cô đang nghĩ, tại sao Tư Văn Hoa chuyện gì cũng thuận theo cô như vậy chứ? Nhưng cô nghĩ mãi vẫn không ra, có lẽ vì cả hai người bọn họ đều có ngoại hình quá ưu tú chăng.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Xuống xe, phát hiện là một tiệm ăn, Lâm Huyền Âm ngẩng đầu nhìn anh, chính cô cũng không nhận ra mình đang nảy sinh sự ỷ lại đối với người đàn ông này. Tư Văn Hoa cũng bất đắc dĩ: “Ăn cơm trước đã.”
Lúc này Lâm Huyền Âm mới nhận ra mình đã đói, bụng kêu “ục ục” một tiếng, khuôn mặt nhỏ lại đỏ hồng, cô cảm giác sau này đứng trước mặt anh hai có lẽ cô chẳng dám ngẩng đầu lên nữa. Nhưng Tư Văn Hoa vẫn tự nhiên nắm tay cô đi vào.
Ăn lẩu.
Bất cứ lúc nào, chỉ ăn một bữa lẩu cũng có thể làm con người ta thấy vui vẻ hẳn lên, điểm không hoàn hảo duy nhất chính là ở đây không có nồi lẩu uyên ương.
Người thành phố A hình như không biết ăn cay lắm, thôi thì nhường anh hai một chút vậy.
Cũng chẳng biết là ai đang nhường ai nữa.
Bò viên, bò thượng não, thịt dê cuộn, tôm tươi, ruột vịt, huyết vịt, miến dẹt… Đĩa dầu mè tỏi băm mới là linh hồn của món này.
Lâm Huyền Âm còn muốn gọi thêm chút rượu, nhưng bị Tư Văn Hoa ngăn lại, đổi thành nước ngô.
Nhân lúc anh không chú ý, cô đem viên thuốc ngủ đã nghiền thành bột bỏ vào ly của anh, thầm niệm trong lòng: Xin lỗi anh hai, lát nữa anh hãy ngủ một giấc thật ngon nhé.
Hai người ăn xong lẩu, trong lúc đó Lâm Huyền Âm luôn quan sát Tư Văn Hoa, cảm thấy hình như anh chẳng có chút ý buồn ngủ nào thì phải, ngược lại sắc mặt còn hồng hào, giống như một chú cún con ngoan ngoãn chỉ biết nhìn cô đắm đuối mà không nói lời nào.
Lâm Huyền Âm thầm nghĩ đây là tình huống gì đây, thuốc ngủ giả à?
Thuốc ngủ là thật, nhưng có một số người uống vào không có hiệu quả, ngược lại tim đập nhanh tinh thần lại phấn chấn hơn.
Thật không khéo, Tư Văn Hoa chính là kiểu người đó.
Anh nhìn Lâm Huyền Âm, càng nhìn trong lòng càng nảy sinh một loại tình cảm mãnh liệt, nhìn thế nào cũng thấy thích, nhìn thế nào cũng thấy đẹp. Cô ăn gì cũng đẹp, uống nước cũng đẹp, ngón tay cũng đẹp, thậm chí vẻ mặt cố tỏ ra trấn định cũng vô cùng đáng yêu.
Nhìn ánh mắt sạch sẽ không chút tạp chất của Tư Văn Hoa, Lâm Huyền Âm lặng lẽ đỡ trán, cảm giác tội lỗi trong lòng dâng cao…
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Hai người ra khỏi cửa, đều ăn ý không nhắc đến chuyện về nhà.
Trời ạ, hãy để con và anh hai ở cạnh nhau thêm chút nữa đi.
Thần linh ơi, xin hãy để ngày hôm nay kết thúc chậm một chút có được không.
Lâm Huyền Âm đề nghị đi KTV, Tư Văn Hoa đương nhiên không phản đối, ngoan ngoãn làm tài xế một lần nữa.
Vào đến phòng bao, Lâm Huyền Âm chọn vài bài hát làm nhạc nền, sau đó kéo anh bắt đầu chơi “Thật hay Thách”.
Tư Văn Hoa thua, chọn “Thật”.
Lâm Huyền Âm dùng điện thoại rút đại một câu hỏi:
“Lần đầu tiên là khi nào??”
Lâm Huyền Âm đứng hình, bây giờ trò này lại cởi mở đến mức này sao.
“…”
Đang lúc cô tưởng anh sẽ không trả lời, cô lại nghe thấy anh khẽ nói: “Chưa từng có.”
Ánh mắt như thỏ trắng vô tội và thanh thuần làm Lâm Huyền Âm cảm thấy cô chính là một con sói, một con sói gian ác.
Lượt thứ hai, Lâm Huyền Âm cũng chọn “Thật”.
Ai mà biết chọn “Thách” sẽ rút trúng cái gì chứ.
“Nếu cho bạn một ngày làm người khác giới, bạn muốn làm gì nhất?”
Câu hỏi này thú vị đây.
Lâm Huyền Âm nghĩ nghĩ: “Emmmm… Em muốn trở thành trùm trường để thống trị trường học.” (Thật sự mà nói, edit câu này mình ngại vãi ra các bạn ạ. Nó sến, nó con nít, nó mắc cỡ quá đê huhu)
“Chỉ có một ngày là không đủ đâu.” Tư Văn Hoa nghiêm túc phản bác.
“Vậy đi tán gái? Không cần đâu, em không cần biến thành nam sinh cũng có thể quan tâm đến các chị gái em gái mà.” Những tiểu tiên nữ xinh đẹp nên được chăm sóc, Lâm Huyền Âm cũng là kiểu người rất biết chiều chuộng con gái.
“Vậy em chỉ có thể đi làm gay thôi.” Trong đầu cô âm thầm tưởng tượng cảnh cô đè Tư Văn Hoa ra khiến anh phải rên rỉ dưới thân mình, thấy hơi quá trớn, cô vội lau đi vệt máu mũi do mình tưởng tượng rồi bắt đầu lượt tiếp theo.
Tư Văn Hoa chọn “Thách”.
“Cùng người ở bên tay phải đan chặt mười ngón tay, đọc diễn cảm bài thơ ‘Ngỗng’.”
(*) Bài thơ Ngỗng này có tên tiếng Trung là Vịnh Nga, của nhà thơ Lạc Tân Vương.
Trúng mánh!!!
Lâm Huyền Âm hưng phấn giục Tư Văn Hoa mau đọc, phối hợp vươn tay ra.
Tư Văn Hoa im lặng một hồi, sau đó cùng Lâm Huyền Âm đan chặt mười ngón tay, hơi cứng đờ mở miệng:
“Ngỗng, ngỗng, ngỗng,
Ngửa cổ hướng trời ca.
Lông trắng phơi nước biếc,
Chân hồng quẫy sóng xanh.”
Lâm Huyền Âm đã sớm cười đến nghiêng ngả, bàn tay không bị nắm lấy đập thình thịch vào đùi mình, cười đến chảy cả nước mắt.
Tư Văn Hoa thở dài, bất đắc dĩ nhìn Lâm Huyền Âm đang cười đến mất hết hình tượng bên cạnh.
Đợi một lúc, cuối cùng cô cũng ngừng cười, xoa xoa bụng hít vào một hơi để bắt đầu lượt “Thách” tiếp theo.
“Ngậm một ngụm nước, nhìn chằm chằm một người khác giới bằng ánh mắt thâm tình, ngậm trong vòng 30 giây không được phun ra.”
Lâm Huyền Âm ngậm nước, phát hiện cái khó nằm ở chỗ “thâm tình”.
Nhìn chằm chằm khuôn mặt Tư Văn Hoa thực sự rất khó! Đặc biệt là khi anh cũng nhìn cô như thế! Mặt Lâm Huyền Âm nhìn một hồi liền đỏ bừng, lặng lẽ cầu nguyện 30 giây mau trôi qua, nếu không cô sẽ mất mặt chết mất!
Nhìn cái miệng phồng lên cùng đôi mắt ngấn nước trông chẳng khác nào một con sóc nhỏ tội nghiệp của cô, Tư Văn Hoa bỗng thấy lòng mình mềm đi, chẳng thể nhịn cười nổi. Anh vội vàng lấy tay che đi khuôn mặt đang nóng bừng, cố che giấu sự bối rối của mình.
Lâm Huyền Âm phải dùng hết nghị lực cả đời để không phun nước vào mặt anh, nhưng kết quả lại bị sặc ngược vào trong. Cái cảm giác ấy chẳng khác nào một vị cao thủ đang vận công thì bị trúng kịch độc vậy.
Thấy cô ho đến đỏ bừng mặt, Tư Văn Hoa giúp cô vỗ lưng thuận khí, miệng liên tục xin lỗi: “Tại anh, tại anh.”
“Khụ khụ khụ… Em đi vệ sinh một chút.”
Ho nửa ngày, Lâm Huyền Âm mới rặn ra được một câu như vậy.
Vừa đứng dậy thì chân lại trượt một cái, ngã ngồi lên người Tư Văn Hoa, đôi môi cũng vừa vặn lướt qua mặt anh.
Anh ấy… thơm quá đi mất…
Ý nghĩ đó là thứ đầu tiên hiện lên trong đầu Lâm Huyền Âm.
Sau khi đờ người mất hai giây, cô luống cuống tay chân bò dậy khỏi người anh.
Trái tim đập “thình thịch thình thịch” liên hồi.
“Em xin lỗi!” Cô vội vàng xin lỗi rồi tông cửa xông ra ngoài.
![Bìa [NP – YĐVBAENTT] – Chương 24: Một ngày trọn vẹn bên anh hai](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)